Chém Đứt Rung Tần
“Rít... rít... rít!”
Tiếng rít chói tai từ bộ phận cơ khí tăng áp của Độc Nhãn dội thẳng vào màng nhĩ Gia Huy, sắc bén và tàn nhẫn như muốn xé toạc màn mưa axit dầm dề đang trút xuống bìa Rừng Gỗ Rỉ Sét. Lò hơi nước nén lắp sau lưng gã sát thủ một mắt đột ngột phụt ra hai luồng khói đen kịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu thải rỉ sét. Áp lực hơi nước bên trong các đường ống dẫn của gã đã được đẩy lên mức tối đa, khiến cặp dao cơ khí rung tần số cao run lên bần bật, tạo ra những vệt mờ đỏ tía xé rách không khí.
Sát khí đậm đặc đến mức khiến những giọt mưa axit chưa kịp chạm đất đã bị bốc hơi thành những làn sương trắng mờ ảo. Độc Nhãn gầm lên một tiếng khàn khục từ sau chiếc mặt nạ sắt vô cảm:
“Chút huyết tơ rác rưởi này... làm sao cản được công nghệ của Đế Quốc!”
Gia Huy quỳ một gối dưới đất bùn nhão nhoét, tấm lưng gầy tựa chặt vào vách đá lạnh buốt để giữ thăng bằng. Cánh tay phải của cậu căng ra như dây đàn, các vệt vân gỗ thạch anh nhạt dưới lớp băng gạc rực sáng lam quang dữ dội, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng để chống chọi lại lực rung cao tần đang truyền dọc theo ba sợi huyết chỉ đỏ rực. Bàn tay trái của cậu vẫn buông thõng bên hông, hoàn toàn đông cứng, lạnh ngắt và liệt vận động do di chứng hàn khí phản phệ của tơ tằm băng cổ đại từ trận chiến trước.
Mắt phải đeo kính thạch anh của Huy nhức nhối như bị kim đâm, dòng nước mắt máu nhạt màu đỏ pha bạc liên tục rỉ ra từ khóe mắt, lăn dài xuống cằm rồi nhỏ xuống đất bùn. Cậu đang phải chia tách tinh thần lực đến mức cực hạn để vừa duy trì nhãn thuật thấu thị Tâm Nhãn Sơ Cấp, vừa cưỡng ép cánh tay phải chỉ mới hồi phục mười lăm phần trăm cảm giác lực điều khiển Bạch Diện Nhân.
“Rắc... rắc...”
Ba sợi huyết chỉ đỏ rực quấn quanh cặp dao của Độc Nhãn bắt đầu phát ra những tiếng kêu rạn nứt khô khốc. Lực rung chấn cao tần của gã sát thủ quá mạnh, nó đang liên tục nghiền nát cấu trúc linh lực bên trong sợi chỉ. Nếu huyết chỉ đứt, đôi tay của Gia Huy sẽ bị phế vĩnh viễn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Gia Huy không chọn cách phòng ngự thụ động. Đôi mắt rực lam quang của cậu co rụt lại, nhìn thấu qua lớp khói độc rỉ sét để tìm kiếm một cơ hội phản công.
“Không thể kéo dài... Mình phải chủ động ngắt kết nối hoặc tiêu diệt gã ngay lập tức!”
Nghĩ là làm, Gia Huy nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ môi. Cậu gẩy nhẹ ngón tay trỏ phải, điều khiển Bạch Diện Nhân (Cấp 1) đang đứng chắn phía trước phóng thêm hai sợi chỉ bạc tâm linh mỏng mảnh từ cổ tay gỗ. Hai sợi chỉ xé gió lao vút đi, nhắm thẳng vào cổ họng của Độc Nhãn với ý định siết cổ gã từ phía sau.
*KENG! KENG!*
Nhưng ngay khi hai sợi chỉ bạc vừa chạm vào cổ Độc Nhãn, một loạt tia lửa cơ khí bắn ra chói mắt. Lớp giáp cổ bọc thép hơi nước dày cộp của gã sát thủ, được thiết kế đặc biệt để bảo vệ hệ thống xả khí, đã dễ dàng gạt văng hai sợi chỉ bạc của Huy. Lực phản chấn từ cú đánh hụt dội ngược lại khiến kinh mạch tay phải của Huy co thắt dữ dội, cậu hộc ra một ngụm máu nhạt đỏ pha bạc, ngã quỵ xuống bùn.
“Hahaha! Vô ích thôi! Thợ rối các ngươi hoàn toàn không có khả năng tự vệ cận chiến! Chết đi!”
Độc Nhãn cười độc địa, vặn mạnh cổ tay bọc thép. Cặp dao rung tần số cao bổ xuống với lực chém ngàn cân, chỉ còn cách ngực Bạch Diện Nhân chưa đầy một gang tấc. Song kiếm gỗ tùng của rối thần đã bị rạn nứt năm phần trăm cấu trúc, nếu phải gánh chịu thêm một cú chém trực diện này, Bạch Diện Nhân chắc chắn sẽ bị chẻ làm đôi.
“Huy! Tránh ra!”
Một tiếng gầm vang dội như sấm nổ từ bên sườn cắt ngang tiếng rít của hơi nước.
Từ trong màn mưa axit dầm dề, một bóng người khổng lồ lao ra như một ngọn núi di động. Đó là Minh Hùng. Bờ vai trái và bả vai phải của gã chiến binh trọng khiên vẫn còn rách giáp đầm đìa máu đỏ sẫm, nhưng ánh mắt gã lại rực cháy một ý chí quyết tử điên cuồng. Gã không màng đến vết thương đang rách rộng ra dưới cơn mưa axit gặm nhấm da thịt, dùng hết chút tàn lực cuối cùng lao đến nhặt lấy tấm Khiên thiết mộc khổng lồ đang nằm dưới đất bùn.
*ẦM!*
Minh Hùng đập mạnh chân khiên xuống nền đá hộc, hai tay ôm chặt lấy mặt khiên đã bị rạn nứt cấu trúc ngoài, chặn đứng ngay trước mặt Gia Huy và Bạch Diện Nhân.
“Thiết Mộc Trận Phản... Kích hoạt!”
Gia Huy lập tức hiểu ý đồng đội. Cậu không màng đến cơn đau thấu xương ở mười đầu ngón tay, vung tay phóng ra một sợi chỉ bạc huyết sắc cắm thẳng vào trận nhãn ẩn sau tấm khiên của Minh Hùng.
*OONG!*
Một màng bảo vệ tâm linh màu lam quang lấp lánh tơ bạc đột ngột bùng lên, bao bọc toàn bộ bề mặt tấm khiên thiết mộc. Đúng lúc đó, cặp dao rung tần số cao của Độc Nhãn chém mạnh vào tấm khiên.
*UỲNH!*
Cú va chạm tạo ra một luồng sóng chấn động khủng khiếp, thổi bay toàn bộ nước mưa xung quanh thành một khoảng trống không nước trong phạm vi ba mét. Lực rung chấn cao tần của Độc Nhãn va đập kịch liệt với màng tơ bảo vệ của Thiết Mộc Trận Phản.
Nhưng lần này, đòn tấn công của gã sát thủ không thể ăn sâu vào thớ gỗ tùng hóa thạch nữa. Màng tơ tâm linh r rực sáng, hấp thụ hoàn toàn lực rung chấn rồi dội ngược lại năm mươi phần trăm sát thương vật lý và chấn động cao tần thẳng vào hai cánh tay bọc thép của Độc Nhãn.
“Rắc... rắc... rắc!”
Tiếng kim loại rạn nứt vang lên giòn giã. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược khiến Độc Nhãn rú lên một tiếng đau đớn. Hai cánh tay bọc thép của gã bị chấn động cao tần tự phản phệ, các khớp nối cơ khí xì ra những luồng hơi nước hỗn loạn. Lực đẩy cực đại từ tấm khiên hất văng Độc Nhãn lùi lại ba bước, khiến gã hoàn toàn mất thăng bằng trong vòng đúng một giây.
Một giây.
Đối với một thợ rối thiên tài như Gia Huy, một giây là quá đủ để phân định sinh tử.
Thông qua Tâm Nhãn Sơ Cấp rực sáng bên mắt phải, Gia Huy nhìn thấy rõ ràng: khi Độc Nhãn bị hất văng lùi lại, hệ thống lò hơi nước nén sau lưng gã bị hở ra một kẽ hở siêu nhỏ do áp lực xả khí quá tải. Đó là khớp nối hơi nước sau lưng không hề có giáp bọc bảo vệ.
“Bạch Diện Nhân... Tùng Bộ Ảnh Di!”
Gia Huy gầm lên, mười đầu ngón tay dưới lớp găng bảo hộ đen kịt co giật liên tục. Cậu dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào ba sợi chỉ bạc tay phải.
*XOẠC!*
Bạch Diện Nhân cao ba mét lướt đi không tiếng động trên mặt đất bùn nhão nhoét, để lại ba bóng gỗ tàn ảnh lấp lánh chỉ bạc trong màn sương axit. Con rối thần cổ đại di chuyển nhanh như một bóng ma, luồn lách qua mạn sườn trái của Độc Nhãn, xuất hiện ngay phía sau lưng gã sát thủ chỉ trong một chớp mắt.
“Tùng Phong Song Kiếm Trảm!”
Bạch Diện Nhân vung hai thanh kiếm gỗ tùng ngâm dầu hỏa cực cứng lên cao. Hai lưỡi kiếm gỗ tùng rực sáng ánh bạc tâm linh chém xuống theo một đường chéo chữ X hoàn mỹ, xé rách không khí dầm dề mưa axit.
*XOẠC! CRÁC!*
Đường chém chữ X chém thẳng vào khớp vai cơ khí không bọc giáp sau lưng Độc Nhãn. Song kiếm gỗ tùng, được mài sắc bằng bột thạch anh, dễ dàng chẻ đôi lớp thép mỏng và cắt đứt toàn bộ hệ thống đường ống dẫn khí hơi nước nén của gã sát thủ.
“A... Á!!!”
Độc Nhãn gào lên thảm thiết khi lò hơi nước sau lưng gã bị nổ tung dữ dội do áp lực nén bị rò rỉ đột ngột. Cánh tay phải bọc thép khổng lồ của gã bị thổi bay ra xa, rơi rụng xuống đất bùn axit. Gã sát thủ một mắt quỵ xuống đất, cơ thể bán sinh học co giật liên tục trong vũng máu đen trộn lẫn dầu máy hơi nước bốc mùi hôi thối.
Cặp dao cơ khí rung tần số cao vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ rải rác trên sân đá.
*UỲNH!*
Gia Huy gục xuống bùn lầy, mười đầu ngón tay tay phải hoàn toàn mất đi cảm giác lực, tê liệt hoàn toàn sau trận chiến kéo dài quá giới hạn chịu đựng. Cánh tay phải của cậu xuất hiện thêm nhiều vệt vân gỗ thạch anh nhạt lấp lánh lam quang dọc theo kinh mạch rách nát. Cơn co thắt từ Điểm Nghẽn Mạch Máu khiến toàn thân cậu run rẩy dữ dội, hơi thở đứt quãng.
Lâm Đức từ trong hốc đá nhanh chóng lao ra, ngực trần sạm đen mồ hôi. Ông không màng đến mưa axit, nhanh tay thu gom các mảnh vỡ thép rung tần số cao của cặp dao Độc Nhãn bỏ vào túi da bò dày.
“Tốt lắm, Huy! Mảnh vỡ thép rung tần này là nguyên liệu vô giá. Ta sẽ dùng nó để rèn lại song kiếm cho Bạch Diện Nhân đạt độ sắc bén chém sắt!” Lâm Đức phấn khích hét lên.
Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp lan tỏa thì tiếng ho khục khặc đầy máu đen của Độc Nhãn vang lên. Gã sát thủ một mắt nằm thoi thóp dưới đất, ánh mắt độc địa từ một con mắt còn lại nhìn trừng trừng vào Gia Huy. Gã nở một nụ cười lạnh tàn nhẫn, giọng nói khàn khặc đầy hơi nước rò rỉ:
“Khục... khục... Ngươi nghĩ... tiêu diệt được ta là cứu được gia tộc sao? Thợ rối kinh mạch... Thiết Lang đại úy đã chế tạo thành công Giáp Sắt Số 9... Cỗ máy bán sinh học tối tân nhất... đang dẫn quân tiến về Đầm lầy Sương Mù Lam Tuyết... để san phẳng nguồn dược liệu cỏ Lam Tuyết của các ngươi... Khục... Tất cả các ngươi... sẽ phải chết trong sự liệt tay tàn phế vĩnh viễn...”
Nói đoạn, Độc Nhãn tắt thở vĩnh viễn, đôi mắt trợn ngược lạnh lẽo.
Gia Huy nhìn mười đầu ngón tay đang run rẩy dữ dội của mình, nơi những vệt độc tố rỉ sét màu xanh lục từ vũ khí của Độc Nhãn bắt đầu ăn mòn nhẹ vào da thịt, gây ra những cơn đau nhói buốt lạnh xương tủy.
Lời cảnh báo của Độc Nhãn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng phe kháng chiến. Đầm lầy sương mù Lam Tuyết—nguồn dược liệu duy nhất có thể cứu đôi tay của Huy—đang nằm trong tầm ngắm hủy diệt của Thiết Lang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!