Nhạc nềnEpicBattle_J

Cánh Chim Trên Cao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông đồng cổ báo động rú vang dồn dập khắp hang ngầm, vang vọng vào từng vách đá thạch anh rạn nứt. Gia Huy khẽ nén cơn đau co thắt đang cào xé cánh tay phải rực đỏ, nhìn về phía Bạch Diện Nhân đang rực sáng lam quang, sẵn sàng đối mặt với cuộc vây quét tàn khốc của kẻ thù. Trần hang ngầm Lam Hỏa bắt đầu sạt lở, những hạt bụi đá xám xịt rơi rào rào xuống dòng suối địa nhiệt đang sủi bọt khí lưu huỳnh nóng bỏng. Mùi khét lẹt từ cánh trái gãy nát của con rối chim truyền tin Mộc Điểu trên tay Huy vẫn bốc lên ngột ngạt. Cậu út Gia Kiệt và thợ rèn Lâm Đức đang vội vã thu dọn những mảnh đục khắc và dụng cụ rèn đúc còn sót lại trên bệ đá, gương mặt ai nấy đều xám ngoét vì hoảng sợ.


“Chúng bịt kín lối ra rồi! Tiếng bánh xích của xe pháo và móng sắt của kỵ binh Thiết Mã đang nện rầm rập ngay trên đỉnh đầu chúng ta!” Lão Tiền hoảng hốt nhìn vào chiếc la bàn định vị năng lượng địa nhiệt đang quay cuồng điên loạn. “Dao động từ cú đúc Lõi Lam Hỏa quá mạnh, hệ thống cảm biến hơi nước của Đế Quốc đã khóa chặt khu vực này!”


Lâm Đức nghiến răng vác cây búa rèn Thiết Lôi khổng lồ, chắn trước lối đi hẹp dẫn lên mặt đất: “Cậu chủ Huy, đôi tay cậu vừa bị bỏng nhiệt nặng từ Lam Hỏa, chỉ còn hai mươi lăm phần trăm cảm giác lực! Bạch Diện Nhân thì khớp gối chân trái vẫn gãy nát chưa thể di chuyển tự do. Chúng ta không thể đánh chính diện với Giáp Sắt Số 9 lúc này!”


Gia Huy nhìn xuống đôi tay mình. Dưới lớp găng da mỏng giảm phản chấn đã rách nát, mười đầu ngón tay cậu đỏ hồng, rỉ ra những giọt máu bạc lấp lánh lam quang nhạt. Cánh tay trái hoàn toàn buông thõng, lạnh ngắt và liệt vận động do di chứng hàn khí phản phệ của tơ tằm băng cổ đại từ trận chiến trước. Cánh tay phải thì vệt vân gỗ thạch anh nhạt dọc kinh mạch rực đỏ lên nhức nhối, mỗi lần khẽ cử động là một cơn đau buốt nhói dội thẳng vào xương tủy. Cậu bị cấm rút chỉ dệt tơ chiến đấu tự do trong vòng ba ngày theo lệnh của Thanh Mai, nếu cố tình cưỡng ép, vệt vân gỗ kia sẽ ăn sâu vào tủy, phế vĩnh viễn cả đôi tay.


“Không thể đánh trên mặt đất, nhưng chúng ta phải tìm ra kẽ hở trong đội hình phong tỏa của chúng để mở đường máu cho tộc nhân di tản,” Gia Huy thầm thì, giọng nói khàn đặc vì khói độc. Cậu nhìn con Mộc Điểu gãy nát trong lòng bàn tay phải run rẩy. Cánh trái của nó đã bị thiêu rụi thành than đen, nhưng hệ thống truyền dẫn linh lực trong thân tre của nó vẫn chưa hoàn toàn đứt gãy. “Chúng ta cần tầm nhìn từ trên cao. Nếu không biết hướng tiến quân của Giáp Sắt Số 9, chúng ta sẽ đâm sầm vào họng pháo hơi nước của chúng.”


Cậu cắn chặt môi đến rỉ máu, nương theo khẩu quyết Tĩnh Tâm Quyết - Nhất Cảnh để ép nhịp tim đang đập dồn dập trăm nhịp một phút chậm lại, đồng bộ nhịp thở với tần số rung động của cây Thần Tùng ngàn năm. Gia Huy giơ ngón tay trỏ và ngón giữa bàn tay phải lên, gảy nhẹ. Ba sợi Chỉ Bạc Tâm Linh mỏng manh rực sáng lam quang từ từ rút ra từ đầu ngón tay rách nát, luồn vào các khớp bánh răng dây cót cơ học còn sót lại của Mộc Điểu. Cơn đau co thắt kinh mạch lập tức dội ngược lại, khiến cậu khuỵu một gối xuống đất, mồ hôi hột hòa lẫn nước mắt máu nhạt màu đỏ pha bạc rỉ ra từ khóe mắt phải đeo kính thạch anh.


“Điểu Ảnh Truyền Âm... kích hoạt!”


Huy thầm quát trong lòng. Một tiếng *vút* nhẹ vang lên, con rối chim tre Mộc Điểu dù gãy nát một bên cánh vẫn nương theo lực nâng của tơ bạc, lảo đảo bay vút lên qua khe thông gió nhỏ hẹp của trần hang ngầm, lao thẳng vào bầu trời bão táp của thung lũng Thiên Ty.


Ngay khoảnh khắc Mộc Điểu thoát khỏi lòng đất, Gia Huy cảm nhận được một cơn đau đầu dữ dội như có búa bổ nện thẳng vào đại não. Ý thức của cậu bị xé toạc làm hai phần bằng một cấm thuật chia tách tinh thần lực tàn khốc. Một nửa ý thức của cậu vẫn ở lại trong hang tối ẩm ướt, cảm nhận rõ rệt cơn bỏng rát của mười đầu ngón tay và tiếng đá lở rào rào; nửa ý thức còn lại đã bay vút lên chín tầng mây, nhìn thế giới qua đôi mắt gỗ khắc của con rối chim tre.


Dưới tầm nhìn của mắt chim, thung lũng Thiên Ty yên bình ngày nào giờ đây bị bao phủ bởi một làn khói rỉ sét đen kịt và mưa axit hơi nước dầm dề. Đất đai héo úa, những cánh rừng gỗ tùng cổ thụ rực rỡ chỉ bạc đang bị tàn phá nặng nề dưới gót sắt của Đội kỵ binh Thiết Mã. Những con ngựa sắt cơ khí phun khói đen nghi ngút đang dàn trận theo hình gọng kìm, bịt kín mọi ngả đường dẫn ra khỏi thung lũng.


*VÙ...*


Một luồng gió cắt cực mạnh của đỉnh núi Độc Phong suýt chút nữa đã thổi bay con rối chim tre gãy cánh của Huy. Đúng lúc đó, từ phía sau làn khói độc đen kịt, một cánh chim khổng lồ bằng thép mỏng lướt qua với tốc độ xé gió.


Đó là tàu lượn hơi nước *Phong Sí* cải tiến của Minh Anh. Cô gái phi công tinh nghịch đang đeo chiếc kính bảo hộ trên trán, mái tóc ngắn nhuộm đỏ cá tính bay bay trong gió bão, hai tay cô giữ chặt cần điều khiển, nỗ lực luồn lách qua những luồng khói rỉ sét và mưa axit ăn mòn.


“Huy! Cậu có nghe thấy tôi không?” Giọng nói lanh lảnh, đầy năng lượng của Minh Anh truyền qua luồng linh khí cộng hưởng của tơ bạc. “Đội kỵ binh Thiết Mã đang đẩy nhanh tiến độ bao vây! Chúng có thiết bị cảm biến linh thạch thô cực nhạy, đang dò tìm hướng dao động năng lượng của Lõi Lam Hỏa dưới lòng đất! Cậu phải rút lui ngay!”


“Minh Anh, giữ vững hướng bay! Tôi đang đồng bộ tầm nhìn của Mộc Điểu với Phong Sí để tìm kẽ hở!” Gia Huy truyền âm thông qua Điểu Ảnh Truyền Âm, giọng nói cậu run rẩy dưới đất bùn hang ngầm. Mắt phải đeo kính thạch anh của cậu rực sáng lam quang dữ dội, liên tục phân tích luồng nhiệt lượng rò rỉ từ các xe pháo hơi nước phía dưới.


“Được! Bám chắc lấy cánh của tôi!” Minh Anh hét lớn, giật mạnh cần điều khiển. Chiếc tàu lượn Phong Sí nghiêng cánh lướt đi theo hình zig-zag cực kỳ điệu nghệ, tận dụng triệt để các luồng gió cắt mạnh mẽ của Độc Phong để bứt phá tốc độ, làm lệch hoàn toàn hướng ngắm bắn của kỵ binh phía dưới.


*PẰNG! PẰNG! PẰNG!*


Dưới mặt đất, Đội kỵ binh Thiết Mã bắt đầu phát hiện ra bóng dáng chiếc tàu lượn. Chúng vung súng trường hơi nước tầm xa, liên tục bắn ra những viên đạn đồng nhỏ rít lên xé rách không khí. Những viên đạn đồng bay sượt qua mạn sườn Phong Sí, để lại những vệt lửa hơi nước nóng bỏng.


“Chết tiệt! Súng hơi của chúng ngắm bắn quá chuẩn!” Minh Anh nghiến răng, mồ hôi chảy dài trên thái dương. “Khói rỉ sét quá dày làm giảm tầm nhìn của tôi rồi!”


“Đừng hoảng sợ! Súng trường hơi nước của chúng có độ giật cực lớn dưới gió bão Độc Phong! Hãy bay nương theo chiều gió cắt bên phải để làm lệch hướng đạn của chúng!” Gia Huy vừa quan sát vừa đưa ra chỉ dẫn chiến thuật chính xác thông qua nhãn thuật thấu thị.


Tuy nhiên, khoảng cách giữa Gia Huy dưới đất và tàu lượn Phong Sí trên không trung đã vượt quá năm mươi mét. Nhìn thấy một loạt đạn đồng găm thẳng vào cánh trái tàu lượn của Minh Anh, Huy trong cơn hoảng hốt đã cố gắng phóng thêm Chỉ Bạc Tâm Linh từ mặt đất để kéo Phong Sí tránh né.


*PHỰT!*


Sợi chỉ bạc vừa phóng ra chưa đầy ba mươi mét đã bị sức gió bão cắt đứt đoạn lập tức. Lực phản chấn ngược dội thẳng vào hệ thần kinh trung ương khiến Gia Huy hộc ra một ngụm máu nhạt đỏ pha bạc, đại não đau nhức như bị kim châm. Cậu giảm mất ba mươi phần trăm khả năng tập trung tinh thần lực điều khiển Bạch Diện Nhân dưới đất, mười đầu ngón tay run rẩy dữ dội.


“Huy! Đừng dùng tơ từ mặt đất! Khoảng cách quá xa, chỉ bạc của cậu sẽ bị gió bão xé rách!” Minh Anh hét lên cảnh báo.


“Tôi... không sao!” Gia Huy gượng dậy, lau vệt máu bạc bên khóe môi. Cậu nhận ra không thể dùng lực kéo vật lý thông thường trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt này. Cậu phải dùng Mộc Điểu.


Thông qua ba sợi chỉ bạc kết nối trực tiếp tầm ngắn trên không, Gia Huy điều khiển con rối chim tre Mộc Điểu lộn vòng giữa bão đạn. Con chim tre nhỏ bé, gãy nát một bên cánh, lao thẳng vào đường quỹ đạo của một viên đạn đồng đang nhắm thẳng vào cánh trái Phong Sí.


*BÙM!*


Viên đạn đồng nổ tung, đập nát hoàn toàn phần đuôi gỗ của Mộc Điểu, nhưng vụ nổ đã làm lệch hướng viên đạn, cứu mạng Minh Anh trong gang tấc. Chiếc tàu lượn thoát ly khỏi vùng nguy hiểm, lướt thẳng vào một luồng gió cắt mạnh để bứt tốc bay vọt lên cao.


“Cảm ơn cậu, Huy! Tôi nợ cậu một con rối chim đấy!” Minh Anh thở phào nhẹ nhõm, nụ cười tinh nghịch lại nở trên môi.


“Giữ vững tầm nhìn! Tôi đã phát hiện ra boss rồi!” Gia Huy khàn giọng nhắc nhở.


Thông qua đôi mắt gỗ còn lại của Mộc Điểu đang bám chặt vào mạn sườn Phong Sí, Gia Huy kích hoạt Tâm Nhãn Sơ Cấp. Đôi mắt cậu phát ra luồng lam quang rực rỡ xuyên qua lớp kính thạch anh, nhìn thấu qua màn khói rỉ sét đen kịt dưới thung lũng.


Ở trung tâm đội hình vây quét, một thực thể khổng lồ cao hai mét rưỡi đang lầm lũi tiến bước. Đó là Giáp Sắt Số 9—cỗ máy chiến đấu bán sinh học đầu tiên của Đế Quốc. Cơ thể nó là sự chắp vá dã man giữa thịt người và thép rỉ, lò hơi nước sau lưng phun ra những luồng khói xám xịt nồng nặc mùi lưu huỳnh.


Nhãn thuật thấu thị của Huy quét qua cấu trúc thép của cỗ máy, phát hiện ra toàn bộ hướng tiến quân của chúng. Nhưng quan trọng hơn, cậu nhìn thấy một luồng nhiệt lượng đỏ rực đang rò rỉ dữ dội từ khớp vai trái cấy ghép của nó.


“Khớp vai trái cấy ghép của Giáp Sắt Số 9 đang bị rò rỉ khí gas hơi nước! Đó là điểm yếu chí mạng của nó!” Gia Huy reo lên, ghi khắc thông tin vô giá này vào tâm trí để chuẩn bị cho trận chiến khe núi sắp tới.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Giáp Sắt Số 9 như cảm ứng được tầm nhìn dòm ngó từ trên cao. Cỗ máy vô cảm khẽ ngẩng đầu lên, lò hơi nước sau lưng gầm rú phun ra một luồng khói đen kịt. Nó từ từ nâng cánh tay cơ khí khổng lồ bọc thép đen lên, kích hoạt khẩu pháo hơi nước áp lực lớn gắn trên vai.


*ÙNG... ÙNG... ÙNG...*


Áp lực hơi nước nén cực hạn tích tụ rực sáng ánh đỏ rực rỡ, phát ra những tiếng rít chói tai xé toạc không khí. Khẩu pháo khổng lồ nhắm thẳng lên bầu trời bão táp, khóa chặt vào chiếc tàu lượn Phong Sí đang bay lượn.


“Minh Anh! Tránh mau! Nó ngắm vào cậu rồi!” Gia Huy hét lên điên cuồng thông qua truyền âm.


*ẦM!!!*


Một luồng pháo hơi nước áp lực khổng lồ bắn thẳng lên bầu trời, xé rách màn sương axit và mây mù xám xịt, nhắm thẳng vào cánh tàu lượn của Minh Anh với sức mạnh hủy diệt vật lý tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!