Nhạc nềnSakuya2

Khoảng Tối Sau Cánh Cửa Khóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn của ngày thứ Ba lịm dần sau những rặng phong đỏ ngoài cửa sổ học viện Seika, nhường chỗ cho một bầu trời màu tím thẫm u uất và lạnh lẽo. Bên trong phòng làm việc chung phía sau thư viện cũ, không khí tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng những hạt bụi li ti rơi rớt trên các trang giấy cổ.


Nguyễn Mei ngồi bên bàn gỗ sồi, khẽ dịch chuyển cổ tay phải. Vết xước dài do dằm gỗ sồi cổ cào phải từ chiều hôm qua đã được cô y tế Mori Ran băng bó cẩn thận bằng một lớp gạc trắng tinh, nhưng mỗi khi cô cử động ngón tay, cảm giác nhói buốt vẫn âm ỉ truyền về đại não. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa – món quà kỷ niệm cuối cùng của ông ngoại – lúc này đang được cô đặt tạm trên đùi. Ốp tai bên trái vẫn còn lỏng lẻo do sợi dây đồng mảnh mai bên trong bị Kobayashi Yuka lén lút dùng kéo bấm đứt một nửa, chưa kịp mang ra tiệm sửa của cha ở khu Yanaka để hàn lại.


Cách cô đúng hai mét, Shinjo Haru đang đứng tựa lưng vào kệ sách Showa. Cậu cầm trên tay một cuốn sổ đăng ký mượn sách cũ, gương mặt góc cạnh thanh tú vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày của một vị Hội trưởng hội học sinh hoàn hảo. Đôi mắt đen sâu thẳm của cậu dán chặt vào trang giấy ố vàng, như thể cậu đang tập trung nghiên cứu một điều khoản luật học đường cực kỳ nghiêm trọng.


Thế nhưng, trong bán kính chưa đầy hai mét ấy, thính giác tâm linh của Mei bị chấn động liên hồi bởi luồng suy nghĩ cuồng nhiệt và xót xa tột độ của cậu dội thẳng vào tâm trí cô:


*“Gạc trắng trên cổ tay em ấy... nhìn xót xa quá đi mất! Đáng chết, tất cả là tại gã khốn Saito Kazuma lạm quyền khám xét mới khiến Mei bị thương như vậy! Mình đã thề trong lòng là sẽ bảo vệ em ấy vẹn toàn, vậy mà lại để em ấy chảy máu ngay trước mắt mình! Không biết vết thương có còn đau lắm không? Mình có nên lén mua loại thuốc mỡ trị sẹo đắt nhất ở hiệu thuốc Ginza rồi nhờ chú Ken tài xế nặc danh gửi tặng em ấy không? Mà làm sao đưa cho em ấy mà không bị nghi ngờ đây? Ôi trời ơi, dáng vẻ Mei cúi đầu tỉ mỉ kiểm tra mép giấy, những lọn tóc bím khẽ rủ xuống bờ vai gầy sao mà mong manh, dễ thương thế này... Mình muốn bước lại gần hơn, muốn tự tay xoa dịu vết thương cho em ấy quá! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại, không được để lộ sự hoảng loạn trước mặt Mei!”*


Mei khẽ mím môi, cố gắng vận dụng kỹ năng Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm để giữ cho gương mặt mình hoàn toàn trống rỗng dưới lớp kính cận gọng tròn to bản. Cô thầm nghĩ, nếu vị Hội trưởng băng giá này biết cô có thể nghe thấy mọi suy nghĩ tự dằn vặt và u mê cực độ của cậu, chắc cậu sẽ xấu hổ đến mức lập tức đông đá bản thân mất. Sự tương phản đáng yêu giữa vẻ ngoài lạnh lùng và nội tâm cuồng si của Haru luôn là thứ duy nhất giúp cô tìm thấy chút ấm áp giữa ngôi trường Seika đầy rẫy những định kiến giai tầng này.


Đột nhiên, một tiếng *tạch* khô khốc và nặng nề vang lên từ phía hộp cầu chì tổng đặt ở hành lang ngoài khu nhà cũ.


Phụt!


Toàn bộ hệ thống đèn sưởi ấm và bóng đèn sợi đốt trong phòng làm việc chung tắt phụt. Bóng tối dày đặc, đen ngòm như mực lập tức ập xuống, nuốt chửng những tia sáng hoàng hôn yếu ớt cuối cùng. Tiếng hum hum đều đặn của chiếc máy sưởi điện dừng lại đột ngột, để lại một khoảng không im lặng đến rợn người. Cái lạnh của mùa đông Tokyo nhanh chóng luồn lách qua các khe cửa gỗ, bao trùm lấy căn phòng.


Saito Kazuma thực sự đã thực hiện lời đe dọa. Gã đã cắt toàn bộ nguồn điện của thư viện cũ.


Bóng tối đột ngột và tuyệt đối ấy giống như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy lồng ngực của Mei.


“A...”


Một tiếng thở dốc run rẩy vô thức bật ra từ cổ họng cô. Mei cảm thấy tim mình đập hụt một nhịp, rồi bắt đầu điên cuồng nện liên hồi vào lồng ngực. Mùi hương hoài cổ của giấy cũ và gỗ sồi xung quanh cô, thứ vốn dĩ luôn mang lại cảm giác bình yên, bỗng chốc biến thành mùi mahogany ẩm mốc, ngột ngạt của chiếc tủ sách cũ từ ký ức mười năm trước.


Năm cô sáu tuổi, ngay sau khi mẹ qua đời, siêu năng lực đọc tâm “Thính Giác Hỗn Loạn” của cô đột ngột thức tỉnh. Hàng ngàn luồng suy nghĩ hỗn tạp, những tiếng gào thét, đố kỵ và những lời giả dối của những người xung quanh dội thẳng vào bộ não non nớt của cô bé sáu tuổi như một cơn bão sấm sét. Quá sợ hãi và hoảng loạn, cô đã lén trốn vào chiếc tủ gỗ sồi cũ trong thư phòng của mẹ, kéo chặt cửa lại.


Nhưng chiếc chốt cửa bị kẹt rỉ sét. Cánh cửa tủ gỗ dày cộp khóa chặt từ bên ngoài, giam cầm cô bé sáu tuổi trong bóng tối tuyệt đối, không một khe sáng, không một ngụm khí trời trong suốt sáu giờ đồng hồ. Trong khoảng không chật hẹp và ngột ngạt ấy, tiếng gào khóc tìm kiếm của cha bên ngoài hòa lẫn với những luồng sóng não hỗn loạn của những người xung quanh dội vào tai cô, tạo thành một cơn ác mộng tinh thần kinh hoàng. Khi cha phá được cửa tủ cứu cô ra, Mei đã hoàn toàn ngất xịu, và từ đó, bóng tối cùng không gian khóa kín trở thành chấn thương tâm lý sâu sắc nhất cuộc đời cô.


“Không... không được...”


Mei lầm bầm, hơi thở của cô trở nên dồn dập và đứt quãng. Cô loạng choạng đứng dậy, cố gắng với tay tìm chiếc ba lô canvas đặt trên bàn để lấy chiếc tai nghe chống ồn. Nhưng trong bóng tối đen đặc, tầm nhìn mờ nhạt của cô hoàn toàn bị vô hiệu hóa.


*Cạch! Rầm!*


Bàn tay run rẩy của cô vô tình gạt trúng hộp đựng dụng cụ phục chế. Chiếc dao cắt giấy bằng xương thú cổ và những hũ keo thảo mộc rơi loảng xoảng xuống sàn nhà. Chiếc ba lô canvas cũng bị kéo tuột xuống, chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa trượt ra khỏi đùi cô, rơi thẳng vào khoảng tối mịt mùng của sàn phòng.


“Đau quá... dừng lại đi...”


Mất đi chiếc tai nghe bảo hộ, lại bị chấn động tâm lý từ bóng tối kích hoạt, màng lọc tinh thần của Mei hoàn toàn sụp đổ. Năng lực đọc tâm của cô bị quá tải cực hạn. Từng luồng suy nghĩ hỗn tạp từ những học sinh đang đi lại ở khu nhà thể chất cách đó hàng trăm mét, tiếng lòng đầy tính toán của những kẻ ghen ghét cô ở giảng đường chính, và cả những tiếng xầm xì ác ý từ quá khứ bỗng chốc ập vào não bộ cô như một dòng thác lũ gầm rú.


*“Con nhỏ nghèo vượt khó đó...”*

*“Tại sao nó lại được ở cạnh Haru-sama?”*

*“Đồ lập dị đeo kính cận nhếch nhác...”*


Mei ôm chặt lấy đầu, quỳ sụp xuống góc tường lạnh lẽo bên cạnh kệ sách. Hai tai cô đau nhức như muốn nứt ra, lồng ngực co thắt dữ dội khiến cô không thể hít thở. Nước mắt nóng hổi vô thức tràn ra từ khóe mắt, thấm đẫm gọng kính cận tròn. Cô cảm thấy mình như đang bị chìm nghỉm dưới đáy đại dương tối tăm, lạnh lẽo, không có lối thoát.


Đúng lúc cô tưởng như mình sắp bị cơn bão thính giác tâm linh bóp nghẹt vĩnh viễn, một tiếng bước chân dồn dập, lo lắng vang lên từ phía cửa chính phòng làm việc.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ bị đẩy ra một cách thô bạo. Ánh sáng từ chiếc đèn pin điện thoại quét nhanh qua căn phòng tối đen, cắt đôi bầu không khí ngột ngạt.


“Mei! Trò Nguyễn! Em đâu rồi?”


Giọng nói của Haru vang lên, không còn vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày, mà tràn ngập sự hoảng hốt, run rẩy và lo lắng tột độ.


Trong bán kính chưa đầy hai mét, tiếng lòng của cậu dội thẳng vào tâm trí Mei, mạnh mẽ và sắc nét hơn bất kỳ âm thanh nào khác, đè bẹp toàn bộ những nhiễu âm hỗn loạn ngoài kia:


*“Mei! Mei đâu rồi? Đáng chết, gã khốn Kazuma thực sự đã cắt điện của thư viện! Nơi này tối đen như mực... Mei! Nhịp tim của em ấy... sao mình lại nghe thấy tiếng em ấy thở dốc dồn dập thế này? Em ấy đang ở đâu? Góc tường kia... Trời ơi, Mei đang co rúm lại kìa! Em ấy đang khóc! Trái tim mình đau quá, đau như bị ai cào xé! Đáng chết, tôi đến đây, đừng sợ, Mei!”*


Ánh đèn pin điện thoại chiếu thẳng vào góc tường, nơi Mei đang ôm đầu run rẩy. Haru lập tức ném chiếc điện thoại xuống bàn gỗ, không màng đến việc giữ khoảng cách hai mét đúng quy tắc hành chính, cũng không màng đến chiếc mặt nạ băng giá mà cậu luôn cố công xây dựng trước mặt mọi người.


Cậu lao đến, quỳ rạp xuống nền đất lạnh lẽo ngay trước mặt cô.


Không một chút do dự, Haru dang rộng hai cánh tay, ôm chặt lấy thân hình nhỏ nhắn, đang run rẩy kịch liệt của Mei vào lòng.


*Vút!*


Hơi ấm từ cơ thể cậu, mùi hương bạc hà thanh mát, dịu nhẹ từ chiếc áo khoác đồng phục len sẫm màu lập tức bao bọc lấy Mei, đẩy lùi cái lạnh giá buốt của căn phòng tối. Haru siết chặt vòng tay, áp sát đầu cô vào lồng ngực vững chãi của mình, ngay nơi trái tim cậu đang đập liên hồi với nhịp độ dồn dập, mạnh mẽ: *Thịch! Thịch! Thịch!*


Rồi, bằng một động tác vô cùng dịu dàng và nâng niu, Haru đưa cả hai bàn tay thon dài, ấm áp của mình lên, áp chặt vào hai bên tai của Mei, che chở cô khỏi thế giới ồn ào bên ngoài.


Đôi bàn tay của cậu rất lớn, hơi thô ráp nhưng tràn đầy hơi ấm. Khi chúng úp chặt lấy tai cô, toàn bộ những luồng suy nghĩ hỗn tạp, những tiếng xầm xì ác ý từ hành lang xa xôi bỗng chốc bị chặn đứng hoàn toàn. Không gian xung quanh cô đột ngột trở nên yên tĩnh một cách kỳ diệu.


Trong khoảng tối tĩnh lặng và ngột ngạt ấy, Mei không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của thế giới bên ngoài nữa. Cô chỉ còn nghe thấy nhịp tim đập dồn dập của Haru truyền qua lồng ngực cậu, và sâu thẳm trong tâm trí cô, luồng sóng não của hai người tự động đồng bộ ở tần số gần nhất.


Nhưng lần này, tiếng lòng của Haru không còn gào thét u mê, tự luyến hay hoảng loạn như mọi khi.


Dưới khoảng tối tĩnh lặng của phòng làm việc chung, tiếng lòng của cậu trở nên vô cùng dịu dàng, trầm ấm và chân thành, tựa như một bản giao hưởng dịu nhẹ xoa dịu đi mọi vết thương tinh thần trong cô:


*“Mei... xin lỗi em. Tôi đã đến muộn. Đừng sợ, có tôi ở đây rồi. Tôi sẽ giữ chặt em thế này, sẽ không để bóng tối hay bất kỳ tiếng ồn nào chạm vào em nữa. Cứ tựa vào tôi, bao lâu cũng được. Nhịp tim của em nhanh quá... làm ơn bình tĩnh lại đi em. Tôi sẽ làm lá chắn cho em, bảo vệ em suốt đời này. Tôi sẽ không bao giờ để em phải cô độc đối mặt với khoảng tối đáng sợ này một mình nữa... Tôi hứa đấy, Mei.”*


Những lời thổ lộ chân thành, ngốc nghếch nhưng ngập tràn yêu thương từ sâu thẳm linh hồn của Haru dội vào tâm trí Mei giống như một dòng nước ấm áp xoa dịu đi cơn hoảng loạn trong cô. Nỗi sợ hãi nguyên thủy về chiếc tủ gỗ khóa kín mười năm trước dần dần tan biến, nhường chỗ cho cảm giác an toàn và được che chở tuyệt đối mà cô chưa từng cảm nhận được kể từ ngày mẹ mất.


Mei khẽ nấc lên một tiếng nhỏ, nhưng hơi thở của cô đã dần lấy lại nhịp điệu đều đặn. Cô không còn cố gắng giữ khoảng cách hai mét nữa. Cô đưa hai bàn tay nhỏ nhắn, run rẩy của mình lên, nắm chặt lấy vạt áo khoác len của Haru, vùi sâu gương mặt đẫm nước mắt vào lồng ngực cậu. Cô cảm nhận được bờ vai rộng của cậu khẽ run lên khi cậu ôm cô chặt hơn, như thể cậu muốn khảm cô vào chính cơ thể mình để bảo vệ.


“Cảm ơn cậu... Haru,” Mei thì thầm trong lòng, biết rằng cậu không thể nghe thấy lời nói của cô, nhưng cô tin rằng sự đồng điệu tâm linh lúc này đã là câu trả lời rõ ràng nhất.


Họ cứ ngồi cạnh nhau như thế trong bóng tối ấm áp của phòng làm việc chung, giữa tiếng gió mùa đông gào rít ngoài cửa sổ, được bao bọc bởi tình yêu chân thành và thầm lặng của chàng hoàng tử băng giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!