Lưới Tơ Trong Bóng Đêm
Cơn mưa axit dầm dề trút xuống Rừng Gỗ Rỉ Sét, gặm nhấm những tán lá tùng héo úa thành một màu đen kịt như than hóa thạch. Từng giọt nước mưa chứa đầy độc tố lưu huỳnh xèo xèo rơi trên mặt đất, bốc lên làn khói xám nồng nặc mùi rỉ sắt và dầu hỏa phế thải. Không khí đặc quánh, lạnh buốt và ngột ngạt đến mức buồng phổi bẩm sinh yếu ớt của Gia Linh liên tục co thắt. Cô bé mười tuổi phải rúc sâu vào lòng ngực của anh trai, hai tay ôm chặt con rối búp bê gỗ Mộc Linh Tiên đang tỏa ra những luồng lam quang nhạt nhòa để thanh lọc không khí dơ bẩn xung quanh.
Gia Huy ngồi xếp bằng trong một bụi cây gai rỉ sét ngụy trang, toàn thân bất động. Cánh tay phải của cậu—nơi hằn sâu những vệt vân gỗ thạch anh nhạt rực sáng lam quang dưới lớp băng gạc dính máu—đang đau nhức như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy. Di chứng của lần bộc phát Thập Chỉ trước đó đang gặm nhấm hệ thần kinh vận động của cậu, khiến cánh tay phải gần như tê liệt hoàn toàn, chỉ còn khoảng mười lăm phần trăm cảm giác lực cực kỳ yếu ớt. Nhưng đáng sợ hơn là cánh tay trái. Dưới tác động của luồng hàn khí phản phệ từ tơ tằm băng cổ đại, bàn tay trái của Huy đông cứng hoàn toàn, lạnh ngắt và mất đi mọi khả năng cử động thông thường.
"Mười chín... mười tám..."
Tiếng đếm lạnh lùng, khàn khặc của Tiêu Săn Rối vang vọng qua những tán cây rỉ sét, dội thẳng vào lòng đất ẩm ướt. Cách bụi cây ngụy trang của nhóm Gia Huy chưa đầy năm mươi mét, gã thợ săn tàn nhẫn của Đế Quốc đang cưỡi trên một con ngựa cơ khí bọc thép rỉ phun khói đen nghi ngút. Gã vung vẩy sợi xích sắt khóa mạch trên tay, phát ra những tiếng rít chói tai xé toạc màn sương axit dầm dề.
Trên cành của một cây tùng cổ thụ rỉ sét ngay phía sau gã, Phùng Khang đang bị xích sắt khóa chặt ngực và hai tay, treo ngược lơ lửng như một miếng mồi nhử đẫm máu. Chân hắn bị chó săn cắn nát, máu đỏ sẫm pha lẫn lam quang nhạt rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống vũng nước axit sủi bọt dưới đất. Đàn chó săn cơ khí bọc thép rỉ với mũi cảm biến đỏ rực đang sục sạo liên tục quanh gốc cây, răng thép cào cấu vào lớp vỏ gỗ mục nát gầm rú điên cuồng.
"Huy... đừng ra đây..." Phùng Khang thào thào, giọng nói yếu ớt bị tiếng mưa axit nuốt chửng. Gương mặt hắn cắt không còn giọt máu, nhưng ánh mắt đầy hoảng loạn lại lộ ra một sự hối hận tột cùng. Hắn đã từng đố kỵ, từng tìm cách hãm hại Gia Huy, nhưng giờ đây, khi đối mặt với cái chết, hắn chấp nhận dùng mạng sống của mình để chuộc tội cho gia tộc.
"Chết tiệt! Tên Tiêu Săn Rối kia đang dùng Khang làm mồi nhử." Minh Hùng nghiến răng kèn kẹt, bả vai phải quấn băng gạc rỉ máu sẫm khẽ run lên vì phẫn nộ. Gã siết chặt tấm Khiên thiết mộc khổng lồ bọc viền sắt đen, mặt khiên rít lên xèo xèo dưới làn mưa axit ăn mòn. "Nếu chúng ta không ra, gã sẽ cho đàn chó săn xé xác Khang thành từng mảnh."
"Nhưng nếu cậu lộ diện, radar cảm biến của đàn chó săn sẽ định vị được chỉ bạc tâm linh ngay lập tức." Phan Nam, người thợ săn biên giới, khẽ kéo thấp chiếc áo choàng ngụy trang kết từ lá khô, tay đặt lên cây cung gỗ tùng khổng lồ. Đôi mắt anh quét nhanh qua màn sương mù dày đặc. "Địa hình ở đây cực kỳ trơn trượt do dầu thải axit, Bạch Diện Nhân của cậu lại bị giảm năm mươi phần trăm tốc độ do đang duy trì Ẩn Mạch Quyết. Khớp chân trái của nó cũng đang bị rạn nứt mười phần trăm. Đột kích trực diện lúc này là tự sát."
Gia Huy nhìn Phùng Khang đang bị treo ngược, lồng ngực co thắt dữ dội. Nỗi dằn vặt lo sợ đôi tay mình sẽ bị phế vĩnh viễn và em gái Gia Linh không có ai bảo vệ đè nặng lên tinh thần cậu. Nhưng cậu không thể bỏ rơi đồng đội, dù đó là kẻ từng phản bội mình. Lòng vị tha và nghĩa khí của dòng họ Gia không cho phép cậu hèn nhát trốn chạy.
Cậu nhìn xuống cánh tay trái đông cứng của mình. Để giải cứu Phùng Khang mà không làm rò rỉ linh khí rực sáng của tay phải, cậu buộc phải đưa ra một quyết định điên rồ: dùng bàn tay trái chưa từng thành thục để dệt chỉ.
"Hùng, anh Nam... nghe tôi nói." Gia Huy khàn giọng, đôi mắt phải đeo Kính nhãn thuật thạch anh rực sáng một luồng lam quang mờ ảo. "Chúng ta sẽ không đột kích trực diện. Tiêu Săn Rối di chuyển dựa vào khứu giác linh năng của đàn chó săn. Chúng ta sẽ dùng Mộc Nhân Số 3 để đánh lạc hướng chúng."
"Mộc Nhân Số 3? Con rối gỗ mồi nhử khoác áo choàng đen của cậu?" Phan Nam nhíu mày. "Nhưng làm sao đánh lừa được mũi cảm biến nhạy bén của đàn chó săn cơ khí?"
"Tôi sẽ tích hợp hệ thống **Chuông gió cơ học** vào bên trong lồng ngực của Mộc Nhân Số 3." Gia Huy thò tay trái vào hộp bảo dưỡng gỗ tùng dắt bên hông, khó khăn lôi ra một chiếc chuông đồng nhỏ tích hợp lò xo nhạy cảm. "Chiếc chuông này được chế tác để phát ra âm thanh tần số cộng hưởng đặc biệt, mô phỏng chính xác tần số rung động của Chỉ Bạc Tâm Linh thật. Khi gió thổi qua Rừng Gỗ Rỉ Sét, chuông gió sẽ rung động, tạo ra một nguồn linh năng giả khiến đàn chó săn cơ khí bị nhiễu loạn khứu giác."
"Kế hoạch rất tốt, nhưng tay trái của cậu..." Minh Hùng ái ngại nhìn bàn tay trái lạnh ngắt, cứng đờ của Huy.
"Tôi phải làm được." Gia Huy nghiến răng, ý chí sắt đá trỗi dậy lấn át nỗi sợ hãi tàn phế. Cậu nhắm mắt lại, vận hành Tĩnh Tâm Quyết - Nhất Cảnh để điều hòa nhịp thở, nén nhịp tim đập chậm rãi và ổn định kỳ lạ. Cậu dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào cánh tay trái đông cứng.
*Rắc... rắc...*
Tiếng xương khớp kêu lên khô khốc, đau đớn như có hàng vạn mảnh băng nhọn đang đâm dọc từ đầu ngón tay trái lên vai. Gia Huy cắn chặt môi đến rỉ máu đỏ pha bạc để không phát ra tiếng hét. Dưới lớp găng tay da mỏng giảm phản chấn, ba sợi chỉ bạc tâm linh mỏng mảnh như tơ nhện bắt đầu từ từ rút ra từ ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa bàn tay trái. Chúng rực sáng một luồng lam quang mờ nhạt, lạnh lẽo, cắm thẳng vào trận nhãn ngực của Mộc Nhân Số 3 đang nằm dưới đống lá mục.
"Được rồi." Huy mở mắt, trán đẫm mồ hôi lạnh. "Anh Nam, bẫy thú của anh đã sẵn sàng chưa?"
"Đã ngụy trang xong bằng lá khô rỉ sét dưới chân đồi phía Tây." Phan Nam gật đầu sắc bén, tay siết chặt cánh cung.
"Hùng, khi tôi kích hoạt **Địa Địa Lôi Tơ** để kích nổ hố sập đè nát bánh xích xe tuần tra của địch, anh phải dùng Khiên Thiết Mộc lao ra đỡ lấy Phùng Khang khi dây xích bị cắt đứt. Tuyệt đối không được chậm trễ một giây."
"Giao cho tôi!" Minh Hùng vỗ mạnh vào mặt khiên bọc sắt đen kiên cố.
"Mười... chín... tám..." Tiếng đếm của Tiêu Săn Rối đã tiến gần đến giới hạn cuối cùng. Gã cười độc địa, vung roi xích sắt lên cao, chuẩn bị hạ lệnh cho đàn chó săn lao vào xé xác Phùng Khang.
"Hành động!" Gia Huy khẽ gảy nhẹ ba đầu ngón tay trái tê buốt.
Từ góc tối của bụi cây rỉ sét, Mộc Nhân Số 3 khoác chiếc áo choàng đen rách nát giống hệt Gia Huy bất ngờ lao vút ra ngoài màn mưa axit dầm dề. Con rối di chuyển nhanh nhẹn bằng các sợi tơ mỏng, lướt đi trên các thân cây tùng cổ thụ để tránh chạm đất. Hệ thống Chuông gió cơ học tích hợp bên trong ngực nó bắt đầu rung lên dưới sức gió cắt của thung lũng, phát ra tiếng chuông cộng hưởng báo động tần số cao lan rộng khắp không gian.
*Kính... coong... kính... coong...*
Âm thanh cộng hưởng phát ra luồng linh năng giả rực sáng ánh lam trong radar của đàn chó săn cơ khí.
"Gâu! Gâu! Cạch... cạch..."
Đàn chó săn cơ khí bọc thép rỉ lập tức phát điên. Mũi cảm biến đỏ rực của chúng đồng loạt xoay chuyển, khóa chặt mục tiêu vào bóng đen khoác áo choàng đang lướt đi nhanh chóng trên cành cây. Chúng bỏ qua Phùng Khang, điên cuồng lao theo hướng của Mộc Nhân Số 3.
"Lũ chuột thung lũng lộ diện rồi! Đuổi theo bắt sống hắn cho ta!" Tiêu Săn Rối thúc mạnh ngựa cơ khí, dẫn theo xe tuần tra hơi nước lao vút đi trong làn mưa axit.
*Rắc! Clắc!*
Một con chó săn cơ khí đầu đàn đang lao nhanh thì bất ngờ dẫm phải bẫy thú ngụy trang của Phan Nam dưới đống lá mục. Chiếc bẫy thép răng cưa cực mạnh kẹp chặt lấy chân kim loại của nó, khiến hệ thống bánh xích truyền động phát ra tiếng rít chói tai và rò rỉ hơi nước nóng bỏng. Con thú cơ khí ngã nhào, cản bước tiến của hai con chó săn phía sau.
Cùng lúc đó, chiếc xe tuần tra hơi nước bọc thép của địch gầm rú gạt cần xích sắt lao tới, bánh xích sắt khổng lồ nghiến nát mọi chướng ngại vật trên đường.
Gia Huy tập trung nhãn lực thấu thị của mắt phải qua kính thạch anh, nhìn thấu các đường dẫn năng lượng ngầm dưới lòng đất. Cậu khẽ rung ngón trỏ trái, kích hoạt kỹ năng **Địa Địa Lôi Tơ**. Ba sợi chỉ bạc chôn ngầm dưới lòng đất từ trước đột ngột căng ra, rực sáng nhẹ kích hoạt đồng loạt hệ thống bẫy hố sập bằng gỗ tùng của Bùi Tiến dọc theo lối đi hẹp.
*ẦM! ẦM! ẦM!*
Mặt đất sụp đổ dữ dội dưới sức nặng của chiếc xe tuần tra bọc thép. Đất đá lở rào rào, đè nát bét hệ thống bánh xích và van xả áp suất hơi nước của xe. Chiếc xe bị nghiêng hẳn sang một bên, lò hơi nước áp lực cao bị quá nhiệt tự nổ tung dữ dội, thổi bay làn khói xám nồng nặc mùi axit.
"Chết tiệt! Bẫy địa hình!" Tiêu Săn Rối gầm lên giận dữ, thúc ngựa cơ khí nhảy vọt qua hố sập, vung roi xích sắt quất thẳng về phía Mộc Nhân Số 3 đang lướt trên cành cây tùng cổ thụ.
*VÚT!*
Sợi xích sắt cơ khí khóa mạch quấn chặt lấy eo của Mộc Nhân Số 3. Tiêu Săn Rối giật mạnh tay, kéo con rối mồi nhử ngã nhào xuống vũng nước bùn axit.
"Cơ hội đến rồi! Hùng, lao ra!" Gia Huy hét lên, mười đầu ngón tay trái run rẩy dữ dội. Cậu cố gắng phóng một sợi chỉ bạc từ ngón cái trái nhằm cắt đứt sợi dây thừng đang treo ngược Phùng Khang trên cành cây.
Tuy nhiên, bàn tay trái đông cứng của cậu quá yếu ớt, cảm giác lực chưa thành thục khiến sợi chỉ bạc bị kéo căng quá mức dưới sức gió cắt mạnh mẽ của Độc Phong.
*Phựt!*
Sợi chỉ bạc tâm linh bị đứt đoạn ngay giữa không trung trước khi kịp tiếp cận sợi dây thừng.
"Chết tiệt! Lực tay trái yếu quá, không thể cắt đứt dây từ xa!" Gia Huy hộc lên một ngụm máu nhạt đỏ pha bạc do quá tải tinh thần lực và phản chấn ngược dọc kinh mạch.
Sợi dây thừng treo Phùng Khang bị xích sắt của Tiêu Săn Rối quét trúng trong lúc gã giật rối mồi nhử, bắt đầu rạn nứt và đứt lìa. Cơ thể đẫm máu của Phùng Khang rơi tự do từ độ cao năm mét xuống vũng nước bùn axit sủi bọt chết chóc dưới đất.
"A... a..."
*ẦM!*
Giữa khoảnh khắc sinh tử, Minh Hùng gầm lên một tiếng như sấm truyền, vác tấm Khiên thiết mộc khổng lồ bọc viền sắt đen lao vút ra khỏi bụi cây ngụy trang như một con bò tót điên cuồng. Gã không màng đến loạt đạn súng trường hơi nước tầm xa bắn sạt qua sườn, đập mạnh chân khiên xuống đất để đón lấy Phùng Khang đang rơi xuống.
*BÙM!*
Cơ thể Phùng Khang rơi thẳng vào lòng tấm khiên thiết mộc kiên cố của Minh Hùng, tránh thoát hoàn toàn vũng nước axit sủi bọt dưới đất trong gang tấc. Minh Hùng chịu một lực chấn động cực mạnh, cơ bắp nhức mỏi khẽ quỵ một gối xuống bùn lầy, nhưng gã vẫn nghiến răng đứng vững, dùng bờ vai rộng lớn che chắn sườn bảo vệ cho Phùng Khang.
Ở phía bên kia, Tiêu Săn Rối gầm lên một tiếng điên cuồng, vung thanh đao thép rỉ chém mạnh mẽ theo đường chéo chữ X, xé rách lớp áo choàng đen của Mộc Nhân Số 3.
*XOẠC! CRẮC!*
Con rối gỗ nhẹ Mộc Nhân Số 3 bị lưỡi đao thép khổng lồ chém nát hoàn toàn thành những mảnh dăm gỗ tùng vụn rơi rụng tung tóe dưới bùn lầy axit. Tiêu Săn Rối hí hửng chờ đợi dòng máu đỏ rực của Thợ Rối Kinh Mạch phun ra, nhưng gã lập tức khựng lại, đôi mắt sắc lạnh đầy dã tâm co rụt lại khi nhìn thấy đống đổ nát chỉ toàn là vỏ gỗ rỗng tuếch và những bánh răng thạch anh siêu nhỏ bị vỡ vụn.
"Cái gì?! Rối mồi nhử rỗng ruột?!" Tiêu Săn Rối bàng hoàng gầm lên.
Ngay khoảnh khắc gã nhận ra mình bị lừa, từ hướng ngược lại—sâu trong lòng hang đá dã chiến tạm thời—tiếng chuông gió báo động cơ học đột ngột phát ra âm thanh cộng hưởng tần số cao dồn dập rít lên chói tai, đánh lừa hoàn toàn đàn chó săn cơ khí còn lại hướng về phía rừng sâu.
*Kính coong! Kính coong! Kính coong!*
Tiêu Săn Rối điên cuồng quay đầu lại nhìn về phía tiếng chuông gió phát ra từ ngách đá đối diện, gương mặt gã méo mó vì giận dữ tột độ khi nhận ra toàn bộ đàn chó săn cơ khí của mình đã bị đánh lạc hướng hoàn toàn.
Nhưng sự hỗn loạn chưa dừng lại ở đó. Từ làn khói rỉ sét đen kịt đang cuộn xoáy dữ dội xung quanh, một bóng đen cao gầy mang mặt nạ sắt, hai tay lăm lăm cặp dao cơ khí rung tần số cao đột ngột hiện ra như một bóng ma câm lặng, ánh mắt một mắt rực sáng sát khí tột cùng nhắm thẳng vào đôi tay đang run rẩy của Gia Huy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!