Lá Chắn Khe Núi
Tiếng thét thất thanh của Minh Anh vang vọng giữa bầu trời thung lũng Thiên Ty, bị xé toạc bởi tiếng rít gầm kinh hoàng của luồng pháo hơi nước áp lực lớn. Qua đôi mắt gỗ của con rối chim truyền tin Mộc Điểu đang bám chặt bên mạn sườn chiếc tàu lượn Phong Sí, Gia Huy chỉ kịp nhìn thấy một quầng lửa đỏ rực bùng lên, thiêu rụi một mảng lớn cánh trái bằng vải da bọc khung tre của chiếc Phong Sí. Chiếc tàu lượn khựng lại giữa không trung, mất hoàn toàn lực nâng, bắt đầu xoay tròn điên cuồng và rơi tự do xuống khe núi hiểm trở phía dưới.
“Minh Anh!”
Gia Huy gào lên dưới lòng hang ngầm, đại não cậu chấn động dữ dội. Sợi chỉ bạc kết nối tầm ngắn với Mộc Điểu đột ngột đứt lìa do khoảng cách rơi quá nhanh. Cú đứt tơ tàn khốc dội ngược một luồng phản chấn tinh thần lực cực mạnh thẳng vào thần kinh thị giác của Huy. Khóe mắt phải đeo kính thạch anh của cậu rỉ ra một dòng nước mắt máu nhạt màu đỏ pha bạc, đau đớn đến mức cậu phải quỵ xuống đất bùn, hai tay ôm lấy đầu.
“Cậu chủ Huy! Đừng gục ngã lúc này! Quân bọc thép của Đế Quốc đã tràn vào khe núi rồi!” Tiếng hét của Lâm Đức vang lên bên đống đổ nát của hang ngầm Lam Hỏa. Người thợ rèn lực lưỡng đang ra sức đẩy chiếc xe kéo thô sơ chở Bạch Diện Nhân tiến về phía lối ra hẹp của khe núi.
Gia Huy nghiến chặt răng, nén cơn đau buốt nhói đang cào xé đại não. Cậu gượng đứng dậy, nhìn xuống đôi tay mình. Dưới lớp băng gạc trắng dính đầy muội than, mười đầu ngón tay cậu đỏ hồng và run rẩy dữ dội. Cánh tay trái hoàn toàn buông thõng, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác vận động do di chứng hàn khí của tơ tằm băng cổ đại từ trận chiến trước. Cánh tay phải thì vệt vân gỗ thạch anh nhạt dọc kinh mạch đang rực đỏ lên nhức nhối, chỉ còn vỏn vẹn hai mươi lăm phần trăm cảm giác lực. Lời cảnh báo nghiêm khắc của dược sư Thanh Mai vẫn còn văng vẳng bên tai: nếu cậu cố tình rút chỉ dệt tơ chiến đấu tự do lúc này, vệt vân gỗ kia sẽ ăn sâu vào tủy, phế vĩnh viễn cả đôi tay.
Nhưng ngoài kia, đoàn dân làng tị nạn của tộc Thiên Ty—bao gồm cả em gái Gia Linh yếu ớt của cậu—đang di tản qua khe núi hẹp Độc Phong. Nếu không chặn đứng được quân tiên phong của Đế Quốc tại đây, tất cả sẽ bị nghiền nát dưới gót sắt vô cảm của máy móc.
“Minh Hùng! Đỗ Quyên! Chúng ta phải thiết lập trận địa phòng ngự tại khe núi hẹp ngay lập tức!” Gia Huy khàn giọng ra lệnh, loạng choạng bước ra khỏi cửa hang tối tăm.
Khe núi Độc Phong hiện ra dưới làn mưa axit hơi nước dầm dề và những luồng gió bão gầm rú. Địa hình nơi đây cực kỳ hiểm trở, hai vách đá dốc đứng kẹp lấy một con đường độc đạo nhỏ hẹp chỉ vừa đủ cho một cỗ xe ngựa đi qua. Đây là lá chắn tự nhiên duy nhất giúp họ câu giờ cho tộc nhân di tản.
Từ trên bầu trời xám xịt, chiếc tàu lượn rách nát Phong Sí lao xuống như một con chim gãy cánh. Bằng một cú lượn kỹ thuật xuất sắc cuối cùng, Minh Anh cưỡng ép chiếc tàu trượt dài trên sườn đá dốc, tạo ra những tiếng rít kim loại chói tai trước khi dừng lại sát mép vực sâu. Cô gái phi công nhào ra khỏi buồng lái, mặt mũi lấm lem muội súng, nhưng ánh mắt vẫn rực cháy sự quyết đoán. Cô lập tức tháo chiếc ba lô Phong Sí xếp gọn lại, tay lăm lăm hai quả bom khói dính hơi nước.
“Tôi vẫn chưa chết đâu, Huy! Nhưng chiếc Phong Sí hỏng nặng rồi!” Minh Anh hét lớn qua tiếng gió hú.
“Giữ mạng là tốt rồi! Lui lại phía sau tôi!” Minh Hùng gầm lên, gã khổng lồ cao hơn hai mét bước lên phía trước, chắn ngang lối vào khe hẹp. Vai phải gã vẫn còn rỉ máu đỏ sẫm qua lớp băng gạc dầm mưa axit, nhưng bắp tay cuồn cuộn vẫn siết chặt lấy chiếc Khiên thiết mộc khổng lồ. Tấm khiên làm từ gỗ tùng cổ hóa thạch bọc viền sắt đen rèn nguội dựng đứng như một bức tường vững chãi, sẵn sàng đón nhận giông bão.
Theo Quy tắc Bảo Vệ Sườn, Gia Huy quỵ gối ẩn nấp ngay phía sau tấm lưng hộ pháp của Minh Hùng. Ở trạng thái rút chỉ điều khiển, cơ thể thợ rối hoàn toàn không có khả năng tự vệ và di chuyển cực kỳ chậm chạp. Sự sống chết của cậu hoàn toàn giao phó cho tấm lá chắn của chiến hữu.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng bánh xích thép nghiến lên đá hộc vang dội khắp khe núi. Từ phía cuối con đường độc đạo, làn khói xám xịt nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu thải axit cuộn xoáy dâng cao. Dẫn đầu toán lính thiết vệ sĩ bọc thép nặng nề là Giáp Sắt Số 9—cỗ máy chiến đấu bán sinh học khổng lồ cao hai mét rưỡi. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua khe núi, khóa chặt vào bóng dáng của đội tự vệ.
“Tiêu diệt... tàn dư... Thiên Ty...” Giọng nói cơ học méo mó, vô cảm phát ra từ bộ lọc khí của nó. Giáp Sắt Số 9 vung cánh tay thép khổng lồ bọc xích, nhấc bổng cây búa hơi nước nặng trăm cân rực lửa hơi nước lên cao, rồi đập mạnh xuống đất.
*OÀNG!!!*
Cú nện búa tạo ra một làn sóng địa chấn chấn động mạnh mẽ, xé rách mặt đất, cuốn theo đất đá lở rào rào lao thẳng về phía phòng tuyến.
“Chặn cho ta!” Minh Hùng gầm lên, đập mạnh chân khiên xuống nền đất đá hộc, kích hoạt kỹ năng Địa Chấn Hộ Vệ. Một luồng linh khí màu lam nhạt bộc phát từ thớ gỗ tùng cổ hóa thạch, tạo thành một bức tường năng lượng vô hình triệt tiêu hoàn toàn sóng địa chấn của đối phương. Mặt đất dưới chân Hùng nứt toác, nhưng gã không hề lùi lại nửa bước.
Ngay phía sau, Đỗ Quyên lạnh lùng bước ra từ bóng tối vách đá. Cô nâng chiếc nỏ thần Thiên Ty chế tác từ gỗ tùng ngàn năm, đôi mắt sắc bén khóa chặt vào các kỵ sĩ hơi nước đang tiến theo sau boss.
“Tơ Trói Tiễn!”
Đỗ Quyên bóp cò liên tiếp mười lần. Mười mũi tên gỗ mang theo những sợi tơ tằm dính cực chắc xé gió lao đi, găm chính xác vào các ống xả hơi nước và khớp nối xích truyền động của toán lính thiết vệ sĩ. Chất keo dính đặc biệt nhanh chóng bịt kín các van xả, khiến áp lực hơi nước bên trong các bộ giáp sắt tăng vọt, phát ra những tiếng rít chói tai của lò hơi bị quá tải. Toán lính thiết giáp khựng lại, chuyển động trở nên vụng về và hỗn loạn.
Chứng kiến cơ hội xuất hiện, Gia Huy quyết định hành động bất chấp di chứng bỏng nhiệt. Cậu dùng bàn tay phải quấn gạc trắng run rẩy, gảy nhẹ ba ngón tay. Ba sợi Chỉ Bạc Tâm Linh mỏng manh rực sáng lam quang rút ra từ mười đầu ngón tay rách nát, kết nối với Bạch Diện Nhân đang nằm trên xe kéo phía sau.
“Bạch Diện Nhân... lên!”
Huy rên rỉ một tiếng đau đớn, kinh mạch tay phải rạn đỏ tấy lên như bị tạt axit. Con rối thần cổ đại cao ba mét, dù khớp gối chân trái vẫn gãy vỡ hoàn toàn, dưới sự cưỡng ép dệt chỉ của Huy vẫn nương theo lực nâng của tơ bạc lướt tới. Khớp vai xoay đa chiều thạch anh mới nâng cấp của nó hoạt động trơn tru, giúp nó vung song kiếm gỗ tùng chém thẳng vào giáp ngực của Giáp Sắt Số 9.
*KENG!!!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Song kiếm gỗ tùng mài sắc bằng bột thạch anh chém mạnh vào lớp thép dày bọc ngực boss, nhưng lực phòng ngự vật lý của cỗ máy bán sinh học quá khủng khiếp. Đòn chém bị dội ngược hoàn toàn, khiến lưỡi kiếm gỗ tùng ngàn năm bị mẻ nhẹ một mảng.
Lực phản chấn ba mươi phần trăm lập tức truyền ngược dọc theo ba sợi chỉ bạc vào thẳng bả vai phải của Gia Huy.
“Phụt!”
Gia Huy hộc ra một ngụm máu nhạt đỏ pha bạc, ngã quỵ xuống đất bùn. Cánh tay phải của cậu co quắp lại, vệt vân gỗ thạch anh nhạt dọc kinh mạch rực sáng đỏ rực nhức nhối, đau đớn đến mức cậu gần như ngất xỉu. Bạch Diện Nhân mất kết nối, standby câm lặng quỵ xuống bên cạnh cậu.
“Lũ sâu bọ cổ hủ!” Giáp Sắt Số 9 gầm lên vô cảm. Bị tơ dính của Đỗ Quyên bịt kín van xả khí, áp lực hơi nước bên trong lò nung sau lưng nó đang tăng lên cực hạn, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng thiêu rụi màn mưa axit xung quanh. Nó điên cuồng vung cây búa hơi nước khổng lồ bổ liên hoàn xuống đầu Minh Hùng.
“Minh Anh! Bom khói!” Đỗ Quyên hét lớn, liên tục bắn tên trói để hạn chế chuyển động của boss.
Minh Anh lao lên sườn đá, ném mạnh hai quả bom khói dính hơi nước vào thẳng mắt cảm biến của Giáp Sắt Số 9. Một làn khói đen kịt dính dầy bùng lên, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của cỗ máy khổng lồ. Nó gầm rú điên cuồng, vung búa bổ loạn xạ theo bản năng.
“Hùng! Nhận chỉ!” Gia Huy gầm lên qua kẽ răng rỉ máu. Cậu biết họ không thể xuyên thủng lớp giáp của boss bằng đòn đánh vật lý. Cách duy nhất là dùng chính lực tấn công của nó để tự hủy hoại nó.
Bằng ý chí sắt đá vượt qua Điểm Nghẽn Mạch Máu đang co thắt dữ dội toàn thân, Huy phóng ba sợi chỉ bạc từ bàn tay phải rách nát, cắm thẳng vào mặt sau của Khiên thiết mộc khổng lồ của Minh Hùng.
“Thiết Mộc Trận Phản... kích hoạt!”
Một màng bảo vệ tâm linh màu lam quang lấp lánh bùng lên, bao bọc lấy tấm khiên gỗ tùng cổ hóa thạch ngay khoảnh khắc cây búa hơi nước của Giáp Sắt Số 9 giáng xuống với toàn bộ sức mạnh áp lực nén.
*OÀNG!!!*
Một tiếng nổ chấn động kinh hoàng xé toạc khe núi Độc Phong. Màng bảo vệ tâm linh rực sáng rực rỡ, dội ngược lại năm mươi phần trăm lực chấn động vật lý cực hạn thẳng vào cánh tay cơ khí của Giáp Sắt Số 9, khiến đường búa của nó bị hất lệch hướng, đâm sầm vào vách đá bên sườn làm đá tảng sụp lở dữ dội.
Thế nhưng, sức tàn phá cơ học của cỗ máy bán sinh học quá khủng khiếp, vượt xa giới hạn chịu đựng vật lý của thớ gỗ tùng cổ hóa thạch chưa được gia cố bằng sắt đen.
*RẮC... RẮC... CRẮC!!!*
Một tiếng gãy vỡ khô khốc, vang dội vang lên từ trung tâm tấm khiên. Tấm Khiên thiết mộc khổng lồ của Minh Hùng bị nứt một đường lớn kéo dài từ đỉnh xuống tận chân khiên, khói đen bốc lên nghi ngút từ thớ gỗ bị cháy sém.
Cú chấn động mạnh mẽ vượt quá giới hạn phòng ngự khiến Minh Hùng quỵ rạp cả hai gối xuống đất đá hộc. Khóe miệng gã rỉ ra một dòng máu đỏ sẫm đầm đìa, hai cánh tay tê dại không còn cảm giác lực, nhưng gã vẫn nghiến răng dùng bả vai đỡ chặt lấy tấm khiên rạn nứt để bảo vệ Gia Huy phía sau.
Giáp Sắt Số 9 bị dội ngược lực chấn động cũng loạng choạng lùi lại, nhưng lò hơi nước sau lưng nó đột ngột bùng lên ánh đỏ rực rỡ của linh thạch hơi nước áp lực đang tăng công suất lên cực hạn. Tiếng rít của áp suất nén vang lên chói tai, chuẩn bị cho một đợt bộc phát hỏa lực tàn khốc hơn gấp bội.
“Phòng tuyến... sắp sụp đổ rồi...” Đỗ Quyên nhìn tấm khiên rạn nứt của Minh Hùng, bàn tay giữ nỏ khẽ run rẩy dưới làn mưa axit lạnh giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!