Nhạc nềnSakuya2

Bão Dư Luận Trên Mạng Học Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm của buổi sáng thứ Hai bao phủ lên những con đường dốc dẫn đến cổng Học viện Tư thục Seika, mang theo cái lạnh se sắt của những ngày giao mùa. Hàng cây anh đào dọc lối đi đã rụng hết hoa, chỉ còn lại những cành khô khẳng khiu đứng lặng lẽ trong làn sương mờ ảo. Đối với Nguyễn Mei, buổi sáng hôm nay không đơn thuần là sự khởi đầu của một tuần học mới, mà là sự mở đầu của một cơn ác mộng thực sự.


Mei bước đi một cách chậm rãi, hai tay siết chặt lấy quai chiếc ba lô canvas sờn góc. Trên cổ cô, chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa – vật bảo mệnh duy nhất giúp cô ngăn chặn tiếng ồn ngoại cảnh – đang nằm im lìm một cách vô dụng. Sợi dây đồng mảnh mai bên trong ốp tai bên trái đã bị Kobayashi Yuka lén lút dùng kéo bấm đứt một nửa vào chiều muộn ngày thứ Sáu tuần trước, sau khi ả ta bị Haru cảnh cáo nghiêm khắc vì vụ bắt nạt giấu kính cận. Không có màng lọc âm thụ động bảo vệ, thính giác tâm linh của Mei hoàn toàn bị phơi bày trước thế giới.


Ngay khi vừa bước qua cánh cổng sắt vòm cong kiêu sa của học viện Seika, Mei đã cảm thấy một luồng áp lực vô hình dội thẳng vào lồng ngực. Không gian xung quanh không còn là sự tĩnh lặng hoài cổ của xưởng sách Cổ Thư Các hay sự bình yên dưới giàn hoa tử đằng ở sân sau thư viện cũ. Nơi đây là Seika – một cái lồng son lộng lẫy nhưng ngột ngạt, nơi ngự trị của những cậu ấm, cô chiêu luôn nhìn thế giới bằng nửa con mắt.


"Nhìn kìa... chính là con nhỏ đó phải không?"

"Đúng rồi, chính là đứa con gái nghèo vượt khó lớp 10-A đấy."

"Trông nhếch nhác thế kia mà dám dùng chiêu trò trực nhật để mồi chài Hội trưởng Haru sao? Thật không biết tự lượng sức mình."


Những tiếng xầm xì, chỉ trỏ của những nhóm nữ sinh mặc đồng phục chỉnh tề vang lên từ phía xa. Nhưng đối với Mei, điều kinh khủng nhất không phải là những lời nói trực tiếp ấy, mà là làn sóng tiếng lòng hỗn loạn, sắc nhọn như kim châm dội thẳng vào não bộ cô qua năng lực "Thính Giác Hỗn Loạn".


*"Con nhỏ lập dị kia dựa vào cái gì mà được ở riêng với Haru-sama mỗi buổi chiều chứ?"*

*"Nhìn cái bím tóc quê mùa và chiếc kính cận dày cộp của nó kìa, thật ngứa mắt!"*

*"Chắc chắn nó đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì đó để thầy Hayashi phân công trực nhật chung. Chúng ta phải dạy cho nó một bài học!"*

*"Bức ảnh trên Seika Gossip rõ ràng như thế, xem nó còn chối cãi vào đâu!"*


Mei cắn chặt môi, hai thái dương giật mạnh liên hồi. Cơn đau đầu dữ dội ập đến khiến bước chân cô loạng choạng. Cô cố gắng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để kích hoạt kỹ năng "Lọc Nhiễu Âm Đám Đông" – cố gắng tập trung vào nhịp thở của bản thân để đè lên những luồng suy nghĩ tạp nham xung quanh. Nhưng vô ích. Sáng hôm nay, cường độ của những suy nghĩ tiêu cực, ghen tị và ác ý từ đám đông quá lớn. Chúng như một cơn bão bùn lầy cuồn cuộn, nhấn chìm mọi nỗ lực tĩnh tâm của cô gái nhỏ.


Mei vội vàng đưa tay lên sống mũi, đẩy chiếc kính cận gọng tròn to bản lên để che giấu đôi mắt đang bắt đầu nhòe đi vì đau đớn và mệt mỏi. Cô bước đi thật nhanh, gần như là chạy trốn dọc theo dãy hành lang lộng lẫy dẫn về phía lớp học 10-A.


Khi Mei vừa bước vào cửa lớp, bầu không khí ồn ào bỗng chốc im bặt. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía cô, mang theo sự tò mò, khinh miệt và cả những nụ cười khúc khích đầy ẩn ý. Trên chiếc bàn học của cô ở góc cuối cạnh cửa sổ, ai đó đã lén dùng bút dạ đen viết lên những dòng chữ nguệch ngoạc: "Kẻ bám đuôi vô liêm sỉ", "Cút khỏi Seika đi!".


Ngồi ở bàn bên cạnh, Lê Bảo Nam – cậu bạn mọt sách công nghệ với chiếc kính cận dày cộp – đang lo lắng nhìn cô. Cậu vội vàng dùng khăn giấy lau sạch những dòng chữ trên bàn của Mei trước khi cô kịp nhìn thấy rõ hơn.


"Mei... cậu đừng nhìn," Bảo Nam nói nhỏ, giọng run run vì lo lắng cho cô bạn cùng bàn hiền lành. "Tụi nó... tụi nó đang phát điên vì bài viết trên diễn đàn trường từ tối qua."


Mei ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể để trốn tránh những tiếng lòng đang gào thét xung quanh lớp học. Cô khẽ hỏi, giọng yếu ớt:


"Bảo Nam... trên diễn đàn... người ta viết gì về tớ?"


Bảo Nam ngập ngừng một lát, rồi lẳng lặng đẩy chiếc máy tính bảng của mình về phía Mei. Trên màn hình là trang chủ của *Seika Gossip* – diễn đàn ẩn danh nổi tiếng nhất của học sinh học viện. Đập vào mắt Mei là một tiêu đề được viết bằng phông chữ đỏ nổi bật, đạt tới hàng ngàn lượt tương tác chỉ sau một đêm:


**[HOT] CÔ THỦ THƯ NGHÈO VƯỢT KHÓ DÙNG CHIÊU TRÒ TRỰC NHẬT ĐỂ QUYẾN RŨ NAM THẦN HARU-SAMA?**


Bên dưới tiêu đề là một bức ảnh chụp lén chất lượng cao, ghi lại khoảnh khắc trong phòng làm việc chung vào chiều muộn ngày thứ Sáu. Dưới ánh sáng vàng ấm áp của chiếc Đèn Bàn Đồng Cổ Điển Sunset, Haru đang cúi người rất sát Mei, một tay cậu lén nắm lấy tay cô sau kệ sách gỗ sồi số 4, gương mặt hai người chỉ cách nhau chưa đầy mười centimet. Góc chụp vô cùng tinh vi, khiến người xem có cảm giác Mei đang chủ động nghiêng người để đón nhận sự thân mật từ vị Hội trưởng băng giá.


Người đăng bài viết nặc danh này đã dùng những lời lẽ vô cùng cay độc để mô tả Mei như một kẻ đào mỏ lập dị, cố tình phá hoại các cuốn sách cổ của thư viện để tạo cớ tiếp cận người thừa kế tập đoàn tài phiệt Shinjo.


*"Chính là bức ảnh này..."* Mei bàng hoàng nghĩ, lồng ngực cô thắt lại. Khoảnh khắc đó thực chất là lúc cô đang vội vàng dùng giấy thấm dầu để xử lý vết keo thảo mộc bị loang do sự vụng về của Haru. Ai đã lén đứng ngoài cửa sổ phòng làm việc chung để chụp lại bức ảnh này?


Thông qua năng lực đọc tâm, Mei nghe thấy tiếng lòng đầy đắc ý, hả hê của Honda Mei – cô nữ sinh đố kỵ đang ngồi ở bàn đầu lớp:


*"Hừ, đáng đời con nhỏ nghèo hèn đó! Mình đã mất công rình rập suốt buổi chiều để chụp được bức ảnh đắt giá này giao cho Yoshida Takuya đăng bài. Xem lần này Haru-sama còn bảo vệ nó được nữa không! Saionji Risa-sama chắc chắn sẽ rất hài lòng với việc này và cho mình gia nhập nhóm của chị ấy!"*


Chân tướng đã rõ ràng. Honda Mei chính là kẻ chụp lén, còn kẻ trực tiếp viết bài bôi nhọ trên diễn đàn ẩn danh chính là Yoshida Takuya – nam sinh chuyên tin hèn nhát, kẻ luôn núp bóng bóng tối để hủy hoại danh tiếng người khác nhằm thỏa mãn sự ghen tị cá nhân và nhận tiền bẩn từ phe Trưởng ban cơ sở vật chất Noguchi Masashi.


Cơn đau đầu của Mei ngày càng dữ dội hơn khi tiếng lòng của các bạn học trong lớp không ngừng dội vào tai cô:


*"Nhìn nó giả vờ đáng thương kìa! Đúng là loại con gái tâm cơ."*

*"Haru-sama chắc chắn bị nó lừa rồi. Một tiểu thư như Risa-sama mới xứng đáng đứng cạnh Hội trưởng."*

*"Chúng ta phải tẩy chay nó, không cho nó bước vào thư viện nữa!"*


Giữa lúc Mei tưởng chừng như mình sắp ngất xỉu vì quá tải cảm xúc, một sự im lặng đột ngột bao trùm lấy hành lang bên ngoài lớp học 10-A. Tiếng bước chân đều đặn, vững chãi quen thuộc vang lên, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.


Shinjo Haru bước vào lớp học.


Cậu vẫn ăn mặc chỉnh tề đến mức hoàn hảo, huy hiệu Hội trưởng hội học sinh bằng thép không gỉ lấp lánh trên ngực áo sơ mi phẳng phiu. Gương mặt góc cạnh thanh tú của Haru lạnh lùng như một pho tượng tấy, đôi mắt đen sâu thẳm không gợn một chút sóng lòng khi cậu lướt nhìn qua đám đông học sinh đang đứng tụ tập ở hành lang.


Thế nhưng, ngay khi bước vào bán kính hai mét xung quanh Mei, tiếng lòng gào thét phẫn nộ cực độ của Haru lập tức dội thẳng vào tâm trí cô, mạnh mẽ và vang dội như một tiếng sấm sét giữa trời quang:


*"ĐÁNG CHẾT! KẺ NÀO?! KẺ NÀO DÁM ĐĂNG CÁI THỨ RÁC RƯỞI NÀY LÊN DIỄN ĐÀN?! ĐỨA NÀO DÁM LÀM BẢO BỐI CỦA TÔI KHÓC?! Nhìn Mei kìa... cô ấy đang run rẩy, đôi má cô ấy nhợt nhạt đi vì sợ hãi... Tim tôi như bị ai đó dùng dao xẻ làm đôi vậy! Khốn kiếp, tôi muốn lao đến ôm chặt lấy cô ấy, muốn che tai cô ấy lại để cô ấy không phải nghe những lời rác rưởi của lũ ruồi nhặng này nữa! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại, không được để lộ sự phẫn nộ này! Tôi phải giữ phong thái của một Hội trưởng nghiêm túc để giải quyết triệt để chuyện này!"*


Haru bước thẳng đến trước bàn học của Mei, đứng chắn hoàn toàn giữa cô và những ánh mắt dòm ngó của đám đông học sinh hiếu kỳ ngoài hành lang. Cậu khoanh tay trước ngực, giọng nói cất lên lạnh lùng, đều đều nhưng mang theo một áp lực uy quyền cực lớn khiến cả lớp học không ai dám thở mạnh:


"Tất cả học sinh không thuộc lớp 10-A lập tức giải tán về phòng học của mình. Giờ truy bài sắp bắt đầu. Bất kỳ ai còn lảng vảng ở hành lang hoặc bàn tán về những tin đồn nhảm nhí vô căn cứ trên diễn đàn trường sẽ bị trừ ba mươi điểm rèn luyện và lao động công ích dọn dẹp nhà vệ sinh khu nhà cũ trong một tháng."


Lời đe dọa lạnh lùng nhưng đầy trọng lượng của vị Hội trưởng quyền lực lập tức có hiệu quả. Đám đông học sinh hiếu kỳ ngoài hành lang nhanh chóng giải tán trong sự sợ hãi. Những học sinh trong lớp 10-A cũng vội vàng quay trở lại chỗ ngồi của mình, không ai dám liếc nhìn về phía Mei nữa.


Haru khẽ liếc nhìn Mei, thấy cô vẫn đang cúi gầm mặt, hai vai run rẩy nhè nhẹ. Tiếng lòng cậu lại bùng nổ sự xót xa và dằn vặt khôn nguôi:


*"Mei ơi... tôi xin lỗi... Tất cả là tại tôi... Nếu tôi không vụng về làm đổ keo, nếu tôi không nắm tay em dưới ánh đèn Sunset hôm đó... em đã không phải chịu đựng sự sỉ nhục này. Tôi nhất định phải tìm ra kẻ đứng sau bài viết bẩn thỉu này và bắt hắn phải trả giá đắt! Tôi thề!"*


Haru lẳng lặng rút chiếc điện thoại thông minh bảo mật của mình ra khỏi túi quần, ngón tay gõ nhanh một dòng tin nhắn gửi cho Lê Bảo Nam đang ngồi bên cạnh Mei:


*"Lê Bảo Nam. Tôi biết cậu là quản trị viên ngầm của diễn đàn trường và là một thiên tài công nghệ. Hãy giúp tôi hack hệ thống bảo mật của Seika Gossip và truy vết địa chỉ IP của kẻ đã đăng bài viết bôi nhọ trò Nguyễn. Tìm ra hắn trong vòng mười phút. Tôi sẽ chịu trách nhiệm bảo mật toàn bộ hành động của cậu trước ban giám hiệu."*


Nhận được tin nhắn trên máy tính bảng, Bảo Nam khẽ giật mình nhìn sang Haru. Cậu thấy vị Hội trưởng vẫn đang đứng thẳng tắp với gương mặt băng giá không chút cảm xúc, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiên định và phẫn nộ đáng sợ. Bảo Nam khẽ gật đầu, ngón tay cậu bắt đầu gõ nhanh thoăn thoắt trên bàn phím ảo của chiếc máy tính bảng, bẻ gãy các lớp tường lửa bảo mật của diễn đàn ẩn danh Seika Gossip bằng kỹ năng tin học xuất sắc của mình.


Mei ngồi bên cạnh, thính giác tâm linh của cô dần dịu lại khi đám đông xung quanh đã im lặng. Cô nghe thấy tiếng lòng đầy lo lắng, chăm sóc của Bảo Nam khi cậu đang nỗ lực gõ phím:


*"Mei là người bạn tốt nhất của mình... Mình không thể để tụi nó bắt nạt cậu ấy được nữa. Hội trưởng Haru nói đúng, chúng ta phải dùng công nghệ để vạch trần bộ mặt thật của kẻ nặc danh hèn nhát đó!"*


Sự phối hợp ngầm không lời giữa Haru và Bảo Nam diễn ra một cách nhanh chóng và bảo mật tuyệt đối ngay trong giờ truy bài yên tĩnh. Mei khẽ tựa đầu vào tường, cảm giác mệt mỏi thể xác dâng trào khiến mắt cô mờ đi. Cô biết, danh dự của cô đang bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng sự bảo vệ trực tiếp của Haru và sự hỗ trợ thầm lặng của Bảo Nam đã nhen nhóm lên trong lòng cô một ngọn lửa ấm áp của hy vọng.


*Bíp.*


Chiếc điện thoại trong túi quần của Haru khẽ rung nhẹ một nhịp báo hiệu có tin nhắn mới. Haru khoan thai lấy điện thoại ra, lướt nhìn màn hình.


Đó là tin nhắn phản hồi từ Lê Bảo Nam, đính kèm một sơ đồ truy vết IP chi tiết và một dòng địa chỉ IP cụ thể của thiết bị đã đăng bài viết bẩn thỉu lên diễn đàn trường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!