Bước Vào Mật Cảnh
Gió rít gào qua khe cửa lều da thú, mang theo luồng hơi lạnh buốt của bão khói rỉ sét ngoài kia dội thẳng vào lòng thung lũng. Gia Huy ngồi xếp bằng trên mặt đất nện, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Cánh tay phải của cậu, từ các đầu ngón tay ngược lên đến bả vai, hằn rõ những vệt rạn đỏ tấy như những sợi tơ máu nung đỏ dưới da. Đó là hậu họa của việc cưỡng ép đột phá cảnh giới Thợ Rối Kinh Mạch - Tam Chỉ trong đêm qua. Mỗi nhịp tim đập là một lần cơn đau buốt nhói chạy dọc kinh mạch, nhắc nhở cậu về cái giá tàn khốc của cấm thuật dệt chỉ bạc tâm linh. Bàn tay trái của cậu hiện tại vẫn là một khối đá lạnh ngắt, đông cứng hoàn toàn do dòng hàn khí phản phệ của tơ tằm băng cổ đại khi cậu cố tình rút chỉ trái quá sớm. Cậu hoàn toàn không thể nhúc nhích nổi một ngón tay bên trái.
"Huy, quân tiên phong của Lôi Kích đã vượt qua rạch nước phía Bắc. Đàn ngựa sắt của chúng đang phun lửa xé toạc màn đêm, sục sạo từng bụi tùng cổ thụ để tìm chúng ta."
Phan Nam lao vào cửa lều, hơi thở dồn dập, thanh cung gỗ tùng trên vai anh vẫn còn vương những hạt nước mưa axit rỉ sét đen kịt. Gương mặt người thợ săn biên giới hiện rõ vẻ lo âu tột độ. Sức mạnh của kỵ binh hơi nước Thiết Mã là thứ mà đội tự vệ thô sơ của thung lũng không thể nào kháng cự trực diện.
Từ góc tối của căn lều, một bóng dáng già nua từ từ đứng dậy. Bà cụ mù Gia bước ra khỏi bóng tối, mái tóc bạc trắng như cước xõa trên bờ vai gầy guộc. Đôi mắt nhắm nghiền của bà hướng về phía Gia Huy, nhưng nhãn thuật Tâm Nhãn Thông ẩn sâu trong tâm thức bà như nhìn thấu suốt dòng linh lực đang hỗn loạn rực đỏ quanh tay phải của cháu trai. Bà cụ không nói một lời, bàn tay nhăn nheo khẽ run rẩy lót vào túi áo vải thô cổ xưa, lôi ra một chiếc hộp gỗ sờn mốc. Khi nắp hộp mở ra, một luồng lam quang dịu mát, mang theo mùi hương gỗ tùng thơm ngát ngập tràn gian lều, tạm thời lấn át đi mùi khói rỉ sét nồng nặc ngoài kia.
Bên trong chiếc hộp là một chiếc chìa khóa bằng đồng cổ rỉ sét, có hình dáng một con rối nhỏ tinh xảo.
"Huy, thời gian của gia tộc chúng ta không còn nhiều nữa," Bà nội mù trầm giọng, giọng nói của bà mang theo sự uy nghiêm của một Đại Sư Kinh Mạch ẩn thế đã nhìn thấu vận mệnh. "Chiếc Chìa khóa mật cảnh Thần Tùng này là thứ tổ tiên để lại. Sâu trong mật cảnh chôn cất Bạch Diện Nhân - vị thần hộ mệnh cổ đại của dòng họ Gia chúng ta. Chỉ có thức tỉnh được vị thần ấy, con mới có hy vọng cứu được cha con khỏi Pháo Đài Sắt Đen, mới bảo vệ được Gia Linh và tộc nhân trước họng súng cơ khí vô cảm kia."
Gia Huy nhìn chiếc chìa khóa đồng cổ, lồng ngực thắt lại. Cậu vươn bàn tay phải run rẩy, những ngón tay đã được quấn chặt bằng băng gạc tơ tằm băng cổ đại dệt lụa dẻo dai, khẽ đón lấy tín vật gia tộc. Cơn lạnh buốt từ chiếc chìa khóa truyền qua lớp găng tay da mỏng giảm phản chấn, khẽ xoa dịu đi cơn nóng rát dọc kinh mạch.
"Cháu sẽ đi," Huy kiên định nói, ánh mắt rực sáng lam quang nhạt. "Nhưng còn Gia Linh..."
"Hãy yên tâm. Vy và bà Sáu sẽ đưa Linh di tản theo đường hầm xưởng rối ngầm sâu dưới lòng đất," Bà nội mù khẽ vuốt tóc Gia Linh đang ngủ lịm trong chăn. "Phan Nam sẽ dẫn đường đánh lạc hướng kỵ binh địch. Con và Minh Hùng phải lập tức xuất phát. Hãy nhớ, mật cảnh Thần Tùng đầy rẫy những bẫy tơ bảo hộ cổ xưa của tổ tiên. Một khi bước vào, con phải dựa vào chính ý chí của mình để sinh tồn."
Minh Hùng từ ngoài lều bước vào, vóc dáng khổng lồ như một ngọn núi đá che khuất cả ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu. Anh vác trên vai tấm Khiên thiết mộc khổng lồ rèn từ gỗ tùng cổ hóa thạch, gương mặt chữ điền cương nghị không một chút sợ hãi. Anh nhìn Gia Huy, gật đầu mạnh mẽ: "Đi thôi, Huy. Tấm lưng của cậu cứ giao cho tôi. Tôi thề sẽ làm lá chắn bảo vệ sườn cho cậu đến hơi thở cuối cùng."
Hai bóng người nhanh chóng lướt ra khỏi lều dã chiến, hòa vào bóng đêm đen kịt của rừng rậm biên giới. Cơn bão khói rỉ sét gầm rú trên đỉnh đầu, trút xuống những giọt mưa axit ăn mòn lá cây xèo xèo. Gia Huy cắn răng chịu đựng cơn đau buốt nhói ở tay phải và sự nặng nề của bàn tay trái đông cứng, cố gắng bám theo bước chân sải rộng của Minh Hùng. Họ luồn lách qua những lối mòn hiểm trở mà Phan Nam đã chỉ dẫn, tránh né những luồng ánh sáng quét của đèn pha hơi nước từ đàn ngựa sắt Thiết Mã đang gầm rú ngoài bìa rừng.
Sau gần một canh giờ băng rừng vượt suối, họ tiếp cận một vách đá dốc đứng được bao phủ bởi những dây leo chằng chịt rủ xuống. Dưới chân vách đá là một bệ đá cổ xưa có khắc ấn ký hình hoa tùng lấp lánh chỉ bạc mờ nhạt. Gia Huy bước tới, khớp ngón tay run rẩy đưa Chìa khóa mật cảnh Thần Tùng cắm vào ổ khóa ngầm ẩn sâu trong hốc đá.
*Rắc... Ầm...*
Một tiếng động trầm đục vang lên từ lòng đất. Cánh cửa đá nặng nề từ từ giãn ra, để lộ một lối vào tối tăm, sâu thẳm tỏa ra luồng khí lạnh ngắt và mùi tủy gỗ tùng ngàn năm thơm mát cổ xưa. Ngay khi bước qua ngạch cửa, cánh cửa đá phía sau họ lập tức đóng sập lại, cắt đứt hoàn toàn tiếng gầm rú của bão khói rỉ sét bên ngoài.
Không gian bên trong mật cảnh rộng lớn ngoài sức tưởng tượng, giống như một thánh đường ngầm khổng lồ dưới lòng đất. Những rễ cây tùng cổ thụ ngàn năm khổng lồ uốn lượn như những con rồng đất bao bọc lấy vách hang. Thế nhưng, bầu không khí u tịch này lập tức bị phá vỡ bởi một luồng áp lực tâm linh cực mạnh đột ngột ập xuống.
"Kẻ nào dám cả gan xông vào nghĩa địa tổ tiên?"
Một giọng nói khàn khàn, kỳ quái vang lên từ phía trên một rễ cây khổng lồ. Một ông lão lưng còng rạp xuống đất, tóc tai bù xù như tổ quạ, mặc chiếc áo khoác kết bằng vỏ cây khô sẫm màu xuất hiện. Đó là Lão Tà - người gác mộ lập dị của mật cảnh Thần Tùng. Ông lão nhe hàm răng sún, đôi mắt ti hí quét qua Gia Huy và Minh Hùng đầy vẻ khinh miệt.
"Một tên phế nhân liệt tay trái, rách kinh mạch tay phải, cùng một gã hữu dũng vô mưu mang khiên gỗ? Tổ tiên dòng họ Gia dã ngoại ngàn năm dệt tơ, chưa từng có hậu bối nào hèn nhát và yếu ớt thế này bước vào đây! Cút đi trước khi Thần Tùng Trận Pháp siết cổ các ngươi!"
"Lão tiền bối, cháu mang huyết mạch dòng họ Gia, đến đây để kế thừa di sản bảo vệ tộc nhân! Cháu không thể lui bước!" Gia Huy bước lên một bước, ánh mắt kiên định gầm lên.
"Hừ! Nói khoác không biết ngượng! Để xem xương cốt các ngươi cứng đến mức nào!" Lão Tà hừ lạnh một tiếng, bàn tay nhăn nheo khẽ gảy nhẹ vào không khí.
*Vút! Vút! Vút!*
Ngay lập tức, Thần Tùng Trận Pháp được kích hoạt. Từ khắp các vách đá và rễ cây cổ thụ, hàng vạn sợi tơ vô hình rực sáng ánh bạc tâm linh phóng ra như mưa rào, giăng kín mọi lối đi và siết chặt lấy không gian xung quanh. Những sợi tơ này cực kỳ sắc bén, chỉ cần khẽ chạm vào không khí là phát ra tiếng rít xé gió chói tai.
"Huy! Đứng sau tôi!" Minh Hùng gầm lên một tiếng như sấm bên tai Gia Huy. Chàng trọng giáp chiến sĩ bước lên phía trước, đập mạnh chân Khiên Thiết Mộc xuống đất hộc vách đá, kích hoạt kỹ năng Địa Chấn Hộ Vệ. Một bức tường linh khí hình bán cầu rực sáng lam nhạt bùng lên, chặn đứng loạt tơ sắc nhọn đang lao tới rào rào. Những tiếng va chạm cơ học kêu keng keng vang dội khắp hang động ngầm, chấn động mạnh khiến Minh Hùng phải gồng chặt cơ bắp cuồn cuộn để giữ vững thăng bằng.
"Để tôi đập vỡ cơ quan đá kia!" Minh Hùng nhìn thấy một khối đá cơ quan rực sáng linh lực trên vách hang liền vác khiên lao tới, định dùng sức mạnh vật lý đập vỡ nó.
"Hùng! Đừng!" Gia Huy hét lên cảnh báo nhưng không kịp.
*Rắc!*
Tấm khiên nặng nề nện mạnh vào khối đá cơ quan, nhưng không những không phá hủy được nó mà trái lại còn kích hoạt thêm một lớp bẫy rập phụ trợ. Hàng loạt bẫy gai gỗ tự động lắp đặt quanh các kệ đá bắn ra xối xả. Những chiếc gai gỗ tùng ngâm dầu lạnh cứng như thép nhọn hoắt găm thẳng vào giáp da của Minh Hùng, sượt qua vai anh rỉ máu đỏ tươi. Chấn động ngược cực mạnh hất văng Minh Hùng lùi lại vài bước, tấm khiên thiết mộc rên rỉ dưới sức ép.
Lão Tà đứng trên cao cười sằng sặc: "Ngu xuẩn! Trận pháp của tổ tiên hoạt động dựa trên sự chấn động linh khí địa mạch, dùng sức mạnh vật lý chỉ tổ tự sát mà thôi!"
Gia Huy nhận ra tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Sức phòng ngự của Minh Hùng có giới hạn, nếu cứ tiếp tục gánh chịu hỏa lực của trận pháp, cả hai sẽ bị vây chết tại đây. Cậu không thể dùng tay trái đang đông cứng, tay phải chỉ kiểm soát được ba sợi chỉ bạc Tam Chỉ. Cậu phải dùng trí tuệ và nhãn lực thấu thị.
Gia Huy đưa tay phải lấy chiếc Kính nhãn thuật thạch anh đeo vào mắt phải. Chiếc kính một mắt chế tác từ thạch anh trong suốt áp sát vào hốc mắt cậu. Huy nhắm mắt trái, tập trung toàn bộ dòng năng lượng chỉ bạc tâm linh ít ỏi còn lại lên hệ thần kinh thị giác của mắt phải, kích hoạt nhãn thuật Tâm Nhãn Sơ Cấp.
*Oong...*
Thế giới xung quanh Gia Huy đột ngột biến đổi. Làn khói tối tăm biến mất, thay vào đó là một mạng lưới lấp lánh các đường kinh mạch năng lượng màu lam rực rỡ chạy dọc theo các vách đá, rễ cây và các sợi tơ trận pháp. Nhãn thuật thấu thị giúp cậu nhìn xuyên qua lớp đá hộc dày dặn, phát hiện ra năm điểm nút năng lượng (điểm nghẽn mạch máu của trận pháp) đang rực sáng ánh đỏ tà dị ẩn sâu trong các khe nứt của vách hang.
"Hùng! Giữ vững khiên thêm ba mươi giây! Tôi đã tìm thấy điểm chí mạng của trận pháp!" Gia Huy hét lớn, mười đầu ngón tay phải run rẩy gồng lên.
"Được! Cứ tin ở tôi!" Minh Hùng gầm lên, hai tay ôm chặt khiên, gồng mình chống đỡ loạt tơ siết mạnh mẽ.
Gia Huy cắn chặt môi đến rỉ máu để nén cơn đau co thắt kinh mạch đang tàn phá tay phải. Cậu vận hành cấm thuật Rút Tủy Chỉ Bạc, từ ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa bàn tay phải rút ra ba sợi Chỉ Bạc Tâm Linh cực mảnh rực sáng lam quang. Ba sợi chỉ bạc được bọc bởi lớp màng bảo vệ tơ tằm băng cổ đại dẻo dai lướt đi trong không khí không tiếng động.
Dưới sự chỉ dẫn của nhãn thuật Tâm Nhãn Sơ Cấp, Gia Huy khéo léo điều khiển ba sợi chỉ bạc luồn lách qua các khe hở của mạng lưới tơ bẫy rập dày đặc. Cậu không dùng lực mạnh, mà nhẹ nhàng dùng ba sợi chỉ gảy nhẹ vào năm điểm nút năng lượng ẩn trong vách đá.
*Tưng... Tưng... Tưng...*
Những tiếng ngân rung thanh thoát như tiếng đàn tranh vang lên. Mỗi lần sợi chỉ bạc của Huy pluck trúng một điểm nút, một luồng năng lượng đỏ rực lập tức bị triệt tiêu, khiến một mảng lớn tơ bẫy rập xung quanh héo úa rồi biến mất hoàn toàn.
Tuy nhiên, duy trì nhãn thuật thấu thị liên tục dưới áp lực cao khiến hệ thần kinh thị giác của Gia Huy bị quá tải nghiêm trọng. Mắt phải của cậu đau nhức dữ dội, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, một dòng nước mắt máu nhạt màu đỏ pha bạc khẽ chảy dọc theo gò má cậu qua lớp kính thạch anh.
"Khép lại cho ta!" Huy gầm lên một tiếng đầy phẫn uất, dồn chút linh lực cuối cùng gảy mạnh điểm nút thứ năm.
*Bùm!*
Một tiếng nổ năng lượng nhỏ vang lên từ sâu trong vách đá. Toàn bộ mạng lưới hàng vạn sợi tơ bẫy rập vô hình của Thần Tùng Trận Pháp lập tức tan rã hoàn toàn thành những hạt bụi sáng bạc lấp lánh rơi rụng khắp hang động. Luồng áp lực tâm linh đè nặng biến mất không dấu vết.
Gia Huy quỵ gối xuống đất, thở dốc dồn dập, tay phải run rẩy dữ dội không thể khống chế nổi. Mắt phải của cậu nhắm chặt, máu bạc rỉ ra rấm rứt dọc khóe mắt. Minh Hùng vội vàng lao tới đỡ lấy cậu, gương mặt lo lắng: "Huy! Cậu có sao không?"
Lão Tà từ trên cao lướt xuống, đáp nhẹ nhàng trước mặt hai người. Gương mặt nhăn nheo của ông lão gác mộ hiện rõ sự bàng hoàng và kinh ngạc tột độ. Ông nhìn dòng máu bạc rỉ ra từ mắt Gia Huy, rồi nhìn ba sợi chỉ bạc vẫn đang lơ lửng quanh tay phải cậu đầy nể phục.
"Tâm Nhãn Sơ Cấp... Con thực sự đã khai mở được nhãn thuật thấu thị của tổ tiên ngay trong trận pháp sao?" Lão Tà trầm giọng, giọng nói không còn vẻ khinh miệt mà thay vào đó là sự kính trọng sâu sắc. "Hơn ngàn năm qua, chưa từng có hậu bối nào có thể dùng Tam Chỉ chỉ bạc để hóa giải hoàn toàn Thần Tùng Trận Pháp bằng cách gảy điểm nút địa mạch tinh tế đến thế. Con quả thực mang huyết mạch dẻo dai chính thống của dòng họ Gia."
Lão Tà cúi người, cung kính chắp tay cúi đầu trước Gia Huy: "Người gác mộ Lão Tà, bái kiến truyền nhân chính thống. Hãy đi theo ta, Bạch Diện Nhân đang chờ con."
Lão Tà dẫn Gia Huy và Minh Hùng tiến sâu vào tầng hầm ngầm trung tâm của mật cảnh. Nơi đây là một gian điện thờ cổ xưa u tịch, rực sáng bởi những dòng địa nhiệt Lam Hỏa phát ra ánh lửa lam kỳ dị từ các vết nứt địa chất dưới lòng đất. Ở trung tâm điện thờ, đứng sừng sững trên một bệ đá cổ là một thực thể khổng lồ cao hơn ba mét, được chế tác hoàn toàn từ gỗ tùng cổ ngàn năm vàng óng như mật ong.
Đó chính là Rối Thần Cổ Đại Bạch Diện Nhân (Cấp 1).
Con rối mang một khuôn mặt trắng thanh thoát, vô cảm nhưng toát lên vẻ uy nghiêm thần bí của một vị thần hộ mệnh cổ đại. Đôi kiếm gỗ tùng sắc bén dắt bên hông nó lấp lánh ánh lam quang nhạt. Phần ngực chịu lực của nó có khắc một ấn ký hình hoa tùng cổ xưa rỗng ruột—nơi đặt trận nhãn năng lượng tâm linh.
Khi Gia Huy bước tới gần bệ đá, ba sợi chỉ bạc tâm linh trên tay phải cậu bỗng nhiên tự động ngân rung lên những tiếng kêu tinh tinh cộng hưởng đầy phấn khích. Cùng lúc đó, ấn ký rỗng ruột trên ngực Bạch Diện Nhân đột ngột bừng sáng một luồng lam quang rực rỡ lấp lánh chỉ bạc, như thể một sinh mệnh ngủ say ngàn năm vừa cảm ứng được dòng máu huyết tộc dẻo dai của truyền nhân đang đến gần. Ý thức phong ấn của tổ tiên Gia Vô Song ẩn sâu bên trong rối thần bắt đầu lay động dữ dội.
"Bạch Diện Nhân..." Gia Huy thốt lên, lồng ngực tràn ngập một cảm xúc thiêng liêng ấm áp khó tả. Cậu cảm nhận được mối liên kết tâm linh vô hình đang hình thành giữa mình và con rối thần cổ đại này.
*ẦM!!! ẦM!!!*
Đột nhiên, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ phía trên cửa đá mật cảnh. Toàn bộ mật cảnh Thần Tùng rung chuyển dữ dội, đất đá và bụi tùng cổ thụ rơi rụng rào rào từ trần hang xuống điện thờ ngầm.
Lão Tà giật mình biến sắc, đôi mắt ti hí ngước nhìn lên lối vào đầy lo ngại: "Nguy rồi! Dao động linh lực rực sáng từ trận nhãn thức tỉnh của Bạch Diện Nhân đã làm rò rỉ năng lượng ra ngoài! Quân tuần tra bọc thép của Đế Quốc đã phát hiện ra lối vào mật cảnh!"
Từ phía cửa đá ngầm ngoài kia, tiếng động cơ hơi nước gầm rú cọc cạch dồn dập rít lên chói tai. Tiếng búa sắt khổng lồ rền vang nện mạnh liên tục vào cánh cửa đá kiên cố phát ra những tiếng rạn nứt khô khốc. Đội tuần tra bọc thép của Đội trưởng Thiết đang điên cuồng dùng búa hơi nước phá hủy cửa mật cảnh để tràn vào tiêu diệt tàn dư thợ rối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!