Chỉ Bạc Và Tơ Băng
Gió đêm rít qua những tán lá sồi cổ thụ, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên thùy và mùi hôi thối nồng nặc của khói rỉ sét từ phía thung lũng dội về. Dưới mái lều da thú tạm bợ ở rìa làng tị nạn sâu trong rừng, Gia Huy ngồi xếp bằng trên một khúc gỗ tùng mục. Cánh tay phải của cậu đặt trên đùi, run rẩy không ngừng như một nhánh cây trước bão.
Mười đầu ngón tay, đặc biệt là ngón tay cái bên phải, chằng chịt những vệt rách nát đỏ hỏn xen lẫn những tia sáng bạc nhạt nhòa của linh lực dệt chỉ còn sót lại. Cơn đau co thắt kinh mạch dội ngược từ đầu ngón tay, chạy dọc theo đường kinh huyệt cánh tay lên tận bả vai, khiến bả vai phải của cậu đau nhức dữ dội như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang cào xé mô thịt.
Quy tắc phản chấn ba mươi phần trăm từ trận chiến trước vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán. Mỗi lần lò hơi của tên lính Thiết Huyết nổ tung, một phần ba lực chấn động hủy diệt đó đã nện thẳng vào hệ thần kinh mỏng manh của cậu. Rối gỗ thường đã bị vỡ vụn thành những mảnh dăm gỗ vô dụng dưới đất. Cậu đã thắng trận chiến sinh tử đó, nhưng cái giá phải trả là đôi tay gần như phế thải.
"Anh Huy..."
Tiếng ho khẽ của Gia Linh vang lên từ góc lều. Cô bé mười tuổi gầy gò đang cuộn tròn trong chiếc chăn dạ sờn cũ, gương mặt xanh xao dính đầy muội than đen. Chiếc búp bê gỗ Mộc Linh Tiên đeo trước ngực cô bé khẽ lập lòe sắc lam nhạt, ra sức thanh lọc những hạt bụi than rỉ sét lơ lửng trong không khí để bảo vệ buồng phổi yếu ớt của Linh. Nhìn em gái nhỏ, lồng ngực Gia Huy thắt lại. Cậu không được phép gục ngã. Nếu đôi tay này tàn phế, ai sẽ bảo vệ Linh trước gót sắt của quân đoàn Thiết Huyết? Ai sẽ đi cứu người cha Gia Khánh đang bị giam cầm?
Cậu cắn chặt răng, cố gắng vận chuyển một tia linh lực thô sơ xuống ngón tay trỏ và ngón giữa bàn tay phải. Cậu cần sức mạnh. Nhất Chỉ là không đủ. Cậu phải đột phá lên cảnh giới Thợ Rối Kinh Mạch - Tam Chỉ để có thể điều khiển được ít nhất là nửa thân trên của một con rối chiến đấu thực thụ.
"Huy! Đừng liều mạng! Con muốn tự hủy hoại đôi tay mình sao?"
Một giọng nói dịu dàng nhưng đầy lo lắng vang lên ngoài cửa lều. Chị họ Gia Vy bước vào, trên tay bưng một chiếc khay gỗ chứa một bát nước suối khoáng lạnh ngắt và một cuộn tơ lấp lánh ánh sáng trắng bạc như ánh trăng. Đi sau chị là một bóng dáng già nua, nhỏ nhắn nhưng bước đi vô cùng uyển chuyển không tiếng động. Đó là Bà Sáu dệt tơ, phường trưởng của Phường dệt tơ tằm cổ—người duy nhất còn sống sót nắm giữ bí thuật nuôi tằm băng cổ đại của thung lũng.
"Kinh mạch của con đang rạn nứt, máu bạc đã bắt đầu rò rỉ ra ngoài da thịt," Bà Sáu dệt tơ trầm giọng, đôi mắt mù của bà tuy không nhìn thấy nhưng nhãn thuật tâm linh ẩn sâu trong tâm thức của một Đại Sư Dệt Tơ lão luyện lập tức nhận ra dòng chảy linh lực hỗn loạn rực đỏ xung quanh tay phải của Gia Huy. "Con rút tủy chỉ bạc trần trụi mà không có màng bảo vệ, lực ma sát của linh lực cực hạn đã thiêu rụi các mô thịt quanh ngón tay của con rồi."
Gia Vy nhẹ nhàng đặt khay gỗ xuống, ái ngại nhìn những vết thương rách nát trên tay em trai. Chị đưa tay vào túi áo yếm lụa lam, lấy ra đôi Găng tay da mỏng giảm phản chấn dệt bằng da thú rừng cổ dẻo dai. "Vy đã dệt thêm một lớp màng bảo vệ bằng tơ tằm băng lên đôi găng tay này cho con. Nhưng nếu con cố tình rút thêm hai sợi kinh mạch nữa từ ngón trỏ và ngón giữa mà không có Mũi Khâu Chỉ Bạc Bảo Vệ, áp lực quá tải sẽ làm nổ tung mạch máu tay phải của con ngay lập tức."
Gia Huy nhìn cuộn tơ trắng bạc lấp lánh trên khay. Sợi tơ mỏng manh nhưng tỏa ra một luồng hàn khí cực lạnh bẩm sinh, khiến những giọt nước đọng trên khay gỗ nhanh chóng đóng thành một lớp băng mỏng. Đó chính là Tơ tằm băng cổ đại dẻo dai, được nuôi dưỡng bằng lá tùng ngàn năm trong các hang đá lạnh sâu của thung lũng.
"Bà Sáu, chị Vy... cháu không có thời gian," Gia Huy ngước đôi mắt kiên định, rực cháy ý chí sắt đá nhìn hai người phụ nữ. "Quân tiên phong Thiết Huyết do Lôi Kích chỉ huy đang lùng sục khắp bìa rừng. Chúng có ngựa sắt phun lửa và roi điện xích sắt khóa mạch. Nếu cháu không đột phá Tam Chỉ, cả làng tị nạn này sẽ bị chúng san phẳng. Cháu xin hai người, hãy giúp cháu!"
Bà Sáu dệt tơ lặng im hồi lâu, tiếng thở dài của bà hòa vào tiếng gió rít ngoài lều. Bà vuốt nhẹ mái tóc bạc trắng như cước của mình, rồi khẽ gật đầu. "Huyết mạch dẻo dai của dòng họ Gia con quả thực là một món quà, nhưng cũng là một lời nguyền tàn khốc. Được rồi, Vy, chuẩn bị thoi dệt ngọc bích. Chúng ta sẽ giúp nó dệt màng bảo vệ kinh mạch."
Quy trình tu luyện vượt bình cảnh bắt đầu trong bầu không khí căng thẳng tột độ. Gia Huy đeo đôi Găng tay da mỏng giảm phản chấn vào hai bàn tay rách nát. Cảm giác da thú mát lạnh ôm sát vào mười đầu ngón tay giúp làm dịu bớt cơn đau rát tức thì. Cậu hít một hơi thật sâu, vận hành cấm thuật Rút Tủy Chỉ Bạc.
"Á... gừ..."
Gia Huy rên rỉ qua kẽ răng cắn chặt. Từ đầu ngón tay trỏ và ngón giữa của bàn tay phải, hai vệt sáng bạc rực rỡ bắt đầu trồi lên dưới lớp da mỏng. Cậu dùng ý chí tâm linh tối thượng để kéo căng hai sợi kinh mạch chính dọc theo cánh tay ra ngoài. Cảm giác đau đớn tột cùng như có ai đó đang dùng kìm sắt kẹp chặt lấy gân cốt của cậu rồi giật mạnh ra ngoài tế bào thịt.
Áp lực quá tải lập tức ập đến. Dòng linh lực thô bạo dồn nén quá nhanh khiến hệ kinh mạch tay phải của cậu sưng phồng lên, chuyển sang màu đỏ rực nguy hiểm. Những vết rạn đỏ chằng chịt xuất hiện dọc theo cánh tay lên tận vai phải. Mạch máu dưới da căng phồng, suýt nổ tung dưới áp lực nhiệt lượng cực cao từ lò nung linh lực.
"Vy! Ra chỉ!" Bà Sáu dệt tơ quát lớn.
Gia Vy nhanh như chớp vung thoi dệt ngọc bích rực sáng lam quang. Chị họ dệt chỉ khéo léo dẫn truyền sợi Tơ tằm băng cổ đại bay vút quanh mười đầu ngón tay của Gia Huy. Bà Sáu dệt tơ đặt bàn tay run rẩy nhưng chứa đựng linh lực dệt tơ thâm hậu lên bả vai Huy, truyền dẫn hàn khí cực lạnh của tơ băng đi sâu vào hệ kinh mạch đang bốc cháy của cậu để làm mát và xoa dịu các vết rạn nứt.
Luồng hàn khí cực lạnh bẩm sinh của tơ tằm băng va chạm với dòng máu nóng rực của huyết mạch thợ dệt chỉ, tạo ra những luồng khói trắng bốc lên nghi ngút từ cánh tay Gia Huy. Cơn buốt lạnh xương tủy tột cùng ập đến khiến toàn thân cậu run cầm cập, răng đánh vào nhau lập cập.
"Huy! Không được dùng lực ép kinh mạch hoạt động!" Giọng Bà Sáu dệt tơ vang lên bên tai cậu như tiếng chuông cảnh tỉnh. "Hãy dùng Tĩnh Tâm Quyết! Điều hòa nhịp thở sâu, nén nhịp tim của con đồng bộ với độ lạnh của tơ băng! Hãy để tơ băng thẩm thấu tự nhiên vào dòng máu của con!"
Gia Huy cắn răng chịu đựng cơn đau buốt lạnh dốc đứng. Cậu nhắm mắt lại, ép bản thân phải tĩnh tâm. Nhịp thở của cậu chậm dần, chậm dần... Một luồng lam khí nhạt bắt đầu bao phủ xung quanh cơ thể cậu. Nhịp tim của cậu đập chậm rãi và ổn định kỳ lạ. Hàn khí cực lạnh của tơ tằm băng cổ đại bắt đầu thẩm thấu qua lớp găng tay da mỏng, hòa nhập vào dòng máu đang bốc cháy dưới da.
Gia Vy tập trung nhãn lực tối đa, mười ngón tay thon thả quấn đầy sợi tơ trắng bạc chuyển động uyển chuyển như múa. Chị tiến hành thực hiện Mũi Khâu Chỉ Bạc Bảo Vệ, dệt một lớp màng bảo vệ cực mỏng nhưng vô cùng dẻo dai bằng tơ tằm băng bao bọc xung quanh hai sợi chỉ bạc tâm linh mới rút ra từ ngón trỏ và ngón giữa của Huy trước khi truyền dẫn năng lượng.
Trong cơn cuồng nhiệt của đột phá, Gia Huy nảy sinh một ý định táo bạo. Cậu muốn rút thêm chỉ từ bàn tay trái để đạt đến cảnh giới cao hơn nhằm chuẩn bị cho trận chiến sắp tới. Cậu cố gắng vận chuyển linh lực sang bàn tay trái chưa được bảo hộ.
*Rắc... rắc...*
Ngay khi sợi chỉ bạc vừa nhen nhóm xuất hiện ở ngón tay cái bên trái, luồng hàn khí cực lạnh của tơ tằm băng chưa được trung hòa bởi sáp bôi lập tức phản phệ ngược lại. Cả bàn tay trái của Gia Huy lập tức bị đông cứng thành một khối băng màu xanh lam nhạt, hoàn toàn mất đi cảm giác vận động vật lý. Cấm kỵ hệ thống đã trừng phạt sự nôn nóng của cậu. Cậu nhận ra giới hạn tương thích vật lý của cơ thể mình không thể bị cưỡng ép bừa bãi.
Cậu lập tức từ bỏ bàn tay trái, dồn toàn bộ ý chí lực và nhịp thở Tĩnh Tâm Quyết vào bàn tay phải. Ba sợi chỉ bạc tâm linh rực sáng lam quang lấp lánh xuất hiện từ ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay phải, chuyển động linh hoạt và mềm mại như những dải lụa bạc lơ lửng giữa không trung dưới lớp màng bảo vệ tơ băng lấp lánh trắng muốt.
Đột phá thành công! Gia Huy thở hắt ra một hơi dài, mở mắt ra. Đôi mắt cậu phát ra luồng lam quang nhạt rực rỡ của sự thăng tiến cảnh giới. Cậu đã chính thức đạt đến cảnh giới Thợ Rối Kinh Mạch - Tam Chỉ, khôi phục lại cảm giác lực và kiểm soát được nửa thân trên của rối chiến đấu cơ bản.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là vô cùng đắt. Dọc theo hệ kinh mạch tay phải của cậu, những vết rạn đỏ nhạt vẫn hằn sâu dưới da như những vết sẹo rỉ máu bạc, tiêu hao lượng lớn linh lực dệt chỉ của cơ thể.
"Huy... con làm được rồi," Gia Vy mệt mỏi lau mồ hôi trên trán, mỉm cười yếu ớt nhìn em trai. Đôi găng tay da mỏng giảm phản chấn trên tay Huy nay đã được gia cố thêm những đường khâu bảo vệ màu trắng bạc lấp lánh.
Gia Huy chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì rèm lều đột ngột bị gạt mạnh ra ngoài. Phan Nam, thợ săn biên giới dũng cảm, lao vào trong trạng thái thở dốc dồn dập, gương mặt sạm đen đầy vết xước do cành cây cào xé.
"Huy! Nguy rồi!" Phan Nam rít lên qua kẽ răng, giọng nói run rẩy vì căng thẳng tột độ. "Trinh sát vừa báo tin: quân tiên phong Thiết Huyết do Lôi Kích chỉ huy đã phát hiện ra dấu vết tơ tằm băng cổ đại của chúng ta và đã tìm ra lối vào khu rừng tị nạn này! Chúng đang tiến sát sườn bìa rừng rậm rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!