Nhạc nềnEpicBattle_J

Thiên Ty Võng Trận Khóa Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù xanh lam đặc quánh của Đầm lầy Sương Mù Lam Tuyết như bị xé toạc bởi tiếng rít chói tai của thép rỉ. Hàm răng thép lởm chởm, đen ngòm vết dầu thải axit của con cá sấu cơ khí bán sinh học khổng lồ chỉ còn cách khớp gối chân trái của Bạch Diện Nhân chưa đầy một gang tấc. Luồng hơi nước nóng bỏng, khét lẹt mùi lưu huỳnh xả ra từ các van xả áp suất sau lưng quái thú phả thẳng vào mặt Gia Huy, mang theo mùi tử khí lạnh lẽo của sắt thép vô cảm.


“Chết đi, lũ chuột nhắt!” Giọng cười khàn khặc, méo mó của Lính Độc vang vọng từ bệ đá cao, tràn đầy sự đắc ý tàn nhẫn.


“Huy! Tránh ra!” Minh Hùng gầm lên. Gã chiến binh trọng khiên cố gắng vung tấm Khiên thiết mộc khổng lồ bọc viền sắt đen để lao tới ứng cứu, nhưng bả vai phải bị thương nặng từ trận chiến trước của gã đột ngột rách miệng rộng hơn. Máu tươi đỏ sẫm tuôn ra đầm đìa, nhuộm đỏ cả lớp băng gạc trắng dính đầy mưa axit. Lực đẩy từ cú phun axit trước đó của quái thú đã đẩy lùi Minh Hùng sát vào vách đá mục, khiến gã không thể tiến lên kịp thời để che chắn sườn cho thợ rối.


Gia Huy quỳ rạp dưới đất bùn nhão nhoét. Kính nhãn thuật thạch anh đeo bên mắt phải của cậu lập lòe những vệt lam quang hỗn loạn, dòng nước mắt máu nhạt màu đỏ pha bạc liên tục rỉ ra từ khóe mắt, lăn dài trên gương mặt tái nhợt vì kiệt sức. Cậu nghiến chặt răng, cố gắng gảy nhẹ mười đầu ngón tay dưới lớp găng da mỏng giảm phản chấn để truyền dẫn linh lực, cưỡng ép Bạch Diện Nhân thực hiện bộ pháp né tránh.


“Tùng Bộ Ảnh Di! Mau tránh ra!”


Tuy nhiên, thớ gỗ tùng cổ xưa của Bạch Diện Nhân chỉ khẽ rung lên một cách bất lực. Khớp chân trái của nó, vốn đã bị rạn nứt mười phần trăm từ trước, giờ đây khi ngâm sâu dưới vũng bùn lầy dính đầy Dầu thải axit rỉ sét đã bị ăn mòn nghiêm trọng. Lớp nhựa thông bảo vệ bên ngoài sủi bọt trắng xóa, thớ gỗ ngàn năm hóa đen và mục nát cực nhanh dưới sức tàn phá hóa học tàn khốc.


*Rắc!*


Một tiếng gãy vỡ khô khốc vang lên từ khớp gối chân trái của rối thần. Sức nặng của thân hình cao ba mét cùng áp lực bùn lầy lội đã hoàn toàn bẻ gãy khả năng thăng bằng của nó. Bạch Diện Nhân quỵ xuống, nửa thân dưới lún sâu vào vũng bùn độc hại, song kiếm gỗ tùng mẻ nhẹ cắm chặt xuống đất để giữ cho thân mình không bị lật úp.


*Thử nghiệm thất bại: Bạch Diện Nhân bị mục nát giáp chân trái mười lăm phần trăm, hoàn toàn mất đi khả năng cơ động dưới bùn lầy.*


Hàm răng thép của con cá sấu cơ khí đã chạm sát vào thớ gỗ gối của rối thần. Gia Huy cảm nhận rõ ràng cơn đau buốt nhói dội ngược từ Bạch Diện Nhân dọc theo ba sợi chỉ bạc tâm linh ở tay phải. Cậu hộc ra một ngụm máu nhạt, mười đầu ngón tay co thắt dữ dội dưới lớp găng da mỏng. Độc tố rỉ sét màu xanh lục ăn mòn đầu ngón tay từ vũ khí của Độc Nhãn trước đó lại bùng phát, nhức nhối như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua hệ thần kinh.


Cánh tay trái của cậu buông thõng bên hông, lạnh ngắt và đông cứng hoàn toàn do di chứng hàn khí phản phệ của tơ tằm băng cổ đại. Cậu chỉ còn một cánh tay phải với mười lăm phần trăm cảm cảm giác lực yếu ớt. Chỉ bạc tâm linh bị trượt liên tục trên lớp da thép trơn tuột dính đầy dầu thải của quái thú.


*“Không thể cận chiến dưới bùn sâu được nữa...”* Đầu óc Gia Huy xoay chuyển cực nhanh giữa cơn đau tột cùng. *“Đầm lầy là địa phận của chúng. Nếu ta cố di chuyển Bạch Diện Nhân, khớp gối của nó sẽ gãy vụn hoàn toàn. Muốn thắng, ta phải biến nó thành một trận nhãn đứng im, dùng toàn bộ địa hình xung quanh làm vũ khí khống chế diện rộng!”*


Quyết định điên rồ và quyết liệt hình thành trong tâm trí thiếu niên thợ rối. Cậu sẽ không chạy trốn. Cậu sẽ dệt một mạng lưới tơ vây hãm toàn bộ đầm lầy này, ngay cả khi phải trả giá bằng sự hủy diệt kinh mạch của chính mình.


Nhưng muốn kích hoạt Thiên Ty Võng Trận—cấm thuật khống chế diện rộng tối thượng của dòng họ Gia—cậu bắt buộc phải sử dụng toàn bộ mười sợi chỉ bạc từ cả hai bàn tay.


Nhìn bàn tay trái đang đông cứng lạnh ngắt như gỗ chết, Gia Huy gầm lên một tiếng khàn đục. Cậu dùng chút sức tàn của tay phải, nhặt lấy một mảnh đá thạch anh sắc bén rơi dưới bùn lầy, không ngần ngại rạch mạnh một đường dọc theo lòng bàn tay trái đang tê liệt.


*Xoẹt!*


Máu tươi màu đỏ pha lẫn sắc bạc rực rỡ tuôn ra, nóng hổi phả vào không khí lạnh giá. Gia Huy dùng ý chí sắt đá vô song, cưỡng ép dòng máu nóng cuộn trào trong huyết quản phá vỡ lớp băng hàn đang đóng băng kinh mạch tay trái. Cơn đau thấu xương tủy khiến toàn thân cậu run lên bần bật, nhưng bàn tay trái cuối cùng cũng khẽ nhúc nhích được dưới sự kích thích của máu huyết.


Cậu không dừng lại, tiếp tục dùng mảnh đá rạch nát toàn bộ mười đầu ngón tay của cả hai bàn tay.


“Thiên Ty Võng Trận! Khai!”


Gia Huy hét lớn, mười đầu ngón tay rách rưới rỉ máu bạc rực sáng phóng ra mười sợi chỉ bạc tâm linh cực dẻo dai. Mười sợi chỉ bạc không cắm vào Bạch Diện Nhân, mà lao vút xuống, cắm sâu vào lòng bùn lầy đen kịt của đầm lầy sương mù.


*VÙ VÙ VÙ!*


Từ các điểm cắm của chỉ bạc, một mạng lưới tơ vô hình rực sáng ánh bạc tâm linh bắt đầu lan rộng với tốc độ chóng mặt dưới lòng bùn. Chỉ trong chớp mắt, một trận đồ tơ bạc khổng lồ bao phủ phạm vi mười mét xung quanh bừng sáng rực rỡ xuyên qua làn sương mù xanh lam đặc quánh.


Con cá sấu cơ khí đi đầu vừa mới khép chặt hàm răng thép vào khớp gối Bạch Diện Nhân thì đột ngột khựng lại. Những sợi chỉ bạc tâm linh cực kỳ dẻo dai từ dưới lòng đất bùn đã quấn chặt lấy bốn chân bọc thép và hệ thống bánh xích truyền động của nó. Sợi tơ siết mạnh, rít lên những tiếng ken két chói tai khi cọ xát với lớp giáp thép rỉ sét.


Không chỉ một con, mà toàn bộ đàn cá sấu cơ khí bán sinh học đang lao tới xung quanh đều bị mạng lưới tơ bạc vô hình khóa chặt dưới bùn lầy. Chúng điên cuồng gầm rú cơ học, lò hơi nước sau lưng phun khói xám xịt nghi ngút, cố gắng vận lực bứt đứt sợi tơ dẻo dai, nhưng Thiên Ty Võng Trận càng kéo căng lại càng siết chặt, cắm sâu vào các khớp bánh răng hở của chúng.


“Cái gì? Mạng lưới tơ này từ đâu ra?” Lính Độc bàng hoàng đứng bật dậy trên bệ đá cao, thiết bị điều khiển bằng đồng cổ trên tay hắn phát ra những tiếng cạch cạch hỗn loạn khi các tín hiệu phản hồi từ đàn cá sấu bị chặn đứng.


“Đàn súc vật bọc thép của ngươi... đứng im ở đó đi!” Gia Huy gầm lên, hai tay cậu giật mạnh, mười đầu ngón tay rỉ máu bạc rực rỡ siết chặt lấy các sợi chỉ dẫn truyền địa mạch.


Tuy nhiên, đàn cá sấu cơ khí bán sinh học không dễ dàng bị khuất phục. Nhận thấy chuyển động bị khóa chặt, Lính Độc điên cuồng gạt cần điều khiển trên thiết bị đồng cổ. Các lò hơi nước áp lực cao trên lưng đàn cá sấu đồng loạt bùng nổ hỏa lực, xả ra những luồng khí nóng bỏng và luồng dầu thải axit rỉ sét nhiệt độ cao để nung chảy mạng lưới tơ bạc.


Sợi tơ tằm thường bắt đầu có dấu hiệu bị nhiệt lượng thiêu rụi, lam quang trên võng trận lung lay dữ dội. Gia Huy chịu áp lực kéo căng cực hạn, kinh mạch hai cánh tay sưng phồng rạn đỏ, Điểm Nghẽn Mạch Máu co thắt dữ dội khiến toàn thân cậu run rẩy như sắp vỡ tung.


“Huy! Ta tới đây!”


Từ phía trên màn sương mù dày đặc, một bóng người thanh mảnh, mặc đồ da bó màu đen bất ngờ lao ra từ vách đá ẩm ướt. Đó là Đỗ Quyên—nữ xạ thủ nỏ gỗ của đội tự vệ. Gương mặt cô lạnh lùng, quyết đoán, hai tay nâng chiếc nỏ thần Thiên Ty chế tác từ gỗ tùng ngàn năm nhắm thẳng vào chiến trường.


*PHẬP! PHẬP! PHẬP!*


Liên tiếp mười mũi tên nỏ gỗ bắn ra với tốc độ nhanh như chớp. Mỗi mũi tên đều mang theo một cuộn dây tơ tằm dính cực chắc do Đỗ Quyên chế tạo. Những mũi tên cắm chính xác vào các van xả hơi nước và họng súng phun axit của đàn cá sấu cơ khí đang bị khóa chặt dưới bùn.


*XÈO XÈO!*


Chất keo dính chịu nhiệt trên mũi tên bùng nổ, gặp nhiệt độ cao của hơi nước lập tức đông cứng lại thành một lớp màng keo dày đặc, bịt kín hoàn toàn các van xả áp suất lò hơi của quái thú.


“Không! Lũ ngu ngốc, mau xả áp!” Lính Độc kinh hoàng hét lên khi thấy các cột chỉ số áp lực trên thiết bị điều khiển của mình nhảy vọt lên vùng đỏ nguy hiểm.


Nhưng đã quá muộn. Khi các van xả hơi bị bịt kín bởi tơ dính của Đỗ Quyên, áp lực hơi nước bên trong lò nung của đàn cá sấu cơ khí không thể thoát ra ngoài, tích tụ nhiệt lượng khổng lồ rực sáng li tâm.


“Huy! Siết chặt võng trận!” Đỗ Quyên hét lớn, tay cô nhanh thoăn thoắt nạp loạt tên thứ hai.


Gia Huy nén đau đớn tột cùng, hai cánh tay xuất hiện các vệt vân gỗ thạch anh nhạt rực sáng lam quang dữ dội dọc theo kinh mạch rách nát. Cậu dùng toàn lực giật mạnh mười đầu ngón tay rách rưới.


“Thiên Ty Võng Trận! Thu!”


Mạng lưới tơ bạc dưới bùn lầy đột ngột co rút với lực siết cực hạn, tạo ra các đường cắt sắc bén xé rách lớp giáp thép mỏng và cắt đứt các đường ống dẫn khí hơi nước rò rỉ của đàn cá sấu cơ khí.


*ẦM! ẦM! ẦM!*


Tiếng nổ liên hoàn kinh hoàng vang dội khắp đầm lầy sương mù. Các lò hơi nước áp lực cao trên lưng đàn cá sấu cơ khí bán sinh học đồng loạt phát nổ dữ dội do quá nhiệt. Những luồng lửa đỏ rực và mảnh thép rỉ sét văng tung tóe khắp nơi, quét sạch làn sương mù xanh lam đặc quánh quanh khu vực trung tâm.


Sức nổ kinh hoàng dội ngược một lực chấn động tàn khốc dọc theo mười sợi chỉ bạc tâm linh, đánh thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Gia Huy.


“Aaa!”


Gia Huy hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cảm giác như có hàng vạn luồng điện cao áp đang thiêu rụi toàn bộ kinh mạch hai cánh tay cậu. Điểm Nghẽn Mạch Máu co thắt dữ dội toàn thân, các mạch máu trên tay phải sưng phồng rạn đỏ tấy lên dọc lên tận bả vai, trong khi tay trái vừa gượng dậy lại bị đông cứng lạnh ngắt trở lại.


Cậu ngã quỵ xuống đất bùn lầy dính đầy tro tàn rỉ sét, mười đầu ngón tay rách nát rỉ máu bạc rực sáng nhạt dần rồi mất hoàn toàn cảm giác lực. Tầm nhìn của cậu mờ đi nhanh chóng qua chiếc kính thạch anh đeo bên mắt phải rỉ dòng nước mắt máu đỏ pha bạc nhạt.


Trước khi bóng tối hoàn toàn bao phủ ý thức, Gia Huy lờ mờ nhìn thấy mạng lưới tơ bạc Thiên Ty Võng Trận siết chặt tiêu diệt hoàn toàn toán Lính Độc trên bệ đá cao, nhưng cơ thể cậu đã hoàn toàn đổ sụp dưới sức ép tàn khốc của cấm thuật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!