Nhạc nềnEpicBattle_J

Khảo Nghiệm Đỉnh Độc Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít gào như vạn thú tru tréo dội thẳng vào màng nhĩ, buốt lạnh và sắc bén như những lưỡi dao bằng băng.


Dưới chân đỉnh Độc Phong, mây mù xám xịt cuộn xoáy dữ dội, nuốt chửng cả những rặng tùng cổ thụ rậm rạp phía dưới. Đây là ngọn núi cao nhất thung lũng Thiên Ty, nơi địa hình hiểm trở đến mức ngay cả những thợ săn lão luyện nhất cũng không dám đặt chân đến vào mùa bão rỉ sét. Nhưng lúc này, trên con dốc đứng dựng ngược đầy đá tảng lởm chởm, hai bóng người đang lầm lũi tiến lên chống chọi với những luồng gió cắt tàn khốc.


Gia Huy bặm môi, hai bàn tay quấn chặt gạc trắng khẽ bám vào vách đá sắc cạnh. Sáp dưỡng cỏ Lam Tuyết tươi của Thanh Mai quả thật thần kỳ, chỉ sau một đêm ngâm ủ, cảm giác lực ở hai cánh tay cậu đã hồi phục được ba mươi phần trăm. Cơn đau co thắt thấu xương tủy dọc theo hệ kinh mạch rách nát đã dịu đi, nhưng vệt vân gỗ thạch anh nhạt lấp lánh lam quang dưới lớp gạc vẫn khẽ nhói lên mỗi khi cậu vận lực quá mạnh. Cậu biết, lệnh cấm rút chỉ dệt tơ trong vòng ba ngày của nữ dược sư không phải là lời hù dọa suông. Nếu cậu cố tình cưỡng ép kinh mạch rút tủy chỉ bạc lúc này, đôi tay cậu sẽ hoàn toàn hóa gỗ vĩnh viễn.


Phía sau lưng Gia Huy, con rối thần cổ đại Bạch Diện Nhân đang được đặt cố định trên một chiếc xe kéo bằng gỗ chịu lực thô sơ. Khớp gối chân trái của nó bị gãy vỡ hoàn toàn, giáp ngực gỗ tùng ngàn năm bị mục nát mười lăm phần trăm do dầu thải axit rỉ sét ăn mòn từ trận chiến đầm lầy. Nó đứng im lìm, khuôn mặt trắng thanh thoát không cảm xúc phản chiếu ánh sáng mờ ảo của sương mù, standby câm lặng như một pho tượng cổ.


"Cậu chủ Huy, bám sát vào thớ đá rêu kia! Đừng nhìn xuống dưới!"


Giọng nói khàn khàn của Lão Tiền vang lên át cả tiếng gió hú. Lão tiều phu gầy gò nhưng gân guốc như một rễ tùng cổ thụ, da đen cháy vì dầm sương dãi nắng. Một tay lão cầm cây rìu đốn củi gia truyền rỉ sét cắm chặt vào khe đá để giữ thăng bằng, tay kia kéo sợi dây thừng lớn buộc chặt vào chiếc xe kéo Bạch Diện Nhân. Lão nhai trầu nhóp nhép, đôi mắt sắc sảo nhìn xuyên qua làn sương mù dày đặc để tìm kiếm lối đi an toàn.


"Lão Tiền, chúng ta sắp đến chưa?" Gia Huy thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Không khí trên cao loãng và lạnh buốt, mỗi hơi thở hít vào đều mang theo vị mặn chát của mưa axit rỉ sét dầm dề từ biên giới xả xuống.


"Vượt qua vách đá dựng đứng phía trước là đến đỉnh Độc Phong. Cây Thần Tùng ngàn năm đón gió đón lôi ngàn năm nằm ngay sát vách đá Tử Thần." Lão Tiền dùng rìu gõ mạnh vào vách đá, phát ra tiếng kêu cọc cọc giòn giã. "Nhưng gió ở vách đá đó không phải gió thường đâu. Nó là 'Gió Cắt Địa Mạch', có thể chém rách da thịt và bẻ gãy cả sắt thép mỏng. Cậu chủ phải cẩn thận!"


Gia Huy gật đầu, ánh mắt kiên định rực sáng qua lớp kính thạch anh đeo bên mắt phải. Mật thư của Đế Quốc trong túi áo như một ngọn lửa nung nấu tâm can cậu mỗi giây mỗi phút. Cha cậu—ông Gia Khánh—đang bị áp giải về Pháo Đài Sắt Đen để cải tạo cơ khí hóa và trích xuất Bản vẽ lò phản ứng. Cậu không có thời gian để dưỡng thương nhàn nhã. Cậu cần Lõi gỗ tùng ngàn năm này ngay lập tức để làm ngực chịu lực mới cho Bạch Diện Nhân, giúp nó đạt độ bền dẻo dai tối đa trước khi bắt đầu hành trình viễn chinh giải cứu cha.


*VÚT! VÚT! VÚT!*


Khi hai người vừa đặt chân lên rìa đỉnh núi, một luồng gió cắt cực mạnh bất ngờ ập tới. Luồng gió rít lên chói tai, mang theo những mảnh đá dăm sắc nhọn chém sượt qua vai Gia Huy, để lại những vết rách rỉ máu trên vạt áo vải thô màu lam sẫm. Chiếc xe kéo Bạch Diện Nhân bị luồng gió đẩy lệch sang một bên, bánh xe gỗ nghiến lên mép vực sâu vạn trượng phát ra tiếng rạn nứt nguy kịch.


"Giữ chặt lấy dây thừng!" Lão Tiền hét lớn, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể gân guốc xuống đất, hai chân cắm sâu vào bùn đá để giữ chiếc xe kéo không bị thổi bay xuống vực.


Gia Huy hoảng hốt lao tới, định bụng dùng tay trái chụp lấy dây thừng. Nhưng ngay khi cậu vận lực bả vai, vệt vân gỗ thạch anh nhạt dọc kinh mạch tay phải bỗng chốc co thắt dữ dội. Một cơn đau buốt lạnh dội ngược lên hệ thần kinh trung ương khiến cậu khuỵu gối xuống đất, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Sự nôn nóng cứu cha và lo lắng cho rối thần khiến dòng linh lực thô sơ trong người cậu trở nên hỗn loạn, dao động nhịp tim cực độ.


*RẮC... RẮC...*


Tiếng rạn nứt khô khốc vang lên từ phía sau. Gia Huy bàng hoàng nhìn lại qua kính thạch anh. Luồng gió cắt tàn khốc của Độc Phong đang quét liên tục qua thân gỗ tùng của Bạch Diện Nhân, làm xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti dọc theo lớp giáp vai gỗ tùng cổ của nó. Nếu cứ tiếp tục chống đỡ thụ động thế này, chưa kịp lấy được lõi gỗ quý, Bạch Diện Nhân đã bị gió bão xé rách thành dăm gỗ vụn.


"Huy! Nghe tiếng gió! Đừng dùng lực kháng cự! Ngươi đang quá nôn nóng!"


Giọng nói trầm thấp, uy nghiêm của Mộc Tôn đột ngột vang vọng trong tâm thức Gia Huy thông qua chiếc nhẫn gỗ cổ đeo trên tay cậu. Hình ảnh lão thợ rối mù lập dị hiện ra trong trí nhớ của Huy: đứng im một chân trên ngọn tùng đón gió lạnh suốt mười tiếng mà tà áo không hề lay động.


"Tĩnh Tâm Quyết... Nhất Cảnh." Gia Huy thầm thì khẩu quyết của thầy. Cậu nhắm nghiền mắt trái, hít một hơi thật sâu, cố gắng nén chặt hơi thở và điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập trăm nhịp một phút.


Cậu không cố gắng gồng cơ bắp để chống chọi lại sức đẩy của gió nữa. Cậu thả lỏng toàn bộ cơ thể, điều hòa dòng chảy linh khí mỏng manh chạy dọc theo kinh mạch hai cánh tay, đồng bộ tần số rung động của cơ thể với nhịp rung động trầm ấm của thớ gỗ tùng cổ hóa thạch dưới chân đất núi Độc Phong.


Dần dần, một luồng lam khí nhạt bao phủ xung quanh cơ thể Gia Huy. Nhịp tim cậu đập chậm rãi và ổn định kỳ lạ. Gió cắt gào rú thổi qua người cậu bỗng chốc như trượt đi, không còn mang theo lực sát thương tàn phá nữa. Chỉ bạc tâm linh ẩn sâu trong mười đầu ngón tay quấn gạc trắng đang rung lắc dữ dội bỗng chốc ổn định trở lại, dẻo dai nương theo chiều gió.


"Tốt lắm! Cậu chủ Huy đã tìm được nhịp thở đồng bộ rồi!" Lão Tiền mừng rỡ hét lên khi thấy Gia Huy đứng vững vàng giữa bão gió, hai tay khéo léo giúp lão kéo chặt sợi dây thừng đưa xe kéo Bạch Diện Nhân vào vùng khuất gió sau một tảng đá thạch anh khổng lồ.


Gia Huy mở mắt phải rực sáng lam quang qua kính thạch anh. Cậu nhìn thẳng về phía vách đá Tử Thần sát đỉnh núi. Nơi đó, một cây tùng cổ thụ ngàn năm đứng sừng sững giữa trời mây, thân cây to lớn năm người ôm không xuể, lớp vỏ dày màu xám bạc rực sáng linh khí địa mạch dồi dào. Phần lõi cứng nhất của nó—Lõi gỗ tùng ngàn năm—đang tỏa ra ánh lam quang ngọc bích lấp lánh xuyên qua làn sương mù đặc quánh.


"Lão Tiền, giữ xe kéo ở đây. Cháu đi cắt lõi gỗ!" Gia Huy dứt khoát nói, tay rút chiếc rìu khai sơn rèn từ thép bọc tủy gỗ tùng của chú Gia Bảo từ hông ra.


Cậu bước từng bước vững chãi nương theo Tĩnh Tâm Quyết tiến về phía cây Thần Tùng cổ thụ. Gió cắt vẫn gào rú xung quanh nhưng cậu di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma câm lặng, biến cơ thể mình thành một phần của đỉnh núi đá lạnh lẽo.


Khi Gia Huy tiến sát đến thân cây tùng ngàn năm, cậu cảm nhận được một luồng sinh mệnh lực khổng lồ, ấm áp đang cuộn trào bên trong thớ gỗ. Cậu giơ cao tay phải quấn gạc trắng, ngón tay khẽ chạm vào lớp vỏ xù xì rực sáng linh khí.


Nhưng ngay khi những đầu ngón tay của Gia Huy vừa chạm vào thân gỗ tùng ngàn năm để định vị vị trí đục cắt, một tiếng gầm rú trầm đục, chấn động cả vách đá Tử Thần bỗng vang lên từ phía sau làn sương mù dày đặc dầm mưa axit.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!