Nhạc nềnSakuya2

Mùi Hương Của Sự Thật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu của ngày thứ Hai hắt qua khung cửa kính lớn của phòng thí nghiệm Hóa học, nhuộm cả không gian trong một sắc hổ phách trầm buồn và ngột ngạt. Sự im lặng bao trùm lên căn phòng biệt lập nằm ở rìa phía Đông của Học viện Seika, chỉ có tiếng thở nhẹ đầy căng thẳng của Nguyễn Mei và nhịp tim đập dồn dập của vị Hội trưởng hội học sinh Shinjo Haru đang đứng cách cô chưa đầy một mét.


Mei đứng tựa vào mép bàn gỗ sồi cổ kính, đôi bàn tay nhỏ nhắn run nhẹ khi đang giữ chiếc ống nhỏ giọt thủy tinh. Bên trong ống, giọt chất lỏng trong suốt treo lơ lửng nơi đầu ống, chỉ cách bề mặt thớ giấy giòn mục của trang mật mã cuối cùng thuộc Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990 chưa đầy một centimet. Vết mực đen loang lổ, tàn nhẫn che lấp toàn bộ những dòng chữ viết tay từ ba mươi năm trước, như một bức màn đen tối cố tình chôn vùi sự thật lịch sử.


Thái dương trái của Mei nhói lên một cơn đau âm ỉ. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa đeo hờ trên cổ cô vẫn chưa được sửa phần dây đồng bị hỏng bên trong ốp tai trái, khiến màng lọc âm thụ động chỉ hoạt động được một nửa. Những tiếng ồn nội tâm hỗn loạn từ các dãy hành lang xa xôi vẫn lách qua khe hở tinh thần, nhưng lúc này, luồng sóng não mạnh mẽ nhất, gào thét dữ dội nhất lại đến từ chính chàng trai hoàn mỹ đang đứng cạnh cô.


"Mei ơi, cố lên! Tôi luôn ở ngay sau lưng em! Nhưng mà khoan đã, sao nhịp tim của cô ấy lại nhanh thế? Có phải cô ấy đang căng thẳng lắm không? Trời ơi, dáng vẻ cô ấy tập trung bóp ống nhỏ giọt dưới ánh hoàng hôn sao mà đáng yêu thế này! Mái tóc bím hai bên khẽ rủ xuống, đôi mắt to tròn ẩn sau lớp kính cận dày cộm... Mình muốn ôm cô ấy từ phía sau quá! Không được, cơ mặt phải đóng băng, Seki Jun vẫn đang lảng vảng ngoài hành lang, mình phải giữ khoảng cách hai mét đúng quy tắc... Nhưng mà nhìn cô ấy thế này, tim mình muốn nhảy ra ngoài lồng ngực rồi! Cầu trời khấn phật cho dung dịch của Okabe hoạt động tốt, đừng làm hỏng trang sách của mẹ..."


Mei khẽ cắn chặt môi, cố gắng vận dụng toàn bộ kỹ năng Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm để giữ cho gương mặt mình hoàn toàn trống rỗng. Tiếng lòng u mê cuồng nhiệt đến mức ngớ ngẩn của vị "hoàng tử băng giá" Shinjo Haru luôn là một thử thách cực hạn đối với sự tự chủ của cô. Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay trỏ chuẩn bị bóp nhẹ đầu cao su của ống nhỏ giọt để giải phóng chất lỏng.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc định mệnh ấy, khi giọt nước chuẩn bị rơi xuống, một làn gió nhẹ từ khung cửa sổ khép hờ thổi qua, mang theo hơi ấm của buổi chiều muộn. Hơi ấm ấy làm tăng tốc sự bay hơi của chất lỏng nơi đầu ống nhỏ giọt, đưa một vài phân tử mùi hương cực nhỏ chạm vào khứu giác nhạy bén của Mei.


Đầu óc cô bỗng chốc vang lên lời dạy nghiêm khắc nhưng đầy ấm áp của cha cô, ông Nguyễn Văn Thành, tại xưởng đóng sách thủ công Cổ Thư Các ở khu phố cổ Yanaka: "Mei à, một người thợ đóng sách và phục chế thực thụ không chỉ nhìn bằng mắt hay chạm bằng tay. Con phải dùng cả khứu giác để cảm nhận linh hồn của trang giấy và bản chất của từng loại dung dịch. Mùi hương không bao giờ biết nói dối."


Nước Tẩy Ố Mốc Chuyên Dụng Chậm do thiên tài hóa học Okabe Rintaro pha chế vốn là một hợp chất hữu cơ nồng độ cực thấp, mang hương thơm thảo mộc dịu nhẹ của tinh chất sả và hoa nhài tây để xoa dịu chất giấy cổ. Thế nhưng, thứ mùi hương đang xộc vào mũi Mei lúc này hoàn toàn không phải là thảo mộc.


Đó là một mùi hắc nồng nặc, metallic, lạnh lẽo và bỏng rát. Một thứ mùi hóa chất công nghiệp cực kỳ độc hại, có khả năng đốt cháy niêm mạc mũi chỉ trong một giây tiếp xúc gần.


*Axit sulfuric đậm đặc!*


Trái tim Mei thắt lại, da gà nổi khắp hai cánh tay. Nếu giọt chất lỏng này chạm vào trang giấy cổ năm 1990 vốn đã mỏng manh như cánh ve, toàn bộ cuốn nhật ký sẽ lập tức bị cháy xém, phân hủy thành tro bụi đen kịt trong nháy mắt. Thậm chí, nếu cô vô tình để axit bắn vào tay, hậu quả sẽ cực kỳ khôn lường.


"Dừng lại! Không được!" Mei hét lên một tiếng thất thanh, hai tay run bắn lên khi cô lập tức giật mạnh ống nhỏ giọt thủy tinh lùi lại phía sau.


Sự đột ngột của cô khiến chiếc ống nhỏ giọt chao đảo, một giọt axit đậm đặc tuột khỏi đầu cao su, rơi thẳng xuống mặt bàn thí nghiệm bằng đá granite xám.


*Xèo!*


Một tiếng xì xì ghê rợn vang lên kèm theo một làn khói trắng mỏng bốc lên nghi ngút. Mặt đá granite cứng cáp lập tức bị ăn mòn, để lại một vết cháy đen kịt, sủi bọt khí nồng nặc mùi lưu huỳnh cực kỳ độc hại.


Shinjo Haru hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày. Gương mặt hoàn mỹ của cậu biến sắc, cậu bước lên một bước dài, bất chấp quy tắc khoảng cách hai mét, thọc tay nắm chặt lấy cổ tay Mei kéo cô lùi mạnh về phía sau, chắn hoàn toàn dáng người nhỏ nhắn của cô sau bờ vai rộng vững chãi của mình.


"Trò Nguyễn! Có chuyện gì vậy?!" Giọng nói của Haru vang lên, không còn là tông giọng trầm thấp, đều đều mang tính hành chính xã giao nữa, mà đã run rẩy hoàn toàn vì sự hoảng loạn tột độ.


Cùng lúc đó, tiếng lòng của cậu bùng nổ như một cơn bão sấm sét trong não bộ Mei, gào thét điên cuồng với sự phẫn nộ và lo lắng tột cùng:


"Cái gì thế này?! Khói trắng? Đá bị cháy đen? Axit?! Đáng chết, đó là axit tẩy rửa cực mạnh! Tại sao dung dịch của Okabe lại biến thành axit? Nếu giọt đó rơi trúng tay Mei... không, nếu nó rơi trúng gương mặt thanh tú của cô ấy... hay trang sách của mẹ... Kẻ nào? Kẻ nào dám làm chuyện này? Tôi sẽ giết hắn! Tôi thề với danh dự của dòng họ Shinjo, tôi sẽ khiến kẻ nào dám làm tổn thương Mei phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này! Mei ơi, em có sao không? Tay em có bị bỏng không? Nói cho tôi biết đi, xin em!"


Mei đứng sau lưng Haru, cảm nhận được hơi ấm mạnh mẽ từ bàn tay cậu vẫn đang siết chặt lấy cổ tay cô, và cả sự rung động dữ dội từ lồng ngực cậu. Sự ấm áp ấy dường như đã lấn át hoàn toàn nỗi sợ hãi vừa rồi. Cô khẽ đẩy nhẹ gọng kính cận tròn, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể:


"Tớ không sao, Hội trưởng. Nhưng lọ dung dịch trên bàn... đã bị ai đó tráo đổi vĩnh viễn. Nhãn mác màu vàng thì giống hệt, nhưng mùi hương của nó là axit tẩy rửa công nghiệp nồng độ cao. Có kẻ muốn phá hủy cuốn nhật ký ngay trước mắt chúng ta."


Okabe Rintaro từ phòng chuẩn bị thiết bị phía sau tấm rèm chắn vội vàng chạy ra khi nghe tiếng hét của Mei. Nhìn thấy vết cháy đen sủi bọt trên mặt bàn đá và ngửi thấy mùi lưu huỳnh hắc nồng, cậu ta trợn tròn mắt đầy kinh ngạc, chiếc kính bảo hộ trên trán suýt rơi xuống: "Cái gì? Axit? Không thể nào! Tôi thề là tôi đã tự tay chưng cất tinh chất thảo mộc an toàn! Lọ dung dịch của tôi đâu rồi?"


Haru buông cổ tay Mei ra, đôi mắt đen sâu thẳm của cậu nheo lại, tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo đến mức khiến Rintaro cũng phải rùng mình. Cậu quay sang nhìn bậu cửa sổ khép hờ dẫn ra lối đi hoang vắng của Nhà kính hoa hồng dại.


"Lọ dung dịch thật đã bị lấy đi, và kẻ phá hoại chắc chắn chưa thể đi xa," Haru nói, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết mùa đông. Cậu lập tức rút điện thoại ra, gõ nhanh một dòng tin nhắn cho trợ lý công nghệ Makoto: *'Makoto, phong tỏa ngay lập tức hệ thống camera an ninh hành lang phía Đông hướng ra nhà kính bỏ hoang. Định vị bất kỳ học sinh nào xuất hiện tại khu vực này trong vòng năm phút qua.'*


Chỉ ba mươi giây sau, điện thoại của Haru rung lên. Một ảnh chụp màn hình camera an ninh hiện lên rực rỡ dưới ánh hoàng hôn. Một bóng dáng nữ sinh quen thuộc mặc đồng phục Seika đang vội vàng chạy dọc theo lối mòn giáp ranh giữa khu thí nghiệm và vườn hoa tử đằng, tay ôm khư khư một chiếc túi canvas màu xanh.


*Kobayashi Yuka – tay sai đắc lực của Saionji Risa.*


"Là cô ta," Haru lẩm nhẩm, đôi mắt cậu tối sầm lại. Cậu quay sang nhìn Mei và Rintaro: "Trò Nguyễn, đàn anh Okabe, hai người hãy giữ nguyên hiện trường và bảo quản cuốn nhật ký cẩn thận. Tôi sẽ tự mình giải quyết việc này."


*"Kobayashi Yuka... Saionji Risa... Các người đã đi quá giới hạn rồi! Các người dám dùng thứ hóa chất độc hại này để hãm hại Mei, để phá hủy di vật duy nhất của mẹ tôi! Lũ người kiêu ngạo, bẩn thỉu này... tôi sẽ dùng toàn bộ quyền lực của Hội trưởng và gia tộc để nghiền nát các người!"* - Tiếng lòng phẫn nộ cực hạn của Haru dội thẳng vào sóng não Mei, khiến cô rùng mình trước sự bảo vệ quyết liệt, lạnh lùng của cậu.


Nhưng Mei không muốn đứng yên chịu sự bảo bọc thụ động. Cô vội vàng bước lên: "Hội trưởng, tớ đi cùng cậu. Tớ là người nhận diện được mùi hương hóa chất, tớ có thể làm chứng."


Haru nhìn cô một giây, vẻ mặt lạnh lùng khẽ giãn ra trong chớp mắt trước khi cậu gật đầu: "Được. Hãy đi sát sau lưng tôi."


Ba người nhanh chóng rời khỏi phòng thí nghiệm, băng qua dãy hành lang dài lộng gió của khu nhà cũ. Ánh hoàng hôn chiếu những vệt sáng dài màu đỏ tía lên những bức tường gạch cổ kính, tạo nên một bầu không khí căng thẳng dồn nén.


Tại ngã rẽ dẫn ra khoảng sân sau thư viện cũ, họ bất ngờ chạm mặt Takahashi Jin – thành viên cốt cán của Ban kỷ luật học đường Seika. Jin đang đeo băng đỏ ban kỷ luật trên cánh tay, ánh mắt nghiêm nghị ẩn sau chiếc kính gọng đen khẽ nhíu lại khi thấy Hội trưởng Haru bước đi với sát khí đằng đằng.


"Hội trưởng Shinjo? Có chuyện gì xảy ra ở khu thí nghiệm vậy? Tôi nghe thấy tiếng động lạ," Jin lên tiếng hỏi, phong thái vô cùng nghiêm túc và công bằng.


"Trò Takahashi, rất tốt khi gặp trò ở đây," Haru dừng bước, giọng nói đĩnh đạc lạnh lùng. "Có kẻ vừa đột nhập phòng thí nghiệm Hóa học, phá hoại tài sản trường học và cố tình sử dụng chất độc hại để hãm hại học sinh. Kẻ tình nghi là Kobayashi Yuka đang bỏ trốn hướng ra vườn hoa tử đằng. Tôi yêu cầu ban kỷ luật phối hợp bắt giữ và khám xét khẩn cấp."


Jin lập tức đứng thẳng người, vẻ mặt trở nên cực kỳ nghiêm túc: "Phá hoại tài sản và dùng chất độc hại? Đây là vi phạm kỷ luật mức độ đặc biệt nghiêm trọng. Tôi sẽ đi cùng cậu."


Nhóm bốn người nhanh chóng tiến ra khu vực vườn hoa tử đằng sân sau thư viện cũ. Dưới giàn hoa tử đằng rủ bóng mát hoài cổ, Kobayashi Yuka đang loay hoay bên cạnh một bụi cây rậm rạp. Khuôn mặt cô ta tái mét, mồ hôi nhễ nhại, đôi bàn tay run rẩy đang cố gắng mở chiếc túi canvas màu xanh để ném lọ thủy tinh chứa dung dịch thật của Rintaro vào sâu trong bụi rậm hòng phi tang chứng cứ.


"Trò Kobayashi! Dừng ngay hành động đó lại!" Giọng nói đanh thép của Takahashi Jin vang lên như một tiếng sét giữa không gian tĩnh lặng.


Yuka giật nảy mình, chiếc lọ thủy tinh tuột khỏi tay cô ta, rơi xuống thảm cỏ mềm. Cô ta hốt hoảng quay lại, định bỏ chạy nhưng đã bị Jin nhanh nhẹn bước lên chặn đứng lối thoát, hai tay khóa chặt bả vai cô ta một cách chuyên nghiệp.


"Thả tôi ra! Tôi không làm gì sai cả! Tôi chỉ đi dạo thôi!" Yuka khóc lóc, stammer dữ dội, cố gắng vùng vẫy.


Haru bước tới, cúi người nhặt lọ thủy tinh màu vàng nhạt trên thảm cỏ lên. Cậu đưa lọ dung dịch cho Okabe Rintaro kiểm tra. Rintaro mở nắp, ngửi nhẹ rồi gật đầu dứt khoát: "Chính là nó! Đây mới là Nước Tẩy Ố Mốc Chuyên Dụng Chậm do tôi tự tay pha chế! Niêm phong sáp của tôi vẫn còn nguyên trên cổ chai!"


Haru quay sang nhìn Yuka, đôi mắt cậu sắc lẹm như hai lưỡi dao cạo, tỏa ra áp lực vô hình của người thừa kế gia tộc thượng lưu tối cao. Cậu giơ lọ axit giả có vết cháy đen trên nhãn mác lên trước mặt cô ta: "Trò Kobayashi, lọ axit này được tìm thấy trên bàn thí nghiệm của trò Nguyễn, có nhãn mác giả giống hệt lọ dung dịch thật mà trò đang cố tình phi tang. Trò giải thích thế nào về hành vi tráo đổi hóa chất nguy hiểm này trước ban kỷ luật?"


Tiếng lòng của Haru lúc này lại là một chuỗi những lời chỉ trích tàn nhẫn và lạnh lùng:


*"Kobayashi Yuka... Saionji Risa... Các người nghĩ mình là ai mà dám lộng hành ở Seika này? Dưới sự giám sát của tôi, các người dám dùng đến cả axit để bắt nạt Mei! Tôi sẽ bắt các người phải trả một cái giá cực kỳ đắt! Kỷ luật cảnh cáo toàn trường chỉ là bước khởi đầu thôi. Tôi sẽ khiến tập đoàn thời trang của nhà Saionji phải chịu áp lực tài chính từ Shinjo Group để Risa phải quỳ xuống xin lỗi Mei!"*


Mei khẽ rùng mình khi nghe thấy kế hoạch trả đũa tàn nhẫn bằng quyền lực tài phiệt của Haru. Cô nhận ra, đằng sau lớp băng giá xa cách ấy, vị Hội trưởng này sẵn sàng hóa thành một con quỷ dữ để bảo vệ sự yên bình của cô.


Yuka nhìn thấy bằng chứng video trên điện thoại của Haru và lọ hóa chất thật bị tịch thu, hoàn toàn sụp đổ tinh thần. Cô ta quỳ sụp xuống thảm cỏ dưới giàn hoa tử đằng, khóc lóc thảm thiết: "Tôi... tôi không cố ý! Là có người... có người bắt tôi làm..."


"Ai bắt trò làm?" Jin hỏi nghiêm khắc, tay cầm sẵn bút ghi biên bản.


Yuka định hé môi nói ra tên Saionji Risa, nhưng nỗi sợ hãi thế lực của tiểu thư tập đoàn thời trang lớn đã khiến cô ta ngậm chặt miệng, chỉ biết khóc lóc lắc đầu.


"Được rồi, trò Kobayashi. Hành vi phá hoại tài sản, tráo đổi hóa chất độc hại và cố ý gây thương tích của trò đã có đầy đủ nhân chứng, vật chứng. Tôi sẽ áp giải trò lên văn phòng ban kỷ luật để lập biên bản kỷ luật nặng và báo cáo lên Ban giám hiệu," Jin nói một cách công tâm và dứt khoát. Cậu ta ký vào biên bản tạm giữ tang vật và áp giải Yuka đi dọc theo hành lang hướng về phía tòa nhà hiệu bộ.


Sau khi ban kỷ luật rời đi, bầu không khí sân sau thư viện cũ trở lại vẻ tĩnh lặng hoài cổ vốn có. Rintaro cầm lại lọ dung dịch thật, thở phào nhẹ nhõm: "May mắn là nhờ khứu giác nhạy bén của trò Nguyễn, nếu không bài toán thực nghiệm của tôi đã biến thành một thảm họa cháy nổ rồi! Tôi sẽ quay lại phòng thí nghiệm để dọn dẹp vết cháy đá granite."


Chỉ còn lại Mei và Haru đứng dưới giàn hoa tử đằng rủ bóng. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng mái tóc bím của Mei và tỏa vệt sáng lấp lửng lên chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc mà Haru từng tặng cô.


Haru nhìn Mei, đôi mắt cậu dịu lại, tiếng lòng gào thét đầy xót xa và ấm áp:


*"Mei ơi... may quá em không sao. Lúc nhìn thấy vết cháy đen trên mặt bàn, tim tôi thực sự đã ngừng đập. Tôi sợ đến mức tay chân bủn rủn... Tôi ghét bản thân mình vì đã rời khỏi phòng thí nghiệm dù chỉ một phút, ghét bản thân vì đã không bảo vệ em tốt hơn. Từ nay về sau, tôi thề sẽ không bao giờ để em phải đối mặt với nguy hiểm một mình nữa..."*


Mei khẽ cúi đầu, hai má cô đỏ ửng lên dưới ánh chiều tà. Cô khẽ đẩy gọng kính cận tròn, cố gắng ngăn không cho nhịp tim đập loạn nhịp của mình bị Haru phát hiện. Sự chân thành tột độ ẩn sau lớp băng giá của cậu luôn là thứ khiến trái tim cô run rẩy.


"Hội trưởng," Mei cất giọng nhẹ nhàng, phá vỡ sự im lặng thực tế. "Chúng ta... chúng ta quay lại phòng phục chế để hoàn thành công việc được không? Thời hạn ba tháng của Noguchi Masashi vẫn đang đếm ngược."


Haru khẽ chớp mắt, khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng đĩnh đạc: "Được. Trò Nguyễn. Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ để tránh các rắc rối hành chính tiếp theo."


*"Đúng thế! Phải quay lại làm việc chung thôi! Chỉ có hai người chúng ta trong phòng phục chế ấm áp! Mình sẽ được ngồi sát cạnh Mei, ngửi thấy mùi hương thảo mộc dịu nhẹ trên người cô ấy... Ôi trời ơi, hạnh phúc quá đi mất!"* - Tiếng lòng sung sướng của Haru khiến Mei thầm thở dài cạn lời, nhưng khóe môi cô lại khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng.


Họ quay trở lại Phòng làm việc chung phía sau thư viện hoàng hôn. Chiếc Đèn Bàn Đồng Cổ Điển Sunset được bật lên, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, xua tan đi bóng tối đang dần xâm chiếm căn phòng. Mùi gỗ sồi cổ kính, mùi keo dán thảo mộc gia truyền và hương thơm nhài tây thanh khiết lọc sạch bầu không khí độc hại vừa rồi.


Mei cẩn thận đặt Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990 lên bàn làm việc phẳng mịn. Với sự hỗ trợ của Rintaro trước đó, cô đã chuẩn bị sẵn sàng dung dịch Nước Tẩy Ố Mốc Chuyên Dụng Chậm thật sự.


Cô dùng ống nhỏ giọt thủy tinh sạch, hút một lượng dung dịch an toàn và nhẹ nhàng nhỏ một giọt lên góc vết mực đen loang lổ trên trang mật mã cuối cùng.


*Tách.*


Giọt nước trong suốt chạm vào thớ giấy cổ năm 1990. Phản ứng hóa học hữu cơ lành tính bắt đầu diễn ra một cách từ từ và kỳ diệu. Dưới tác động của tinh chất sả và hoa nhài tây, các gốc sắt của vết mực đen bắt đầu mềm ra và giãn nở.


Mei tỉ mỉ dùng những dải giấy thấm dầu chuyên dụng siêu mỏng để thấm hút từng lớp mực loang lổ. Đôi bàn tay khéo léo của cô di chuyển nhanh nhẹn, chính xác đến từng milimet, miết nhẹ bằng cây dao cắt giấy bằng xương thú cổ để tách rời các lớp sợi giấy bị dính chặt mà không làm tổn hại đến màu mực bút tích gốc.


Haru ngồi sát cạnh cô, khoanh hai tay trước ngực quan sát. Khoảng cách vật lý giữa hai người lúc này chưa đầy năm mươi centimet, kích hoạt năng lực Đọc tâm cấp đặc biệt - Thấu Thính Cảm Xúc. Mei không chỉ nghe thấy suy nghĩ của Haru, mà còn cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ, ấm áp và trạng thái cảm xúc ngập tràn sự ngưỡng mộ, sùng bái của cậu dành cho cô:


*"Ôi... đôi bàn tay của Mei khéo léo quá. Từng cử động nhỏ của cô ấy đều tỏa ra phong thái của một nghệ nhân thực thụ. Nhìn góc nghiêng của cô ấy dưới ánh đèn Sunset kìa... hàng mi cong dài, chiếc mũi thanh tú... Sao trên đời này lại có một cô gái hoàn mỹ như thế này chứ? Mình thực sự... thực sự đã yêu cả hai phiên bản của cô ấy mất rồi..."*


Mei cố gắng phớt lờ luồng suy nghĩ ngọt ngào đến mức sến sẩm của Haru, tập trung toàn bộ tinh thần vào trang sách cổ.


Vết mực đen cứng đầu loang lổ suốt ba mươi năm qua dần dần mờ đi, hóa thành một lớp sương xám nhạt trước khi bị tờ giấy thấm hút sạch hoàn toàn.


Dưới ánh sáng vàng ấm áp của chiếc đèn Sunset, những dòng chữ viết tay thanh mảnh, tinh tế từ năm 1990 bắt đầu hiện rõ trên trang giấy cổ. Đó là một bài thơ tình được viết bằng một sự kết hợp độc đáo giữa chữ Kanji Nhật Bản và chữ Nôm cổ của Việt Nam - một minh chứng cho mối tình cấm đoán xuyên biên giới đầy đau thương của thế hệ trước.


Mei đưa mắt đọc lướt qua những dòng thơ tình đầy u sầu dâng hiến cho "M.S" - tức Shinjo Miyuki, người mẹ quý tộc u sầu của Haru.


Thế nhưng, khi ánh mắt cô chạm vào dòng ký tên của người viết ở góc cuối cùng của trang giấy cổ, hơi thở của Mei bỗng chốc nghẹn lại. Tròng mắt cô co rụt lại sau lớp kính cận dày cộm, trái tim cô như ngừng đập trong một nhịp.


Dòng chữ ký viết tay bằng mực bút máy màu xanh đen đã phai mờ theo thời gian, nhưng vẫn hiện rõ một cái tên gốc Việt đầy bất ngờ và chấn động:


*"Nguyễn Văn Thành"*


Cha của cô... người thợ đóng sách thủ công giản dị tại xưởng Cổ Thư Các khu Yanaka... chính là chàng nam sinh nghèo gốc Việt năm xưa của mối tình cấm đoán với mẹ của Haru!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!