Nhạc nềnEpicBattle_J

Tiến Vào Đầm Lầy Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit dầm dề trút xuống bìa Rừng Gỗ Rỉ Sét cuối cùng cũng bắt đầu ngớt hạt, để lại một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt mùi lưu huỳnh và kim loại hoen rỉ. Gia Huy quỳ gục dưới đất bùn nhão nhoét, mười đầu ngón tay của cậu run rẩy dữ dội không cách nào kiểm soát. Cơn đau nhói buốt lạnh xương tủy từ những vệt độc tố rỉ sét màu xanh lục—di chứng tàn khốc mà cặp dao rung tần số cao của Độc Nhãn để lại—đang âm thầm bò dọc theo các đường kinh mạch rách nát trên cánh tay phải của cậu.


Dưới lớp băng gạc trắng sờn cũ, vệt vân gỗ thạch anh nhạt vốn lấp lánh ánh bạc tâm linh giờ đây đang bị những tia độc khí màu lục nhạt bao phủ, tỏa ra nhiệt lượng nóng lạnh thất thường. Mỗi nhịp tim đập là một lần chất độc như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua hệ thần kinh vận động, khiến bả vai Huy co rút đau đớn. Cánh tay trái của cậu vẫn buông thõng bên hông, hoàn toàn đông cứng lạnh ngắt do luồng hàn khí phản phệ từ trận chiến dệt tơ tằm băng trước đó.


“Đừng có bướng bỉnh nữa, Huy!”


Thanh Mai cúi xuống, mái tóc búi cao bằng nhành tùng khô khẽ đung đưa. Đôi mắt sắc sảo của nữ dược sư lập dị hiện rõ vẻ lo âu xen lẫn giận dữ. Cô thô bạo nắm lấy cổ tay phải của Huy, dùng ngón tay miết nhẹ lên vệt vân gỗ đang chuyển dần sang sắc xám xịt.


“Độc tố rỉ sét từ vũ khí cơ khí của Đế Quốc đang ăn mòn tận tủy của ngươi. Nếu trong vòng mười hai canh giờ tới không tìm được cỏ Lam Tuyết sơ cấp còn tươi để chế sáp thanh tẩy, mười đầu ngón tay dệt chỉ này của ngươi sẽ vĩnh viễn hóa thành gỗ chết. Đến lúc đó, đừng nói là điều khiển Bạch Diện Nhân, ngay cả việc tự cầm đũa ăn cơm ngươi cũng đừng hòng nghĩ tới!”


Minh Hùng đứng bên cạnh, tấm Khiên thiết mộc khổng lồ bọc viền sắt đen dựng đứng bên sườn. Bả vai gã chiến binh trọng khiên vẫn còn rỉ máu đỏ sẫm qua lớp gạc dính mưa axit, nhưng gã vẫn nghiến răng, giọng trầm đục:


“Ta sẽ đi cùng Huy. Dù có phải san phẳng cái đầm lầy đó, ta cũng phải lấy bằng được cỏ Lam Tuyết về!”


“Ngươi đi?” Thanh Mai lườm Minh Hùng một cái sắc lẹm, tẩu thuốc bằng gỗ trên tay cô gõ mạnh vào mặt khiên rạn nứt của gã. “Nhìn lại bả vai rách nát của ngươi đi! Lực phản chấn từ chiêu Thiết Mộc Trận Phản đã làm chấn động toàn bộ xương khớp của ngươi rồi. Ngươi muốn đi để làm mồi cho lũ cá sấu cơ khí dưới đầm lầy sao? Ở lại đây bảo vệ Gia Linh và đoàn người tị nạn. Chuyến này, chỉ có ta và Hoàng Yến đưa Huy đi.”


Từ phía sau bụi rậm ngụy trang, Hoàng Yến bước ra. Thiếu nữ mười sáu tuổi thanh tú, mặc bộ y phục vải thô màu xanh lá dính đầy bùn đất, hông đeo chiếc giỏ tre nhỏ và tay lăm lăm chiếc liềm hái bằng ngọc bích lấp lánh. Ánh mắt cô gái hái thuốc ngập tràn sự kiên định, không hề có một chút sợ hãi trước cấm địa đầy rẫy hiểm nguy trước mặt.


“Huy, muội biết lối tắt dẫn vào Đầm lầy Sương Mù Lam Tuyết,” Hoàng Yến khẽ nói, giọng dịu dàng nhưng vô cùng quyết đoán. “Nơi đó quanh năm sương mù bao phủ, địa hình trơn trượt hiểm trở, nhưng muội đã từng leo vách đá Tử Thần gần đó nên am hiểu lối đi. Muội sẽ dẫn huynh đi tìm cỏ Lam Tuyết tươi.”


Gia Huy ngước mắt nhìn Hoàng Yến, khóe mắt phải đeo kính thạch anh vẫn còn vương vệt nước mắt máu nhạt màu đỏ pha bạc đã khô. Cậu khẽ gật đầu, cố nén cơn đau đang cuộn trào trong lồng ngực. Cậu biết mình không thể gục ngã ở đây. Người cha Gia Khánh vẫn đang bị giam cầm tại Pháo Đài Sắt Đen, em gái Gia Linh vẫn đang yếu ớt cần sự bảo vệ của cậu. Cậu phải giữ được đôi tay này.


Ba người nhanh chóng xuất phát, để lại Minh Hùng và Lâm Đức canh gác lối vào làng tị nạn dã chiến.


Khi bước qua ranh giới của Rừng Gỗ Rỉ Sét, cảnh tượng Đầm lầy Sương Mù Lam Tuyết hiện ra trước mắt họ như một bức tranh âm u và chết chóc. Một vùng đầm lầy rộng lớn, ngập ngụa nước bùn đen kịt, bao phủ bởi một làn sương mù màu xanh lam lơ lửng ma quái. Làn sương ấy không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương của địa mạch nước ngầm ngàn năm, mà còn tỏa ra một mùi hăng hắc tà dị—mùi của phấn hoa Lam Tuyết hòa lẫn với khí thải độc hại từ các nhà máy cơ khí biên giới.


“Cẩn thận, đừng hít quá sâu làn sương mù xanh này,” Thanh Mai cảnh báo, cô lấy ra hai miếng vải tẩm dược liệu đưa cho Huy và Hoàng Yến bịt mũi. “Sương mù này có chứa độc tố gây ảo giác cực mạnh. Nếu tinh thần lực của ngươi bị dao động, ngươi sẽ vĩnh viễn lạc lối trong đầm lầy này và làm mồi cho bùn hút.”


Hoàng Yến đi tiên phong. Cô cầm một cây gậy tre già dài, liên tục gõ mạnh xuống nền đất bùn phía trước để dò đường.


“Huy, bước theo dấu chân của muội,” Hoàng Yến quay đầu lại nhắc nhở, đôi chân đi giày cỏ của cô di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, uyển chuyển tránh né những vũng bùn lầy lội có màu đen sẫm—những cái bẫy bùn hút chết người có thể nuốt chửng một chiến binh bọc thép trong vài nhịp thở.


Gia Huy bước đi từng bước nặng nề phía sau. Cánh tay phải của cậu đau nhức đến mức cậu phải dùng cánh tay trái đông cứng của mình gồng lên, ép chặt cánh tay phải vào sát lồng ngực để giảm bớt sự rung động khi di chuyển. Mười đầu ngón tay quấn chặt băng gạc tơ tằm băng của cậu rỉ ra những giọt máu bạc nhạt, thấm đẫm lớp vải trắng.


Càng tiến sâu vào đầm lầy, làn sương mù màu xanh lam càng trở nên dày đặc hơn. Ánh sáng bình minh yếu ớt không cách nào xuyên qua được lớp sương mù đặc quánh, biến không gian xung quanh thành một màu lam mờ ảo, quái dị.


Đột nhiên, tiếng xích sắt loảng xoảng khô khốc vang lên bên tai Gia Huy.


Cậu giật mình nhìn về phía trước. Qua làn sương mù xanh, bóng dáng cao gầy, khòm lưng của người cha Gia Khánh đột ngột hiện ra. Ông mặc bộ quần áo thợ sờn cũ rách nát, trên cổ và hai tay quấn chặt những sợi xích sắt cơ khí khóa mạch rỉ sét đen kịt. Gương mặt cha đầy những vết sẹo cải tạo cơ khí hóa, đôi mắt vô hồn đang nhìn cậu, miệng mấp máy không thành tiếng:


“Huy... cứu cha... cứu cha...”


“Cha!”


Gia Huy thốt lên một tiếng nghẹn ngào, lồng ngực cậu thắt lại một cơn đau buốt nhói. Ý chí bảo vệ gia đình bùng lên mãnh liệt khiến cậu quên đi đau đớn thể xác, định bước chân lao thẳng về phía bóng hình của cha trong làn sương mù.


“Huy! Đứng im! Đó là ảo giác!”


Tiếng hét thất thanh của Hoàng Yến vang lên ngay bên cạnh sườn, cùng lúc đó, cây gậy tre của cô vung ngang chặn trước ngực cậu. Gia Huy giật mình nhìn xuống dưới chân. Chỉ còn nửa bước nữa, bàn chân cậu đã đạp thẳng vào một vũng bùn đen kịt đang sủi bọt khí axit xèo xèo—một cái hố sập chứa đầy chất độc ăn mòn.


Ảo ảnh về người cha Gia Khánh tan biến vào làn sương mù xanh lam như một làn khói nhẹ. Gia Huy hộc ra một ngụm máu nhạt, trán đẫm mồ hôi lạnh. Cậu nhận ra tinh thần lực của mình đã bị độc tố sương mù khai thác sâu vào nỗi dằn vặt lo sợ cứu cha.


“Ngồi xuống! Vận hành Tĩnh Tâm Quyết ngay lập tức!” Thanh Mai nghiêm giọng ra lệnh, bàn tay cô ấn mạnh lên vai Huy.


Gia Huy lập tức xếp bằng ngồi xuống đất bùn lạnh lẽo. Cậu nhắm nghiền hai mắt, nén chặt cơn đau co thắt kinh mạch đang tàn phá cánh tay phải rạn đỏ. Cậu bắt đầu điều hòa nhịp thở sâu theo nhịp rung của địa mạch thung lũng, vận hành *Tĩnh Tâm Quyết - Nhất Cảnh* mà lão thợ rối mù Mộc Tôn đã truyền dạy.


Nhịp tim đang đập dồn dập hơn trăm nhịp một phút của Huy bắt đầu chậm lại, ổn định và thư thái kỳ lạ. Dòng lam khí nhạt bao phủ xung quanh cơ thể cậu, giúp thanh tẩy bớt độc tố ảo giác đang xâm nhập vào hệ thần kinh thị giác qua mắt phải đeo kính thạch anh. Khi cậu mở mắt ra lần nữa, làn sương mù xanh lam xung quanh đã trở lại trạng thái vô tri vô giác, không còn khả năng lay động tâm trí cậu.


“Cảm ơn muội, Yến,” Gia Huy khẽ nói, giọng khàn khàn đầy mệt mỏi.


“Chúng ta phải nhanh lên,” Thanh Mai cúi xuống bên cạnh một dòng nước nhỏ chảy quanh các vách đá đầm lầy, đôi mày thanh tú của cô nhíu chặt lại. Cô dùng tẩu thuốc gạt nhẹ một lớp váng dầu màu đen xì, bốc mùi hôi thối nồng nặc đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước nước.


“Là dầu thải axit rỉ sét. Lũ Lính Độc của Đế Quốc đang bí mật xả chất thải cơ khí từ các nhà máy biên giới vào nguồn nước của đầm lầy này. Chúng muốn hủy diệt toàn bộ hệ sinh thái thảo dược tự nhiên của thung lũng để triệt hạ thợ rối chúng ta.”


Hoàng Yến nghe vậy, gương mặt thanh tú biến sắc. Cô vội vàng chạy đến bên một vách đá ẩm ướt gần đó, nơi có vài bụi cỏ màu xanh lam nhạt phủ lớp phấn trắng như tuyết đang mọc xen giữa các khe đá.


“Cỏ Lam Tuyết sơ cấp đây rồi!”


Hoàng Yến mừng rỡ reo lên. Cô nhanh nhẹn vung chiếc liềm hái bằng ngọc bích cắt sát gốc bụi cỏ để giữ nguyên linh khí tự nhiên. Nhưng ngay khi lưỡi liềm vừa chạm vào thân cỏ, cả bụi cỏ Lam Tuyết đột ngột rũ xuống, chuyển sang màu đen kịt và mục nát thành một đống tro tàn hôi thối ngay trước mắt họ.


“Không thể nào...” Hoàng Yến bàng hoàng, đôi tay cầm liềm run rẩy. Cô liên tục chạy đến các bụi cỏ khác xung quanh bờ đầm lầy để hái, nhưng tất cả đều chịu chung một số phận: héo úa và mục nát hoàn toàn do đã bị thấm đẫm dầu thải axit rỉ sét từ nguồn nước bị ô nhiễm.


“Độc tố axit đã ăn sâu vào rễ của các bụi cỏ ở rìa ngoài đầm lầy rồi,” Thanh Mai thở dài, giọng trầm xuống đầy nghiêm trọng. “Muốn tìm được cỏ Lam Tuyết sơ cấp còn tươi chưa bị tàn phá, chúng ta bắt buộc phải tiến sâu vào khu vực trung tâm đầm lầy—nơi có mạch nước lạnh ngầm tinh khiết bảo hộ. Nhưng nơi đó...”


Lời nói của Thanh Mai chưa kịp dứt thì mặt đất bùn lầy dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội.


*ÙNG... ÙNG...*


Một tiếng gầm rú hơi nước trầm đục, nặng nề vang lên từ sâu dưới lòng bùn lầy đen kịt. Tiếng động cơ học ấy thô bạo xé toạc bầu không khí im lặng của đầm lầy sương mù, kéo theo những bọt khí axit đen ngòm bốc mùi hôi thối sủi lên sùng sục trên mặt nước dầm dề.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!