Nhạc nềnEpicBattle_J

Bàn Tay Khớp Nối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nước Lam Hỏa ngột ngạt dưới lòng mật cảnh dần tan đi, để lại một bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và tàn tro nóng hổi. Dưới đáy hang sâu, dòng suối địa nhiệt vẫn âm ỉ sủi những bọt khí xanh lam tà dị. Gia Huy quỳ một gối bên bệ đá thạch anh, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau từ mười đầu ngón tay dội ngược lên tận đại não, buốt nhói và tê dại như thể có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng thớ thịt.


Cậu cúi đầu nhìn hai bàn tay mình. Lớp băng gạc trắng trước đó đã bị giật phăng, lộ ra mười đầu ngón tay rách nát, rỉ ra thứ máu màu đỏ pha lẫn sắc bạc lấp lánh. Trên cánh tay phải, vệt vân gỗ thạch anh nhạt chạy dọc theo kinh mạch đang rực đỏ lên như sắt nung, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng. Di chứng từ quy trình đúc Lõi Lam Hỏa tàn khốc vừa rồi đã vắt kiệt dòng linh lực thô sơ của cậu. Hiện tại, cảm giác lực ở hai bàn tay chỉ còn chưa đầy hai mươi lăm phần trăm. Cậu khẽ miết các ngón tay vào nhau, nhưng tất cả những gì cảm nhận được chỉ là một sự dại dại, mất cảm giác đầy đáng sợ.


“Ầm! Ầm!”


Từ phía trần hang ngầm, những tiếng nổ chấn động trầm đục vang lên liên tiếp, khiến đất đá rào rào trút xuống dòng suối nóng. Lòng đất rung chuyển dữ dội.


“Không xong rồi! Dao động địa nhiệt từ cú đúc lõi vừa rồi quá mạnh, hệ thống cảm biến hơi nước của Đế Quốc phía trên đã bắt được tín hiệu!” Lão Tiền hốt hoảng nhìn vào chiếc la bàn đồng trên tay, khuôn mặt lão cắt không còn một giọt máu. “Quân dò tìm đang lùng sục ngay sát lối vào hang đá phía trên! Chúng ta bị bao vây rồi!”


Lâm Đức vác cây búa rèn Thiết Lôi khổng lồ trên vai, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên khuôn ngực sạm đen khói lửa. Gã nghiến răng, nhìn về phía lối đi tối om dẫn lên mặt đất: “Lũ chó săn Thiết Huyết thính mũi thật! Cậu chủ Huy, chúng ta phải rút lui ngay lập tức!”


“Rút lui? Khớp chân trái của Bạch Diện Nhân vẫn còn gãy vỡ, giáp vai thì lỏng lẻo!” Gia Huy gượng đứng dậy, giọng nói khàn đặc vì khói lưu huỳnh. Cậu nhìn về phía con rối thần cổ đại cao ba mét đang đứng im lìm ở trạng thái standby bên cạnh bệ đá. Khối Lõi Lam Hỏa mới đúc trước ngực nó đang tỏa ra ánh lam quang ngọc bích sâu thẳm, đồng bộ nhịp nhàng với nhịp tim của Huy. “Nếu không sửa chữa các khớp chuyển động xoay đa chiều ngay bây giờ, Bạch Diện Nhân sẽ không thể kích hoạt được bộ pháp Tùng Bộ Ảnh Di. Ra ngoài kia, nó chỉ là một tấm bia gỗ khổng lồ cho pháo hơi nước của Thiết Lang bắn phá!”


“Huy nói đúng.” Một giọng nói trầm thấp, nhỏ nhẹ vang lên từ góc tối của hang đá.


Cao Mạnh bước ra, mắt đeo chiếc kính lúp chuyên dụng dính đầy vết dầu bôi trơn, bộ áo thợ mộc rộng thùng bành của anh lấm lem mùn cưa. Bên cạnh anh, Nguyễn Tấn cũng đang vác một chiếc rương dụng cụ bằng gỗ chịu lực, gương mặt gầy gò đeo kính gọng tròn hiện rõ vẻ lo âu nhưng kiên định.


“Chúng ta phải sửa khớp vai và khớp gối cho nó ngay tại đây,” Cao Mạnh dứt khoát nói. “Tôi đã nghiên cứu kỹ cấu trúc khớp xoay đa chiều của Bạch Diện Nhân. Nếu có thể ngâm ủ thạch anh kết hợp với dầu ngâm khớp gỗ tùng cổ, chúng ta sẽ tối ưu hóa được tốc độ chuyển động của nó lên gấp đôi. Nhưng chúng ta thiếu nguyên liệu chịu lực cho phần ổ khớp.”


Lâm Đức sực nhớ ra điều gì, gã thọc tay vào chiếc túi da bò đeo bên hông, lôi ra một bọc vải nhỏ đổ lên bệ đá. Những mảnh kim loại sắc nhọn, rực sáng ánh xanh lục tà dị rơi ra, phát ra tiếng leng keng khô khốc.


“Đây là các mảnh vỡ từ cặp dao cơ khí rung tần số cao của Độc Nhãn mà tôi thu gom được sau trận chiến trước,” Lâm Đức nói, ánh mắt rực sáng. “Thép rung tần của Đế Quốc cực kỳ cứng và có độ bền cơ học vô song. Nếu chúng ta dùng nó để chế tác các bánh răng thạch anh siêu nhỏ bên trong ổ khớp, Bạch Diện Nhân sẽ đạt được độ linh hoạt chưa từng có.”


“Tuyệt vời! Nguyễn Tấn, mau lấy thước đo góc đồng cổ ra!” Cao Mạnh reo lên, lập tức bắt tay vào việc.


Trên mặt bệ đá thạch anh phẳng lỳ, một xưởng chế tác khẩn cấp dã chiến được thiết lập ngay dưới làn khói lưu huỳnh ngột ngạt. Nguyễn Tấn run run mở chiếc thước đo góc bằng đồng cổ gia truyền, cẩn thận đặt lên khớp vai trái của Bạch Diện Nhân để căn chỉnh góc xoay. Đôi mắt anh chăm chú nhìn vào từng vạch chia độ siêu nhỏ: “Góc xoay khớp vai bị lệch ba độ do chấn động lực từ búa sắt của địch. Khớp gối chân trái rạn nứt mười phần trăm cấu trúc thớ gỗ dọc. Mạnh, chúng ta phải đẽo gọt lại phần ngàm gỗ tùng trước khi lắp bánh răng thép!”


Cao Mạnh nhanh nhẹn gật đầu, lấy ra một chiếc nồi đất nung nhỏ, đổ hỗn hợp mỡ động vật rừng cổ và tinh chất dầu thông Thần Tùng vào, đặt trực tiếp lên mạch nước nóng Lam Hỏa đang phun trào địa nhiệt. “Tôi đang chưng cất Dầu ngâm khớp gỗ. Hỗn hợp này cần đạt đến nhiệt độ sôi nhẹ để dầu thông thấm sâu vào từng thớ gỗ tùng, triệt tiêu hoàn toàn tiếng động cơ học khi khớp xoay hoạt động.”


Trong khi hai người đồng môn đang bận rộn với phần cơ học thô, Gia Huy tiến lại gần. Cậu nén cơn đau thắt lòng, giơ bàn tay phải run rẩy lên. Mười đầu ngón tay dưới đôi găng da rách nát khẽ co du kích hoạt.


“Chỉ bạc... xuất!”


Huy thầm quát trong lòng. Ba sợi Chỉ Bạc Tâm Linh mỏng manh rực sáng lam quang từ từ rút ra từ ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa bàn tay phải của cậu. Cơn đau co thắt kinh mạch lập tức dội ngược lại, khiến vệt vân gỗ thạch anh dọc cánh tay cậu rực đỏ lên dữ dội. Trán Huy lấm tấm mồ hôi hột, mắt phải đeo kính thạch anh nhức nhối như bị kim châm, rỉ ra một dòng nước mắt máu nhạt màu đỏ pha bạc.


Cậu không thể rút nhiều chỉ hơn. Với hai mươi lăm phần trăm cảm giác lực còn lại, ba sợi chỉ đã là giới hạn chịu đựng cực hạn của cậu lúc này. Huy khéo léo điều khiển ba sợi chỉ bạc luồn qua các khe hở siêu nhỏ của ổ khớp vai Bạch Diện Nhân, cố gắng định vị và liên kết các bánh răng thạch anh siêu nhỏ với hệ thần kinh tâm linh của rối thần.


“Tấn, giữ chặt trục xoay! Mạnh, đổ dầu ngâm khớp vào!” Huy khàn giọng ra lệnh.


Nguyễn Tấn dùng kìm đồng giữ chặt trục khớp vai, mồ hôi chảy ròng ròng làm mờ cả mắt kính tròn. Cao Mạnh cẩn thận múc từng thìa dầu ngâm khớp gỗ nóng hổi dội thẳng vào ổ khớp. Tiếng xèo xèo vang lên, mùi dầu thông thơm mát quyện với mùi mỡ động vật bốc lên ngào ngạt, nhanh chóng thấm sâu vào thớ gỗ tùng cổ ngàn năm của Bạch Diện Nhân, khiến bề mặt gỗ chuyển sang màu vàng óng như mật ong.


Tuy nhiên, ngay khi Gia Huy cố gắng dùng chỉ bạc để kéo trục xoay thử nghiệm kết nối, một tiếng *KỊCH* khô khốc vang lên.


Trục khớp vai bị kẹt cứng hoàn toàn, không thể xoay chuyển dù chỉ một milimet.


“Sao lại thế này?” Nguyễn Tấn hốt hoảng, vội vã dùng thước đo đồng cổ kiểm tra lại. “Góc xoay hoàn toàn chuẩn xác! Tại sao bánh răng không khớp?”


Cao Mạnh dùng kính lúp soi kỹ vào bên trong ổ khớp, chân mày anh nhíu chặt lại: “Chết tiệt! Các mảnh vỡ thép rung tần của Độc Nhãn có độ nhám bề mặt quá cao do vết cắt của sóng chấn động cao tần. Bụi kim loại li ti và các gờ thép sắc nhọn đang bám chặt vào răng cưa thạch anh, gây ra hiện tượng kẹt cứng cơ học! Nếu chúng ta cố tình dùng lực để xoay, thớ gỗ tùng ngàn năm xung quanh ổ khớp sẽ bị xé rách!”


“Để cháu dùng chỉ bạc cưỡng ép xoay chuyển!” Gia Huy nghiến răng, định dồn thêm linh lực vào ba sợi chỉ bạc.


“Không được, Huy! Đừng làm thế!” Lâm Đức hét lên ngăn cản.


Nhưng đã quá muộn. Gia Huy vì quá nóng vội đã cưỡng ép truyền một luồng linh lực mạnh mẽ qua ba sợi chỉ bạc, cố gắng giật mạnh trục khớp vai của Bạch Diện Nhân.


*RẮC... RẮC...*


Một tiếng kêu khô khốc, đáng sợ vang lên từ phần vai của rối thần. Dưới nhãn thuật Tâm Nhãn Sơ Cấp của Huy, cậu bàng hoàng nhìn thấy thớ gỗ tùng ngàn năm chịu lực cực tốt xung quanh ổ khớp vai trái bắt đầu xuất hiện một vết nứt rạn nhẹ màu đỏ hồng. Đồng thời, một luồng phản chấn vật lý tàn khốc dội ngược dọc theo ba sợi chỉ bạc bắn thẳng vào hệ thần kinh cánh tay phải của cậu.


“HỰ!”


Gia Huy hộc ra một ngụm máu nhạt màu đỏ pha sắc bạc lấp lánh, toàn thân cậu lảo đảo thối lui ba bước, ngã quỵ xuống đất bùn lạnh giá. Cánh tay phải của cậu run lên bần bật, vệt vân gỗ thạch anh dọc kinh mạch tấy đỏ lên như muốn nứt vỡ. Cơn đau thấu xương tủy khiến cậu không thể nhấc nổi một ngón tay.


“Huy!” Lâm Đức lao tới đỡ lấy cậu.


“Chết tiệt... mình đã quá nóng vội...” Gia Huy thở dốc dồn dập, khóe môi rỉ máu bạc. Cậu đau đớn nhận ra cấm thuật dệt chỉ bạc tâm linh luôn trừng phạt nghiêm khắc mọi hành vi cưỡng ép vật lý vô lý.


“Để tôi giúp!”


Một giọng nói rụt rè nhưng đầy khẩn thiết vang lên từ phía bóng tối của hang đá.


Phùng Khang bước ra. Gương mặt thanh niên mặt dài gầy gò từng tràn ngập đố kỵ nay chỉ còn sự hối cải và lo âu tột độ. Anh nhìn Gia Huy với ánh mắt đầy biết ơn sâu sắc—người đã liều mạng cứu anh khỏi xích treo của Tiêu Săn Rối ở trận chiến trước.


“Khang? Ngươi định làm gì?” Nguyễn Tấn cảnh giác nhìn đồng môn cũ.


“Tôi biết cách xử lý thép rung tần!” Phùng Khang vội vã giải thích, tay anh lóng ngóng mở chiếc hộp bảo dưỡng tơ bằng đồng thau mạ vàng của mình, lôi ra một hũ bột mịn màu trắng xóa. “Đây là Bột thạch anh mài dao loại cực mịn mà tôi luôn mang theo bên mình. Thép rung tần của Đế Quốc tuy cứng nhưng lại có độ giòn bề mặt cao. Nếu chúng ta dùng bột thạch anh này để đánh bóng chà xát liên tục, các gờ thép sắc nhọn sẽ bị mài mịn ngay lập tức mà không làm hỏng cấu trúc bánh răng!”


Gia Huy gượng nhìn Phùng Khang, ánh mắt cậu khẽ dao động. Cậu gật đầu nhẹ: “Khang... làm đi. Trông cậy vào anh.”


Phùng Khang nhận được sự đồng ý của Huy, ánh mắt rực sáng quyết tâm chuộc lỗi. Anh quỳ xuống bên bệ đá, dùng một miếng da thú nhỏ thấm nước suối khoáng lạnh, chấm vào bột thạch anh mài dao rồi bắt đầu chà xát liên tục lên các bánh răng thép rung tần siêu nhỏ bên trong ổ khớp vai của Bạch Diện Nhân.


*XẠT... XẠT... XẠT...*


Tiếng mài giũa tỉ mỉ vang lên đều đặn giữa không gian ngột ngạt của hang ngầm. Phùng Khang làm việc một cách điên cuồng, mười đầu ngón tay anh đỏ ửng, rách da rỉ máu do ma sát mạnh với thép cứng, nhưng anh không hề dừng lại. Sự đố kỵ nhỏ nhen ngày xưa đã hoàn toàn biến mất, giờ đây trong tâm trí anh chỉ có một khát khao duy nhất: hoàn thành khớp nối này để giúp gia tộc trốn thoát khỏi cuộc vây quét tàn khốc của Đế Quốc.


Nguyễn Tấn cũng lao vào hỗ trợ, dùng thước đo đồng cổ liên tục căn chỉnh độ chính xác của các răng cưa đến từng milimet. Cao Mạnh tiếp tục dội thêm dầu ngâm khớp gỗ nóng hổi để cuốn trôi đi những mạt bụi kim loại rỉ sét vừa bị mài rụng.


Sự phối hợp nhịp nhàng, khéo léo của ba người thợ mộc trẻ tuổi tạo nên một cảnh tượng kỳ diệu dưới ánh lam hỏa lập lòe.


Gia Huy nhắm mắt lại, vận hành Tĩnh Tâm Quyết - Nhất Cảnh để điều hòa lại nhịp thở đang hỗn loạn. Cậu ép nhịp tim đập chậm lại, điều phối dòng linh lực ấm áp nương theo vệt vân gỗ thạch anh dọc cánh tay phải để xoa dịu đi cơn bỏng rát của kinh mạch. Sau mười phút tĩnh tọa thiền định, cảm giác lực ở tay cậu dần hồi phục lại mức hai mươi lăm phần trăm.


“Xong rồi! Huy! Thử lại đi!” Phùng Khang thở dốc, lau mồ hôi trán bằng bàn tay dính đầy bột thạch anh trắng xóa và máu đỏ.


Gia Huy mở mắt ra, gật đầu nhẹ. Cậu giơ ngón tay trỏ phải lên, khẽ gẩy nhẹ sợi chỉ bạc tâm linh kết nối với trục khớp vai trái của Bạch Diện Nhân.


*VÙ... VÙ...*


Một tiếng gió rít nhẹ nhàng, êm ái vang lên.


Trục khớp vai trái của Bạch Diện Nhân từ từ xoay chuyển một vòng tròn hoàn mỹ ba trăm sáu mươi độ mà hoàn toàn không phát ra bất kỳ tiếng động cơ học nào. Sự ma sát giữa thép rung tần bọc thạch anh và thớ gỗ tùng ngâm dầu thông đạt đến độ trơn trượt tối đa, bóng loáng rực rỡ lam quang dưới địa nhiệt.


“Thành công rồi! Khớp xoay đa chiều hoạt động hoàn hảo!” Nguyễn Tấn reo lên đầy phấn khích, ôm chầm lấy Cao Mạnh.


“Độ bền khớp nối đạt mức tối đa, giờ đây Bạch Diện Nhân có thể thực hiện bộ pháp Tùng Bộ Ảnh Di lướt tàn ảnh cực nhanh cận chiến mà không sợ bị rách thớ gỗ vai!” Cao Mạnh cũng không giấu nổi niềm vui sướng, mắt anh rưng rưng sau lớp kính lúp.


Gia Huy mỉm cười nhẹ, cảm giác ấm áp của tình đồng đội, đồng môn keo sơn lan tỏa trong lồng ngực cậu. Cậu nhìn Phùng Khang, chân thành nói: “Cảm ơn anh, Khang. Nếu không có anh, khớp vai của Bạch Diện Nhân đã bị cháu phá hủy rồi.”


Phùng Khang cúi đầu, giọng nghẹn ngào: “Đừng nói thế, Huy. Chính cậu đã cứu mạng tôi trước. Tôi chỉ đang cố gắng làm những gì một thợ rối của tộc Thiên Ty nên làm để bảo vệ gia tộc.”


Lâm Đức nhìn ba người thợ trẻ tuổi, gã cười lớn, vỗ mạnh vào bả vai vững chãi của Minh Hùng đang đứng canh gác bên sườn: “Khá lắm lũ nhóc! Khớp nối tốc độ cao đã hoàn thành! Giờ thì chúng ta có thể đối đầu với cỗ máy Giáp Sắt Số 9 của Thiết Lang rồi!”


Nhưng nụ cười của Lâm Đức vừa dứt thì một tiếng động lạ đột ngột vang lên từ phía đỉnh hang.


*BỤP! CẠCH... CẠCH...*


Từ trên khe đá hẹp trần hang, một bóng đen nhỏ bé, gãy nát rơi rụng xuống đất bùn ngay trước bệ đá thạch anh.


Đó là con rối chim truyền tin Mộc Điểu do Vân Trinh chế tác tặng Gia Huy.


Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tim Gia Huy thắt lại một nhịp lạnh buốt. Cánh trái của con chim tre đã bị thiêu rụi hoàn toàn thành than đen, khói xám bốc lên nghi ngút mang theo mùi khét lẹt của dầu hỏa hơi nước. Hệ thống bánh răng dây cót bên trong thân nó bị vỡ vụn, phát ra những tiếng cạch cạch yếu ớt đầy bất lực.


Trên chiếc chân tre gãy nát của nó, ống tre nhỏ chứa mật thư bảo mật chống nước đã bị nứt vỡ một nửa, để lộ ra mảnh giấy da sờn cũ dính đầy vết máu đỏ sẫm.


“Mộc Điểu của Vân Trinh!” Gia Huy thốt lên, lập tức lao tới đỡ lấy con chim tre gãy nát vào lòng bàn tay run rẩy.


Cậu vội vã rút mảnh giấy da từ ống tre ra đọc. Nét chữ viết tay bằng máu của Vân Trinh nguệch ngoạc, đứt quãng đầy hoảng loạn:


*“Huy... chạy mau... Đội tuần tra kỵ binh Thiết Mã của Thiết Lang... đã hoàn thành Giáp Sắt Số 9... Chúng đang tiến quân vây quét toàn diện... Toàn bộ lối ra của hang đá sâu... đã bị khóa chặt...”*


*KENG... KENG... KENG...*


Ngay khi Gia Huy vừa đọc xong dòng chữ cuối cùng, từ phía lối vào hang đá sâu phía trên, những tiếng chuông đồng cổ báo động an ninh liên tục rú lên tần số cao dồn dập, vang vọng khắp các vách đá ngầm của mật cảnh.


Tiếng xích sắt cơ khí nghiến lên đá hộc cọc cạch dồn dập, tiếng gầm rú hơi nước áp lực cao rền vang từ phía trên dội thẳng xuống lòng đất ngột ngạt.


Quân đoàn Thiết Huyết bọc thép nặng nề đã chính thức bao vây lối thoát duy nhất của hang đá sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!