Thức Tỉnh Bạch Diện Nhân
Ầm!
Một tiếng nổ kinh hoàng dội thẳng vào lòng điện thờ ngầm cổ xưa. Toàn bộ mật cảnh Thần Tùng rung chuyển kịch liệt, bụi đá và những mảnh vỏ cây tùng ngàn năm rơi rụng rào rào như trút nước. Cánh cửa đá nặng nề ngăn cách thế giới bên ngoài với thánh đường ngầm bắt đầu xuất hiện những vết nứt chằng chịt, rên rỉ dưới sức tàn phá của những cú nện búa hơi nước khổng lồ.
"Chậc, lũ chó săn Đế Quốc Thiết Huyết tìm đến nhanh hơn ta tưởng!" Lão Tà - người gác mộ lập dị của mật cảnh - rít qua kẽ răng sún, bàn tay gân guốc nắm chặt lấy chiếc chìa khóa đồng cổ, đôi mắt ti hí ngước nhìn lên trần hang đang nứt vỡ.
Minh Hùng không nói một lời, vóc dáng khổng lồ của anh tiến lên trước một bước, tấm Khiên thiết mộc khổng lồ rèn từ gỗ tùng cổ hóa thạch được cắm phập xuống đất đá, tạo nên một lá chắn vững chãi che chở sườn cho Gia Huy. Gương mặt chữ điền của chàng trọng giáp chiến sĩ đầm đìa mồ hôi, nhưng ánh mắt kiên định không hề có một tia lay chuyển.
Ở trung tâm bệ đá, Bạch Diện Nhân cao ba mét vẫn đứng lặng im. Khuôn mặt trắng thanh thoát, vô cảm của nó phản chiếu ánh lam hỏa kỳ dị phát ra từ địa mạch ngầm dưới chân. Trận nhãn rỗng ruột hình hoa tùng trước ngực nó đang xoáy nhẹ, không ngừng phát ra những luồng linh khí bạc lấp lánh như muốn đáp lại huyết mạch đang cuộn trào trong người thiếu niên thợ rối.
Gia Huy quỳ một gối trước bệ đá, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cánh tay phải của cậu đau nhức như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua kinh mạch, rạn đỏ tấy lên dọc từ ngón tay lên bả vai. Bàn tay trái của cậu vẫn hoàn toàn đông cứng, lạnh ngắt và mất đi cảm giác do dòng hàn khí phản phệ của tơ tằm băng cổ đại từ trận chiến trước. Cậu chỉ còn một bàn tay phải. Một bàn tay phải với ba sợi chỉ bạc Tam Chỉ mỏng manh.
"Huy! Tam Chỉ không đủ để điều khiển một cỗ Rối Thần cổ đại nặng ba tấn chiến đấu!" Lão Tà hét lên giữa những tiếng rạn nứt của đất đá. "Con phải rút thêm kinh mạch! Nhưng tay trái con đã phế tạm thời, nếu cưỡng ép rút toàn bộ năm sợi chỉ từ tay phải, con sẽ liệt hoàn toàn cánh tay đó!"
"Nếu không rút... tất cả chúng ta và di sản của tổ tiên sẽ bị nghiền nát tại đây!" Gia Huy gầm lên qua kẽ răng rỉ máu. Ánh mắt cậu rực sáng lam quang nhạt, phản chiếu ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Cậu thò tay vào hông, mở khóa chiếc Hộp bảo dưỡng gỗ tùng bằng một cái xoay nhẹ khớp nối hoa tùng trên nắp. Mùi dầu ngâm kinh mạch thơm mát tỏa ra, nhưng không đủ để làm dịu đi cơn nóng rát đang thiêu đốt cánh tay cậu.
Rầm!
Cánh cửa đá mật cảnh hoàn toàn sụp đổ trong một vụ nổ hơi nước áp lực cao. Khói đen kịt bốc mùi dầu thải hơi nước nồng nặc tràn vào điện thờ ngầm. Bước ra từ màn khói là Đội trưởng Thiết - gã chỉ huy vạm vỡ mặc giáp sắt nặng nề của Đế Quốc. Trên tay gã là cây búa sắt khổng lồ rèn từ quặng sắt đen biên giới, lò hơi nước sau lưng gã phun khói xám xịt, xèo xèo xả áp suất.
"Ha ha ha! Hóa ra đây là mật cảnh huyền thoại của dòng họ Gia sao?" Đội trưởng Thiết cười thô lỗ, ánh mắt tham lam dán chặt vào thân gỗ tùng vàng óng của Bạch Diện Nhân. "Một lũ chuột nhắt tị nạn và một khúc gỗ mục! Lính đâu, tịch thu con rối gỗ kia, kẻ nào kháng cự, giết không tha!"
Toán lính Thiết Giáp bọc thép nặng nề gầm lên, vác súng trường hơi nước tiến vào.
"Muốn chạm vào Bạch Diện Nhân, phải bước qua tấm khiên của Minh Hùng này trước!" Minh Hùng hét lớn, gồng chặt cơ bắp cuồn cuộn, nâng tấm khiên gỗ tùng hóa thạch lên chặn đứng lối đi hẹp dẫn vào bệ đá.
Đội trưởng Thiết hừ lạnh, sải bước lớn lao tới, vung cây búa sắt khổng lồ đập mạnh xuống đất tạo ra một cú Búa Sắt Phá Kích. Sóng địa chấn hơi nước n n nổ tung, quét qua mặt đất đá dội thẳng vào tấm khiên của Minh Hùng.
*Oàng!*
Cú va chạm kịch liệt hất văng những mảnh đá hộc xung quanh. Minh Hùng rít lên một tiếng đau đớn, hai chân lún sâu xuống đất đá nửa thước, giáp vai rách rưới rỉ máu. Tấm khiên thiết mộc xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ dọc thớ gỗ.
"Hùng!" Gia Huy hét lên. Cậu biết Minh Hùng không thể chống đỡ thêm một cú búa nào nữa. Cậu phải hành động ngay lập tức.
Huy nhìn xuống bàn tay phải của mình. Mười đầu ngón tay run rẩy nhẹ. Cậu hít một hơi sâu, vận hành Tĩnh Tâm Quyết - Nhất Cảnh để điều hòa nhịp thở, ép nhịp tim đập chậm lại, đồng bộ với tần số rung động của tủy gỗ tùng ngàn năm dưới chân bệ đá. Cậu cắn chặt răng, dùng móng tay sắc nhọn rạch mạnh vào mười đầu ngón tay phải.
Máu đỏ pha lẫn những hạt sáng bạc rực rỡ rỉ ra. Gia Huy vận dụng cấm thuật Rút Tủy Chỉ Bạc, dùng ý chí tâm linh tối thượng kéo căng các sợi kinh mạch chính dọc theo cánh tay phải ra ngoài.
*Vút! Vút! Vút! Vút! Vút!*
Năm sợi Chỉ Bạc Tâm Linh rực sáng lam quang lấp lánh bộc phát từ năm đầu ngón tay phải của cậu, xuyên qua lớp găng tay da mỏng giảm phản chấn. Cơn đau thấu xương tủy dội ngược lên đại não khiến Gia Huy hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, gương mặt cậu biến dạng, mồ hôi trộn lẫn máu nhạt chảy ròng ròng dọc khóe mắt phải.
"Thợ Rối Kinh Mạch - Ngũ Chỉ! Kết nối!"
Huy vung tay phải, năm sợi chỉ bạc rực sáng phóng thẳng vào trận nhãn rỗng ruột trước ngực Bạch Diện Nhân.
*Oong...*
Một luồng lam quang khổng lồ bùng nổ từ ngực con rối thần cổ đại, quét sạch làn khói độc hơi nước xung quanh điện thờ. Đôi mắt gỗ vô cảm của Bạch Diện Nhân đột ngột bừng sáng hai đốm lửa tâm linh màu lam rực rỡ. Thân hình cao ba mét của nó khẽ chuyển động, phát ra tiếng kêu rắc rắc trầm hùng của các khớp nối gỗ ngàn năm vừa được đánh thức.
"Cái gì?! Nó di chuyển được sao?" Đội trưởng Thiết trợn trừng mắt kinh hoàng.
"Bạch Diện Nhân! Song kiếm... xuất vỏ!" Gia Huy gầm lên, mười đầu ngón tay phải co rút kịch liệt để dẫn truyền ý thức.
*Xoạt!*
Bạch Diện Nhân lướt tới nhanh như một bóng ma gỗ, đôi kiếm gỗ tùng ngâm dầu hỏa cực cứng dắt bên hông được rút ra, chém ra hai vệt sáng bạc xé rách không khí.
Đội trưởng Thiết hoảng hốt vung búa sắt lên chống đỡ.
*Keng!!!*
Tiếng kim loại va chạm với gỗ cổ thụ vang lên chói tai như tiếng sấm nổ. Sức mạnh cơ học khổng lồ từ cú va chạm truyền ngược lại qua năm sợi chỉ bạc. Quy tắc phản chấn 30% lập tức kích hoạt. Một luồng lực chấn động cực mạnh dội thẳng vào hệ thần kinh của Gia Huy.
*Phụt!*
Gia Huy hộc ra một ngụm máu đỏ pha bạc, lồng ngực đau nhói như bị búa tạ nện trúng, khuỵu gối xuống đất. Nhưng ánh mắt cậu vẫn khóa chặt vào kẻ thù thông qua Kính nhãn thuật thạch anh.
"Bắn! Bắn nát con rối gỗ đó cho ta!" Đội trưởng Thiết hét lớn khi bị đẩy lùi ba bước.
Toán lính Thiết Giáp dồn dập bắn súng trường hơi nước. Những viên đạn đồng nhỏ bắn xối xả vào thân gỗ của Bạch Diện Nhân, tạo ra những vết lõm và mảnh dăm gỗ văng tung tóe. Mỗi phát đạn trúng vào rối thần là một lần cơ thể Gia Huy co giật dữ dội vì đau đớn phản chấn. Kinh mạch tay phải của cậu bắt đầu xuất hiện những vết rạn đỏ tấy đen kịt, máu rỉ ra ướt đẫm băng gạc.
Bạch Diện Nhân cố gắng lướt tới cận chiến, nhưng do các khớp gối gỗ chưa được bôi trơn dầu thông Thần Tùng đầy đủ, cấu trúc gỗ tùng ngàn năm bị kẹt cứng trong hai giây định mệnh.
"Chết đi, khúc gỗ mục!" Đội trưởng Thiết chớp thời cơ, vung cây búa sắt khổng lồ bộc phát toàn bộ hơi nước nén, giáng một cú búa ngàn cân nhắm thẳng vào đầu Bạch Diện Nhân.
"Huy! Tránh ra!" Minh Hùng hét lên, định lao ra đỡ nhưng vết thương ở vai khiến anh quỵ xuống.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Gia Huy nhắm nghiền mắt trái, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào mắt phải đeo kính thạch anh, kích hoạt nhãn thuật Tâm Nhãn Sơ Cấp. Thế giới chuyển sang màu lam lấp lánh. Cậu nhìn xuyên qua lớp giáp sắt dày cộp của Đội trưởng Thiết, phát hiện ra một điểm yếu chí mạng: một đường ống dẫn khí hơi nước siêu nhỏ nằm ở khớp vai trái cấy ghép của gã đang rò rỉ những luồng khí nóng rực đỏ.
"Búa sắt của ngươi... quá chậm!"
Gia Huy dùng bàn tay phải rách nát, run rẩy gạt mạnh năm ngón tay dệt chỉ.
Bạch Diện Nhân đang bị kẹt bỗng nhiên gập người ra sau một góc chín mươi độ một cách phi thường nhờ hệ thống khớp xoay đa chiều cổ xưa. Cú bổ búa của Đội trưởng Thiết sượt qua ngực rối thần, nện rầm xuống đất đá tạo thành một hố sâu hoắm.
"Cái gì?!" Đội trưởng Thiết kinh hoàng mất thăng bằng.
"Tùng Phong Song Kiếm Trảm!"
Gia Huy dồn toàn bộ linh lực còn lại vào năm ngón tay phải, quét mạnh theo hình chữ X.
Bạch Diện Nhân bật dậy như một chiếc lò xo thép, song kiếm gỗ tùng vung lên, chém ra hai luồng gió sắc bén rực sáng ánh bạc tâm linh theo đường chéo chữ X cực hạn.
*Xoẹt! Roạc!*
Hai lưỡi kiếm gỗ tùng ngâm dầu lạnh chém ngọt qua lớp giáp sắt ngoài, cắt đứt hoàn toàn đường ống dẫn khí hơi nước ở khớp vai trái của Đội trưởng Thiết.
*Xèo... ẦM!!!*
Luồng hơi nước áp lực cao bị nghẽn đường thoát, lập tức nổ tung dữ dội ngay trên vai gã chỉ huy. Cú nổ hất văng Đội trưởng Thiết lùi lại mười thước, cây búa sắt khổng lồ bị chém gãy đôi, rơi keng keng xuống đất đá. Gã quỳ sụp xuống, giáp vai trái nát bét, phun ra những luồng khói đen ngùn ngụt.
"Khốn... khốn nạn..." Đội trưởng Thiết gầm lên trong đau đớn. Nhưng trước khi gục xuống, gã dùng bàn tay còn lại rút từ hông ra một ống phóng hỏa hiệu cơ khí, bóp cò.
*Vút... Đoàng!*
Một quả pháo sáng hơi nước màu đỏ rực rỡ bắn thẳng lên bầu trời qua lỗ thủng của trần hang mật cảnh, tỏa ra làn khói đỏ cảnh báo dồn dập.
"Hừ, viện quân kỵ binh Thiết Mã... đang đến... các ngươi... không thoát được đâu..." Đội trưởng Thiết cười lạnh một tiếng rồi ngất lịm đi.
*Phịch...*
Cùng lúc đó, Gia Huy đổ rạp xuống đất đá lạnh ngắt. Năm sợi chỉ bạc kết nối với Bạch Diện Nhân lập tức đứt đoạn, biến mất vào không khí. Cánh tay phải của cậu hoàn toàn xơ cứng, đen kịt lại dọc theo các đường kinh mạch và mất đi 100% cảm giác vận động, buông thõng như một khúc gỗ chết.
Bạch Diện Nhân mất đi tơ điều khiển, hai đốm lửa lam quang trong mắt tắt ngấm, đứng im lìm như một pho tượng gỗ mục giữa điện thờ ngầm đầy khói bụi rỉ sét.
"Huy!" Minh Hùng liều mình bò tới, dùng cánh tay lành lặn vực Gia Huy đứng dậy.
Lão Tà vội vàng vác chiếc Hộp bảo dưỡng gỗ tùng lao tới, gương mặt đầy vẻ lo âu: "Viện binh kỵ binh của Thiết Lang sẽ san phẳng nơi này trong vòng một nén nhang! Cánh tay phải của con đã bị liệt hoàn toàn do quá tải kinh mạch Ngũ Chỉ! Chúng ta phải lập tức rút lui khẩn cấp tìm nơi ẩn náu!"
Tiếng động cơ kỵ binh kịch liệt gầm rú từ xa vọng lại, rung chuyển cả mặt đất thung lũng. Gia Huy tựa vào vai Minh Hùng, nhìn cánh tay phải hoàn toàn mất đi cảm giác của mình, thầm nghĩ về hành trình đầy gian khổ phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!