Nhạc nềnEpicBattle_J

Bệnh Xá Bên Thác Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nước đổ ầm ầm dội thẳng vào vách đá âm u, bọt tung trắng xóa che khuất lối vào của một hang động ngầm sâu trong lòng thung lũng. Đêm đen bao phủ núi rừng biên giới, mang theo những luồng gió rít lạnh buốt và mùi khói rỉ sét nồng nặc từ những cỗ xe pháo hơi nước của Đế Quốc đang lùng sục ngoài kia.


"Cố lên một chút nữa thôi, Huy! Sắp tới rồi!"


Minh Hùng thở hồng hộc, bước chân nặng nề giẫm lên những phiến đá trơn trượt. Trên tấm lưng rộng bản của gã khổng lồ, Gia Huy nằm bất tỉnh nhân sự. Gương mặt thiếu niên thợ rối nhợt nhạt không còn một giọt máu, khóe mắt phải vẫn còn vương vệt máu khô màu đỏ pha bạc—vết tích tàn khốc của việc quá tải nhãn thuật Tâm Nhãn Sơ Cấp từ trận chiến sinh tử trước đó. Cánh tay phải của cậu buông thõng, xơ cứng và đen kịt dọc theo các đường kinh mạch rách nát, trong khi bàn tay trái vẫn lạnh ngắt, đông cứng như băng đá.


Đi bên cạnh họ, Gia Linh khập khiễng chạy theo. Cô bé mười tuổi gầy gò, hai tay ôm chặt con búp bê gỗ Mộc Linh Tiên trước ngực. Tiếng ho khan của Linh thỉnh thoảng lại vang lên, lồng ngực nhỏ bé phập phồng run rẩy dưới làn sương mù axit đang gặm nhấm buồng phổi yếu ớt. Nhưng Linh không khóc, đôi mắt trong trẻo của cô bé chỉ tràn ngập sự lo lắng tột cùng dành cho anh trai mình.


"Lão Tà, lối này đúng không?" Minh Hùng hét lớn để át đi tiếng thác nước gầm rú.


Lão Tà còng rạp lưng, gân guốc lách qua một khe đá hẹp khuất sau dòng nước đổ: "Nhanh lên! Lũ chó săn cơ khí của Tiêu Săn Rối đang đánh hơi dọc theo bờ suối. Nếu không vào được màn sương bảo hộ của bệnh xá trước bình minh, tất cả chúng ta sẽ thành bia đỡ đạn cho súng trường hơi nước!"


Vượt qua bức tường nước lạnh buốt, một thế giới hoàn toàn khác hiện ra trước mắt họ. Không còn khói bụi công nghiệp hay tiếng gầm rú của máy móc hơi nước, không gian bên trong hang động ngầm ngập tràn mùi thảo dược thơm mát và một làn sương mù màu xanh lam dịu nhẹ bao phủ khắp nơi. Đây chính là Bệnh xá Thanh Mai, tổng đàn dã chiến của Dược Đường Lam Tuyết—nơi trú ẩn y tế duy nhất còn sót lại của phe kháng chiến thung lũng.


"Lũ ngốc các ngươi! Mang một cái xác sống đầy độc tố hơi nước đến đây phá hỏng lò thuốc của ta à?"


Một giọng nói lanh lảnh, có phần gắt gỏng vang lên từ phía sau những kệ gỗ chứa đầy bình gốm dược liệu. Một nữ dược sư bước ra, tóc búi cao bằng một nhành cây tùng khô, mặc y phục màu xanh lá dính đầy vết thuốc màu xanh lam tà dị. Thanh Mai—nữ dược sư lập dị nổi tiếng khắp biên thùy—nhíu mày nhìn Gia Huy đang nằm thoi thóp trên lưng Minh Hùng. Ánh mắt cô quét qua cánh tay phải đen kịt và khóe mắt rỉ máu của cậu, sắc mặt lập tức trầm xuống.


"Kinh mạch rách nát, khí độc rỉ sét ăn mòn sâu vào tận xương tủy, lại còn dám cưỡng ép rút Ngũ Chỉ tay phải khi tay trái đã bị đông cứng? Thằng nhóc này chán sống rồi sao?" Thanh Mai càu nhàu, nhưng đôi tay cô lại hành động cực kỳ nhanh nhẹn. Cô chỉ tay về phía chiếc giường tre giữa hang: "Đặt hắn xuống đó! Con bé nhỏ kia, lại đây hít một hơi tinh chất tùng cổ này mau, phổi của ngươi sắp rữa ra vì khói độc rồi!"


Thanh Mai nhanh chóng lướt đến kệ thuốc, dùng một chiếc liềm bằng ngọc bích cắt nhỏ những nhành cỏ có lá màu xanh lam phủ lớp phấn trắng như tuyết. Đó chính là Cỏ Lam Tuyết sơ cấp, loại thảo dược quý hiếm chỉ mọc ở các vách đá ẩm ướt biên giới, có khả năng làm mát và xoa dịu các kinh mạch bị kéo căng quá mức. Cô bỏ cỏ vào một chiếc lò chưng cất bằng ngọc bích, đổ thêm nhựa thông ấm rồi dùng linh lực chưng cất thành một thứ sáp bôi màu lam lấp lánh.


"Chuẩn bị tinh thần giữ chặt hắn lại," Thanh Mai lạnh lùng ra lệnh cho Minh Hùng. "Liệu Pháp Sáp Lam Tuyết này sẽ thanh tẩy toàn bộ độc tố rỉ sét trong kinh mạch của hắn, nhưng cơn đau... không phải người thường có thể chịu đựng được đâu."


Minh Hùng gật đầu, dùng hai bàn tay hộ pháp đè chặt vai và chân của Gia Huy xuống giường tre. Gia Linh đứng bên cạnh, nắm chặt lấy vạt áo rách của anh trai, đôi mắt ngấn lệ.


Thanh Mai múc một muỗng sáp bôi cỏ Lam Tuyết nóng ấm, đắp trực tiếp lên mười đầu ngón tay rách nát và dọc theo cánh tay phải đen kịt của Gia Huy.


*Xèo... xèo...*


Một làn khói đen bốc mùi hôi thối bốc lên từ da thịt Gia Huy khi sáp dược tiếp xúc với độc tố axit rỉ sét.


"A... A... A!!!"


Gia Huy đột ngột mở mắt trợn trừng, gào lên một tiếng thảm thiết. Cơn đau buốt lạnh xương tủy tột cùng ập đến như thể có hàng vạn cây kim băng đang đâm xuyên qua hệ thần kinh đang bỏng rát của cậu. Cơ thể thiếu niên thợ rối co giật dữ dội, các đường kinh mạch trên tay phải sưng phồng lên, rạn đỏ tấy tà dị. Điểm Nghẽn Mạch Máu bị kích hoạt do dòng năng lượng thảo dược va chạm kịch liệt với độc tố, gây ra những cơn co thắt cơ bắp toàn thân khiến Minh Hùng phải dùng hết sức bình sinh mới giữ chặt được cậu.


"Huy! Tập trung tinh thần! Nghe theo nhịp gõ của ta!"


Một tiếng quát trầm hùng vang lên từ góc tối của hang động. Tiếng gậy gỗ gõ mạnh xuống đất đá phát ra những âm thanh cộng hưởng kỳ lạ, dội thẳng vào tâm thức đang hỗn loạn của Gia Huy.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Bước ra từ bóng tối là một lão nhân mù hai mắt, mặc áo choàng xám rách nát, râu tóc rối bù. Lão Mộc Tôn—thợ rối huyền thoại ẩn cư—chậm rãi tiến đến bên giường bệnh. Dù đôi mắt đã nhắm nghiền vĩnh viễn, nhưng lão như nhìn thấu suốt dòng chảy linh lực đang đứt đoạn, hỗn loạn bên trong cơ thể Gia Huy.


"Hít sâu vào... nén nhịp tim xuống... đồng bộ hơi thở của ngươi với nhịp rung của tủy gỗ tùng dưới đất ngầm này!" Mộc Tôn trầm giọng chỉ dạy.


Gia Huy cắn chặt răng đến rỉ máu, cố gắng bám víu vào tiếng gõ gậy của lão nhân. Cậu vận hành Tĩnh Tâm Quyết - Nhất Cảnh, ép nhịp tim đang đập điên cuồng chậm lại, điều hòa luồng lam khí mát lạnh từ sáp cỏ Lam Tuyết chạy dọc theo các vết rạn kinh mạch để xoa dịu cơn đau. Cơn co thắt dần dịu xuống, hơi thở của Huy trở nên ổn định hơn, dù mồ hôi đã ướt đẫm cả chiếc giường tre.


"Hừ, mạng lớn đấy nhóc con," Thanh Mai thở phào, dùng băng gạc tơ tằm quấn chặt lấy cánh tay phải của cậu. "Nhưng kinh mạch tay phải của ngươi đã bị xơ cứng đen kịt, phải quấn băng gạc liên tục ba ngày đêm không được vận lực. Nếu không, đôi tay này sẽ vĩnh viễn hóa thành gỗ chết."


Gia Huy gượng dậy, gương mặt vẫn còn run rẩy vì dư chấn của cơn đau. Cậu nhìn xuống đôi găng tay da mỏng giảm phản chấn giờ đã rách nát, rồi nhìn sang góc hang—nơi Bạch Diện Nhân đang đứng im lìm như một khúc gỗ vô tri không có kết nối chỉ bạc. Nỗi lo sợ tột cùng dâng lên trong lòng thiếu niên.


"Không... tôi phải tiếp tục chiến đấu... cha tôi vẫn đang bị giam cầm ở Pháo Đài Sắt Đen... tôi phải dệt chỉ..."


Huy cố gắng vận một tia linh lực thô sơ xuống mười đầu ngón tay phải để dệt một sợi chỉ bạc tâm linh. Nhưng ngay khi sợi chỉ vừa chớm rực sáng lam quang nhạt, một cơn đau co thắt dữ dội lập tức giật ngược từ đầu ngón tay lên bả vai.


*Phựt!*


Sợi chỉ bạc đứt đoạn. Gia Huy ngã quỵ xuống giường, ôm chặt lấy cánh tay phải đang run rẩy điên cuồng, cơ thể co giật vì Điểm Nghẽn Mạch Máu chưa thông.


"Ngu xuẩn!" Mộc Tôn gõ mạnh gậy gỗ xuống đất, tiếng quát của lão vang dội vách hang. "Ngươi nghĩ cấm thuật dệt chỉ bạc tâm linh của dòng họ Gia là trò đùa sao? Rút kinh mạch thành chỉ để ngự rối thần, cái giá phải trả chính là sự tê liệt vận động tăng dần của đôi tay! Ngươi đã liệt ba mươi phần trăm cảm giác lực ngay sau trận chiến đầu tiên, nếu còn cứng đầu dệt chỉ lúc này, ngươi sẽ biến mình thành một phế nhân tàn phế vĩnh viễn trước khi kịp nhìn thấy cổng Pháo Đài Sắt Đen!"


Gia Huy bàng hoàng nhìn lão nhân mù: "Tiền bối... làm sao người biết về cấm thuật dệt chỉ bạc?"


Mộc Tôn cười lạnh, nụ cười mang theo nỗi đau thương u uất tích tụ suốt nhiều thập kỷ. Lão chậm rãi đưa đôi tay gầy guộc, chằng chịt những vân gỗ hóa thạch đen kịt lên trước mặt Huy, rồi chỉ vào đôi mắt mù của mình:


"Nhìn đôi mắt mù này đi... Nhìn đôi tay tàn phế này đi! Đây chính là cái giá của ta khi cố gắng khởi động cấm thuật 'Vạn Ty Quy Tông' khi chưa đủ thực lực thời trẻ! Ta từng là một Đại Sư Kinh Mạch huyền thoại của thung lũng này, nhưng giờ đây, ta chỉ là một lão già tàn phế không thể tự cầm nổi một chén trà! Ngươi muốn đi theo vết xe đổ của ta, biến cơ thể mình thành một con rối gỗ vô hồn sao?"


Lời cảnh báo tàn khốc của Mộc Tôn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu hãnh của Gia Huy. Nỗi dằn vặt nội tâm dâng lên như sóng cuộn. Cậu nhìn em gái Gia Linh đang yếu ớt nương tựa vào mình, nhìn Minh Hùng—người chiến hữu đã liều mạng vác khiên che chắn sườn cho cậu thoát hiểm, rồi nghĩ về người cha Gia Khánh đang chịu cảnh đày đọa cải tạo cơ khí hóa nửa người.


Con đường phía trước là một vực sâu tăm tối. Cứu cha đồng nghĩa với việc cậu phải tiếp tục rút kinh mạch, tiếp tục gánh chịu sự tê liệt và cuối cùng là hóa gỗ vĩnh viễn. Cậu sẽ trở thành một phế nhân, một con rối câm lặng.


Sự im lặng bao trùm bệnh xá bên thác nước, chỉ có tiếng nước đổ ầm ầm như khúc ca bi tráng của thung lũng. Gia Huy nhắm nghiền mắt, hai bàn tay quấn băng gạc siết chặt đến mức máu bạc rỉ ra dọc theo thớ vải.


"Nếu tôi không dệt chỉ... ai sẽ cứu cha tôi? Ai sẽ bảo vệ Linh trước họng súng cơ khí của Đế Quốc?" Huy mở mắt, ánh mắt cậu rực sáng một ý chí sắt đá, lạnh lùng và quyết đoán vượt xa tuổi mười sáu. "Nếu không cứu được cha, nếu gia tộc bị diệt vong, thì đôi tay lành lặn này giữ lại để làm gì? Dù có phải hóa thành gỗ đá, tôi cũng phải đi tiếp con đường này!"


Lão Mộc Tôn sững sờ. Đôi tai lão khẽ động, lắng nghe nhịp thở tuy nông nhưng cực kỳ kiên định và nhịp tim đập chậm rãi, ổn định của Gia Huy dưới tác dụng của Tĩnh Tâm Quyết. Vết thương lòng của lão nhân mù như có một luồng lam hỏa thanh tẩy đi qua. Lão nhận ra, huyết mạch dẻo dai bẩm sinh của dòng họ Gia đang chảy trong người thiếu niên này mang một ý chí bảo hộ mãnh liệt—thứ ý chí mà năm xưa lão đã đánh mất khi sa đọa vào ham muốn quyền lực cá nhân.


"Ý chí khá khen..." Mộc Tôn trầm giọng, gậy gỗ khẽ thu lại. "Được rồi, nếu ngươi đã quyết tử, ta sẽ dạy ngươi cách ngự thở kinh mạch để giảm phản chấn của rối thần. Nhưng trước hết, ngươi phải hồi phục được ba mươi phần trăm lực tay phải dưới sự điều trị của Thanh Mai."


Đúng lúc này, từ phía bàn chưng cất dược liệu, Thanh Mai đột ngột làm rơi một chiếc bát sứ xuống đất. Tiếng xoảng vang lên cắt đứt bầu không khí trầm mặc.


Nữ dược sư lập dị đang cầm chiếc trâm cài tóc bằng gỗ tùng—di vật của mẹ Gia Huy, Nguyễn Thị Lan—mà cậu đã bóp nát phần đuôi rỗng ruột để lấy sáp dưỡng cứu mạng trong trận chiến trước. Thanh Mai dùng một chiếc bay bạc nhỏ cạo nhẹ lớp sáp dưỡng đông khô còn sót lại sâu bên trong lõi trâm cài, đưa lên mũi ngửi rồi trợn tròn mắt kinh ngạc.


"Thanh Mai, có chuyện gì vậy?" Lão Tà lo lắng hỏi.


Thanh Mai run rẩy chỉ vào lớp sáp dưỡng màu lam sẫm: "Hạt... hạt giống cỏ Lam Tuyết cổ đại! Sáp dưỡng kinh mạch này không phải được bào chế từ cỏ Lam Tuyết sơ cấp của thung lũng chúng ta! Nó được tinh chế từ hạt giống cỏ Lam Tuyết cổ đại cực kỳ quý hiếm—loại thảo dược huyền thoại có khả năng hồi phục hoàn toàn các tổn thương mạch máu đen kịt, và nó chỉ mọc ở vùng đầm lầy sâu nhất dưới hoàng cung Kinh Đô Khói Bụi của Đế Quốc!"


Gia Huy bàng hoàng đứng bật dậy khỏi giường tre. Di vật của người mẹ quá cố lại chứa đựng manh mối dẫn thẳng đến Kinh Đô của kẻ thù—nơi ngự trị của Tể Tướng Cơ Khí và trận đại trận sinh học tàn bạo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!