Gặp Gỡ Trọng Khiên
Bóng tối dưới lòng đất đặc quánh như hắc ín, bị khuấy động bởi những làn khói bụi đất cát nóng hổi dội xuống từ trần hầm sụp đổ. Gia Linh co rúm người lại trong góc đá hẹp, tiếng ho khan của cô bé vang lên từng đợt nghẹn ngào, yếu ớt. Lồng ngực nhỏ bé phập phồng dữ dội dưới lớp áo vải thô dính đầy muội than. Mỗi lần cô bé hít vào, bụi rỉ sét và khí lưu huỳnh nồng nặc từ trận địa hơi nước phía trên lại cào xé phế quản, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn xanh xao thêm phần nhợt nhạt. Con búp bê gỗ Mộc Linh Tiên đeo trước ngực cô bé chỉ còn phát ra những luồng lam quang yếu ớt, không đủ để thanh lọc bầu không khí đang dần cạn kiệt dưỡng khí.
"Anh Huy... em lạnh... chú A Sáng đâu rồi anh?" Giọng Linh run rẩy, đôi bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy vạt áo của anh trai.
Gia Huy không trả lời. Cậu không biết phải trả lời em gái mình thế nào. Chú A Sáng đã bị chôn vùi dưới hàng tấn đất đá rực lửa phía sau bức tường sụp đổ kia. Lồng ngực cậu thắt lại một cơn đau buốt nhói, đau hơn cả vết rách chằng chịt trên mười đầu ngón tay. Cậu dùng cánh tay trái còn chút lực ôm chặt lấy Gia Linh vào lòng, trong khi cánh tay phải hoàn toàn buông thõng như một khúc gỗ chết. Ngón tay cái bên phải của cậu—nơi vừa vận hành cấm thuật "Rút Tủy Chỉ Bạc" để điều khiển con rối mồi nhử—đang rỉ ra thứ máu màu bạc lấp lánh lam quang nhạt. Cơn co thắt kinh mạch dội ngược từ ngón tay lên tận bả vai, khiến toàn bộ cánh tay phải tê liệt đến mười phần trăm, run rẩy không ngừng.
"U... u... gừ... gừ..."
Tiếng gầm rú cơ học khô khốc vang lên từ phía cuối đường hầm chưa bị sập. Những đôi mắt đỏ rực như than nóng của đàn chó săn cơ khí thuộc quân đoàn Tiêu Săn Rối bắt đầu hiện ra qua làn khói xám. Tiếng bánh răng xích sắt nghiến lên đá hộc cọc cạch dồn dập, mang theo luồng hơi nước nóng bỏng xả ra từ các khớp nối thép rỉ. Chúng đã ngửi thấy mùi linh khí chỉ bạc tâm linh còn vương lại trên ngón tay cậu. Lối thoát phía trước bị chặn đứng bởi bức tường đất đá khổng lồ, phía sau là đàn chó săn đang khép vòng vây. Tuyệt lộ.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Gia Huy nhìn xuống chiếc rương gỗ khóa đồng dính đầy tàn tro nóng hổi mà chú A Sáng đã đánh đổi mạng sống để cứu ra khỏi ngọn lửa. Bằng bàn tay trái run rẩy, cậu giật mạnh chiếc khóa đồng đã bị nung nóng đến biến dạng. Nắp rương bật mở. Giữa những cuộn thư tịch cổ và dụng cụ đẽo gọt bám đầy bụi than, chiếc trâm cài tóc bằng gỗ tùng cổ rỗng ruột của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Lan nằm lặng lẽ, tỏa ra một mùi hương tùng thanh khiết dịu nhẹ.
'Sáp dưỡng kinh mạch đông khô...' Ký ức về lời dặn của cha hiện lên trong tâm trí Gia Huy. Đây là di bảo cứu mạng duy nhất mà mẹ để lại.
Không một chút do dự, Gia Huy dùng bàn tay trái chộp lấy chiếc trâm cài, nén cơn đau thấu xương ở ngón tay cái phải, bóp nát phần đuôi rỗng của chiếc trâm. Một luồng dược lực màu xanh lam nhạt, mát lạnh như băng tuyết lập tức tràn ra, bao phủ lấy mười đầu ngón tay rách nát của cậu. Cảm giác mát lạnh nhanh chóng thẩm thấu qua da thịt, đi sâu vào hệ kinh mạch đang co thắt dữ dội. Cơn nóng rát do độc tố rỉ sét hơi nước bị đẩy lùi, những vết rách trên ngón tay cái bắt đầu khép miệng, máu bạc ngừng chảy. Gia Huy thở hắt ra một hơi dài, cảm giác lực ở cánh tay phải lập tức hồi phục mười lăm phần trăm. Cậu đã có thể cử động lại ngón tay cái.
"Linh, ôm chặt lấy anh!" Gia Huy trầm giọng ra lệnh.
Ngay khi con chó săn cơ khí đầu tiên lao vút tới, nhe ra hàm răng thép sắc nhọn phun đầy hơi nước nóng, Gia Huy lập tức vận hành Nhất Chỉ. Một sợi chỉ bạc tâm linh rực sáng lam quang phóng ra từ ngón tay cái bên phải, cắm thẳng vào một mảnh gỗ tùng nhọn hoắt nằm dưới đất. Dưới sự điều khiển chuẩn xác của cậu, mảnh gỗ tùng bay vút lên như một mũi tên, cắm ngập vào mắt cảm biến đỏ rực của con thú cơ khí. Con quái vật rít lên một tiếng chói tai, luồng hơi nước trong lò nung sau lưng nó phun ra hỗn loạn, đổ sụp xuống đất.
Tận dụng khoảng trống ngắn ngủi, Gia Huy ôm chặt Gia Linh, dùng hết sức lực còn lại bò qua một khe nứt nhỏ vừa đủ một người chui trên bức tường đất đá sạt lở phía trước. Họ lách qua những khe đá nhọn hoắt, bỏ lại tiếng gầm rú điên cuồng của đàn chó săn bị kẹt lại phía sau, thoát ra ngoài bìa rừng rậm biên giới của Làng Thiên Ty.
Đêm tối bao trùm lấy khu rừng cổ thụ, nhưng bầu trời phía thung lũng lại bị nhuộm đỏ bởi ánh lửa từ những ngôi nhà đang bốc cháy. Mùi gỗ tùng ngàn năm cháy khét hòa lẫn với khói than đá xám xịt từ các cỗ xe pháo hơi nước của Đế Quốc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Làng Thiên Ty—nơi từng là thiên đường yên bình của những thợ rối thủ công—nay đã biến thành một bãi tàn khư đổ nát.
"Có kẻ đào tẩu! Hướng hai giờ! Là thợ rối!"
Một tiếng hét lạnh lùng phá tan sự im lặng của cánh rừng. Gia Huy giật mình nhìn lại. Ba tên Lính Thiết Huyết bọc giáp sắt mỏng, tay lăm lăm những thanh kiếm hơi nước ngắn đang rít lên những luồng khí nóng, từ trong bụi rậm lao ra bao vây lấy hai anh em. Lớp giáp sắt của chúng xám xịt, bám đầy dầu mỡ cơ khí bẩn thỉu, che kín toàn bộ cơ thể chỉ để lộ đôi mắt hung hãn qua khe mũ giáp.
Không còn đường lui. Gia Huy đặt Gia Linh ngồi tựa vào một gốc cây tùng cổ thụ phía sau, bản thân cậu tiến lên một bước, chắn trước mặt em gái. Cậu đưa bàn tay phải lên, ngón tay cái rỉ ra một vệt chỉ bạc lấp lánh. Cậu chỉ có thể sử dụng Nhất Chỉ để điều khiển con rối gỗ nhỏ thường dắt bên hông—con mộc nhân thô sơ chưa hoàn thiện dài chưa đầy hai gang tay.
Gia Huy đứng im bất động, toàn bộ tinh thần lực dồn vào sợi chỉ bạc duy nhất để duy trì kết nối với con rối mộc nhân. Đây chính là Quy tắc Bảo Vệ Sườn tàn khốc của thợ rối. Khi đang rút chỉ điều khiển, toàn bộ cơ thể cậu hoàn toàn không có khả năng tự vệ, di chuyển cực kỳ chậm chạp và hai bên sườn hoàn toàn để lộ sơ hở trước mọi đòn tấn công cận chiến.
"Chết đi, tên thợ rối rác rưởi!"
Tên lính Thiết Huyết dẫn đầu gầm lên, vung thanh kiếm hơi nước ngắn chém mạnh một đường chéo nhắm thẳng vào bả vai không phòng ngự của Gia Huy. Luồng khí nóng tỏa ra từ lưỡi kiếm nung đỏ cả một khoảng không gian.
*BOOM!!!*
Một chấn động kinh hoàng nổ ra ngay trước mặt Gia Huy. Đất đá bắn tung tóe, bụi mù mịt cuộn lên thành một bức tường phòng ngự tự nhiên. Một dáng người khổng lồ cao hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như đá tạc đột ngột lao ra từ bóng tối, đập mạnh một tấm khiên gỗ khổng lồ xuống mặt đất.
"Địa Chấn Hộ Vệ!!!"
Một luồng linh khí đất đá bùng phát từ chân tấm khiên, tạo thành một bức tường phòng ngự vô hình, chặn đứng hoàn toàn lưỡi kiếm hơi nước của tên lính Thiết Huyết. Lực va chạm mạnh đến mức khiến thanh kiếm hơi nước của tên lính rít lên một tiếng chói tai, luồng khí nóng bị dội ngược lại làm hắn lảo đảo lùi lại mấy bước.
"Nhóc con! Tập trung dệt chỉ đi! Bản mặt của bọn sắt rỉ này cứ để ta chắn!"
Giọng nói hào sảng, vang dội như sấm truyền của Minh Hùng vang lên. Gã khổng lồ quay đầu lại nhìn Gia Huy, nở một nụ cười nhe răng đầy tự tin bất chấp tình thế hiểm nghèo. Vai gã vác tấm Khiên thiết mộc khổng lồ rèn từ tủy gỗ tùng cổ hóa thạch viền thép đen kiên cố. Đó chính là chiến binh trọng khiên xuất sắc nhất của Đội tuần phòng Thiên Ty.
"Anh Minh Hùng..." Gia Huy thốt lên, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp kỳ lạ. Sự xuất hiện của gã khổng lồ đã hoàn toàn che lấp sơ hở chết người ở sườn của cậu, cho phép cậu tập trung toàn bộ tinh thần vào con rối.
Toán lính Thiết Huyết nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Chúng dàn đội hình khiên sắt bọc giáp, kiếm hơi nước ngắn rít lên liên tục, đồng loạt xông lên tấn công từ hai phía.
"Lên đi nhóc! Xem thử tài nghệ của thợ dệt chỉ thung lũng nào!" Minh Hùng gầm lên, gã nghiêng người, vác tấm khiên thiết mộc khổng lồ lao thẳng vào tên lính bên trái, dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy hất văng hắn ra xa.
Gia Huy nhắm mắt lại trong một phần mười giây, nhịp thở của cậu chậm lại, đồng bộ với tần số rung động của sợi chỉ bạc. Cậu phóng con rối mộc nhân nhỏ lao thẳng vào ngực tên lính Thiết Huyết ở giữa. Con rối gỗ vung đôi kiếm gỗ nhỏ thường chém mạnh một đường sắc bén.
*Rắc!*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Song kiếm gỗ thường của con rối khi chém vào lớp giáp sắt dày của lính Thiết Huyết lập tức bị mẻ gãy hoàn toàn, vỡ vụn thành những mảnh dăm gỗ nhỏ. Con rối mộc nhân bị lực phản chấn hất văng ngược lại, ngực gỗ xuất hiện một vết rạn lớn.
"Giáp sắt của chúng quá dày! Gỗ thường không thể chém thủng!" Gia Huy biến sắc. Cậu cảm nhận được một luồng chấn động ngược cực mạnh truyền dọc theo sợi chỉ bạc vào thẳng ngón tay cái phải, gây ra một cơn đau nhức buốt dọc cánh tay.
'Bình tĩnh... Phải quan sát...' Gia Huy tự nhủ. Đôi mắt cậu tập trung cao độ. Thông qua dòng năng lượng nhạt nhòa của chỉ bạc, cậu quan sát thấy những luồng hơi nước trắng nóng rực liên tục xả ra từ một khe hở nhỏ ở khớp vai trái của bộ giáp sắt.
'Đó là van xả áp suất lò hơi!' Gia Huy suy luận ngay lập tức. Bộ giáp sắt hơi nước của chúng hoạt động dựa trên áp lực nén, và van xả áp chính là điểm yếu chí mạng không có giáp bọc bảo vệ.
"Anh Hùng! Đập mạnh vào vai trái của tên bên phải!" Gia Huy hét lớn.
"Có ngay!"
Minh Hùng gầm lên một tiếng như dốc đứng, gã xoay người bạo lực, vung tấm khiên thiết mộc khổng lồ đập mạnh từ dưới lên nhắm thẳng vào giáp vai trái của tên lính Thiết Huyết thứ hai. Cú đập nặng ngàn cân làm rách một mảng thép bọc vai, để lộ ra chiếc van đồng xả áp đang xịt khói nghi ngút.
Gia Huy lập tức ra tay. Cậu rung nhẹ ngón tay cái phải, điều khiển con rối mộc nhân nhỏ luồn lách qua khe giáp vai bị rách. Sợi chỉ bạc tâm linh Nhất Chỉ quấn chặt lấy chiếc van đồng xả áp suất.
"Giật đứt cho ta!" Gia Huy quát lớn.
Con rối mộc nhân dùng toàn bộ lực gỗ giật mạnh chiếc van xả áp ra ngoài.
*BOOM!!!*
Lò hơi nước sau lưng tên lính Thiết Huyết mất van điều áp, áp lực nén tăng vọt cực hạn trong tích tắc rồi nổ tung dữ dội. Luồng khói đen và hơi nước nóng rực hất văng tên lính xuống đất, bộ giáp sắt của hắn hoàn toàn bị phá hủy từ bên trong.
Nhưng ngay lập tức, Quy tắc phản chấn ba mươi phần trăm kích hoạt. Sức nổ từ lò hơi truyền ngược dọc theo sợi chỉ bạc tâm linh cực nhanh, dội thẳng vào hệ thần kinh của Gia Huy. Một cơn đau nóng bỏng, tàn khốc như lửa đốt chạy dọc từ ngón tay lên bả vai phải của cậu. Gia Huy hộc ra một ngụm máu nhạt, bả vai phải hoàn toàn tê dại và đau nhức dữ dội như bị bẻ gãy (Cái giá tích lũy).
"Nhóc con!" Minh Hùng biến sắc hét lớn. Tên lính Thiết Huyết cuối cùng tận dụng cơ hội Gia Huy đang bị phản chấn, vung cây búa sắt lớn bổ mạnh xuống đầu cậu.
"Chết đi!!!"
Minh Hùng gầm lên một tiếng xé lòng, gã không màng đến việc phòng ngự bản thân, lao người tới dùng tấm Khiên thiết mộc khổng lồ đỡ trọn cú bổ búa sấm sét của đối phương. Tiếng kim loại va chạm với gỗ hóa thạch vang lên chói tai. Lực bổ mạnh đến mức khiến Minh Hùng quỵ một gối xuống đất, nhưng gã vẫn kiên cường giữ vững tấm khiên bảo vệ sườn cho Gia Huy.
"Mau... kết liễu hắn..." Minh Hùng rít qua kẽ răng rỉ máu.
Gia Huy cắn chặt môi để giữ tỉnh táo, cậu dùng bàn tay trái kéo căng sợi chỉ bạc của tay phải, chỉ đạo con rối mộc nhân nhỏ dùng phần thân gỗ sắc nhọn còn lại đâm thẳng vào khớp cổ hở của tên lính cuối cùng, cắt đứt đường dẫn khí hơi nước. Tên lính đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục.
Cuộc chiến kết thúc, nhưng tiếng nổ lớn của lò hơi đã vang vọng khắp cánh rừng cổ thụ.
"Tiếng nổ lớn quá, kỵ binh Thiết Mã của Thiết Lang chắc chắn đã nghe thấy và đang tiến về phía này! Phải rút lui vào cấm địa sâu hơn!" Minh Hùng gượng dậy, vác tấm khiên bám đầy vết cháy sém lên vai, thúc giục.
Gia Huy quỳ xuống đất, ôm lấy cánh tay phải đang run rẩy dữ dội và đau nhức thấu xương. Cậu nhìn con rối mộc nhân nhỏ của mình đã hoàn toàn bị vỡ nát, đôi kiếm gỗ thường gãy gập không còn hình dạng.
Cậu lẩm nhẩm trong sự bất lực tột cùng: "Lớp giáp thép hơi nước của lính Thiết Huyết quá dày, song kiếm của rối gỗ thường bị gãy gập khi chém vào."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!