Đường Hầm Sinh Tử
Khói đen cuồn cuộn như những con mãng xà khổng lồ tràn ngập khắp xưởng rối của gia tộc Gia. Ngọn lửa đỏ rực, được tiếp sức bởi dầu hỏa hơi nước của quân đoàn Thiết Huyết, đang điên cuồng liếm láp những bức tường gỗ tùng cổ kính, biến những kiệt tác thủ công ngàn năm thành tro bụi trong tích tắc. Mùi nhựa thông thơm mát vốn có của xưởng rèn nay hoàn toàn bị lấn át bởi mùi than đá cháy khét và vị rỉ sét nồng nặc tàn nhẫn của Đế Quốc.
"Linh... chạy... mau..."
Gia Huy quỳ rạp trên nền đất nóng bỏng, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau từ ngón tay cái bên phải dội lên như một dòng nham thạch nung đỏ, xé toạc từng thớ thịt dọc theo cánh tay lên tận bả vai. Đó là cái giá tàn khốc của lần đầu tiên cậu vận dụng cấm thuật "Rút Tủy Chỉ Bạc". Sợi kinh mạch chính bị rút ra ngoài hóa thành sợi chỉ bạc tâm linh lấp lánh đang run rẩy nhạt nhòa dần. Tay phải của cậu hoàn toàn mất đi cảm giác, liệt vận động đến mười phần trăm, run lên bần bật không thể khống chế.
Bên cạnh cậu, Gia Linh ho rũ rượi. Cô bé mười tuổi gầy gò, da dẻ xanh xao vì bệnh phổi bẩm sinh, đang ra sức ôm lấy con rối búp bê gỗ Mộc Linh Tiên trước ngực. Đôi mắt trong trẻo của Linh nhòa lệ, nhìn xưởng rối bốc cháy và bóng dáng người cha Gia Khánh bị xích sắt khóa mạch kéo lê đi trong bất lực.
"Anh Huy... em khó thở quá... cha đâu rồi anh?" Giọng Linh nghẹn ngào, yếu ớt như tiếng gió thoảng.
"Cậu chủ Huy! Cô chủ Linh! Mau theo tôi!"
Giữa làn khói lửa mịt mù, một dáng người nhỏ thợ nhưng nhanh nhẹn lao tới. Đó là A Sáng, gia nhân trung thành của gia tộc Gia. Gương mặt chú lấm lem đầy muội than đen xì, chiếc áo vải thô rách nát vì tàn lửa. Chú không màng đến ngọn lửa đang sụp xuống từ trần nhà, lao đến đỡ lấy Gia Linh gùi lên lưng, rồi dùng bàn tay thô ráp đầy vết chai sần vực Gia Huy đứng dậy.
"Cơ quan đường hầm dưới bệ thờ tổ tiên vẫn chưa bị phát hiện! Mau lên, kỵ binh Thiết Mã đang xông vào thung lũng rồi!" A Sáng hét lớn để át đi tiếng gầm rú của động cơ hơi nước bên ngoài.
Gia Huy cắn chặt môi đến rỉ máu đỏ pha lẫn những vệt sáng bạc nhạt của linh lực dệt chỉ. Cậu dùng chút sức tàn ở tay trái, bám chặt vào vai A Sáng. Cả ba người lảo đảo băng qua những thanh xà nhà đang cháy sém rơi xuống rầm rầm.
Tiến đến bệ thờ tổ tiên bằng gỗ tùng ngàn năm ở góc xưởng, A Sáng đặt tay vào một khớp khắc hình hoa tùng ẩn dưới chân bệ, dùng lực xoay mạnh một vòng tròn ba mươi sáu độ.
"Cạch... cạch... rầm..."
Một tấm ván sàn uốn cong lại, để lộ ra một lối đi tối tăm, ẩm ướt dẫn thẳng xuống lòng đất. Đó chính là Đường hầm xưởng rối—lối thoát hiểm bí mật được đào xuyên lòng đất qua nhiều thế hệ của dòng họ Gia để phòng ngừa hoạn nạn.
"Vào mau!" A Sáng hối thúc, đỡ Gia Linh xuống trước, sau đó dìu Gia Huy leo xuống bậc thang đá ẩm ướt.
Ngay khi tấm ván sàn gỗ đóng sập lại phía trên đầu họ, bóng tối dày đặc lập tức bao trùm lấy cả nhóm. Chỉ có tiếng nổ trầm đục của đạn pháo hơi nước từ phía trên mặt đất dội xuống, làm rung chuyển những vách đất của đường hầm, khiến bụi đất rơi lả tả xuống đầu tóc họ.
"Làng Thiên Ty... tiêu rồi..." A Sáng thì thầm trong bóng tối, giọng chú run rẩy đầy đau đớn. Chú đặt Gia Linh ngồi tựa vào vách đất ẩm, rồi vội vã dùng chiếc bật lửa đá thô sơ thắp sáng một ngọn đuốc nhỏ dắt trên vách hầm.
Ánh lửa vàng vọt bập bùng hiện ra, rọi rõ gương mặt xanh xao của Gia Linh và đôi bàn tay chằng chịt vết thương của Gia Huy. Ngón tay cái bên phải của Huy rách nát, máu bạc rực sáng lam quang nhẹ vẫn liên tục rỉ ra dọc theo kẽ móng tay. Cảm giác liệt vận động mười phần trăm khiến cánh tay cậu như một khúc gỗ thừa nặng trĩu đeo bám bên sườn.
"Cậu chủ... ngón tay của cậu..." A Sáng bàng hoàng nhìn vết thương của Huy.
"Tôi không sao. A Sáng, chú có thấy chiếc rương gỗ di vật của mẹ tôi đâu không?" Gia Huy nén đau hỏi, giọng khàn đặc. Cậu nhớ rõ cha mình trước khi bị bắt đã dặn phải bảo vệ chiếc rương chứa di vật của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Lan. Trong chiếc rương đó có chiếc trâm cài tóc bằng gỗ tùng cổ rỗng ruột chứa sáp dưỡng kinh mạch đông khô cực kỳ quý hiếm—thứ duy nhất có thể cứu chữa cho đôi tay rách nát của cậu lúc này.
"Tôi... tôi đã giấu chiếc rương ở mật thất nhỏ cạnh bệ thờ trước khi xưởng cháy... Nhưng lúc nãy lửa lớn quá, tôi chưa kịp lấy ra!" A Sáng đập mạnh tay vào đùi tự trách.
Chưa kịp để họ định thần, một tiếng động lạ đột ngột truyền đến qua vách đất hầm ngầm.
"U... u... xình... xịch..."
Đó là một âm thanh đều đặn, trầm đục, mang theo tần số rung động cơ học rất đặc trưng. Gia Huy lập tức biến sắc. Cậu áp tai sát vào vách đất ẩm ướt của đường hầm để lắng nghe.
"Đội kỵ binh Thiết Mã... Chúng đang sử dụng thiết bị dò tìm chấn động mặt đất bằng hơi nước," Gia Huy thì thầm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Chúng đang ở ngay phía trên đầu chúng ta. Chỉ cần chúng ta bước mạnh tạo ra chấn động, radar hơi nước của chúng sẽ định vị chính xác vị trí đường hầm này."
A Sáng nín thở, ôm chặt lấy Gia Linh để ngăn cô bé ho khan. Không khí dưới hầm ngầm bắt đầu trở nên loãng và nóng bức do sức nóng của vụ cháy phía trên dội xuống.
"Chúng ta không thể di chuyển tiếp," Gia Huy nhận định, đôi mắt cậu sắc lạnh dưới ánh đuốc bập bùng. "Nếu chúng ta cứ đi, chấn động bước chân sẽ dẫn chúng đến lối ra sau rừng rậm. Khi đó, cả gia tộc tản cư sẽ bị bao vây. Phải tạo ra một mồi nhử để đánh lạc hướng radar của chúng."
Nhưng làm thế nào để tạo ra mồi nhử chấn động trong khi tay phải của cậu đã hoàn toàn liệt vận động? Cậu chỉ là một Thợ Rối Tập Sự, tơ thường thì bị hơi nóng thiêu rụi, còn Chỉ Bạc Tâm Linh thì chỉ mới thức tỉnh được Nhất Chỉ ở ngón cái phải.
Gia Huy nhìn xuống chiếc túi hông dắt bên người. Bên trong chỉ còn lại vài mảnh gỗ tùng thừa và một con rối gỗ nhỏ thô sơ—một con rối mộc nhân đồ chơi chưa hoàn thiện mà cậu thường gọt cho Gia Linh.
'Nhất Chỉ... Chỉ cần một sợi chỉ bạc...'
Gia Huy cắn răng chịu đựng đau đớn, dùng tay trái rạch nhẹ vết thương cũ ở ngón tay cái bên phải lần nữa. Cơn đau co thắt hệ thần kinh dội ngược lên khiến cậu suýt chút nữa ngất xỉu. Cậu vận hành cấm thuật dệt chỉ bạc tâm linh Nhất Chỉ, phóng sợi chỉ bạc mỏng manh rực sáng ánh lam ra ngoài, cắm thẳng vào khớp nối của con rối gỗ nhỏ đồ chơi.
"Quy tắc phản chấn ba mươi phần trăm..." Gia Huy lẩm nhẩm lời răn đe của tổ tiên. Mỗi sát thương hay chấn động mà con rối gánh chịu sẽ truyền ngược lại ba mươi phần trăm lực trực tiếp vào hệ thần kinh của cậu. Điều khiển con rối gỗ nhỏ này gõ nhịp tạo chấn động giả cũng đồng nghĩa với việc cậu phải gánh chịu những cơn đau buốt nhói liên tục chạy dọc cánh tay phải.
Cậu điều khiển con rối gỗ nhỏ bò dọc theo đường ống đồng dẫn nước cũ chạy dọc vách hầm hướng về phía Bắc—ngược lại với hướng di tản của họ về phía Nam.
"Cộc... cộc... cộc..."
Con rối gỗ nhỏ gõ nhịp đều đặn lên đường ống đồng, tạo ra những âm thanh giả lập tiếng bước chân người đang hoảng loạn tháo chạy về phía Bắc.
Ngay lập tức, tiếng động cơ "xình xịch" của kỵ binh Thiết Mã phía trên dịch chuyển hướng di chuyển. Tiếng vó sắt nặng nề rầm rập chạy về hướng Bắc thung lũng. Radar hơi nước của địch đã bị đánh lừa hoàn toàn.
Nhưng cái giá phải trả quá tàn khốc. Mỗi nhịp gõ của con rối gỗ lên ống đồng dội ngược lại cánh tay Gia Huy một lực phản chấn buốt nhói như có kim châm vào tủy xương. Cậu nghiến răng đến mức chảy máu khóe miệng, trán đầm đìa mồ hôi, cố giữ vững liên kết chỉ bạc mỏng manh.
"Được rồi... Chúng đã đi hướng khác..." Gia Huy thở hắt ra, lập tức ngắt liên kết chỉ bạc. Con rối gỗ nhỏ rơi rụng xuống đất không còn linh khí. Cậu quỵ ngã vào lòng A Sáng, toàn thân run rẩy dữ dội.
Nhưng tai họa chưa dừng lại ở đó.
"OÀNG!"
Một tiếng nổ kinh hoàng dội xuống từ phía trên. Có lẽ quân Đế Quốc đã ném đạn pháo hơi nước xuống khu vực phía Bắc xưởng rối để tiêu diệt mục tiêu giả. Chấn động cực mạnh từ vụ nổ làm sụp đổ hoàn toàn phần trần hầm ngầm phía sau họ. Đất đá sạt lở rầm rầm, và tệ hơn nữa, một luồng dầu hỏa hơi nước rò rỉ từ đạn pháo chảy tràn xuống, bùng cháy dữ dội ngay trong lòng đường hầm ngầm.
Ngọn lửa hung tợn bốc lên, liếm láp đống đổ nát đất đá. Ánh lửa đỏ rực rọi sáng một góc mật thất nhỏ bị sụp đổ ngay cạnh bệ thờ phía trên.
Trong đống đổ nát bốc cháy đó, Gia Huy bàng hoàng nhìn thấy chiếc rương gỗ khóa đồng chứa di vật của mẹ mình đang bị ngọn lửa bao vây, thớ gỗ tùng của chiếc rương bắt đầu cháy xém.
"Chiếc rương của bà chủ!" A Sáng hét lên khi nhìn thấy chiếc rương gỗ.
"Không được qua đó, A Sáng! Lửa lớn quá, đất đá đang sạt lở!" Gia Huy cố gắng dùng tay trái giữ chú lại, nhưng sức lực của cậu lúc này quá yếu ớt.
"Đó là di bảo duy nhất của bà chủ để lại cho cậu! Có chết tôi cũng phải lấy lại!"
A Sáng gầm lên một tiếng đầy nghĩa khí. Chú gạt tay Gia Huy ra, liều mình lao thẳng vào đống đổ nát đang bốc cháy ngùn ngụt. Chú dùng hai bàn tay thô ráp gạt đi những thanh gỗ cháy đỏ rực, da thịt chú rít lên xèo xèo vì bỏng nhiệt tàn khốc. Chú ôm chặt lấy chiếc rương gỗ khóa đồng ra khỏi đống lửa, rồi dùng hết sức bình sinh quăng mạnh chiếc rương về phía Gia Huy.
"Cậu chủ Huy! Đón lấy!"
Gia Huy dùng tay trái ôm chặt lấy chiếc rương gỗ dính đầy tàn tro nóng hổi. Cùng lúc đó, một tiếng "RẦM" lớn vang lên. Toàn bộ trần hầm ngầm phía trên đầu A Sáng hoàn toàn sụp đổ, chôn vùi chú trong đống đất đá và lửa đỏ.
"A SÁNG!!!"
Gia Huy gào lên đau đớn, nước mắt hòa lẫn máu chảy dài trên má. Cậu muốn lao vào đới đất đá để bới cứu chú, nhưng Gia Linh đã ôm chặt lấy chân cậu khóc nức nở.
"Anh Huy... đừng bỏ em... hầm sập rồi anh ơi!"
Một cơn chấn động thứ hai cực mạnh từ loạt pháo hơi nước dội xuống mặt đất. Đất đá từ phía trước đường hầm ngầm sạt lở rầm rầm, tạo thành một bức tường đất đá khổng lồ chặn đứng hoàn toàn lối thoát hiểm phía trước của họ. Lối thoát hiểm phía trước đã bị sập hoàn toàn.
Trong bóng tối chật hẹp, ngột ngạt chứa đầy khói bụi đất cát, Gia Huy ôm chặt lấy Gia Linh và chiếc rương gỗ di vật của mẹ. Đường hầm phía trước bị chặn, phía sau là lửa đỏ và đống đổ nát chôn vùi người gia nhân trung thành.
Đột nhiên, từ phía bóng tối sâu thẳm của đường hầm sạt lở phía sau họ, một âm thanh tà dị, khô khốc vang lên.
"U... u... gừ... gừ..."
Đó là tiếng gầm rú cơ học phát ra từ những chiếc họng thép rỉ sét. Tiếng bánh răng xích sắt cọ xát vào đá cọc cạch dồn dập dội lại. Những đôi mắt đỏ rực của đàn chó săn cơ khí thuộc quân đoàn Tiêu Săn Rối bắt đầu hiện ra trong bóng tối dày đặc, rít lên những luồng hơi nước nóng bỏng đầy sát khí.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!