Nhạc nềnEpicBattle_J

Khúc Thách Đấu Của Chi Phái Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm ngột ngạt bao phủ căn cứ tị nạn tạm thời của gia tộc Thiên Ty nằm khuất sâu trong một thung lũng đá rậm rạp. Tiếng nước đổ ầm ầm từ thác nước ngầm dội vào vách đá phía sau bệnh xá của Thanh Mai chỉ càng làm tăng thêm vẻ u uất, lạnh lẽo của rừng sâu biên giới. Mùi khói rỉ sét nồng nặc và tàn tro từ xưởng rối bị thiêu rụi dường như vẫn còn ám vào từng tấm áo vải thô sờn cũ của những người dân tị nạn.


Trong một góc hang đá ẩm ướt được trưng dụng làm xưởng bảo dưỡng tạm thời, Gia Huy ngồi lặng lẽ trên một phiến đá phẳng. Cánh tay phải của cậu quấn chặt những lớp băng gạc tơ tằm trắng muốt, thấm đẫm thứ sáp bôi màu lam nhạt mát lạnh từ cỏ Lam Tuyết. Nhờ liệu pháp y thuật kỳ diệu của Thanh Mai, mười đầu ngón tay phải của Huy đã khôi phục được ba mươi phần trăm cảm giác lực, nhưng mỗi khi cậu thử cử động, những vết rạn đỏ dọc kinh mạch vẫn nhói lên một cơn đau buốt nhói. Trong khi đó, cánh tay trái của cậu vẫn buông thõng, lạnh ngắt và đông cứng hoàn toàn như một khúc gỗ chết dưới tác động của luồng hàn khí phản phệ từ tơ tằm băng cổ đại trước đó.


Ngay bên cạnh cậu, con rối thần cổ đại Bạch Diện Nhân đứng im lìm như một pho tượng không hồn trong bóng tối. Khuôn mặt trắng thanh thoát, không cảm xúc của nó phản chiếu ánh lam hỏa lập lòe phát ra từ chiếc lò chưng cất dược liệu của Thanh Mai. Khớp gối và giáp chân của nó vẫn còn hằn sâu những vết rạn nứt nhẹ sau trận chiến khốc liệt với kỵ binh Thiết Mã. Huy khẽ thở dài, tay phải run rẩy điều chỉnh lại chiếc Kính nhãn thuật thạch anh một mắt đeo bên mắt phải. Cậu cần phải bảo dưỡng các khớp nối của Bạch Diện Nhân bằng kỹ thuật Ngâm Ủ Khớp Nối Thạch Anh trước khi chất độc axit hơi nước ăn mòn sâu hơn vào thớ gỗ tùng cổ thụ.


Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía lối vào hang đá, phá vỡ bầu không khí trầm mặc. Một toán người mặc giáp sắt mỏng tự chế, tay cầm búa đập xích sắt và rìu rèn nặng nề bước vào. Dẫn đầu bọn họ là một thanh niên vạm vỡ, tóc cắt ngắn mạnh mẽ, ánh mắt rực cháy vẻ kiêu ngạo và thách thức. Trần Phong—thiên tài đứng đầu Chi phái Thợ Rối Thiết Giáp phía Bắc thung lũng.


"Gia Huy đâu? Bước ra đây cho ta!" Trần Phong gầm lên, giọng nói vang dội vách đá ẩm ướt.


Minh Hùng ngay lập tức vác tấm Khiên thiết mộc khổng lồ đứng chặn trước mặt Gia Huy, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào toán người mới đến: "Trần Phong! Đây là khu vực tị nạn của gia tộc Thiên Ty. Ngươi mang theo người của chi phái sắt đến đây muốn gây loạn sao?"


Trần Phong cười lạnh, chỉ tay vào con rối bọc sắt mỏng Thiết Vệ khổng lồ đang đứng sừng sững sau lưng hắn: "Gây loạn? Ta đến đây để cứu thung lũng này khỏi sự ngu muội! Các ngươi nhìn xem, gia tộc Thiên Ty chính tông ôm giữ cái nghệ thuật rối gỗ tùng cổ hủ, kết quả là gì? Xưởng rối bị thiêu rụi, tộc nhân phải trốn chui trốn nhủi như chuột trong hang đá! Sắt thép mới là tương lai! Chỉ có công nghệ bọc sắt mỏng của chi phái Thiết Giáp chúng ta mới có thể chống lại quân đoàn cơ khí của Đế Quốc!"


Hắn bước lên một bước, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt vào Gia Huy: "Ta nghe nói ngươi đã thức tỉnh được Bạch Diện Nhân cổ đại. Nhưng một kẻ tàn phế liệt nửa người như ngươi thì làm được gì? Ta thách đấu ngươi một trận đấu rối công khai! Nếu ta thắng, chi phái Thiết Giáp sẽ tiếp quản quyền dẫn dắt liên minh tự vệ thung lũng, và ngươi phải giao ra chìa khóa mật cảnh Thần Tùng! Nếu ngươi thắng... chi phái Thiết Giáp chúng ta sẽ tâm phục khẩu phục, sáp nhập lực lượng và nghe theo mệnh lệnh của ngươi!"


Tiếng thách thức của Trần Phong khiến cả hang động tị nạn xôn xao. Những thợ rối già nua run rẩy nhìn nhau đầy lo âu. Sự chia rẽ nội bộ giữa truyền thống gỗ tùng và thực dụng sắt mỏng đang dâng cao hơn bao giờ hết.


Gia Huy từ từ đứng dậy khỏi phiến đá. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt kiêu ngạo của Trần Phong, rồi nhìn xuống đôi bàn tay một bên quấn băng gạc, một bên đông cứng của mình. Cậu biết, nếu từ chối, liên minh tự vệ sẽ hoàn toàn tan rã trước khi kỵ binh của Thiết Lang càn quét tới nơi. Cậu cần sức mạnh đoàn kết của toàn thung lũng.


"Được, ta nhận lời thách đấu," Gia Huy trầm giọng nói, lời nói tuy nhỏ nhưng mang một uy lực kiên định khiến Trần Phong phải nheo mắt.


Trận đấu được quyết định sẽ diễn ra vào lúc bình minh tại khoảng sân đá rộng trước hang. Trần Phong ngạo mạn dẫn người quay đi để chuẩn bị rối chiến.


Trong lúc cả căn cứ đang hỗn loạn chuẩn bị cho trận đấu, không ai chú ý đến Phùng Khang—kẻ luôn đố kỵ với tài năng của Gia Huy—đang lẩn lút trong góc tối của nhà kho chứa rối. Gương mặt gầy gò của Khang vặn vẹo vì đố kỵ và căm hận khi chứng kiến Huy dù bị liệt vẫn được mọi người tôn sùng.


"Gia Huy... để xem con rối gỗ mục nát của ngươi làm sao thắng được Thiết Vệ bọc sắt," Phùng Khang lẩm bẩm đầy độc địa.


Hắn lén lút rút ra từ trong túi áo một lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu đen bốc mùi hôi thối—Dầu thải axit rỉ sét độc hại mà hắn đã lén thu thập từ phế tích xe pháo của Đế Quốc. Khang lẻn đến bên cạnh Bạch Diện Nhân đang đứng im lìm, nhanh tay đổ thứ dầu thải axit ăn mòn đó vào các khớp nối gối và ankle chân trái của con rối thần. Chất axit nhanh chóng ngấm sâu vào thớ gỗ tùng cổ xưa, âm thầm gặm nhấm cấu trúc gỗ và tạo ra một lớp ma sát dính chặt tàn khốc.


Khi bình minh vừa ló rạng qua màn sương mù dày đặc của rừng sâu, khoảng sân đá trước hang đã chật kín người. Trần Phong đứng uy nghi bên cạnh Thiết Vệ bọc giáp sắt mỏng rực sáng ánh kim khí lạnh lùng. Con rối của hắn cao gần ba mét, tay cầm một cây búa sắt lớn, các khớp nối bọc thép phát ra những tiếng kêu ken két đầy uy lực.


Phía đối diện, Gia Huy bước ra với cánh tay phải quấn băng gạc. Cậu đứng im lìm, không hề có tư thế phòng ngự cận chiến, hoàn toàn tuân thủ Quy tắc Bảo Vệ Sườn khi Minh Hùng vác Khiên thiết mộc khổng lồ đứng canh gác bên cạnh.


"Bắt đầu đi!" Trần Phong hét lớn, mười đầu ngón tay hắn rung lên, phóng ra các sợi tơ tâm linh dẫn truyền năng lượng.


*Ầm!*


Con rối Thiết Vệ bọc sắt lao thẳng về phía Bạch Diện Nhân với chiêu thức Thiết Giáp Phá Kích dũng mãnh, cây búa sắt khổng lồ vung lên tạo ra một luồng gió rít xé toạc màn sương sớm.


Gia Huy cắn chặt răng, nén chịu cơn đau buốt nhói dọc kinh mạch tay phải, vận lực Thợ Rối Kinh Mạch - Tam Chỉ. Ba sợi chỉ bạc tâm linh rực sáng lam quang phóng ra từ ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa bàn tay phải quấn chặt vào trận nhãn ngực của Bạch Diện Nhân.


"Tránh né!" Huy ra lệnh trong tâm thức.


Bạch Diện Nhân chuyển động, định lướt đi để tránh cú bổ búa của Thiết Vệ. Nhưng ngay khi khớp gối chân trái của nó gập lại, một tiếng *rắc* khô khốc và chói tai vang lên. Khớp chân trái của rối thần bị kẹt cứng hoàn toàn, không thể xoay chuyển! Lực ma sát từ dầu thải axit rỉ sét ăn mòn ngầm đã khóa chặt khớp nối gỗ tùng quý giá.


"Cái gì?" Gia Huy biến sắc.


*Oành!*


Cú bổ búa sắt của Thiết Vệ sượt qua bả vai Bạch Diện Nhân, lực chấn động mạnh mẽ hất văng con rối thần lùi lại vài bước, chân trái của nó khuỵu xuống đá hộc đầy bất ổn. Lớp giáp chân gỗ tùng bị sứt mẻ mười phần trăm do tác động của axit ăn mòn ngầm rít lên xèo xèo bốc khói đen độc hại.


*Hộc!*


Gia Huy cảm nhận được ba mươi phần trăm lực phản chấn dội ngược dọc theo ba sợi chỉ bạc vào hệ thần kinh tay phải, khiến cậu hộc ra một ngụm máu nhạt màu đỏ pha bạc dọc khóe mắt. Mắt phải của cậu mỏi mệt dữ dội dưới lớp kính thạch anh.


"Ha ha ha! Gỗ mục thì vẫn chỉ là gỗ mục mà thôi!" Trần Phong cười lớn đầy đắc thắng, tiếp tục chỉ đạo Thiết Vệ vung búa sắt bổ xuống đầu Bạch Diện Nhân đang quỳ gối.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Gia Huy ép bản thân phải bình tĩnh. Cậu vận dụng Tĩnh Tâm Quyết - Nhất Cảnh, nén nhịp thở sâu và điều hòa nhịp tim đang đập liên hồi đồng bộ với tần số rung động của tủy gỗ tùng. Cậu tập trung nhãn lực thấu thị của Tâm Nhãn Sơ Cấp thông qua Kính nhãn thuật thạch anh.


Thế giới xung quanh chuyển sang màu lam lấp lóa các đường năng lượng. Qua lăng kính thạch anh, Huy nhìn thấu vào bên trong khớp gối chân trái của Bạch Diện Nhân. Cậu kinh hoàng phát hiện ra chất lỏng dầu thải axit màu xanh đen đang gặm nhấm thớ gỗ tùng cổ xưa, làm dính chặt các bánh răng thạch anh truyền động.


"Là dầu thải axit rỉ sét... Có kẻ đã phá hoại ngầm!" Huy lập tức suy luận ra chân tướng, nhưng cậu không có thời gian để tìm kẻ thủ ác. Cây búa sắt của Thiết Vệ đã ở ngay trên đỉnh đầu.


Huy cố gắng phóng thêm chỉ bạc để trói chân Thiết Vệ, nhưng lớp sắt mỏng trơn bóng bọc ngoài của nó khiến chỉ bạc bị tuột ra liên tục, hoàn toàn thất bại.


"Không thể dùng chỉ bạc khống chế trực diện... phải dùng bộ pháp!"


Huy quan sát thấy Thiết Vệ tuy có sức mạnh phá hoại vật lý cực cao nhờ lớp giáp sắt mỏng bọc ngoài, nhưng lớp giáp đó chỉ bảo vệ mặt trước và hai bên sườn để giảm trọng lượng di chuyển. Các khớp nối xoay 360 độ phía sau lưng của nó hoàn toàn là gỗ thường không có bảo hộ!


"Tùng Bộ Ảnh Di!"


Gia Huy rung nhẹ ba đầu ngón tay phải với tốc độ cực hạn dọc theo màng găng tay da bảo hộ. Bạch Diện Nhân đột ngột nghiêng người, tận dụng độ đàn hồi tự nhiên vô song của thớ gỗ tùng cổ thụ để override khớp gối đang bị kẹt cứng. Nó lướt đi trên mặt đất không một tiếng động cơ học, để lại một tàn ảnh gỗ lấp lánh chỉ bạc né tránh cú bổ búa của Thiết Vệ trong gang tấc.


*Rầm!*


Cây búa sắt của Thiết Vệ đập mạnh xuống mặt sân đá tạo thành một hố sâu vỡ nát, nhưng mục tiêu của nó đã biến mất.


"Cái gì? Bộ pháp tàn ảnh dưới đất?" Trần Phong kinh ngạc gầm lên.


Ngay lập tức, Bạch Diện Nhân xuất hiện thần tốc phía sau lưng Thiết Vệ từ góc chết của radar cảm biến hơi nước. Đôi kiếm gỗ tùng của nó—vừa được mài sắc đến độ chém sắt như chém bùn bằng bột thạch anh mài dao mịn—vung lên rực sáng ánh bạc tâm linh tối thượng.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Hai đường kiếm chém chéo chữ X chuẩn xác xé rách không khí, cắt đứt ngọt lịm các khớp nối xoay 360 độ bằng gỗ thường phía sau vai của Thiết Vệ.


*Rắc! Rắc!*


Hai cánh tay bọc sắt khổng lồ cùng cây búa sắt của Thiết Vệ clattered rơi rụng xuống đất đá, lò hơi nước sau lưng nó phun ra một luồng khói xám xịt bất lực rồi tắt lịm hoàn toàn. Con rối Thiết Vệ bọc sắt đổ gục xuống mặt sân đá như một đống sắt vụn vô dụng.


Trần Phong đứng chết lặng, mười đầu ngón tay hắn buông thõng, các sợi tơ tâm linh đứt đoạn rơi rụng. Hắn nhìn con rối Thiết Vệ bị bẻ gãy hoàn toàn cấu trúc chỉ trong một chiêu thức, rồi nhìn sang Gia Huy đang đứng im lìm với cánh tay phải rỉ máu bạc nhạt dọc khóe mắt nhưng ánh mắt rực cháy ý chí sắt đá.


"Ta... ta thua rồi," Trần Phong quỳ một gối xuống đất, đầu cúi thấp đầy cam chịu và tâm phục khẩu phục. "Kỹ nghệ của dòng họ Gia... quả thực vượt trội hơn sắt thép vô cảm. Chi phái Thiết Giáp phía Bắc từ nay sẽ sáp nhập vào liên minh tự vệ, nghe theo mệnh lệnh của ngươi!"


Cả căn cứ tị nạn bùng nổ những tiếng reo hò vang dội của các thợ rối tị nạn. Tình đoàn kết nội bộ đã được hàn gắn bằng một chiến thắng thuyết phục.


Tuy nhiên, giữa đám đông đang reo hò phấn khích, Gia Huy đột ngột cảm nhận được một luồng gió lạnh thổi qua từ phía sau hang đá. Cậu dùng nhãn lực thấu thị quét nhanh qua đám đông, lập tức phát hiện ra Phùng Khang đã âm thầm rời khỏi căn cứ từ lúc nào, bóng đen của hắn đang lẩn lút vượt qua ranh giới thung lũng đá hướng về phía rừng sâu biên giới—nơi quân tuần tra của Đội trưởng Thiết đang đóng quân gác chặn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!