Nhạc nềnEpicBattle_J

Sát Thủ Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit dầm dề trút xuống Rừng Gỗ Rỉ Sét vẫn chưa hề có dấu hiệu ngưng nghỉ. Từng giọt nước độc địa gặm nhấm những thớ gỗ tùng héo úa, tạo ra thứ âm thanh xèo xèo ghê rợn và giải phóng làn khói xám đặc quánh mùi lưu huỳnh. Giữa màn sương mù u tối ấy, một bóng đen cao gầy mang mặt nạ sắt lạnh lùng bước ra. Hai tay gã lăm lăm cặp dao cơ khí rung tần số cao phát ra tiếng o o nhức óc, xé toạc màn sương ẩm ướt rậm rạp. Đó chính là Độc Nhãn, sát thủ bóng đêm được Thiết Lang phái đến để săn lùng mười đầu ngón tay dệt chỉ của Gia Huy.


"Lùi lại! Gia Huy!"


Tiếng gầm của Minh Hùng vang lên xé rách không gian tĩnh lặng. Không một giây do dự, gã khổng lồ vác tấm Khiên thiết mộc khổng lồ bọc viền sắt đen lao vút ra phía trước. Tuân thủ nghiêm ngặt Quy tắc Bảo Vệ Sườn, Minh Hùng biết rõ khi thợ dệt chỉ đang tập trung dệt tơ tâm linh, toàn bộ cơ thể họ hoàn toàn không có khả năng tự vệ cận chiến. Bờ vai phải của Hùng vẫn còn rỉ máu đỏ sẫm qua lớp băng gạc dính mưa axit, nhưng gã vẫn nghiến răng chịu đựng, đập mạnh chân khiên xuống nền đất bùn nhão nhoét để thiết lập phòng tuyến.


*KENG! KENG! KENG!*


Cặp dao cơ khí của Độc Nhãn chém liên tiếp vào mặt Khiên Thiết Mộc, tạo ra những tia lửa đỏ rực lấp lóa cả một góc rừng. Tuy nhiên, đòn tấn công của gã sát thủ không hề mang theo lực đập vật lý thông thường. Cặp dao cơ khí rung tần số cao phát ra luồng sóng chấn động cao tần cực mạnh, truyền thẳng qua lớp viền sắt đen rèn nguội, ăn sâu vào thớ gỗ tùng hóa thạch của tấm khiên.


"Hự!" Minh Hùng rên rỉ một tiếng đau đớn. Lực rung tần số cao dội ngược vào xương cánh tay khiến gã cảm thấy như cả trăm vạn con kiến lửa đang cắn xé cơ thịt. Tấm khiên kiên cố từng chặn đứng đạn pháo hơi nước giờ đây lại run lên bần bật dưới lưỡi đao mỏng manh của gã sát thủ. Minh Hùng bị lực đẩy lùi lại ba bước, gối phải quỵ xuống đất, vết thương ở bả vai phải rách rộng ra, máu chảy đẫm cả mảng giáp da sờn cũ.


Độc Nhãn không hề dừng lại để Minh Hùng kịp thở. Hệ thống hơi nước giảm âm lắp ở khớp chân gã khẽ xì ra một luồng khí trắng lạnh ngắt, triệt tiêu hoàn toàn tiếng động cơ học. Gã lướt đi như một bóng ma câm lặng, luồn qua mạn sườn trái của Minh Hùng, nhắm thẳng vào vị trí của Gia Huy đang đứng tựa lưng vào vách đá ẩm ướt.


"Chết đi, thợ dệt chỉ!" Giọng nói của Độc Nhãn khàn khặc phát ra từ sau chiếc mặt nạ sắt.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Gia Huy nén chặt cơn đau co thắt kinh mạch đang hành hạ cánh tay phải. Kính nhãn thuật thạch anh đeo bên mắt phải của cậu lập lòe ánh lam quang mờ nhạt. Cậu nhìn thấy rõ luồng chấn động năng lượng màu đỏ tía rực lên từ hai lưỡi dao cơ khí đang áp sát. Bàn tay trái của Huy vẫn đang đông cứng lạnh ngắt do di chứng hàn khí, nhưng tay phải cậu—với ba sợi chỉ bạc Tam Chỉ vừa rút ra—đã lập tức hành động.


Cậu khẽ gảy nhẹ ba đầu ngón tay phải, phóng ba sợi chỉ bạc tâm linh cắm thẳng xuống bùn lầy, cố gắng quấn chặt lấy hai chân bọc thép của Độc Nhãn để hạn chế tốc độ di chuyển của gã.


*XOẠC! XOẠC!*


Tuy nhiên, Độc Nhãn chỉ khẽ vung nhẹ cặp dao cơ khí rung tần số cao lướt qua. Lưỡi dao rung động với tần số cực đại dễ dàng cắt đứt ngọt ba sợi chỉ bạc tâm linh như chém vào dăm gỗ mục.


*PHỰT! PHỰT!*


Ngay khoảnh khắc sợi chỉ bạc bị chém đứt, **Quy tắc phản chấn 30%** lập tức kích hoạt tàn khốc. Luồng điện chấn động cao tần đỏ rực chạy ngược dọc theo sợi chỉ bạc bị đứt, truyền thẳng vào hệ thần kinh mỏng manh của Gia Huy.


"Á... hự!"


Gia Huy hộc ra một ngụm máu nhạt đỏ pha bạc rực sáng, toàn thân co giật dữ dội. Cơn đau thấu xương dội ngược từ mười đầu ngón tay lên tận bả vai phải, khiến vệt vân gỗ hóa thạch đen kịt dọc cánh tay cậu rạn nứt nhẹ rỉ máu bạc. Cậu ngã quỵ xuống đất bùn nhão nhoét, đầu óc quay cuồng, tinh thần lực rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ do chấn động ngược tàn phá.


Cậu cố gắng vận linh lực dệt một lớp giáp tơ mỏng **Tơ Giáp Hộ Thân** quanh cơ thể để tự vệ, nhưng tốc độ chém của Độc Nhãn quá nhanh. Lưỡi dao rung tần số cao vừa chạm nhẹ đã xé rách lớp giáp tơ chưa kịp định hình thành những mảnh vụn bạc lấp lánh.


"Vô ích thôi!" Độc Nhãn cười lạnh, gã lướt tới đứng sừng sững trước mặt Gia Huy đang kiệt sức. Cặp dao cơ khí rung tần số cao rít lên âm thanh chói tai, rực sáng ánh xanh lục tà dị dính đầy dầu thải axit rỉ sét.


"Gia Huy! Chạy mau!"


Minh Hùng hét lên điên cuồng. Gã chiến binh trọng khiên liều chết lao tới, không màng đến bả vai phải đang chảy máu đầm đìa, vứt bỏ tấm khiên rạn nứt sang một bên, dùng hai cánh tay cơ bắp cuồn cuộn ôm chặt lấy chân bọc thép của Độc Nhãn để câu giờ cho Gia Huy lùi lại phía sau vách đá.


*XOẠC!*


Độc Nhãn vung đao chém ngược ra sau, lưỡi dao rung tần số cao rạch một đường dài trên vai trái của Minh Hùng, chém rách mảng giáp vai da thú bọc sắt đen của gã. Minh Hùng đau đớn gầm lên, nhưng gã vẫn quyết tử ôm chặt lấy chân gã sát thủ không buông.


"Lũ chuột thung lũng cứng đầu!" Độc Nhãn tức giận, gã dùng chân còn lại đạp mạnh vào ngực Minh Hùng hất văng gã ra xa, rồi quay ngoắt lại nhìn Gia Huy đang bất lực tựa lưng vào vách đá lạnh buốt.


Lưỡi dao cơ khí rung tần số cao rít lên chói tai, nhắm thẳng vào mười đầu ngón tay dệt chỉ đang run rẩy dọc kinh mạch của Gia Huy. Ánh mắt một mắt rực sáng sát khí tột cùng của gã sát thủ khóa chặt mục tiêu, sẵn sàng thực hiện đòn kết liễu tàn khốc nhất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!