Nhạc nềnEpicBattle_J

Cá Sấu Cơ Khí Bán Sinh Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú xé tai từ lòng bùn lầy dội thẳng qua sương mù, kéo theo những bọt khí axit đen bốc mùi hôi thối dâng lên dữ dội. Làn sương màu xanh lam đặc quánh của Đầm lầy Sương Mù Lam Tuyết như bị xé toạc ra bởi những luồng hơi nước nóng bỏng áp lực cao. Dưới dòng nước bùn đen ngòm, những bóng đen khổng lồ dài hơn năm mét bắt đầu trồi lên, để lộ ra những chiếc lưng bọc giáp thép rỉ sét chằng chịt vảy sừng cơ khí.


Đó là đàn cá sấu cơ khí bán sinh học—một dạng biến thể thú săn mồi tàn độc của lực lượng Kỵ Sĩ Hơi Nước Bán Sinh Học thuộc Đế Quốc Thiết Huyết. Cơ thể chúng là sự kết hợp quái dị giữa da thịt thối rữa của loài cá sấu đầm lầy cổ xưa và những tấm giáp thép rỉ bọc ngoài khớp nối cơ khí hơi nước. Trên lưng mỗi con quái thú, những chiếc van xả áp suất liên tục phun ra những luồng khí xám xịt, xộc thẳng vào mũi mùi dầu thải axit rỉ sét hôi nồng.


“Lũ chuột nhắt thung lũng, các ngươi trốn kỹ thật đấy!”


Một giọng nói khàn khặc, méo mó vang lên qua bộ lọc khí của chiếc mặt nạ sắt. Từ trên một bệ đá nhô cao giữa đầm lầy, Lính Độc xuất hiện trong bộ đồ bảo hộ kín mít màu xám xịt. Hông hắn đeo những bình chứa dầu thải axit rỉ sét đen ngòm, tay cầm một thiết bị điều khiển bằng đồng cổ phát ra những tiếng cạch cạch đều đặn. Hắn cười độc địa, chỉ tay về phía nhóm thợ rối:


“Thiết Lang đại úy đã ra lệnh tiêu diệt tận gốc tàn dư của tộc Thiên Ty. Đàn cá sấu cơ khí của ta đã đói bụng nhiều ngày rồi. Hãy biến thành chất đốt cho lò hơi nước của chúng đi!”


*GÀOOO!*


Theo mệnh lệnh của Lính Độc, con cá sấu cơ khí đi đầu há to chiếc miệng răng thép lởm chởm, phun ra một luồng Dầu thải axit rỉ sét đen kịt. Luồng chất lỏng axit mang theo nhiệt độ sôi sùng sục của lò hơi nước xé gió lao thẳng về phía Gia Huy. Chất độc ăn mòn chưa chạm đất đã làm héo úa những nhành cỏ mục xung quanh, bốc lên làn khói độc màu vàng nhạt.


“Huy! Lui lại sau!”


Minh Hùng hét lớn. Dù bả vai phải vẫn còn rỉ máu đỏ sẫm qua lớp băng gạc dính mưa axit từ trận chiến trước, gã khổng lồ vẫn dũng cảm bước lên trước. Hai tay gã siết chặt lấy Khiên thiết mộc khổng lồ bọc viền sắt đen, đập mạnh chân khiên xuống nền đất bùn nhão nhoét.


*ẦM!*


Một bức tường linh khí thiết mộc bùng lên từ tấm khiên cổ hóa thạch, chặn đứng luồng dầu thải axit rỉ sét đang phun tới. Chất lỏng axit va đập dữ dội vào mặt khiên, rít lên những tiếng xèo xèo chói tai. Lớp viền sắt đen rèn nguội bắt đầu bị axit gặm nhấm, sủi bọt trắng xóa và tỏa ra làn khói ăn mòn nồng nặc. Minh Hùng nghiến chặt răng, cơ bắp cuồn cuộn trên hai cánh tay run lên bần bật dưới áp lực nóng bỏng của luồng axit. Gã cảm nhận được bả vai phải bị thương của mình đang rách miệng rộng hơn, máu tươi thấm đẫm lớp vải gạc trắng.


“Hùng! Đừng cố quá!” Gia Huy hét lên từ phía sau sườn của gã chiến binh đỡ đòn.


Gia Huy muốn di chuyển để hỗ trợ đồng đội, nhưng cơ thể cậu lúc này đã chạm tới giới hạn tàn khốc của cái giá tích lũy. Cánh tay trái của cậu buông thõng bên hông, hoàn toàn đông cứng lạnh ngắt như một khúc gỗ chết dưới tác động của luồng hàn khí phản phệ từ tơ tằm băng cổ đại. Bàn tay phải của cậu—dù đã được bọc trong đôi Găng tay da mỏng giảm phản chấn do chị họ Gia Vy dệt—vẫn đang run rẩy dữ dội với vệt vân gỗ thạch anh nhạt rực sáng lam quang dọc theo kinh mạch rách nát. Cậu chỉ còn mười lăm phần trăm cảm giác lực ở tay phải. Mỗi lần khẽ nhúc nhích ngón tay, độc tố rỉ sét màu xanh lục ăn mòn đầu ngón tay lại nhói lên đau buốt tận xương tủy.


“Không sao! Ta vẫn chịu được!” Minh Hùng gầm lên, dùng toàn lực bả vai trái gồng tấm khiên đẩy lùi luồng axit. “Huy, mau khởi động Bạch Diện Nhân! Đầm lầy này quá sâu, ta không thể di chuyển linh hoạt để bảo vệ sườn cho ngươi mãi được!”


Gia Huy cắn chặt môi đến mức rỉ máu. Cậu biết Minh Hùng nói đúng. Trong môi trường đầm lầy ẩm ướt cực lạnh này, nếu không có rối thần chiến đấu, tất cả sẽ bị đàn cá sấu cơ khí nuốt chửng. Cậu nhắm nghiền mắt trái, tập trung toàn bộ linh lực còn sót lại vào mắt phải đeo kính thạch anh.


“Tĩnh Tâm Quyết... Nhất Cảnh!”


Nhịp tim của Huy bắt đầu đập chậm lại, ổn định tần số rung động với thớ gỗ tùng cổ xưa của Bạch Diện Nhân đang đứng standby cạnh gốc cây mục nát. Cậu gượng cánh tay phải run rẩy lên, gảy nhẹ mười đầu ngón tay dưới lớp găng da mỏng. Ba sợi chỉ bạc tâm linh rực sáng lam quang phóng ra từ ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa, cắm thẳng vào trận nhãn hoa tùng trước ngực rối thần.


*VÙÙÙ!*


Đôi mắt gỗ của Bạch Diện Nhân (Cấp 1) bừng sáng lam quang nhạt. Con rối thần cao ba mét bước một bước nặng nề ra khỏi gốc cây mục, chắn trước mặt Hoàng Yến và Thanh Mai đang lùi lại phía sau. Khớp chân trái của Bạch Diện Nhân vốn đã bị rạn nứt mười phần trăm từ trận chiến trước, giờ đây khi dẫm xuống bùn lầy lội lại phát ra tiếng rắc rắc đầy nguy hiểm.


“Hoàng Yến, muội và Thanh Mai tìm lối thoát lên các bệ đá cao!” Gia Huy điều khiển Bạch Diện Nhân vung song kiếm gỗ tùng lên, giọng nói khàn khặc vì kiệt sức. “Đàn cá sấu này có lợi thế tuyệt đối dưới nước bùn. Chúng ta phải đưa trận chiến lên cạn!”


“Nhưng cỏ Lam Tuyết tươi nằm ở ngay mạch nước ngầm phía sau đàn cá sấu!” Hoàng Yến lo lắng hét lên, tay cô siết chặt chiếc liềm hái bằng ngọc bích. Cô nhìn thấy những bụi cỏ màu xanh lam lấp lánh phấn trắng đang mọc trên một bệ đá ẩm ướt sát trung tâm đầm lầy, ngay phía sau hàng phòng ngự của Lính Độc.


“Để ta xử lý lũ súc vật bọc thép này trước!”


Gia Huy nghiến răng điều khiển Bạch Diện Nhân lướt tới. Dưới tác động của bùn lầy bám chặt, tốc độ di chuyển của rối thần bị giảm đi rõ rệt. Bạch Diện Nhân vung song kiếm gỗ tùng chém một đường chéo chữ X hướng thẳng vào cổ con cá sấu cơ khí đang phun axit.


*XOẢNG!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Song kiếm gỗ tùng va chạm dữ dội với lớp giáp thép rỉ bọc quanh cổ quái thú. Lớp da thép hơi nước của con cá sấu quá dày, lại dính đầy bùn đất trơn tuột khiến lưỡi kiếm gỗ bị trượt đi, chỉ để lại một vệt xước trắng xóa trên giáp sắt và làm mẻ nhẹ lưỡi kiếm gỗ tùng của rối thần.


“Gừ... gừ...”


Con cá sấu cơ khí không hề biết đau đớn. Lò hơi nước sau lưng nó xả ra một luồng khí nóng bỏng, đẩy công suất cơ bắp thép lên cực hạn. Nó quật mạnh chiếc đuôi thép khổng lồ bọc vảy sắt rỉ về phía Bạch Diện Nhân.


*ẦM!*


Cú quật đuôi như trời giáng đánh sụp hoàn toàn nền đất bùn nhão nhoét dưới chân Bạch Diện Nhân. Khớp chân trái vốn đã bị rạn nứt của rối thần không chịu nổi lực chấn động mạnh, phát ra tiếng gãy vỡ khô khốc. Cả thân hình khổng lồ cao ba mét của Bạch Diện Nhân mất đà, sụp lún sâu xuống một vũng bùn lầy đen kịt chứa đầy Dầu thải axit rỉ sét đang sủi bọt.


“Rắc... rắc...”


Chất lỏng axit đen ngòm bốc mùi hôi thối nhanh chóng bao phủ lấy đôi chân gỗ của Bạch Diện Nhân. Lớp nhựa thông bảo vệ bên ngoài bị axit gặm nhấm rít lên xèo xèo, thớ gỗ tùng ngàn năm bắt đầu hóa đen và mục nát với tốc độ chóng mặt.


*Cảnh báo: Cấu trúc giáp chân gỗ ngoài của Bạch Diện Nhân bị mục nát mười lăm phần trăm!*


Cơn đau phản chấn ba mươi phần trăm từ rối thần dội ngược dọc theo ba sợi chỉ bạc, xộc thẳng vào hệ thần kinh cánh tay phải của Gia Huy. Cậu khuỵu một gối xuống bùn lầy, hộc ra một ngụm máu nhạt đỏ pha bạc, mười đầu ngón tay dưới lớp găng da mỏng co giật dữ dội. Cơn co thắt kinh mạch khiến cậu cảm thấy như cánh tay phải của mình cũng đang bị axit ăn mòn tận xương tủy.


“Huy!” Hoàng Yến kinh hoàng hét lên, định lao ra cứu cậu nhưng bị Thanh Mai kéo lại.


“Đừng ra đó! Nước bùn xung quanh con rối đã bị nhiễm axit cực nặng, ngươi chạm vào sẽ hoại tử da thịt ngay lập tức!” Thanh Mai nghiến răng, tay siết chặt tẩu thuốc, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào đàn cá sấu đang khép vòng vây.


Gia Huy gượng đầu dậy, nhãn lực thấu thị từ mắt phải đeo kính thạch anh mờ đi vì máu nhạt rỉ ra. Cậu cố gắng vận dụng chỉ bạc để giật đứt bánh răng cổ của con cá sấu cơ khí đang áp sát, nhưng lớp nước bùn trơn tuột dính đầy dầu thải axit khiến sợi chỉ bạc không thể bám chặt vào các khớp nối kim loại rỉ sét của quái thú. Sợi chỉ trượt đi vô dụng trong không khí.


Bạch Diện Nhân hoàn toàn mất đi khả năng cơ động linh hoạt, quỵ gối sâu dưới vũng bùn axit, hai cánh tay gỗ tùng run rẩy cố nâng song kiếm lên phòng ngự trong vô vọng.


Con cá sấu cơ khí bán sinh học khổng lồ đi đầu từ từ bò tới. Chiếc miệng rộng bọc giáp thép rỉ của nó há to, để lộ ra hàng răng thép sắc bén lởm chởm đang rỉ ra dòng dầu thải đen xì. Lò hơi nước sau lưng nó rít lên dồn dập, tích tụ áp lực hơi nước cực hạn để thực hiện cú đớp nghiền nát khớp gối chân trái đang rạn nứt của rối thần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!