Nhạc nềnSakuya2

Cuộc Kiểm Tra Đột Xuất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn đỏ tía của ngày thứ Hai vẫn lưu lại những vệt sáng cuối cùng trên khung cửa kính sồi cổ kính của phòng làm việc chung, nhưng bầu không khí lãng mạn, ngỡ ngàng vừa rồi lập tức bị bóp nghẹt. Nguyễn Mei đứng chết lặng bên cạnh bàn gỗ sồi, đôi mắt to tròn ẩn sau chiếc kính cận gọng tròn to bản mở to hết cỡ, dán chặt vào dòng chữ ký bằng mực xanh đen đã phai mờ ở góc trang sách cổ: “Nguyễn Văn Thành”.


Đó là nét chữ của cha cô. Người cha thợ thủ công trầm lặng tại xưởng Cổ Thư Các ở khu phố cổ Yanaka, người mỗi sáng đều tỉ mỉ chuẩn bị hộp bento ấm áp cho cô, người đã dạy cô những bước phục chế sách đầu tiên bằng cả sự kiên nhẫn vô bờ. Tại sao tên của ông lại xuất hiện ở đây? Trên trang cuối của cuốn nhật ký năm 1990 đầy rẫy những mật mã tình yêu cấm đoán, ngay bên cạnh cái tên viết tắt “M.S” của phu nhân quý tộc u sầu Shinjo Miyuki – mẹ của Haru?


Bên cạnh cô, Shinjo Haru vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng đĩnh đạc như một pho tượng băng. Nhưng trong bán kính chưa đầy năm mươi centimet, thính giác tâm linh của Mei bị chấn động dữ dội bởi luồng sóng não cuồng nhiệt và hoang mang tột độ của cậu dội thẳng vào tâm trí cô:


*“Nguyễn Văn Thành? Cái tên gốc Việt này là ai? Tại sao nét chữ của ông ta lại nằm trên di vật của mẹ mình? Có mối liên kết gì giữa ông ta và mẹ từ ba mươi năm trước sao? Nhưng mà khoan đã... nhịp tim của Mei đang đập nhanh khủng khiếp! Cô ấy đang run rẩy kìa! Trời ơi, đôi vai nhỏ nhắn của em ấy khẽ run lên dưới lớp áo đồng phục rộng thùng thình sao mà xót xa thế này! Mình muốn ôm lấy em ấy quá! Muốn siết chặt đôi vai ấy vào lòng để em không phải sợ hãi nữa! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại, không được để lộ sự hoảng loạn trước mặt em ấy! Nhưng mình thực sự muốn phát điên lên vì lo lắng cho Mei rồi!”*


Mei khẽ cắn chặt môi, cố gắng vận dụng kỹ năng Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm để giữ cho gương mặt mình hoàn toàn trống rỗng. Đầu óc cô đang là một mớ hỗn độn giữa chấn động gia đình và tiếng lòng gào thét u mê của Haru. Cô chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ thì một âm thanh tàn nhẫn, dồn dập thình lình vang lên từ phía cửa chính của Sunset Library.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa thô bạo bằng vật cứng nện thẳng vào tấm gỗ sồi dày cộp của thư viện cổ, phá vỡ hoàn toàn sự tĩnh lặng của chiều muộn.


“Mở cửa! Ban kỷ luật học đường kiểm tra hành chính đột xuất! Yêu cầu những người bên trong lập tức mở cửa hợp tác!”


Giọng nói khàn khàn, kiêu ngạo và đầy hách dịch vang lên ngoài hành lang. Mei giật nảy mình. Đó là giọng của Saito Kazuma – Trưởng ban kỷ luật biến chất của học viện Seika. Thông qua thính giác tâm linh nhạy bén, Mei lập tức nghe thấy tiếng lòng đầy tính toán bẩn thỉu của gã lọt qua khe cửa:


*“Hừ, Noguchi Masashi đã hứa sẽ chia cho mình hai mươi phần trăm tiền tài trợ từ công ty xây dựng nếu mình tịch thu được cuốn nhật ký năm 1990 này và ép con nhỏ nghèo vượt khó kia phải tự động rút lui khỏi trường. Thằng nhóc Hội trưởng Haru tưởng dùng quyền hạn để trì hoãn niêm phong ba tháng là ngon sao? Hôm nay ông đây mang theo lệnh khám xét khẩn cấp của Trưởng ban cơ sở vật chất, để xem các người chống đối thế nào!”*


Thì ra là thế! Saito Kazuma đã nhận hối lộ từ gã Trưởng ban thực dụng Noguchi Masashi. Sau khi âm mưu tráo đổi axit của Kobayashi Yuka bị vạch trần ở phòng thí nghiệm, gã Noguchi đã lập tức kích hoạt quân cờ quyền lực hành chính này để tiến hành một cuộc cướp đoạt công khai.


“Trò Nguyễn, thu dọn dụng cụ ngay lập tức. Em chỉ có đúng hai phút trước khi gã phá cửa,” Haru khẽ nói, giọng nói của cậu đột ngột lấy lại vẻ lạnh lùng, dứt khoát của một vị Hội trưởng tối cao. Cậu bước nhanh ra phía cửa chính để chặn Kazuma lại, câu giờ tối đa cho cô.


Tiếng lòng của Haru trong khoảnh khắc ấy lại bùng nổ sát khí đằng đằng:


*“Saito Kazuma! Gã chó săn bẩn thỉu của Noguchi! Dám dẫn người đến đây vào giờ này để cướp di vật của mẹ tôi và hãm hại Mei sao? Tôi sẽ dùng chiếc huy hiệu thép không gỉ này để đóng băng quyền hạn của gã tại chỗ! Mei ơi, nhanh lên em, hãy giấu cuốn nhật ký đi, tôi sẽ đứng chắn ở đây, bất kỳ kẻ nào muốn chạm vào em đều phải bước qua xác tôi trước!”*


Mei biết tình thế đang ngàn cân treo sợi tóc. Cô nhìn xuống Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990 trên bàn. Chất giấy cổ sau khi được tẩy mực vẫn còn rất ẩm và giòn mục, nếu bị quăng quật hay tịch thu, nó sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn.


Không một chút do dự, Mei vận dụng kỹ năng Phục Chế Nhanh Trang Sách Rách. Đôi tay cô chuyển động nhanh thoăn thoắt như một ảo thuật gia. Cô lấy ra một tấm màng bọc bảo vệ bằng lụa mỏng không chứa axit từ hộp dụng cụ của cha, bọc kín cuốn nhật ký lại để chống ẩm và chống va đập vật lý.


Nhưng giấu nó ở đâu bây giờ? Ban kỷ luật chắc chắn sẽ lục soát toàn bộ phòng làm việc chung và cặp sách của cô.


Trong tâm trí Mei, sơ đồ chi tiết của hơn năm mươi kệ sách cổ kính bừng sáng rực rỡ nhờ kỹ năng Ghi Nhớ Sơ Đồ Kệ Sách Kỷ Lục mà cô đã rèn luyện suốt tuần qua. Đúng rồi! Góc khuất sau kệ sách gỗ sồi số 4 có một khớp gỗ lỏng lẻo ở hàng dưới cùng, phía sau những cuốn văn học dịch thời Showa ít người chạm tới. Đó là ngăn giấu bí mật hoàn hảo nhất mà mắt thường không thể phát hiện.


Mei ôm chặt cuốn nhật ký đã bọc bảo vệ, lách người chạy nhanh vào khoảng tối giữa kệ số 3 và số 4.


*Rắc!*


Trong bóng tối lờ mờ của góc khuất, một mảnh dằm gỗ sồi nhọn hoắt từ kệ sách cũ cào mạnh vào cổ tay phải của Mei. Cơn đau nhói buốt ập đến, một vệt máu đỏ tươi rỉ ra trên làn da trắng ngần của cô. Mei khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, nhưng cô cắn răng chịu đựng, bỏ qua cơn đau. Cô dùng cây dao cắt giấy bằng xương thú cổ lách nhẹ vào khe hở, đẩy tấm gỗ sồi lỏng ra, nhét nhanh cuốn nhật ký vào khoang rỗng bên trong rồi miết phẳng khớp gỗ lại như cũ.


Cùng lúc đó, tại cửa chính của thư viện, tiếng đối thoại gay gắt giữa Haru và Kazuma vang lên dồn dập.


“Trò Saito, đây là khu vực lưu trữ tài liệu thuộc quyền quản lý trực tiếp của Hội học sinh. Trò không có quyền tự ý khám xét sau giờ giới nghiêm mà không có sự phê duyệt bằng văn bản của Hiệu trưởng,” giọng Haru lạnh lẽo như sương tuyết, cậu đứng chắn trước cửa, tay trình ra chiếc Huy Hiệu Hội Học Sinh Thép Không Gỉ lấp lánh dưới ánh hoàng hôn muộn.


Saito Kazuma cười khẩy, gã đẩy gọng kính vuông mạ vàng của mình lên, giơ ra một tờ lệnh có đóng dấu đỏ của Ban cơ sở vật chất: “Hội trưởng Shinjo, tôi hành động theo lệnh kiểm tra an toàn phòng chống cháy nổ và tịch thu các tài liệu không hợp lệ có nguy cơ gây hỏa hoạn của Trưởng ban Noguchi. Luật học đường quy định rõ, ban kỷ luật có quyền kiểm tra bất kỳ khu vực nào nếu có nghi ngờ hợp lý. Tránh ra, hoặc cậu muốn bị lập biên bản chống đối người thi hành công vụ?”


*“Hừ, thằng nhóc ranh con này dám dùng cái huy hiệu rách kia để dọa tao sao? Hôm nay tao phải lục tung cái thư viện rác rưởi này lên, tìm ra cuốn nhật ký để lập công với Noguchi!”* – Tiếng lòng tham lam, hằn học của Kazuma dội thẳng vào tai Mei khi cô vừa bước ra khỏi kệ sách số 4, vội vàng đeo lại chiếc kính cận ngụy trang.


*Cạch!*


Cửa thư viện bị Kazuma thô bạo đẩy ra. Gã dẫn theo hai ủy viên tuần tra ban kỷ luật bước vào sảnh chính của Sunset Library, đôi giày da nện cồm cộp lên sàn gỗ sồi cổ kính, tạo nên những âm thanh chói tai đầy đe dọa.


Nhìn thấy Mei đang đứng khép nép cạnh bàn làm việc chung với gương mặt vô cảm, Kazuma nhếch mép cười đê tiện: “Ồ, trò Nguyễn vẫn còn ở đây sao? Thật trùng hợp. Chúng tôi nhận được tin báo trò đang tàng trữ và hủy hoại tài sản lịch sử của trường tại đây. Tiến hành lục soát cho tôi!”


Hai tên tuần tra lập tức lao vào phòng làm việc chung, thô bạo lục lọi cặp sách của Mei, lật tung các hộp đựng dụng cụ phục chế và các chồng giấy Washi trên bàn.


Mei đứng yên tại chỗ, hai tay siết chặt quai đeo chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa trên cổ. Cô phải chịu đựng những luồng suy nghĩ bẩn thỉu, đầy đố kỵ và hả hê của bọn chúng dội vào não bộ. Nhưng điều khiến cô chú ý nhất lại là luồng sóng não đang bùng nổ dữ dội của Haru đang đứng cạnh cô.


Cậu vẫn giữ khuôn mặt đóng băng hoàn hảo, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn Kazuma với sự khinh bỉ tột cùng. Thế nhưng, trong đầu cậu lại là một chuỗi những tiếng gào thét lo lắng và xót xa đến nghẹt thở:


*“Đáng chết! Tay Mei đang chảy máu kìa! Vệt máu đỏ trên cổ tay em ấy... vết xước sâu quá! Chắc chắn là do dằm gỗ lúc giấu sách gây ra! Xót quá, đau lòng quá đi mất! Mình muốn giật lấy tay em ấy, muốn dùng khăn tay băng bó cho em ngay lập tức! Gã khốn Kazuma kia, nếu gã dám bước lại gần kệ số 4 hay chạm vào một sợi tóc của Mei, tôi thề sẽ dùng toàn bộ sức ảnh hưởng của dòng họ Shinjo để tống cổ gã ra khỏi cái trường này ngay ngày mai! Mei ơi, em cố chịu đựng một chút nhé, tôi luôn ở đây bảo vệ em!”*


Sự quan tâm ấm áp và cuồng nhiệt tột độ của Haru giống như một dòng nước mát xoa dịu đi cơn đau buốt nơi cổ tay Mei. Cô khẽ liếc nhìn cậu qua tròng kính mờ, thầm cảm ơn sự che chở thầm lặng của cậu.


Saito Kazuma tự mình bước đến khu vực kệ sách gỗ sồi số 4. Gã dùng cây thước gỗ gõ mạnh vào các hộc tủ, đôi mắt ti hí sục sạo khắp nơi. Gã dừng lại ngay trước kệ số 4, đưa tay định chạm vào hàng sách văn học dịch Showa – ngay vị trí ngăn giấu bí mật của Mei.


Trái tim Mei thắt lại, nhịp tim cô đập nhanh liên hồi. Chỉ cần gã dịch chuyển chồng sách đó, khớp gỗ lỏng lẻo sẽ lộ ra.


“Trò Saito,” Haru đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp uy nghiêm cắt ngang hành động của gã kỷ luật. “Kệ sách số 4 chứa các tài liệu lưu trữ nhạy cảm về các nhà tài trợ thuộc Hiệp Hội Cựu Học Sinh Seika. Nếu trò tự ý làm hư hại hoặc xáo trộn mà không tìm thấy vật chứng phạm quy, tôi sẽ trực tiếp gửi báo cáo vi phạm quyền riêng tư lên Hội đồng quản trị nhà trường và yêu cầu đình chỉ chức vụ của trò ngay lập tức.”


Lời đe dọa lạnh lùng của vị Hội trưởng hoàn hảo có sức nặng ngàn cân. Bàn tay của Kazuma khựng lại giữa không trung. Gã nuốt nước bọt, tiếng lòng của gã dao động dữ dội vì sợ hãi thế lực gia tộc Shinjo đứng sau Haru:


*“Đáng chết... Thằng nhóc này nói thật đấy. Nhà Saionji và nhà Shinjo đều là những nhà tài trợ lớn của Hiệp hội cựu học sinh. Nếu mình làm kinh động đến họ mà không có bằng chứng xác thực, Noguchi cũng không cứu nổi mình. Nhưng mà không lẽ lại về tay không?”*


Kazuma hậm hực rụt tay lại, quay sang trừng mắt nhìn Mei một cách giận dữ: “Hôm nay coi như các người may mắn. Nhưng trò Nguyễn, đừng tưởng có Hội trưởng bảo kê là trò có thể yên ổn giữ cái học bổng nghèo vượt khó này. Chúng tôi sẽ còn quay lại giám sát khu vực này thường xuyên.”


Gã khoát tay ra hiệu cho đồng bọn rút lui. Khi bước qua cửa chính của thư viện cũ, Kazuma đột ngột dừng bước, quay lại nhìn Mei và Haru với một nụ cười đê tiện đầy đe dọa:


“À, suýt nữa thì quên. Khu thư viện cũ nát này ngốn quá nhiều điện năng của trường một cách lãng phí. Để đảm bảo an toàn phòng chống cháy nổ theo đúng quy trình hành chính, chiều muộn ngày mai, ban cơ sở vật chất sẽ tiến hành cắt toàn bộ hệ thống nguồn điện của khu vực này để bảo trì vô thời hạn. Hy vọng hai người sẽ thích ứng tốt với bóng tối.”


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ sồi đóng sập lại một cách thô bạo, để lại một tiếng vang vọng đầy u tối trong không gian tĩnh lặng của Sunset Library.


Lời đe dọa cắt điện của Kazuma giống như một đám mây đen bao trùm lên tương lai của ban phục chế sách cổ. Bóng tối đang cận kề, thử thách thực sự của họ chỉ mới bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!