Nhạc nềnSakuya2

Thử Nghiệm Hóa Học Tại Phòng Thí Nghiệm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn ngày thứ Hai nhuộm đỏ một góc trời học viện Seika, hắt những vệt sáng màu hổ phách qua khung cửa kính lớn của phòng thí nghiệm hóa học nằm ở rìa phía Đông. Nơi đây nằm biệt lập với khu giảng đường náo nhiệt, sát cạnh lối vào hoang vắng dẫn đến Nhà kính hoa hồng dại. Không khí trong phòng phảng phất mùi lưu huỳnh, mùi thủy tinh nung và cả hương thảo mộc thanh khiết từ những chậu cây thí nghiệm đặt bên bậu cửa.


Sau một buổi sáng đầy giông bão với bài đăng xin lỗi chấn động của Honda Mei trên diễn đàn Seika Gossip, Mei cuối cùng cũng tìm được một khoảng lặng để thở. Dù danh dự đã được làm sạch phần nào, thái dương trái của cô vẫn nhói lên từng cơn âm ỉ. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa đeo trên cổ cô vẫn chưa được sửa phần dây đồng bị hỏng bên trong ốp tai trái, khiến màng lọc âm thụ động chỉ hoạt động được một nửa. Mỗi khi đi qua hành lang, cô vẫn phải gồng mình chịu đựng những luồng suy nghĩ tạp nham dội vào não bộ. Nhưng lúc này, trong không gian tĩnh lặng của phòng thí nghiệm, Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận đặt chiếc ba lô canvas chứa Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990 lên mặt bàn gỗ sồi.


"Trò Nguyễn! Tôi đã phân tích cấu trúc sợi giấy và thành phần gốc sắt của vết mực trên trang sách cổ của trò rồi! Đúng là một bài toán thực nghiệm vô cùng kích thích!"


Okabe Rintaro, trưởng câu lạc bộ Hóa học ứng dụng Seika, thốt lên đầy phấn khích. Cậu ta mặc một chiếc áo khoác phòng thí nghiệm màu trắng rộng thùng thình bên ngoài bộ đồng phục chỉnh tề, mái tóc đen hơi rối bù xù và chiếc kính bảo hộ gác ngược trên trán. Rintaro là một thiên tài lập dị, người luôn nhìn nhận mọi vấn đề trong cuộc sống dưới lăng kính của các phản ứng hóa học. Thay vì quan tâm đến những tin đồn tình cảm nhảm nhí xung quanh Mei, cậu ta chỉ bị thu hút bởi thử thách phục chế phức tạp mà cô mang đến.


Mei khẽ mỉm cười, đẩy nhẹ gọng kính cận tròn to bản lên sống mũi: "Cảm ơn đàn anh Okabe đã đồng ý giúp đỡ. Vết mực đen này loang lổ quá rộng, nếu tớ dùng các phương pháp thủ công thông thường của cha tớ, thớ giấy năm 1990 vốn đã giòn mục này chắc chắn sẽ bị rã ra vĩnh viễn."


"Chính xác!" Rintaro gõ mạnh ngón tay lên mặt bàn thí nghiệm, chỉ vào một lọ thủy tinh nhỏ chứa dung dịch màu vàng nhạt đặt trên giá gỗ. "Chính vì thế, tôi đã pha chế ra loại Nước Tẩy Ố Mốc Chuyên Dụng Chậm này. Nó sử dụng hợp chất hữu cơ nồng độ cực thấp, kết hợp với tinh chất thảo mộc tự nhiên để làm mềm và hòa tan các gốc kim loại trong mực đen một cách từ từ. Tuy nhiên, rủi ro là chỉ cần nồng độ sai lệch một miligam, hoặc dung dịch bị lẫn tạp chất axit mạnh, trang giấy cổ sẽ lập tức bị cháy xém và phân hủy vĩnh viễn."


Mei nhìn lọ dung dịch nhạy cảm với sự cẩn trọng tột độ. Cô biết, đây là cơ hội duy nhất để cứu vãn trang mật mã cuối cùng của cuốn nhật ký.


*Cạch.*


Tiếng cửa phòng thí nghiệm mở ra cắt ngang cuộc trò chuyện. Shinjo Haru bước vào với phong thái khoan thai nhưng đầy uy nghiêm của một vị Hội trưởng hội học sinh. Chiếc caravat màu xanh thẫm của cậu phẳng phiu không một nếp nhăn, huy hiệu thép không gỉ lấp lánh trên ngực áo phản chiếu ánh hoàng hôn. Gương mặt góc cạnh hoàn mỹ của cậu vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày, đôi mắt đen sâu thẳm không lộ một chút cảm xúc.


"Trò Nguyễn, đàn anh Okabe," Haru cất giọng trầm thấp, đều đều mang đầy tính hành chính xã giao. "Với tư cách là Hội trưởng Hội học sinh giám sát các hoạt động lưu trữ di sản học đường, tôi đến để kiểm tra tiến độ phục chế. Hy vọng hai người làm việc tuân thủ đúng quy trình an toàn phòng thí nghiệm."


Sự xuất hiện của Haru khiến không khí trong phòng bỗng chốc trở nên nghiêm trang. Thế nhưng, ngay khi cậu bước vào bán kính hai mét xung quanh Mei, thính giác tâm linh của cô lập tức bị chấn động bởi những luồng suy nghĩ gào thét cuồng nhiệt dội thẳng vào não bộ:


*"Aaaa! Mei đeo kính bảo hộ trông đáng yêu quá đi mất! Nhìn kìa, chiếc áo khoác phòng thí nghiệm rộng thùng thình bao bọc lấy dáng người nhỏ nhắn của cô ấy, trông giống hệt một chú thỏ trắng nhỏ nhắn đang làm thí nghiệm! Mình muốn ôm cô ấy quá! Tại sao gã Okabe kia lại đứng sát Mei như thế? Back off, tên mọt sách hóa học kia! Đừng có dùng cái giọng điệu thân mật đó với Mei của tôi! Cơ mặt ơi, đóng băng lại ngay, không được để lộ sự ghen tuông này trước mặt Seki Jun đang đứng ngoài hành lang!"*


Mei vội vàng quay mặt đi chỗ khác, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo để ngăn bản thân không đỏ mặt tía tai trước tiếng lòng cuồng si kinh hoàng của vị Hội trưởng. Cô phải vận dụng toàn bộ kỹ năng Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm để giữ gương mặt trống rỗng, vờ như đang chăm chú nhìn vào các dụng cụ thí nghiệm thủy tinh.


Trong khi đó, ở góc khuất phía ngoài hành lang, sát cạnh lối vào Nhà kính hoa hồng dại, một bóng đen đang lén lút rình mò qua khe cửa kính. Đó là Kobayashi Yuka, tay sai đắc lực của Saionji Risa. Risa đang phát điên trong biệt thự của mình sau khi thấy bài đăng vạch trần của Honda Mei. Danh tiếng tiểu thư hoàn hảo của Risa đang bị đe dọa nghiêm trọng, và cô ta quyết định phải tiêu hủy vĩnh viễn cuốn nhật ký năm 1990 – thứ vũ khí giúp Mei và Haru lật ngược thế cờ. Risa đã ra lệnh cho Yuka phải bằng mọi giá phá hỏng tiến trình phục chế ngay trong chiều nay.


Yuka lén nhìn vào trong phòng, tay nắm chặt một lọ thủy tinh có nhãn mác màu vàng giống hệt lọ Nước Tẩy Ố Mốc Chuyên Dụng Chậm của Rintaro, nhưng bên trong lại chứa đầy axit tẩy rửa cực mạnh có tính ăn mòn cực cao. Chỉ cần một giọt axit này chạm vào trang giấy cổ, toàn bộ cuốn nhật ký sẽ hóa thành tro bụi trong nháy mắt.


"Okabe," Haru lên tiếng, giọng nói lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ của Mei. "Tôi cần cậu cung cấp danh mục các hóa chất sử dụng để tôi ký duyệt vào hồ sơ lưu trữ của Hội học sinh."


"À, được chứ! Tài liệu nằm trong phòng chuẩn bị thiết bị ở phía sau. Tôi sẽ vào lấy ngay!" Rintaro gật đầu, nhanh nhẹn quay người bước vào gian phòng prep-room phía sau tấm rèm chắn.


Đúng lúc đó, chiếc bộ đàm trên vai Haru bỗng vang lên tiếng của Ren Tachibana báo cáo về một sự cố hành chính khẩn cấp ở sảnh chính. Haru khẽ nhíu mày, quay sang nhìn Mei với vẻ mặt vô cảm: "Trò Nguyễn, tôi ra ngoài giải quyết công việc một phút. Hãy giữ nguyên vị trí, không được tự ý chạm vào hóa chất khi không có người giám sát."


*"Mei ơi, tôi phải ra ngoài một chút, em tuyệt đối phải cẩn thận nhé! Tôi sẽ quay lại ngay để bảo vệ em!"* - Tiếng lòng lo lắng xót xa của Haru dội lên trước khi cậu bước ra ngoài cửa hành lang, khép hờ cánh cửa gỗ.


Cơ hội ngàn năm có một đã đến. Lợi dụng khoảnh khắc phòng thí nghiệm hoàn toàn trống vắng, Kobayashi Yuka nhanh như cắt lách người qua cánh cửa hờ. Bước chân của cô ta cực kỳ nhẹ nhàng, không phát ra một tiếng động nhỏ. Yuka lướt nhanh đến bàn thí nghiệm nơi đặt lọ Nước Tẩy Ố Mốc Chuyên Dụng Chậm của Rintaro. Với đôi bàn tay run rẩy vì sợ hãi nhưng đầy dứt khoát, cô ta nhanh tay tráo đổi lọ dung dịch an toàn bằng lọ axit mạnh có nhãn mác giả tinh vi mà cô ta mang theo, rồi lập tức lùi lại, biến mất sau cánh cửa dẫn ra lối nhà kính bỏ hoang.


Toàn bộ quá trình tráo đổi diễn ra chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi giây ngắn ngủi.


Khi Mei quay lại bàn làm việc sau khi sắp xếp xong các tấm màng bọc bảo vệ giấy, cô hoàn toàn không nhận ra lọ thủy tinh màu vàng đặt trên giá gỗ đã bị đánh tráo vĩnh viễn. Tròng kính cận mờ sương của cô không thể phát hiện ra sự khác biệt vi mô của nhãn mác giả được làm quá tinh vi.


Haru bước vào phòng ngay sau đó, gương mặt băng giá khôi phục vẻ đĩnh đạc thường ngày. Cậu đứng cạnh Mei, khoanh hai tay trước ngực, cố gắng giữ khoảng cách hai mét đúng quy tắc để bảo vệ cô trước tầm mắt của Seki Jun từ xa. Nhưng tiếng lòng cậu lại không ngừng lo lắng gào thét:


*"Mọi việc sắp bắt đầu rồi! Mình hồi hộp quá! Trang mật mã cuối cùng của mẹ sắp được cứu sống nhờ đôi bàn tay khéo léo của Mei! Cầu trời khấn phật cho phản ứng hóa học diễn ra suôn sẻ! Mei ơi, cố lên! Tôi luôn ở ngay sau lưng em!"*


Mei hít một hơi thật sâu để định thần, cố gắng phớt lờ nhịp tim đập nhanh liên hồi của Haru đang dội vào sóng não mình. Cô cẩn thận mở Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990, lật đến trang cuối cùng bị vết mực đen loang lổ che lấp hoàn toàn.


Cô đưa tay cầm lấy lọ thủy tinh có nhãn màu vàng trên giá gỗ, mở nắp ổ khóa bảo vệ. Cô dùng ống nhỏ giọt thủy tinh, nhẹ nhàng hút một lượng chất lỏng trong suốt từ trong lọ ra.


Đầu ống nhỏ giọt run nhẹ dưới ánh hoàng hôn đỏ rực. Mei đưa ống nhỏ giọt lên cao, hover ngay phía trên góc vết mực đen cứng đầu của trang sách cổ.


Chỉ cần cô bóp nhẹ đầu cao su, giọt chất lỏng đầu tiên sẽ rơi xuống. Cô hoàn toàn không biết rằng, thứ sắp sửa chạm vào trang giấy cổ không phải là nước tẩy dịu nhẹ chữa lành, mà là giọt axit hủy diệt có thể thiêu rụi mọi ký ức của thế hệ trước thành tro bụi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!