Hồi Sinh Chỉ Bạc
Tiếng thác nước gầm rú ngoài hang dã chiến dội thẳng vào vách đá ẩm ướt, át đi tiếng thở dốc nặng nề của Minh Hùng. Gã chiến binh trọng khiên khổng lồ bước đi lảo đảo, bả vai phải rách miệng rộng hơn, máu tươi đỏ sẫm thấm đẫm lớp băng gạc dính đầy bùn đất axit từ đầm lầy sương mù. Trên lưng gã, Gia Huy nằm bất tỉnh nhân sự, hai cánh tay buông thõng như hai khúc gỗ chết, mười đầu ngón tay rách nát vẫn không ngừng rỉ ra thứ máu màu bạc lấp lánh lam quang nhạt. Đi sau họ, Đỗ Quyên cảnh giác vác nỏ gác sườn, tay kia ôm chặt chiếc giỏ tre nhỏ đựng những nhành cỏ Lam Tuyết sơ cấp vừa hái được ở trung tâm mạch nước lạnh ngầm. Ánh lam quang dịu mát từ những chiếc lá phủ phấn trắng như tuyết khẽ xuyên qua kẽ tre, hắt lên gương mặt tái nhợt vì kiệt sức của thiếu niên thợ rối.
“Thanh Mai! Mau cứu Huy!” Minh Hùng hét lớn ngay khi vừa bước qua bức tường nước lạnh buốt của thác nước ngầm.
Từ trong góc tối của hang đá, nữ dược sư lập dị Thanh Mai lao ra. Mái tóc cô búi cao bằng một nhành tùng khô khẽ đung đưa, chiếc tạp dề da dính đầy những vệt thuốc màu xanh lục bốc lên mùi hăng hắc. Nhìn thấy trạng thái thê thảm của Gia Huy, đôi mắt sắc sảo của cô co rút lại. Cô thô bạo gạt phăng đống chai lọ trên chiếc bàn tre lớn, ra hiệu cho Minh Hùng đặt Huy nằm xuống.
“Lũ nhóc điên rồ này! Ta đã cảnh báo thế nào? Thập Chỉ? Ngươi nghĩ kinh mạch của ngươi làm bằng thép nguội chắc?” Thanh Mai vừa mắng mỏ vừa nhanh thoăn thoắt cắt bỏ lớp găng tay da rách nát dính đầy máu bạc của Gia Huy.
Khi lớp da mỏng được lột ra, Hoàng Yến đứng bên cạnh không khỏi thốt lên một tiếng nghẹn ngào, vội che miệng để ngăn tiếng khóc. Mười đầu ngón tay của Gia Huy đã hoàn toàn rách nát, các đường kinh mạch dọc theo cánh tay phải nổi lên những vệt vân gỗ thạch anh nhạt rạn nứt đỏ tấy, trong khi bàn tay trái lại đông cứng, lạnh ngắt và xám xịt do di chứng hàn khí phản phệ của tơ tằm băng cổ đại. Độc tố rỉ sét màu xanh lục ăn mòn nhẹ đầu ngón tay từ vũ khí của Độc Nhãn trước đó đang bắt đầu lan rộng, nhức nhối như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua hệ thần kinh của cậu thiếu niên.
“Yến! Mau đưa cỏ Lam Tuyết sơ cấp đây! Cả nhựa thông Thần Tùng ấm nữa!” Thanh Mai ra lệnh, giọng nói không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà vô cùng nghiêm nghị.
Thanh Mai nhanh chóng bỏ những nhành cỏ Lam Tuyết sơ cấp tươi rói vào chiếc lò chưng cất bằng ngọc bích. Dưới ngọn lửa nhỏ, những chiếc lá màu xanh lam phủ phấn tuyết dần tan chảy, chắt lọc ra thứ tinh chất lỏng màu lam ngọc rực rỡ, tỏa ra hương thơm mát lạnh tinh khiết. Cô khéo léo trộn thứ dịch lỏng này với nhựa thông Thần Tùng ấm, tạo thành một loại sáp dưỡng có màu xanh lam óng ánh như ngọc bích.
“Huy, ráng chịu đựng. Liệu pháp sáp Lam Tuyết này sẽ đau đớn thấu xương tủy, nhưng nếu ngươi không vượt qua, đôi tay dệt chỉ này coi như bỏ!”
Thanh Mai nói xong, không ngần ngại đắp trực tiếp thứ sáp dưỡng tươi nóng hổi lên mười đầu ngón tay rách nát của Gia Huy.
*HỰỰỰ!*
Dù đang hôn mê sâu, Gia Huy vẫn đột ngột cong người lên, một tiếng hét khàn đục nghẹn lại nơi cổ họng. Toàn thân cậu co giật dữ dội, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Cảm giác đầu tiên là một cơn đau buốt lạnh xương tủy tột cùng, như thể có hàng vạn lưỡi dao bằng băng đang rạch dọc theo từng thớ thịt, đi sâu vào tận tủy xương của cả hai cánh tay. Kinh mạch tay phải vốn đang rạn đỏ tấy lên dưới tác động của nhiệt lượng sáp bôi bỗng chốc co thắt dữ dội, trong khi bàn tay trái đông cứng lại run rẩy kịch liệt dưới sự kích thích của dược lực.
“Giữ chặt vai và chân nó lại! Không được để nó làm đứt liên kết kinh mạch!” Thanh Mai hét lớn.
Minh Hùng nghiến răng, mặc kệ vết thương bả vai phải đang rỉ máu đầm đìa, dùng đôi tay hộ pháp ấn chặt hai vai Gia Huy xuống bàn tre. Đỗ Quyên và Hoàng Yến cũng vội vàng giữ chặt lấy hai chân cậu.
Trong tâm thức hỗn loạn của bóng tối, Gia Huy lờ mờ cảm nhận được một dòng khí lam mát lạnh đang từ mười đầu ngón tay thẩm thấu vào sâu trong hệ thần kinh. Dòng lam hỏa thanh tẩy dịu mát của cỏ Lam Tuyết sơ cấp bắt đầu lan tỏa dọc theo các vệt vân gỗ thạch anh nhạt ở tay phải, dịu dàng xoa dịu các vết rạn nứt đỏ tấy và đẩy lùi hoàn toàn cơn đau co thắt của Điểm Nghẽn Mạch Máu. Độc tố rỉ sét màu xanh lục bám dọc đầu ngón tay dần bị trung hòa, hóa thành những vệt nước đen xì hôi thối rỉ ra ngoài qua lớp gạc quấn.
Cùng lúc đó, nhiệt lượng ấm áp từ nhựa thông Thần Tùng xua tan đi lớp hàn khí đông cứng ở bàn tay trái, khơi thông dòng máu nóng tuần hoàn trở lại. Cơn đau buốt lạnh dữ dội ban đầu dần dịu đi, thay vào đó là một cảm giác ngứa râm ran dễ chịu, như thể những sợi kinh mạch bị rách nát đang tự động khâu vá, nối liền lại với nhau dưới sự dẫn dắt của dược lực tối thượng.
Sau gần một canh giờ giằng co với tử thần, cơ thể Gia Huy dần thả lỏng. Nhịp tim cậu đập chậm rãi và ổn định trở lại theo tần số của Tĩnh Tâm Quyết. Sắc mặt nhợt nhạt dần hồng hào, và mười đầu ngón tay quấn chặt gạc trắng bắt đầu khôi phục lại cảm giác lực.
“Phù... Mạng lớn thật.” Thanh Mai lau mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm. “Dược tính của cỏ Lam Tuyết tươi thật sự phi thường. Đôi tay ngươi đã phục hồi hoàn toàn ba mươi phần trăm cảm giác lực, di chứng liệt vĩnh viễn đã bị chặn đứng tạm thời. Nhưng trong vòng ba ngày tới, tuyệt đối không được vận dụng cấm thuật rút chỉ!”
Gia Huy từ từ mở mắt. Chiếc Kính nhãn thuật thạch anh đeo bên mắt phải khẽ lập lòe một tia lam quang nhạt trước khi tắt hẳn. Cậu nhìn trần hang đá ẩm ướt, rồi khẽ nhúc nhích mười đầu ngón tay. Cảm giác đau đớn tột cùng đã biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp, dẻo dai đang dần lan tỏa dọc hai cánh tay. Cậu có thể cảm nhận được thớ gỗ của chiếc bàn tre dưới lưng mình—một sự hồi sinh kỳ diệu.
“Huy! Ngươi tỉnh rồi!” Minh Hùng mừng rỡ, gã khổng lồ suýt chút nữa đã ôm chầm lấy cậu nếu không bị Thanh Mai gõ tẩu thuốc vào đầu cảnh cáo.
“Cảm ơn mọi người...” Gia Huy thầm thì, giọng nói vẫn còn chút khàn đặc. Cậu nhìn bả vai rách nát của Minh Hùng, lòng dâng lên một nỗi xúc động tự trách sâu sắc. “Hùng, vai của huynh...”
“Vết thương nhỏ này có là gì so với việc ngươi liều mạng dệt võng trận cứu cả đội!” Minh Hùng cười lớn, gạt phăng sự lo lắng của Huy.
Đúng lúc này, Đỗ Quyên bước vào từ phía cửa hang, tay cô cầm một ống đồng hoen rỉ dính đầy bùn lầy đầm lầy. Gương mặt nữ xạ thủ lạnh lùng hiện rõ vẻ nghiêm trọng:
“Huy, khi dọn dẹp bãi chiến trường sau vụ nổ của đàn cá sấu cơ khí, ta tìm thấy cái này trên xác của một liên lạc viên Đế Quốc bị bùn lầy dìm chết ở rìa đầm lầy sương mù.”
Đỗ Quyên đặt ống đồng lên bàn. Gia Huy khẽ nheo mắt phải, tập trung dòng năng lượng chỉ bạc lên hệ thần kinh thị giác để kích hoạt Tâm Nhãn Sơ Cấp. Qua lớp kính thạch anh, cậu nhìn thấy một luồng năng lượng hơi nước nhạt đang bao phủ quanh ống đồng, nhưng không có bẫy ngầm hay độc tố độc hại nào ẩn giấu.
Cậu khéo léo dùng ngón tay cái vừa khôi phục cảm giác lực để cạy mở nắp ống đồng. Bên trong là một cuộn giấy da dê được niêm phong bằng một bức thư đóng dấu sáp rỉ sét màu đỏ pha đen hình đầu sói thép—tín vật tối cao của Tướng quân Thiết Huyết.
“Bức thư đóng dấu sáp rỉ sét... Đây là mệnh lệnh quân sự mật.” Gia Huy thầm nghĩ, lòng dâng lên một điềm báo chẳng lành. Cậu cẩn thận bóc lớp sáp rỉ sét và trải cuộn giấy ra.
Khi những dòng chữ cổ của Đế Quốc hiện ra trước mắt, đồng tử của Gia Huy co rút lại kịch liệt, hơi thở cậu nghẹn lại, và mười đầu ngón tay dưới lớp gạc trắng siết chặt lấy cạnh bàn tre đến mức phát ra tiếng kêu răng rắc.
*“Gửi Đại úy tiên phong Thiết Lang.*
*Chiến dịch càn quét thung lũng Thiên Ty phải được đẩy nhanh tiến độ. Tù nhân Gia Khánh—cựu thợ rèn rối bậc thầy—đã bị bắt giữ thành công. Hắn là kẻ duy nhất biết công thức khởi động Pháo Đài Bay tối cao và nắm giữ Bản vẽ lò phản ứng Pháo Đài Sắt Đen. Lập tức áp giải Gia Khánh về Pháo Đài Sắt Đen dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của Đội kỵ binh Thiết Mã.*
*Tiến hành cải tạo cơ khí hóa nửa cơ thể của hắn ngay khi đặt chân đến pháo đài để cưỡng bức trích xuất thông tin, đồng thời xóa sạch toàn bộ ký ức sinh học để tránh sự nổi loạn. Tuyệt đối không được để tàn dư tộc Thiên Ty tiếp cận tù nhân này.”*
“Cha...”
Một tiếng thì thầm run rẩy thoát ra từ môi Gia Huy. Một giọt nước mắt máu nhạt màu đỏ pha bạc bất giác rỉ ra từ khóe mắt phải, lăn dài trên má cậu.
Căm hận! Một nỗi căm hận tột cùng, nóng bỏng như địa nhiệt Lam Hỏa bùng phát trong lồng ngực thiếu niên thợ rối. Cha cậu chưa chết, nhưng ông đang đối mặt với một số phận tàn khốc hơn cả cái chết: bị biến thành một cỗ máy vô cảm bọc thép rỉ, bị xóa sạch ký ức và bị bóc lột sinh mệnh lực để vận hành lò năng lượng hơi nước tàn bạo của Đế Quốc.
“Huy... trong thư viết gì vậy?” Hoàng Yến lo lắng hỏi khi thấy phản ứng dữ dội của cậu.
Gia Huy im lặng đưa cuộn giấy da dê cho Minh Hùng. Gã chiến binh trọng khiên đọc xong, gương mặt thô ráp lập tức đỏ bừng vì giận dữ, gã đập mạnh tấm khiên xuống đất phát ra tiếng uỳnh nặng nề:
“Lũ súc sinh cơ khí vô cảm! Chúng dám đối xử với chú Khánh như vậy! Huy, chúng ta không thể ẩn trốn ở cái thung lũng này nữa. Ta sẽ cùng ngươi đi san phẳng cái Pháo Đài Sắt Đen đó!”
“Trốn tránh thụ động chỉ dẫn đến sự hủy diệt vĩnh viễn.” Gia Huy từ từ ngồi dậy, giọng nói của cậu không còn sự run rẩy, mà lạnh lùng, trầm mặc và sắc bén như song kiếm của Bạch Diện Nhân. “Muốn cứu cha, muốn bảo vệ gia tộc Thiên Ty và phục hồi màu xanh cho thung lũng, chúng ta phải chủ động tấn công. Pháo Đài Sắt Đen... chính là điểm đến tiếp theo.”
Cậu khẽ nhắm mắt, thấu hiểu sâu sắc Lời tiên tri về Vị Cứu Tinh Hóa Gỗ ghi chép trong mật cảnh: con đường phía trước sẽ chằng chịt những cơn đau đớn co thắt kinh mạch, thể xác cậu sẽ dần hóa thành gỗ cứng sau mỗi trận chiến, nhưng ý chí của một thợ rối bảo hộ đại lục không cho phép cậu lùi bước.
Gia Huy siết chặt nắm tay phải đã hồi phục ba mươi phần trăm cảm giác lực dưới lớp găng da bảo hộ mới. Cậu đứng dậy, bước ra sát rìa thác nước ngầm. Qua làn nước đổ tung bọt trắng xóa, ánh mắt kiên định của thiếu niên thợ dệt chỉ nhìn thẳng về hướng Pháo Đài Sắt Đen xa xôi nơi chân trời—nơi những cột khói đen nghi ngút của công nghiệp hơi nước đang che khuất ánh bình minh, sẵn sàng bước vào hành trình viễn chinh giải cứu cha.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!