Nhạc nềnSakuya2

Thế Giới Ồn Ào Và Kẻ Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Học viện Tư thục Seika vào một buổi chiều tháng Tư luôn mang một vẻ đẹp cổ kính đến nghẹt thở. Những tán hoa anh đào muộn bắt đầu rụng xuống, dệt thành một tấm thảm màu hồng nhạt trên những con đường lát đá dẫn vào chính điện. Thế nhưng, đối với Nguyễn Mei, vẻ đẹp ấy chỉ là một lớp vỏ bọc hoa lệ cho một thế giới hỗn loạn và mệt mỏi mà cô luôn tìm cách trốn chạy mỗi ngày.


Mei đứng nép mình sát mép tường hành lang của khu nhà chính, hai tay ôm khư khư chồng sách cổ nặng trĩu trước ngực. Cô khẽ đẩy gọng của chiếc kính cận tròn to bản lên sống mũi, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình xuống mức tối thiểu. Trên cổ cô, chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa – kỷ vật cuối cùng của ông ngoại – đang phát ra những tiếng rè rè nhẹ nhàng của sóng nhiễu trắng. Đó là lá chắn duy nhất, là ranh giới bảo vệ cô khỏi tấn bi kịch mang tên “Thính Giác Hỗn Loạn”.


Từ khi sinh ra, Mei đã mang trong mình dòng máu tâm linh di truyền từ họ ngoại. Cô có thể nghe thấy tiếng lòng của những người xung quanh trong bán kính hai mét. Khi cô còn nhỏ, năng lực này chỉ là những tiếng thì thầm mơ hồ. Nhưng khi bước sang tuổi mười sáu, nó đã phát triển thành một cơn ác mộng thực sự. Ở một ngôi trường toàn những tiểu thư, công tử kiêu kỳ như Seika, thế giới nội tâm của họ là một bãi rác của sự đố kỵ, kiêu ngạo và những tính toán ích kỷ. Nếu không có chiếc tai nghe chống ồn này, bộ não của Mei chắc chắn đã bị nổ tung bởi hàng trăm luồng sóng não hỗn tạp.


"Nhìn con nhỏ lập dị kia kìa, suốt ngày ôm đống sách cũ nát."

"Nghe nói nó vào đây nhờ học bổng nghèo vượt khó đấy. Đúng là không biết tự lượng sức mình."

"Hôm nay mình phải lén chụp ảnh góc nghiêng của Hội trưởng Haru mới được..."


Dù đã bật màng lọc âm thụ động của tai nghe ở mức cao nhất, những luồng suy nghĩ sắc nhọn như kim châm vẫn thỉnh thoảng lách qua kẽ hở, đâm thẳng vào thái dương Mei khiến cô khẽ nhíu mày đau đớn. Cô siết chặt những ngón tay xung quanh bìa da của chồng sách cổ. Cô chỉ muốn làm một kẻ vô hình, lặng lẽ hoàn thành chương trình học để không phụ lòng cha đang còng lưng đóng sách ở xưởng cũ Yanaka.


Nhưng cuộc sống chưa bao giờ vận hành theo ý muốn của Mei.


Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên kéo theo sự bùng nổ của đám đông học sinh tràn ra từ các lớp học. Hành lang gỗ sồi vốn yên tĩnh lập tức biến thành một dòng sông người cuồn cuộn. Mei cố gắng lách người qua rìa hành lang, cố thủ trong khoảng cách hai mét an toàn của mình. Nhưng mật độ học sinh quá dày đặc khiến khoảng không gian ấy nhanh chóng bị bóp nghẹt.


"Tránh đường! Tránh đường ra!"


Một nhóm nam sinh thuộc câu lạc bộ thể thao đang đuổi bắt nhau, lao vun vút dọc hành lang như những mũi tên không kiểm soát. Mei giật mình, cố gắng nép sát vào một hốc tường, nhưng góc bo hẹp của hành lang đã khóa chặt lối lui của cô. Một cú huých vai cực mạnh từ phía sau dội tới.


Lực tác động đột ngột khiến Mei mất thăng bằng hoàn toàn. Chiếc tai nghe trên cổ cô bị lệch sang một bên, và ngay lập tức, một cơn bão âm thanh tâm linh ập vào não bộ cô như sóng thần.


"Đáng ghét, suýt nữa thì ngã rồi!"

"Con nhỏ này đứng cản đường quá!"

"Tí nữa phải đi ăn kem ở quán Ginz..."


Cơn đau đầu dữ dội ập đến khiến mắt Mei mờ đi. Chồng sách cổ trên tay cô tuột khỏi vòng ôm, rơi tung tóe xuống sàn nhà gỗ sồi bóng loáng, tạo ra những tiếng động khô khốc chói tai. Chiếc kính cận gọng tròn to bản của cô cũng bị rơi lệch, tròng kính mờ đi vì hơi ấm và hoảng loạn. Mei quỳ rạp xuống sàn, hai tay run rẩy cố gắng vơ lấy những trang sách cũ đang bị những bước chân vô tình dẫm lên.


"Ôi trời, làm rơi sách kìa. Đúng là vụng về."

"Sách gì mà toàn mùi mốc thế kia, bẩn chết đi được."


Những tiếng xì xào thực tế hòa lẫn với tiếng lòng đầy chế giễu của đám đông xung quanh tạo thành một gọng kìm siết chặt lấy lồng ngực Mei. Cô thấy khó thở. Nỗi sợ hãi không gian hẹp và sự quá tải cảm giác từ chấn thương tâm lý thuở nhỏ đang chực chờ bùng phát.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Tiếng thước gỗ sồi gõ nhịp nhàng nhưng vô cùng đanh thép vang lên từ cuối hành lang. Tiếng gõ ấy như một lưỡi dao sắc bén, lập tức cắt đứt mọi tiếng xì xào và tiếng lòng hỗn loạn xung quanh. Cả hành lang Seika đang náo nhiệt bỗng chốc rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ.


Thầy giám thị Hayashi Kenji bước tới. Dáng người thầy cao gầy nghiêm nghị trong bộ vest xám phẳng phiu, mái tóc muối tiêu được chải chuốt gọn gàng. Trên tay thầy, cây thước gỗ sồi cổ điển có khắc niên đại của học viện Seika khẽ vung nhẹ.


"Học viện Seika từ bao giờ đã biến thành cái chợ thế này?" Giọng thầy Hayashi trầm thấp nhưng mang uy quyền tuyệt đối của người đứng đầu ban giám thị. "Các trò chạy nhảy trên hành lang, dẫm đạp lên sách vở, có còn coi nội quy nhà trường ra gì không?"


Nhóm nam sinh gây chuyện lập tức cúi đầu, mặt cắt không còn giọt máu. Mei cũng vội vàng cúi gập người, hai tay vẫn ôm chặt những cuốn sách cổ đã bị bẩn bìa. Cô không dám ngước nhìn lên, tròng kính mờ tịt khiến cô chỉ thấy được bóng giày da bóng loáng của thầy Hayashi đang dừng lại ngay trước mặt mình.


"Nguyễn Mei," Thầy Hayashi gọi tên cô bằng giọng nghiêm khắc nhưng ẩn chứa một sự thở dài kín đáo. "Trò là học sinh nhận học bổng, đáng lẽ phải hiểu rõ giá trị của những cuốn sách lịch sử này hơn ai hết. Tại sao lại để xảy ra cảnh tượng hỗn loạn thế này?"


Mei cắn chặt môi dưới. Cô biết nếu cô giải thích rằng mình bị xô đẩy, mọi sự chú ý của đám đông sẽ lại đổ dồn vào cô. Nhóm nam sinh kia có gia thế khủng, việc đối đầu với họ chỉ mang lại rắc rối cho cha cô ở Yanaka. Cô chọn cách im lặng nhận lỗi để nhanh chóng thoát khỏi sự chú ý của đám đông xung quanh.


"Em xin lỗi thầy... là do em vụng về tự vấp ngã ạ," Mei nói nhỏ, giọng cô run nhẹ nhưng kiên định.


Thầy Hayashi khẽ nhíu mày nhìn cô gái nhỏ đang cúi đầu sát đất. Thầy biết rõ tính cách nhút nhát và hoàn cảnh của Mei, cũng như tình yêu sách cổ mà cô thừa hưởng từ người mẹ quá cố Thanh Vân – cựu thủ thư danh tiếng của Seika. Thầy thở dài, gõ nhẹ cây thước gỗ xuống lòng bàn tay.


"Vì trò đã nhận lỗi, và để răn đe hành vi thiếu cẩn trọng này, ta phạt trò trực nhật dọn dẹp tại Thư viện hoàng hôn (Sunset Library) sau giờ học từ hôm nay cho đến hết tuần. Trò có ý kiến gì không?"


"Dạ... em chấp nhận hình phạt ạ," Mei cúi đầu sâu hơn, thầm thở phào nhẹ nhõm. Trực nhật ở thư viện cũ hoang vắng sau giờ học tuy mệt mỏi thể xác, nhưng ít ra ở đó cô sẽ có được sự yên bình, tránh xa khỏi đám đông ồn ào này.


"Tốt. Bây giờ dọn dẹp đống đổ nát này và giải tán cho ta," Thầy Hayashi ra lệnh, xua tay cho đám đông học sinh hiếu kỳ giải tán.


Khi tiếng bước chân của thầy Hayashi xa dần, Mei mới dám lồm cồm bò dậy, nhặt chiếc kính cận đeo lại lên mắt. Cô vội vàng ôm chồng sách cổ chạy trốn khỏi những ánh mắt soi mói còn sót lại, hướng thẳng về phía khu nhà cũ bỏ hoang ở sân sau học viện.


***


Năm giờ chiều, ánh hoàng hôn vàng rực rỡ như mật ong rót xuống những khung cửa kính vòm của Thư viện hoàng hôn.


Sunset Library là một tòa nhà cổ kính bằng gỗ sồi được xây dựng từ năm 1950. Trái ngược với thư viện kỹ thuật số hiện đại ở khu nhà mới, nơi đây hầu như không có bóng dáng học sinh qua lại. Không gian ngập tràn mùi hương hoài cổ của giấy cũ, gỗ sồi lâu năm và bụi nắng ấm áp. Đối với Mei, đây chính là thánh đường yên bình duy nhất của cô tại Seika.


Mei bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, tiếng chuông đồng nhỏ treo trên cửa phát ra tiếng kêu *leng keng* thanh thoát. Cô đặt chồng sách cổ lên bàn thủ thư, thở phào một hơi dài rồi tháo chiếc tai nghe chống ồn đặt xuống. Sự tĩnh lặng tuyệt đối của thư viện bao bọc lấy cô như một cái ôm dịu dàng. Không còn tiếng lòng hỗn loạn, không còn những suy nghĩ ác ý. Chỉ có sự im lặng của những trang sách cũ đang ngủ yên.


Cô kéo từ trong túi xách ra chiếc tạp dề thủ thư màu xanh chàm, thắt nút gọn gàng sau lưng, rồi cầm lấy cây chổi lông gà và chiếc khăn lau mềm. Thầy Hayashi đã phân công cô dọn dẹp khu vực kệ sách số 4 – nơi lưu trữ những cuốn sách lịch sử và nhật ký học đường cũ kỹ bám đầy bụi bặm.


Mei bước sâu vào giữa những dãy kệ sách gỗ sồi cao ngất ngưỡng. Ánh nắng chiều tà chiếu nghiêng qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng lấp lửng đầy bụi vàng bay múa trong không trung. Cô bắt đầu tỉ mỉ lau dọn từng gáy sách, động tác khéo léo và nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc những ký ức đang ngủ yên trong trang giấy.


Nhưng khi Mei vừa lách người qua lối đi hẹp dẫn vào kệ sách gỗ sồi số 4, cô bỗng khựng lại.


Trái tim Mei như hẫng đi một nhịp.


Đứng tắm mình trong ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu qua khung cửa kính vòm là một bóng người cao ráo. Người đó mặc bộ đồng phục học viện Seika chỉnh tề đến mức không một nếp nhăn, chiếc caravat màu xanh thẫm được thắt hoàn hảo, trên ngực trái lấp lánh chiếc huy hiệu Hội trưởng bằng thép không gỉ.


Shinjo Haru.


Vị Hội trưởng hội học sinh hoàn hảo không góc chết, người được mệnh danh là "hoàng tử băng giá" của Seika, đồng thời là người thừa kế duy nhất của tập đoàn tài phiệt Shinjo khổng lồ đứng sau học viện. Cậu đang đứng tựa lưng vào kệ sách số 4, một tay đút túi quần, tay kia lật mở một cuốn sổ lưu niệm cũ. Gương mặt góc cạnh thanh tú của cậu dưới ánh hoàng hôn đẹp đến mức vô thực, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại tỏa ra luồng khí chất lạnh lùng, xa cách khiến không ai dám đến gần trong phạm vi một mét.


Mei cứng đờ người tại chỗ. Tại sao vị Hội trưởng hoàn hảo lại xuất hiện ở khu thư viện cũ hoang vắng này vào giờ này?


Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn chưa đầy hai mét.


Mei chưa kịp đeo lại chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa đang treo trên cổ. Và ngay lập tức, một luồng sóng não mạnh mẽ, sắc nét và có tần số cực kỳ đặc biệt ập thẳng vào tâm trí cô.


Đó không phải là những tiếng thì thầm hỗn loạn của đám đông. Đó là một tiếng gào thét nội tâm cuồng nhiệt, u mê tột độ với âm lượng cực đại phát ra từ phía vị "hoàng tử băng giá" đang đứng im lặng như một pho tượng cổ điển kia:


*"Ôi trời đất ơi!!! Mei kìa!!! Là Mei thật kìa!!! Cô ấy hôm nay thắt bím tóc hai bên đáng yêu quá đi mất!!! Mình muốn ôm cô ấy! Mình muốn bế cô ấy lên xoay vòng vòng quá!!! Làm sao để gương mặt mình trông thật ngầu trước mặt cô ấy bây giờ?! Bình tĩnh lại nào Shinjo Haru, mày là Hội trưởng, mày phải thật lạnh lùng!!!"*


Gương mặt Mei lập tức đỏ bừng từ mang tai xuống tận cổ. Cô kinh hoàng trợn tròn mắt nhìn Haru, người vẫn đang giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, xa cách không một gợn sóng, đôi mắt dán chặt vào trang sách cũ như thể không hề quan tâm đến sự hiện diện của cô.


Tiếng lòng của vị hoàng tử băng giá vẫn tiếp tục gào thét điên cuồng trong đầu Mei:


*"Trời ơi, cô ấy đang nhìn mình kìa! Đôi mắt sau lớp kính cận tròn đó thật sự là cực phẩm mà! Tim mình sắp nhảy ra ngoài lồng ngực rồi! Mei ơi, nhìn tôi đi, nói chuyện với tôi đi mà!!!"*


Mei run rẩy lùi lại một bước, hai tay siết chặt cây chổi lông gà. Cô nhận ra một sự thật kinh hoàng: vị Hội trưởng lạnh lùng, xa cách mà toàn trường hâm mộ thực chất là một kẻ "u mê" cô vô phương cứu chữa trong suy nghĩ. Và định mệnh đã đẩy cô vào ca trực nhật chung với cậu trong không gian tĩnh lặng của Thư viện hoàng hôn này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!