Đúc Lõi Lam Hỏa
Tiếng gầm rú kinh thiên động địa xé toạc màn sương mù axit rỉ sét, một bóng đen khổng lồ rực sáng ánh thạch anh lạnh lùng từ từ trồi lên từ vách đá sâu. Đó là một con Cổ thú rừng thạch anh, thân hình nó khổng lồ như một ngọn đồi nhỏ, bao phủ bởi những khối tinh thể sắc nhọn phản chiếu ánh sáng lam nhạt của địa mạch. Đôi mắt thạch anh rực đỏ của nó khóa chặt vào Gia Huy, kẻ vừa chạm tay vào báu vật Thần Tùng ngàn năm.
"Cậu chủ Huy! Tránh ra sau tảng đá mau!" Lão Tiền hét lớn, khuôn mặt sạm đen hiện rõ vẻ hốt hoảng. Lão tiều phu gân guốc không hề do dự, vung cây rìu đốn củi gia truyền chém mạnh vào một khối đá thạch anh bên cạnh.
*KENG!*
Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, tạo ra một làn sóng chấn động âm thanh cộng hưởng đặc biệt nhờ kỹ năng Mộc Linh Thính Âm của lão. Sóng âm va đập vào các vách đá dốc đứng của đỉnh núi Độc Phong, tạo ra hàng loạt tiếng vang dội hỗn loạn đánh lừa giác quan của con cổ thú. Con quái vật thạch anh bị nhiễu loạn tầm nhìn, nó gầm lên một tiếng điên cuồng rồi lao sầm về phía âm thanh phát ra, đâm sầm vào vách đá đối diện khiến đất đá sạt lở rào rào.
Tận dụng khoảng trống quý giá đó, Gia Huy nén chặt cơn đau đang co thắt dọc cánh tay phải. Cậu vận hành Tĩnh Tâm Quyết - Nhất Cảnh, ép nhịp tim đang đập dồn dập trăm nhịp một phút chậm lại, đồng bộ nhịp thở với tần số rung động của cây Thần Tùng cổ thụ. Đôi tay quấn gạc trắng của cậu khẽ run lên, nhưng ánh mắt rực sáng qua lớp kính thạch anh đeo bên mắt phải lại vô cùng kiên định. Cậu rút chiếc đục chuyên dụng từ Hộp bảo dưỡng gỗ tùng bên hông, dồn toàn bộ linh lực thô sơ còn sót lại vào mũi đục, nhanh như chớp găm thẳng vào điểm nút linh khí của thân cây.
*PHẬP!*
Một tiếng trầm đục vang lên, khối tủy gỗ rực sáng lam quang ngọc bích rơi ra—Lõi gỗ tùng ngàn năm quý hiếm đã nằm gọn trong tay Gia Huy. Khối gỗ ấm nóng, tỏa ra mùi hương thông mát lạnh dịu kỳ, ngay lập tức làm xoa dịu đi cơn bỏng rát trên mười đầu ngón tay của cậu.
"Lấy được rồi! Đi mau!" Lão Tiền lao tới, dùng chiếc xe kéo thô sơ chở Bạch Diện Nhân đang standby, cùng Gia Huy trượt thẳng xuống con đường dốc đá hiểm trở khuất sau làn sương mù, bỏ lại con cổ thú đang gầm rú điên cuồng trong bất lực phía sau.
***
Vượt qua những con dốc đá trơn trượt của Độc Phong, hai người không dám dừng lại nghỉ ngơi mà lập tức men theo lối đi bí mật dẫn sâu vào lòng đất của mật cảnh gia tộc. Không khí lạnh buốt của đỉnh núi dần bị thay thế bởi sự ngột ngạt, nóng bức và nồng nặc mùi lưu huỳnh.
Trước mắt Gia Huy, Mạch nước ngầm Lam Hỏa hiện ra như một kỳ quan rực rỡ và đáng sợ. Dưới lòng hang động ngầm khổng lồ, một dòng suối nước nóng phun trào liên tục, phát ra ánh lửa lam kỳ dị nhảy múa trên mặt nước do địa nhiệt cực cao từ lòng đất xực lên. Hơi nước bốc lên mù mịt, làm mờ nhòe đi bóng dáng của hai người đàn ông đang đứng đợi sẵn bên bệ đá thạch anh.
"Lũ nhóc các ngươi chậm chạp quá đấy! Lò nung của ta đã đỏ rực từ hai canh giờ trước rồi!" Lão Búa gầm gừ, râu tóc đỏ hoe của lão dựng ngược lên vì hơi nóng. Lão nhân khập khiễng bước tới, tay cầm chiếc gáo đồng múc một gáo nước khoáng lạnh dội mạnh xuống bệ đá tôi luyện, tạo ra tiếng xèo xèo và làn khói trắng xóa.
Bên cạnh lão, Lâm Đức—đại sư đúc rèn của Hắc Thiết Bang—đang trần ngực, những thớ cơ bắp cuồn cuộn sạm đen vì lửa than nhễ nhại mồ hôi. Gã vác trên vai cây búa rèn Thiết Lôi khổng lồ, gật đầu chào Gia Huy: "Cậu chủ Huy, mang lõi gỗ tới đây. Chúng ta không có nhiều thời gian. Khí thải hơi nước của Đế Quốc đang gặm nhấm địa mạch thung lũng, địa nhiệt Lam Hỏa hôm nay dao động cực kỳ bất ổn."
Gia Huy cẩn thận đặt Lõi gỗ tùng ngàn năm lên bệ đá thạch anh. Khối gỗ ngàn năm vừa tiếp xúc với hơi nóng của địa nhiệt liền bộc phát lam quang rực rỡ, các thớ gỗ giãn nở ra như một sinh thể đang khát khao hấp thụ năng lượng.
"Quy trình Đúc Lõi Lam Hỏa yêu cầu độ chính xác tuyệt đối," Lão Búa nghiêm giọng, chỉ tay vào mạch nước ngầm đang phun trào hỏa diễm xanh lam. "Ta sẽ dùng nhựa thông Thần Tùng nung chảy để quét lên lõi gỗ bảo vệ thớ thịt bên trong. Lâm Đức sẽ dùng búa Thiết Lôi đúc viền quặng sắt đen biên giới xung quanh để tạo khung xương chịu lực. Nhưng bước quan trọng nhất, cũng là bước tàn khốc nhất..."
Lão Búa nhìn thẳng vào đôi tay quấn gạc trắng của Gia Huy: "Ngươi phải phóng mười sợi chỉ bạc tâm linh cắm thẳng vào tâm lõi đang nóng đỏ để kết nối vĩnh viễn ý thức của ngươi với tủy gỗ. Nếu kinh mạch của ngươi không chịu nổi nhiệt lượng Lam Hỏa truyền ngược, hoặc nếu ngươi rút chỉ nửa chừng vì đau đớn... khối gỗ quý này sẽ hóa thành tro bụi, và đôi tay ngươi cũng phế vĩnh viễn."
Gia Huy nhìn mười đầu ngón tay quấn gạc của mình. Chúng chỉ mới hồi phục ba mươi phần trăm cảm giác lực nhờ sáp Lam Tuyết của Thanh Mai. Cậu khẽ miết chặt tay, vệt vân gỗ thạch anh nhạt dọc cánh tay phải khẽ nhói lên như một lời cảnh báo. Nhưng hình ảnh người cha Gia Khánh bị xích sắt khóa mạch kéo đi, hình ảnh em gái Gia Linh đang ho rũ rượi trong hang đá tị nạn đã dập tắt mọi nỗi sợ hãi trong lòng cậu thiếu niên.
"Cháu đã sẵn sàng. Xin hãy bắt đầu đi!" Gia Huy dứt khoát bước lên trước bệ đá.
Lão Búa hét lớn một tiếng, múc một gáo nhựa thông Thần Tùng đã nung chảy nóng bỏng, quét một đường chuẩn xác bao phủ lấy lõi gỗ tùng. Nhựa thông gặp địa nhiệt bùng cháy lên ngọn lửa vàng óng, tỏa ra mùi hương thông thơm ngát lấn át cả mùi lưu huỳnh độc hại.
"Đến lượt ta!" Lâm Đức gầm lên, vung cây búa Thiết Lôi đập mạnh xuống những thỏi quặng sắt đen biên giới đang đỏ rực.
*ẦM! ẦM! ẦM!*
Những tia sét nhỏ màu xanh tím bộc phát từ búa Thiết Lôi theo mỗi cú nện ngàn cân, tôi luyện quặng sắt đen nóng chảy bọc chặt xung quanh viền của Lõi gỗ tùng ngàn năm. Khối gỗ chịu lực cực hạn co rút lại dưới sức ép vật lý tột cùng, chuyển dần sang màu đỏ hồng rực sáng như một trái tim đang đập.
"Huy! Phóng chỉ mau! Đúng lúc này!" Lão Búa thét lớn.
Gia Huy nghiến chặt răng, giật phăng lớp băng gạc trắng trên mười đầu ngón tay. Cậu vận hành cấm thuật Rút Tủy Chỉ Bạc, ép dòng linh lực chạy dọc theo hệ kinh mạch đang tổn thương rách rưới ra ngoài.
*HỰ!*
Gia Huy rên rỉ một tiếng đau đớn khi mười sợi Chỉ Bạc Tâm Linh rực sáng lam quang bộc phát từ mười đầu ngón tay rách nát của cậu, cắm thẳng vào tâm lõi gỗ đang nóng đỏ rực trên bệ đá.
*XÈO... XÈO...*
Ngay khi chỉ bạc chạm vào tủy gỗ, nhiệt lượng hủy diệt của địa nhiệt Lam Hỏa lập tức nương theo sợi chỉ truyền dẫn ngược dọc theo hai cánh tay Gia Huy. Cơn đau nóng bỏng, tàn khốc như có dòng nham thạch đang chảy trực tiếp trong huyết quản khiến toàn thân cậu thiếu niên run lên bần bật. Da thịt trên mười đầu ngón tay cậu bắt đầu cháy sém, máu bạc rỉ ra bị hơi nóng bốc hơi thành những làn khói lam nhạt.
"Đau quá..." Gia Huy gầm lên, hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu khóe miệng. Ý chí sinh tồn của cậu gào thét đòi cậu phải rút ngay mười sợi chỉ bạc ra khỏi khối lò nung rực lửa kia để tự cứu lấy đôi tay mình.
Cánh tay phải của cậu bắt đầu co thắt dữ dội, vệt vân gỗ thạch anh nhạt dọc kinh mạch rực sáng đỏ như sắt nung.
"Không được rút chỉ!" Giọng nói uy nghiêm của Mộc Tôn bỗng vang dội bên tai Huy qua chiếc nhẫn gỗ cổ. "Nếu ngươi dứt kết nối nửa chừng lúc này, tủy gỗ ngàn năm sẽ sụp đổ cấu trúc hoàn toàn! Ý chí của ngươi đâu? Chút nóng nảy này đã khiến ngươi gục ngã, thì làm sao ngươi cứu được cha ngươi từ lò phản ứng Pháo Đài Sắt Đen?"
Lời nói của thầy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tinh thần đang dao động của Gia Huy. Cậu nhìn về phía Bạch Diện Nhân đang đứng im lìm câm lặng bên cạnh. Đúng vậy! Cậu không được phép thất bại! Cha cậu đang đợi cậu!
Gia Huy nhắm nghiền hai mắt, dồn toàn bộ tinh thần lực vận hành Tĩnh Tâm Quyết - Nhất Cảnh đến mức cực hạn để phong tỏa cảm giác đau đớn của hệ thần kinh. Cậu không chống lại nhiệt lượng nữa, mà dùng nhãn thuật Tâm Nhãn Sơ Cấp quan sát cấu trúc giãn nở nhiệt của thớ gỗ tùng, tìm kiếm thời điểm cấu trúc gỗ đạt độ đàn hồi tối đa.
"Lão Búa! Dội nước lạnh tôi luyện! Ngay chỗ nứt bên phải!" Gia Huy hét lên giữa cơn đau thắt lòng.
Lão Búa kinh ngạc trước nhãn lực thấu thị của Huy, lập tức múc gáo nước khoáng lạnh dội mạnh vào vị trí chỉ định. Quy trình Tôi Luyện Gỗ Bằng Dầu Lạnh được áp dụng khẩn cấp. Nước lạnh va chạm với địa nhiệt cực cao tạo ra một tiếng nổ nhỏ, hạ nhiệt đột ngột bảo toàn cấu trúc thớ gỗ tùng ngàn năm đúng thời điểm các sợi chỉ bạc đã cắm sâu và bện chặt vào lõi gỗ vĩnh viễn.
*ONG... ONG...*
Khối lõi gỗ tùng ngàn năm bỗng chốc ngưng tụ lại, chuyển từ màu đỏ rực sang màu lam quang ngọc bích sâu thẳm, rực sáng lấp lánh màng tơ bạc lồng lộng. Mối liên kết tâm linh tuyệt đối giữa Gia Huy và lõi ngực mới đã được thiết lập thành công.
Gia Huy quỵ gối xuống đất, thở dốc dồn dập. Mười đầu ngón tay dệt chỉ của cậu bị bỏng nhiệt nhẹ, các vệt vân gỗ dọc cánh tay phải chuyển dần sang màu xám xịt nhạt, mất thêm năm phần trăm cảm giác lực vật lý. Cậu chỉ còn lại hai mươi lăm phần trăm cảm giác lực trên đôi tay rách nát, nhưng trong ánh mắt cậu lại tràn ngập niềm vui sướng tột cùng.
Lâm Đức nhanh chóng dùng kìm thép gắp khối Lõi Lam Hỏa vừa đúc xong, lắp mạnh vào trận nhãn rỗng ruột trước ngực của Bạch Diện Nhân (Cấp 1).
*KHỚP!*
Cấu trúc ngực của rối thần khép chặt lại. Khối lõi ngực rực sáng lam quang đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim đang đập chậm rãi của Gia Huy. Đôi mắt gỗ vô cảm của Bạch Diện Nhân bỗng chốc bừng sáng lên một luồng lam quang cổ xưa thần bí, toàn bộ khớp nối của nó rung lên tiếng ngân trầm ấm dồi dào linh khí địa mạch.
"Thành công rồi..." Lão Tiền thốt lên đầy kinh ngạc khi chứng kiến Bạch Diện Nhân dường như đã có được một phần sinh mệnh lực sống động.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì cả lòng hang động ngầm bỗng rung chuyển dữ dội. Đất đá trên trần hang sạt lở rào rào, rơi rụng xuống mạch nước ngầm Lam Hỏa tạo ra những tiếng sủi bọt ầm ĩ.
Lão Tiền hốt hoảng nhìn vào chiếc la bàn định vị năng lượng địa nhiệt trên tay, khuôn mặt lão cắt không còn một giọt máu: "Không xong rồi! Dao động địa nhiệt Lam Hỏa rực sáng vừa rồi quá mạnh! Quân dò tìm của Đế Quốc đã phát hiện ra vị trí của chúng ta! Chúng đang tiến sát lối vào hang đá phía trên!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!