Nhạc nềnEpicBattle_J

Đột Kích Mỏ Đá Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh chưa kịp ló rạng trên khoảng sân đá của căn cứ tị nạn, bầu không khí đã đặc quánh sự căng thẳng. Phùng Khang đã trốn thoát xuyên rừng sâu. Tin tức về kẻ phản bội như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn của gia tộc Thiên Ty. Gia Huy đứng tựa vào bả vai vạm vỡ của Minh Hùng, khóe mắt phải của cậu vẫn còn rỉ ra một vệt máu nhạt màu đỏ pha bạc—hậu quả của việc quá tải nhãn lực trong trận đấu thách thức với Trần Phong. Cánh tay phải của Huy, dù đã khôi phục được ba mươi phần trăm cảm giác lực nhờ sáp cỏ Lam Tuyết, vẫn nhói lên từng cơn co thắt dọc theo đường kinh mạch rách rưới. Bàn tay trái của cậu buông thõng bên hông, hoàn toàn đông cứng và lạnh ngắt như một khúc gỗ chết.


Bên cạnh họ, con rối thần cổ đại Bạch Diện Nhân đứng im lìm như một pho tượng câm lặng. Khớp gối chân trái của nó bị dầu thải axit rỉ sét ăn mòn ngầm từ trước, giờ đây vẫn còn những vết rạn nứt mười phần trăm lấm lem muội đen, khiến nó không thể đứng vững nếu thiếu đi điểm tựa.


"Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn nữa," Trần Phong, người vừa quỳ gối nhận thua, gượng dậy nói với giọng trầm khàn. "Phùng Khang biết rõ lối vào hang đá này. Hắn chắc chắn sẽ dẫn lính tuần tra của Đội trưởng Thiết tới đây để lập công."


"Nhưng chúng ta biết đi đâu?" Minh Hùng nhíu mày, tay siết chặt tấm Khiên thiết mộc khổng lồ vốn đã chằng chịt những vết rạn nứt sâu hoắm dọc thớ gỗ tùng cổ hóa thạch sau trận đấu. "Khiên của ta đã sắp vỡ. Bạch Diện Nhân của Huy thì hỏng khớp chân. Nếu đối đầu trực diện với quân bọc thép của Đội trưởng Thiết lúc này, chúng ta chỉ có con đường chết."


Đúng lúc cuộc tranh luận rơi vào bế tắc, một bóng người nhỏ thợ, lấm lem bụi đất lao vào cửa hang. Đó là cậu út Gia Kiệt. Gương mặt cậu út buông lậu tái mét, hơi thở dồn dập đứt quãng:


"Huy... Hùng... Nghe ta nói! Có tin tức khẩn từ chợ gỗ biên giới! Bang chủ Lâm Đức và hơn trăm anh em thợ mỏ của Hắc Thiết Bang đã bị Triệu Tổng Quản bắt giữ! Chúng đang giam cầm bọn họ tại Mỏ đá Thiên Ty, cưỡng bức lao dịch ngày đêm để khai thác quặng sắt đen và than đá hơi nước phục vụ cho lò nung của Thiết Lang!"


Nghe đến cái tên Lâm Đức, ánh mắt Gia Huy chợt lóe lên một tia sáng lạnh. Lâm Đức là đại sư đúc kim loại duy nhất ở biên giới này nắm giữ kỹ thuật tôi luyện quặng sắt đen cực cứng.


"Lâm Đức..." Gia Huy lẩm bẩm, bàn tay phải quấn băng gạc khẽ siết chặt. "Chúng ta cần quặng sắt đen biên giới để gia cố Khiên Thiết Mộc của Hùng, và cần tay nghề rèn của Lâm Đức để sửa khớp chân cho Bạch Diện Nhân. Nếu không cứu họ, chúng ta không cách nào chống lại đợt vây quét sắp tới của Đội trưởng Thiết."


"Đột kích mỏ đá lúc này là vô cùng mạo hiểm," Trần Phong cảnh báo. "Nơi đó được canh phòng bởi lực lượng Kỵ Sĩ Sắt Đen bọc giáp dày di chuyển bằng bánh xích hơi nước. Chúng là những cỗ máy giết người thực sự."


"Nhưng đó là cơ hội duy nhất của chúng ta," Gia Huy kiên định nhìn thẳng vào Trần Phong và Minh Hùng. "Hùng, chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ đột kích mỏ đá ngay trong đêm nay."


***


Đêm xuống, Mỏ đá Thiên Ty hiện ra dưới thung lũng như một hố sâu khổng lồ ngập trong bóng tối và bụi than đen xịt. Không khí nơi đây đặc quánh mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với hơi nước nóng xả ra từ các lò nung áp lực cao. Tiếng động cơ hơi nước gầm rú, tiếng búa máy gõ chan chát vào vách đá tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, che giấu hoàn toàn bước chân của nhóm đột kích.


Dưới ánh lửa đỏ rực từ các lò rèn dã chiến, hàng trăm thợ mỏ của Hắc Thiết Bang đang rũ rượi kéo lê những sợi xích sắt khổng lồ bám đầy bụi than. Triệu Tổng Quản—gã giám sát viên gầy gò với đôi mắt ti hí gian xảo—đang đứng trên bục cao, tay lăm lăm cây roi điện hơi nước nhỏ. Mỗi khi có một thợ mỏ ngã xuống vì kiệt sức, gã lại quất mạnh cây roi điện phát ra tiếng xèo xèo tanh tách, kèm theo tiếng hét thảm thiết của nạn nhân.


"Nhanh lên! Lũ rác rưởi!" Triệu Tổng Quản rít lên qua chiếc mặt nạ lọc khí. "Thiết Lang đại nhân cần thêm mười tấn quặng sắt đen trước ngày mai! Đứa nào chậm trễ sẽ bị ném thẳng vào lò hơi làm chất đốt sinh mệnh!"


Gia Huy ẩn nấp sau một khối đá lớn, mắt đeo chiếc Kính nhãn thuật thạch anh một mắt. Cậu khẽ điều chỉnh tiêu cự kính, nhịp tim đập chậm rãi theo nhịp thở của Tĩnh Tâm Quyết để ngăn chặn cơn đau kinh mạch tay phải tái phát. Bạch Diện Nhân đứng áp sát vách đá ngay sau lưng cậu, chân trái bị kẹt khớp khiến nó hơi nghiêng người, nhưng đôi kiếm gỗ tùng vẫn dắt chặt sau lưng đầy cảnh giác.


"Huy, ta thấy Lâm Đức rồi," Minh Hùng thì thầm, chỉ tay về phía một hang đá sâu nơi một người đàn ông trung niên lực lưỡng, ngực trần sạm đen đang bị xích chặt vào một khối quặng sắt đen khổng lồ.


"Hành động," Gia Huy ra lệnh bằng một cái gật đầu.


*Vút!*


Bạch Diện Nhân lướt đi không tiếng động nhờ bộ pháp Tùng Bộ Ảnh Di, dù chân trái hơi khập khiễng nhưng tốc độ của nó vẫn cực nhanh dưới sự điều khiển của ba sợi chỉ bạc Tam Chỉ từ tay phải Gia Huy.


Tuy nhiên, ngay khi hai người vừa áp sát khu vực giam giữ, tiếng xích sắt nghiến lên đá hộc cọc cạch dồn dập vang lên. Hai tên Kỵ Sĩ Sắt Đen tuần tra gần đó đã phát hiện ra kẻ đột nhập. Chúng là những tên lính mặc giáp thép nặng nề che kín toàn thân, di chuyển bằng bánh xích hơi nước xả khói đen nghi ngút từ sau lưng.


"Có kẻ đột kích! Bảo vệ quặng sắt!" Một tên kỵ sĩ gầm lên qua mũ giáp sắt.


Ngay lập tức, hai tên Kỵ Sĩ Sắt Đen ghép hai tấm khiên sắt khổng lồ rèn từ quặng sắt đen biên giới lại với nhau, tạo thành một bức tường phòng ngự kiên cố, vững chắc như một pháo đài thép di động, chặn đứng lối vào hang đá của Lâm Đức.


Gia Huy nhíu mắt. Cậu rung nhẹ ba đầu ngón tay phải, truyền linh lực chỉ đạo Bạch Diện Nhân vung song kiếm gỗ tùng chém trực diện vào bức tường khiên sắt.


*Keng... Oành!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp mỏ đá. Song kiếm gỗ tùng va phải tấm khiên sắt bọc quặng sắt đen cực dày bị dội ngược lại dữ dội. Lực phản chấn cực mạnh khiến song kiếm suýt bị mẻ nặng, thớ gỗ tùng cổ rạn nhẹ thêm năm phần trăm.


*Hộc!*


Theo Quy tắc phản chấn ba mươi phần trăm, một luồng chấn động đỏ rực chạy ngược dọc theo ba sợi chỉ bạc dội thẳng vào hệ thần kinh tay phải của Gia Huy. Cậu khuỵu gối, lồng ngực thắt lại đau đớn, khóe mắt phải lại rỉ ra một vệt máu nhạt. Mười đầu ngón tay phải run rẩy dữ dội, suýt chút nữa mất đi kết nối với rối thần.


"Huy! Đừng đánh cận chiến trực diện! Khiên của chúng quá nặng!" Minh Hùng hét lớn, lao lên phía trước gánh chịu loạt đạn súng trường hơi nước từ bờ sườn bảo vệ cho Huy.


"Hùng... phá vỡ thế đứng của chúng!" Gia Huy nén đau đớn, truyền âm qua kẽ răng.


"Được! Để đó cho ta!"


Minh Hùng gầm lên một tiếng như sấm dậy, gã khổng lồ cao hơn hai mét bước lên, gồng toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn như đá tạc. Gã nâng tấm Khiên Thiết Mộc khổng lồ bằng cả hai tay, vận lực đập mạnh chân khiên xuống đất đá mỏ quarry.


*OÀNH!*


Chiêu thức "Địa Chấn Hộ Vệ" kích hoạt. Một luồng sóng địa chấn linh khí mạnh mẽ lan truyền dưới lòng đất, khiến lớp đá hộc dưới chân hai tên Kỵ Sĩ Sắt Đen vỡ vụn. Mặt đất rung chuyển dữ dội làm hai cỗ xe bánh xích hơi nước của chúng bị mất thăng bằng, bức tường khiên sắt kiên cố vốn khép chặt lập tức bị choáng váng, nghiêng ngả và để lộ ra những khe hở khớp nối nhỏ hẹp giữa hai tấm khiên.


"Cơ hội đây rồi!"


Gia Huy lập tức tập trung tinh thần lực đến cực hạn. Đôi mắt cậu phát ra luồng lam quang rực rỡ dưới lớp kính thạch anh đeo bên mắt phải. Kỹ năng **Tâm Nhãn Sơ Cấp** (Tâm Nhãn Thấu Thị) được kích hoạt hoàn toàn.


Trong lăng kính thạch anh, thế giới khói bụi bỗng chốc biến thành những đường vân năng lượng lấp lánh. Gia Huy áp dụng kỹ thuật **Định Vị Điểm Yếu Hơi Nước**, quan sát luồng khí nóng rực đỏ đang xả ra từ các van áp suất và đường ống dẫn khí hơi nước nằm khuất sau khe giáp khớp vai của hai tên kỵ sĩ.


"Bạch Diện Nhân, luồn chỉ!"


Huy rung nhẹ ba ngón tay phải quấn băng gạc đầy khéo léo. Bạch Diện Nhân không vung kiếm nữa. Nó phóng ra ba sợi chỉ bạc tâm linh cực mảnh từ cổ tay, luồn lách qua những khe hở hẹp của bức tường khiên sắt đang nghiêng ngả.


*Vút! Vút! Vút!*


Ba sợi chỉ bạc rực sáng lam quang như những con rắn nhỏ, cắm chính xác vào khớp vai và đường ống dẫn khí hơi nước rò rỉ của hai tên kỵ sĩ.


"Cắt!"


Gia Huy giật mạnh ngón tay phải. Bạch Diện Nhân kéo căng chỉ bạc.


*Phụt! Phụt!*


Đường ống dẫn khí hơi nước bằng đồng thau sau giáp vai hai tên kỵ sĩ bị chỉ bạc siết chặt và cắt đứt ngọt lịm. Luồng hơi nước nóng áp lực cao phun ra nghi ngút làm mờ mịt cả một khoảng hang đá. Mất đi áp lực hơi nước nén, hai bộ giáp sắt nặng nề lập tức mất đi năng lượng hoạt động, bánh xích hơi nước kẹt cứng rít lên ken két rồi đứng im lìm như hai đống sắt gỉ vô dụng.


"Giải cứu thợ mỏ Hắc Thiết Bang! Mau lên!" Minh Hùng lao tới dùng búa đập xích sắt giải thoát cho Lâm Đức.


Lâm Đức bàng hoàng nhìn hai tên Kỵ Sĩ Sắt Đen bị vô hiệu hóa chỉ trong chớp mắt bởi một thiếu niên thợ rối quấn đầy băng gạc. Ông trợn tròn mắt nhìn Bạch Diện Nhân đứng sừng sững:


"Đây... đây là Bạch Diện Nhân cổ đại? Cậu là thợ dệt chỉ của dòng họ Gia?"


"Lâm đại sư, không có thời gian giải thích đâu. Mau thu gom quặng sắt đen biên giới rồi rút lui!" Gia Huy thở dốc, mắt phải đau nhức dữ dội rỉ máu nhạt, cánh tay phải đau buốt như bị thiêu đốt do duy trì nhãn thuật thấu thị liên tục dưới áp lực cao.


Các thợ mỏ của Hắc Thiết Bang nhanh chóng tháo chạy, vác theo những bao quặng sắt đen thô cực kỳ cứng.


Nhưng ngay khi họ chuẩn bị thoát ra lối cửa mỏ, một bóng người mập mạp mặc quân phục cai ngục sẫm màu xuất hiện trên bục cao giám sát. Đại úy Vương—cai ngục tàn nhẫn của trại giam biên thùy. Gã nhìn thấy hai tên kỵ sĩ bị phế và Lâm Đức được giải thoát, gương mặt mập ú vặn vẹo vì giận dữ.


"Lũ chuột thung lũng guốc! Các ngươi nghĩ có thể trốn thoát khỏi đây sao?"


Đại úy Vương cười lạnh đầy độc địa, gã lao đến bệ điều khiển trung tâm, vung tay bóp nát lớp kính bảo vệ rồi giật mạnh chiếc cần gạt khẩn cấp màu đỏ rực.


*HÚUUUUUUUU... HÚUUUUUUUU...*


Tiếng còi báo động khẩn cấp tần số cao rít lên chói tai, vang dội khắp các vách đá của Mỏ đá Thiên Ty, nhuộm đỏ cả thung lũng trong ánh đèn báo động hơi nước nén rực lửa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!