Bẫy Công Nghệ Và Tiếng Lòng Hoảng Loạn
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, cắt đứt bầu không khí căng thẳng của tiết học đầu tiên tại lớp 10-A. Nhưng đối với Nguyễn Mei, tiếng chuông ấy không mang lại sự giải thoát, mà chỉ là tiếng súng lệnh mở màn cho một cuộc đối đầu nghẹt thở khác.
Khi giáo viên vừa bước ra khỏi lớp, Shinjo Haru – vị Hội trưởng Hội học sinh hoàn hảo – lướt qua bàn của Mei. Cậu không nhìn cô, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ băng giá xa cách thường ngày để tránh tai mắt của gã trợ lý Seki Jun, người vẫn đang âm thầm giám sát mọi động thái của cậu từ phía xa hành lang. Tuy nhiên, khi đi ngang qua bàn Mei, Haru khẽ gõ ngón tay trỏ lên mặt bàn gỗ hai nhịp – một ký hiệu ngầm mà chỉ cô mới hiểu.
*"Văn phòng Hội học sinh. Ngay lập tức."*
Mei khẽ thở dài, đẩy nhẹ chiếc kính cận gọng tròn to bản lên sống mũi. Cô quay sang nhìn Lê Bảo Nam. Cậu bạn mọt sách công nghệ đang ôm khư khư chiếc máy tính bảng, khẽ gật đầu với cô. Ánh mắt của Nam đầy sự kiên định, ngón tay cậu vẫn lướt nhanh trên màn hình để kiểm tra lại sơ đồ truy vết IP mà cậu vừa hoàn thành trong giờ truy bài.
"Đi thôi, Mei. Tớ đã chuẩn bị xong mọi thứ rồi," Bảo Nam thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng chứa đựng sự tự tin của một thiên tài tin học.
Mei đứng dậy, bước đi giữa những ánh mắt dòm ngó, tò mò và cả những tiếng xì xào vẫn chưa chịu dứt của các bạn cùng lớp. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa vẫn đeo hờ trên cổ cô, nhưng sợi dây đồng bị hỏng ở ốp tai trái khiến cô không thể sử dụng kỹ năng lọc nhiễu âm hiệu quả. Từng luồng suy nghĩ đố kỵ, ác ý từ đám đông xung quanh vẫn dội vào não bộ cô như những làn sóng nhiễu âm chói tai. Mei cắn chặt môi, cố gắng vận dụng kỹ năng Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm để giữ cho gương mặt mình hoàn toàn trống rỗng, lạnh lùng như một pho tượng sáp.
Khi Mei và Bảo Nam bước vào Văn phòng Hội học sinh (Student Council Office), bầu không khí ngột ngạt và lạnh lẽo lập tức bao trùm lấy họ. Căn phòng hiện đại, ngăn nắp với những dãy tủ hồ sơ phẳng phiu và những khung cửa kính lớn nhìn ra sân trường Seika lộng lẫy. Nhưng lúc này, ánh nắng sáng thứ Hai chiếu qua cửa kính không mang lại chút ấm áp nào, ngược lại chỉ làm nổi bật sự lạnh lùng trên gương mặt của Haru đang ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn.
Ở góc phòng, Tachibana Ren – Phó chủ tịch Hội học sinh – đang đứng khoanh tay, vẻ mặt lãng tử thường ngày đã được thay thế bằng sự nghiêm túc hiếm thấy. Bên cạnh Ren là Yoshida Takuya. Gã nam sinh lớp 10 chuyên tin đang đứng khúm núm, dáng người gầy nhom co rụt lại dưới chiếc áo khoác hoodie tối màu xụp mũ, đôi mắt ti hí sau cặp kính gọng nhựa đen sứt mẻ không ngừng láo liên đầy bất an.
*Cạch.*
Ren bước tới, khóa chặt cửa chính của văn phòng lại. Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng, khiến Takuya giật bắn mình. Hắn định tiến về phía cửa nhưng bị Ren lẳng lặng bước lên chặn lại, cắt đứt hoàn toàn đường lui của hắn.
"Hội... Hội trưởng," Takuya cất giọng run rẩy, cố gắng nặn ra một nụ cười nịnh bợ. "Có chuyện gì mà cậu lại gọi tôi lên đây vào giờ ra chơi thế này? Tôi... tôi còn phải chuẩn bị cho tiết học sau."
Shinjo Haru không vội trả lời. Cậu khoan thai đan mười ngón tay vào nhau đặt trên bàn, ánh mắt đen sâu thẳm, sắc bén như dao cạo găm thẳng vào người Takuya. Sự im lặng kéo dài của vị Hội trưởng băng giá tạo ra một áp lực tâm lý vô hình, đè nặng lên lồng ngực của kẻ tội đồ đứng đối diện.
Thế nhưng, ngay khi đứng trong bán kính hai mét xung quanh Haru, Mei lập tức nghe thấy tiếng lòng gào thét cuồng nhiệt, đầy phẫn nộ của cậu dội thẳng vào tâm trí cô:
*"KHỐN KIẾP! Chính là gã hèn nhát này! Nhìn cái bộ dạng chuột nhắt của hắn kìa! Hắn dám dùng những lời lẽ rác rưởi đó để bôi nhọ Mei của tôi trên diễn đàn ẩn danh sao?! Hắn có biết cô ấy đã phải chịu đựng những ánh mắt khinh bỉ của toàn trường suốt buổi sáng nay không?! Tim tôi như đang rỉ máu khi thấy Mei phải cúi đầu chịu đựng! Tôi muốn băm vằm hắn ra trăm mảnh! Nhưng không được... tôi phải giữ bình tĩnh, phải dùng phong thái lạnh lùng nhất để ép hắn lộ ra kẻ giật dây phía sau! Mei đang đứng ngay cạnh mình... Ôi, chiếc kẹp tóc hoa đào bạc mình tặng cô ấy vẫn kẹp trên bím tóc kìa! Cô ấy đeo nó đẹp quá... Trọng tâm, Shinjo Haru! Tập trung vào gã chuột nhắt trước mặt!"*
Mei khẽ đỏ mặt, hai tai nóng ran khi nghe thấy những suy nghĩ tự luyến và u mê cực độ của Haru. Cô vội vàng đẩy nhẹ gọng kính cận, cố gắng duy trì vẻ ngoài vô cảm của mình để không bị cậu phát hiện ra cô có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của cậu.
"Yoshida Takuya," Haru cất giọng, đều đều và lạnh lùng như sương tuyết mùa đông. "Cậu có biết bài viết bôi nhọ trò Nguyễn trên diễn đàn Seika Gossip từ tối qua không?"
Takuya lập tức lắc đầu lia lịa, xua tay rối rít:
"Tôi... tôi không biết! Hội trưởng, cậu đang nói gì thế? Tôi chỉ là một học sinh bình thường, làm sao biết được những chuyện buôn chuyện nhảm nhí trên mạng xã hội chứ? Chắc chắn có sự hiểu lầm nào đó ở đây rồi! Tôi bị vu khống!"
"Vu khống sao?" Haru khẽ nhướng mày, ánh mắt lạnh lẽo không một gợn sóng. Cậu khẽ gật đầu với Bảo Nam.
Lê Bảo Nam bước lên một bước, đặt chiếc máy tính bảng của mình lên bàn làm việc của Haru, xoay màn hình về phía Takuya. Trên màn hình hiển thị một sơ đồ truy vết IP phức tạp với các dòng lệnh lập trình màu xanh lam sáng rực rỡ.
"Takuya," Bảo Nam nói, giọng nói hiền lành thường ngày giờ đây trở nên dứt khoát và đanh thép. "Cậu nghĩ rằng việc sử dụng ba lớp proxy bảo mật và phần mềm ẩn danh IP trên chiếc máy tính xách tay cũ của cậu là có thể hoàn toàn che giấu được danh tính sao? Diễn đàn Seika Gossip tuy ẩn danh đối với học sinh bình thường, nhưng đối với hệ thống quản trị mạng nội bộ của trường, nó vẫn để lại dấu vết."
Bảo Nam gõ nhẹ vào màn hình, phóng to một dòng địa chỉ IP cụ thể:
"Đây là địa chỉ IP của thiết bị đã đăng bài viết bôi nhọ Mei vào lúc chín giờ tối qua. Và đây..." Nam lướt màn hình sang một tệp dữ liệu khác, "là lịch sử truy cập mạng nội bộ học viện Seika từ tài khoản cá nhân của cậu tại phòng máy tính chuyên tin. Hai địa chỉ MAC của thiết bị hoàn toàn trùng khớp mười mươi. Cậu giải thích thế nào về việc này?"
Gương mặt của Takuya lập tức biến sắc, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán hắn. Hắn loay hoay đẩy gọng kính nhựa đen sứt mẻ, lắp bắp ngụy biện:
"Cái... cái này không chứng minh được gì cả! Tài khoản của tôi... đúng rồi, tài khoản của tôi bị hack! Chiếc laptop của tôi thường xuyên để ở phòng máy chuyên tin, chắc chắn có ai đó đã lén dùng thiết bị của tôi để đăng bài bôi nhọ nhằm đổ tội cho tôi! Tôi hoàn toàn vô tội!"
Sự ngoan cố chối tội của Takuya khiến bầu không khí trong văn phòng càng thêm ngột ngạt. Mei đứng cạnh Bảo Nam, cô biết đây là lúc mình phải ra tay. Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và kích hoạt năng lực "Thính Giác Tập Trung".
Cô khóa chặt tần số sóng não của Takuya, cố gắng lọc bỏ mọi tiếng ồn từ hành lang ngoài kia. Ngay lập tức, một cơn đau đầu nhẹ, nhói lên ở thái dương trái do thính giác tâm linh hoạt động hết công suất trong môi trường căng thẳng. Nhưng bù lại, tiếng lòng đầy hoảng loạn, sợ hãi của Takuya dội thẳng vào tai cô rõ ràng như tiếng loa phát thanh:
*"Không thể nào! Làm sao thằng mọt sách Bảo Nam đó lại bẻ gãy được ba lớp proxy bảo mật của mình?! Mình đã dùng phần mềm ẩn danh IP tốt nhất rồi cơ mà! Chết tiệt, nếu Hội trưởng biết mình đăng bài viết đó, mình sẽ bị trừ hết điểm rèn luyện và bị đuổi học mất! Nhưng không được... mình không thể khai ra sự thật được. Số tiền mười triệu yên bẩn mà gã Trưởng ban cơ sở vật chất Noguchi Masashi chuyển khoản vào tài khoản ngân hàng của mình vẫn còn nguyên ở đó. Ông ta đã hứa sẽ bảo kê cho mình không bị đuổi học nếu mình bôi nhọ thành công con nhỏ Mei để ép ban phục chế giải tán sớm. Phải giấu kín, tuyệt đối không được khai ra tên của Noguchi Masashi! Nếu khai ra ông ta, mình sẽ bị gã xã hội đen của ông ta xử đẹp vĩnh viễn mất!"*
Mei mở mắt ra, đôi mắt cô lấp lấp ánh sáng tinh anh ẩn sau lớp tròng kính mờ. Chân tướng đã hoàn toàn phơi bày. Takuya không chỉ đăng bài bẩn vì ghen tị cá nhân, mà hắn đang nhận tiền bẩn từ Trưởng ban cơ sở vật chất Noguchi Masashi – kẻ luôn muốn san phẳng thư viện hoàng hôn để trục lợi bất động sản.
Mei lén nhìn sang Haru. Cô biết mình phải ra hiệu cho cậu biết điểm yếu chí mạng của Takuya mà không được để lộ siêu năng lực đọc tâm của bản thân. Cô khẽ bước lên một bước, giả vờ vô ý chạm nhẹ vào khuỷu tay áo của Haru.
Khi tiếp xúc vật lý diễn ra, năng lực Thấu Thính Cảm Xúc tự động kích hoạt, truyền tải một luồng sóng ấm áp kết nối giữa lồng ngực của cô và cậu. Mei khẽ ghé sát tai Haru, mùi hương bạc hà thanh mát từ người cậu phả nhẹ vào sống mũi cô. Cô thì thầm bằng giọng nói nhỏ nhẹ, chân thành nhưng chứa đựng thông tin đắt giá:
"Hội trưởng... tớ nghĩ cậu nên yêu cầu kiểm tra lịch sử giao dịch tài khoản ngân hàng của cậu ta. Có thể có một khoản tiền bất thường được chuyển vào gần đây từ một ai đó trong ban quản lý trường..."
Haru khẽ giật mình trước cái chạm tay ấm áp và giọng nói thì thầm dịu dàng của Mei. Tiếng lòng cậu lập tức bùng nổ pháo hoa hạnh phúc xen lẫn sự kinh ngạc tột độ:
*"Ôi trời ơi! Mei vừa chạm vào tay mình! Cô ấy lại còn ghé sát tai nói thầm với mình nữa chứ! Mùi hương thảo mộc tự nhiên trên người cô ấy thơm quá... Mình muốn ngất xỉu mất! Khoan đã... Mei vừa nói gì cơ? Kiểm tra lịch sử giao dịch ngân hàng liên quan đến ban quản lý trường sao? Làm sao cô ấy lại đoán biết được điều này? Mei của mình thật là thông minh, tinh tế tuyệt đỉnh! Đúng rồi, gã chuột nhắt Takuya này làm sao có đủ dũng khí tự mình đăng bài bẩn nếu không có kẻ chống lưng đứng sau tài trợ! Mình hiểu rồi!"*
Haru lập tức thu hồi sự bối rối nội tâm, gương mặt cậu trở nên sắc lạnh như băng tuyết. Cậu đứng bật dậy, hai tay chống xuống mặt bàn làm việc, dùng lực đập mạnh một tiếng *Rầm* thật lớn dội vang khắp văn phòng.
Tiếng đập bàn đột ngột khiến Takuya giật nảy mình, suýt ngã quỵ xuống sàn đá.
"Yoshida Takuya," Haru cất giọng, trầm thấp và lạnh lùng đến đáng sợ. "Cậu nghĩ tôi gọi cậu lên đây để nghe những lời nói dối vụng về đó sao? Tôi cho cậu cơ hội cuối cùng để tự thú trước khi tôi gửi toàn bộ bằng chứng IP truy vết này, cùng yêu cầu đối chiếu giao dịch tài chính bất thường trong tài khoản ngân hàng của cậu lên Hiệu trưởng và cảnh sát để điều tra về hành vi bôi nhọ nhân phẩm học sinh và nhận hối lộ từ nhân sự nhà trường."
Nghe đến từ "giao dịch tài chính" và "cảnh sát", toàn thân Takuya run bắn lên như cầy sấy. Hai đầu gối hắn va vào nhau lộc cộc, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu. Hắn không thể hiểu nổi làm sao vị Hội trưởng lạnh lùng này lại biết được bí mật về giao dịch tài khoản ngân hàng ẩn mật của hắn.
*"Không thể nào! Làm sao hắn biết được chuyện giao dịch tài chính bẩn của mình với Noguchi?!"* Tiếng lòng Takuya gào thét hoảng loạn, sợ hãi tột độ dội thẳng vào tai Mei. *"Nếu cảnh sát vào cuộc, mình sẽ bị ngồi tù mất! Bố mẹ mình sẽ từ mặt mình... Mình phải làm sao đây?! Khai ra... có nên khai ra Trưởng ban Noguchi không? Nhưng nếu khai ra ông ta, mình cũng sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn!"*
Takuya loạng choạng lùi lại, định lớn tiếng kêu cứu để thu hút sự chú ý của các học sinh và giáo viên đi lại ngoài hành lang nhằm tìm đường thoát thân:
"Tôi... tôi bị oan! Các người đang đe dọa tôi! Tôi phải ra ngoài..."
Hắn vừa định hét lên thì Haru đã lạnh lùng bước lên, đứng chắn ngay trước mặt hắn, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt mọi hành động phản kháng của hắn.
"Kêu cứu vô ích thôi, Takuya," Haru nói, giọng nói không một chút dao động. "Văn phòng Hội học sinh đã được khóa chặt và cách âm hoàn toàn. Bằng chứng IP và lịch sử truy cập mạng của cậu đã được Bảo Nam sao lưu và gửi trực tiếp vào email bảo mật của tôi. Cậu chỉ có hai lựa chọn: khai ra kẻ đứng sau giật dây và nhận mức kỷ luật giảm nhẹ của Hội học sinh, hoặc đối mặt với lệnh đuổi học lập tức và sự can thiệp của pháp luật."
Sự cứng rắn, dứt khoát của Haru kết hợp với bằng chứng công nghệ đanh thép của Bảo Nam đã hoàn toàn bẻ gãy mọi sự kháng cự cuối cùng của gã nam sinh hèn nhát. Takuya quỳ sụp xuống sàn đất, hai tay ôm lấy đầu, khóc lóc thảm thiết trong sự hoảng loạn tột độ:
"Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi Hội trưởng! Tôi thừa nhận... bài viết đó là do tôi đăng... Tôi là kẻ đã viết bài bôi nhọ trò Nguyễn trên diễn đàn Seika Gossip..."
Bảo Nam thở phào nhẹ nhõm, nhanh tay gõ lệnh xóa sạch bài viết bẩn thỉu trên trang chủ diễn đàn *Seika Gossip* ngay lập tức, trả lại sự trong sạch hoàn toàn cho Mei trên không gian mạng học đường.
Tuy nhiên, dù đã thừa nhận hành vi bẩn thỉu của mình, Takuya vẫn run rẩy cắn chặt môi, không dám hé răng khai ra cái tên Noguchi Masashi vì nỗi sợ hãi sự trả thù của gã Trưởng ban quyền lực.
Mei đứng cạnh Haru, thính giác tập trung của cô vẫn đang lắng nghe tiếng lòng hoảng sợ, dằn vặt của Takuya. Cô biết gã phản bội này đang bị kẹt giữa hai nỗi sợ hãi cực hạn. Chân tướng về kẻ chủ mưu Noguchi Masashi đứng sau giật dây bôi nhọ cô đã hiển hiện rõ ràng trong đầu cô, nhưng cô chưa thể tự mình công khai nói ra điều đó nếu không muốn lộ siêu năng lực đọc tâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!