Nhạc nềnEpicBattle_J

Ẩn Mạch Vượt Trùng Vây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng móng vuốt kim loại cào cấu điên cuồng vào vách đá hộc rít lên chói tai, dội thẳng vào lòng hang dã chiến dầm dề sương ẩm. Khói lưu huỳnh xám xịt từ những quả pháo hơi nước nổ ngoài cửa động cuộn theo gió lùa vào, sặc sụa và bỏng rát.


Trong góc tối, Gia Huy gượng ngồi dậy trên chiếc giường tre ọp ẹp. Mười đầu ngón tay cậu, vốn được quấn chặt trong lớp băng gạc tơ tằm băng đẫm sáp cỏ Lam Tuyết tươi của Thanh Mai, khẽ nhúc nhích. Một cảm giác mát lạnh xen lẫn những cơn nhói buốt chạy dọc kinh mạch, nhưng cảm giác lực mới chỉ hồi phục được chừng mười lăm phần trăm. Cậu nhìn xuống hai cánh tay mình. Cánh tay trái vẫn đông cứng hoàn toàn, lạnh ngắt như một khúc gỗ chết sau phản phệ của luồng hàn khí từ trận chiến trước. Nhưng đáng sợ hơn là cánh tay phải—dưới lớp băng gạc mỏng, những đường vân thạch anh nhạt lấp lánh ánh lam quang nhạt bắt đầu hằn rõ, chạy dọc theo đường kinh mạch rách nát như những vệt vân gỗ hóa thạch đen kịt. Đó là dấu hiệu tàn khốc của cấm thuật dệt chỉ bạc tâm linh, cái giá của việc bộc phát Thập Chỉ đang dần gặm nhấm thể xác cậu.


"Huy! Đừng vận lực!" Thanh Mai hét lên, tay cô vẫn nhanh thoăn thoắt dọn dẹp những lọ thuốc chưng cất bằng ngọc bích vào gùi tre. "Kinh mạch tay phải của ngươi vừa mới được sáp dược xoa dịu, nếu cố rút chỉ lúc này, vệt vân gỗ kia sẽ ăn sâu vào tủy, phế vĩnh viễn cả cánh tay đấy!"


*ẦM!*


Cửa hang đá rung chuyển dữ dội. Minh Hùng gầm lên một tiếng, gã khổng lồ vác tấm Khiên thiết mộc khổng lồ bọc viền sắt đen vừa được Lâm Đức rèn xong chặn đứng ngay lối vào hẹp. Lớp viền sắt đen nóng hổi rít lên xèo xèo khi va chạm với những móng vuốt thép rỉ của đàn chó săn cơ khí. Tiếng búa sắt phá kích của Đội trưởng Thiết nện chan chát vào vách đá bên ngoài, khiến đất đá sạt lở rào rào.


"Lũ chuột thung lũng! Mau nộp mạng!" Giọng nói khàn khặc của Đội trưởng Thiết dội qua khe đá.


"Lối này! Mau theo ta!"


Phan Nam, người thợ săn biên giới với chiếc áo choàng ngụy trang kết từ lá khô và rêu rừng, bất ngờ xuất hiện từ một ngách hang hẹp phía sau thác nước ngầm. Vai anh đeo cây cung gỗ tùng khổng lồ, tay cầm ống nhòm bằng đồng viền ngọc quét nhanh bóng tối. "Đằng sau thác nước có một đường nứt địa chất dẫn thẳng ra Rừng Gỗ Rỉ Sét. Sương mù axit ở đó rất dày, có thể che mắt được đám lính bọc thép của Đội trưởng Thiết, nhưng chúng ta phải đi ngay lập tức!"


"Gia Linh, đi thôi em!" Gia Huy cắn răng chịu đựng cơn co thắt kinh mạch, dùng cánh tay trái đông cứng tì vào vai Minh Anh để đứng dậy. Gia Linh gầy gò, ôm chặt con búp bê gỗ Mộc Linh Tiên trước ngực, gương mặt xanh xao vì bệnh phổi bẩm sinh nhưng ánh mắt vô cùng kiên cường, gật đầu lia lịa.


Đoàn người tị nạn nhanh chóng luồn qua khe đá hẹp, bỏ lại lòng hang dã chiến đang sụp đổ. Minh Hùng là người rút lui cuối cùng, gã vừa đi vừa kéo tấm khiên khổng lồ quét lê trên mặt đất để xóa dấu vết chân, đồng thời đập vỡ một góc vách đá hẹp để chặn đường truy kích cận kề của đàn chó săn.


Khi bước ra khỏi ngách hang ngầm, đập vào mắt họ là một khung cảnh u tối đến rợn người. Rừng Gỗ Rỉ Sét hiện ra dưới làn mưa axit hơi nước dầm dề. Những thân cây tùng cổ thụ vốn xanh tươi nay bị ô nhiễm nặng nề bởi khí thải từ nhà máy biên giới của Đế Quốc, hóa đen rỉ sét và mục ruỗng. Từng dòng nước mưa axit xèo xèo rơi xuống, ăn mòn da thịt và bốc lên làn khói xám nồng nặc mùi sắt rỉ.


"Tất cả dừng lại, mang mặt nạ phòng độc và giày bọc thép vào!" Phan Nam cảnh báo trầm giọng. "Nước suối ở đây chứa đầy độc tố axit. Nếu dính vào da thịt sẽ hoại tử ngay lập tức."


Gia Huy nhìn về phía sau. Bạch Diện Nhân (Cấp 1) đang di chuyển lầm lũi theo sau đoàn người. Con rối thần cổ đại cao ba mét rèn từ gỗ tùng cổ giờ đây đang phải chịu đựng mưa axit rơi trực tiếp lên lớp vỏ ngoài. Từng tiếng xèo xèo vang lên, lớp sơn bóng bảo vệ bị axit gặm nhấm, để lộ thớ gỗ tùng ngàn năm bắt đầu mục nát nhẹ.


*U... u... gừ... gừ...*


Tiếng gầm rú cơ học của đàn chó săn cơ khí đột ngột vang lên từ phía sau rặng tùng rỉ sét. Tiêu Săn Rối đã dẫn quân vượt qua thác nước ngầm, đàn chó săn cơ khí bọc thép rỉ với mũi cảm biến đỏ rực đang sục sạo liên tục sát vách đá ngụy trang.


"Chết tiệt! Đàn chó săn của Tiêu Săn Rối có radar cảm biến linh năng cực nhạy!" Phan Nam nghiến răng, tay đặt lên dây cung gỗ tùng. "Chúng đang lần theo dấu vết linh khí chỉ bạc còn sót lại trên tay cậu, Gia Huy!"


Gia Huy nhìn mười đầu ngón tay quấn băng gạc đen của mình. Dù chỉ mới hồi phục mười lăm phần trăm cảm giác lực, cậu biết mình không thể đứng im chịu chết. Cậu cắn chặt môi, cố gắng nén nhịp thở thật sâu, vận hành **Ẩn Mạch Quyết**—kỹ thuật thu hẹp dòng chảy năng lượng của chỉ bạc xuống mức tối thiểu.


*Ưm...*


Một cơn đau buốt lạnh chạy dọc từ ngón tay cái phải lên tận bả vai. Việc nén chặt linh lực trong khi kinh mạch đang rách rưới giống như việc ép một dòng nước lũ đi qua một ống tre hẹp. Những vệt vân gỗ hóa thạch đen kịt trên cánh tay phải của cậu chợt bừng sáng ánh lam nhạt dưới lớp gạc, rồi mờ dần. Ba sợi chỉ bạc tâm linh từ bàn tay phải phóng ra, mỏng mảnh và vô hình như sợi tơ nhện, cắm thẳng vào trận nhãn ngực của Bạch Diện Nhân.


Nhờ Ẩn Mạch Quyết, dòng linh khí lấp lánh bao quanh con rối thần hoàn toàn biến mất trước radar của đàn chó săn. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc.


"Khớp chuyển động của Bạch Diện Nhân... nặng quá..." Gia Huy thầm nghĩ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Việc thu hẹp linh năng khiến tốc độ phản xạ của Bạch Diện Nhân bị giảm đi năm mươi phần trăm. Con rối thần cao lớn chuyển động cực kỳ sluggish, nặng nề nhấc từng bước chân gỗ qua những vũng bùn lầy dính đầy axit trơn trượt.


*Rắc!*


Khớp gối chân trái vốn bị rạn nứt mười phần trăm của Bạch Diện Nhân va phải một rễ cây rỉ sét, truyền ngược lại một lực chấn động mạnh. Theo **Quy tắc phản chấn 30%**, một cơn đau thấu xương dội thẳng vào hệ thần kinh cánh tay phải của Gia Huy, khiến cậu suýt quỵ xuống bùn lầy. Cậu phải dùng toàn bộ ý chí của Tĩnh Tâm Quyết để nén tiếng hét lại trong cổ họng.


"Huy, cậu ổn chứ?" Minh Hùng đỡ lấy vai cậu, lo lắng nhìn đôi mắt phải đang rỉ ra một vệt nước mắt máu nhạt màu đỏ pha bạc dọc khóe mắt.


"Tôi... ổn... Tiếp tục đi..." Huy thào thào.


Đoàn người tị nạn lầm lũi tiến sâu vào Rừng Gỗ Rỉ Sét. Phan Nam dẫn đường vô cùng khéo léo, luồn lách qua các hốc cây tùng bị rỉ sét để tận dụng những tán lá héo úa che chắn bớt mưa axit.


Đi ở phía cuối đoàn, Phùng Khang run rẩy bần bật. Kẻ đố kỵ từng bán đứng gia tộc giờ đây đang bị gặm nhấm bởi nỗi sợ hãi tột cùng và sự dằn vặt lương tâm. Hắn nhìn thấy Gia Huy—người mà hắn luôn ghét bỏ—đang dùng đôi tay tàn phế gồng mình chịu đựng đau đớn để duy trì ẩn mạch bảo vệ cho cả tộc nhân, trong đó có cả em gái nhỏ Gia Linh yếu ớt. Hắn nhìn lại bản thân, một kẻ hèn nhát đã dẫn giặc về nhà.


*Cạch... cạch...*


Đột nhiên, tiếng xích sắt nghiến lên đá hộc vang lên ngay sát sườn đồi phía trên. Tiêu Săn Rối cưỡi trên một con ngựa cơ khí bọc thép rỉ, tay cầm roi xích sắt khóa mạch, dẫn theo đàn chó săn cơ khí sục sạo sát vách đá ngụy trang nơi đoàn người đang ẩn nấp.


"Quét radar diện rộng cho ta!" Tiêu Săn Rối ra lệnh, giọng nói lạnh lùng tàn nhẫn. "Lũ chuột thung lũng không thể chạy xa được. Mùi sáp Lam Tuyết và linh khí chỉ bạc vẫn còn quanh đây."


Đàn chó săn cơ khí mắt đỏ rực bắt đầu sủa lên những tiếng động cơ khô khốc, mũi cảm biến của chúng liên tục quét những luồng lam quang rực sáng khắp các bụi cây rỉ sét. Một con chó săn đầu đàn đã tiến sát đến bụi cây nơi Gia Linh đang nấp. Cô bé hoảng sợ ôm chặt Mộc Linh Tiên, hơi thở dồn dập dọa kích hoạt cơn hen phổi bẩm sinh.


Gia Huy nén thở đến cực hạn để duy trì Ẩn Mạch Quyết, nhưng việc nén linh lực quá lâu khiến Điểm Nghẽn Mạch Máu ở tay phải bắt đầu co thắt dữ dội. Chỉ bạc tâm linh bắt đầu dao động, rò rỉ ra những hạt lam quang nhỏ li ti rực sáng trong bóng tối.


"Cảm biến có phản ứng! Hướng hai giờ!" Tiêu Săn Rối gầm lên, vung roi xích sắt.


Trong khoảnh khắc sinh tử khi đàn chó săn chuẩn bị lao vào bụi cây của Gia Linh, một bóng người đột ngột lao ra từ phía ngược lại.


"Lũ chó săn cơ khí vô cảm! Ta ở đây! Đến mà bắt ta này!"


Đó là Phùng Khang. Gương mặt hắn cắt không còn giọt máu, nhưng ánh mắt đầy hoảng loạn lại rực lên một sự quyết tâm điên cuồng chưa từng có. Hắn phóng ra những sợi tơ thường yếu ớt từ Thợ Rối Tập Sự, dệt thành một mạng lưới tơ nhỏ Tơ Trói Điệp rực sáng để thu hút toàn bộ radar cảm biến của đàn chó săn về phía mình. Hắn hoảng loạn la hét, chạy điên cuồng hướng ngược lại với đoàn người tị nạn để đánh lạc hướng cứu tộc nhân.


"Có mồi ngon! Đuổi theo!" Tiêu Săn Rối cười độc địa, thúc ngựa cơ khí lao đi.


"Khang! Quay lại!" Gia Huy định lao ra ngăn cản nhưng bị Minh Hùng giữ chặt vai.


"Huy, không được lộ diện! Khang đang dùng mạng sống để chuộc lỗi!" Minh Hùng nghiến răng, mắt rưng rưng nước.


Phùng Khang chạy được chưa đầy trăm mét thì bị đàn chó săn cơ khí đuổi kịp. Một con chó săn lao tới vồ ngã hắn xuống vũng bùn axit, răng thép kẹp chặt chân hắn rách nát. Khang đau đớn hét lên thảm thiết, cố gắng quay đầu lại nhìn về phía bụi rậm nơi Gia Huy đang ẩn nấp để cảnh báo.


"Huy... chạy mau... đừng lộ diện..."


Nhưng chưa kịp dứt lời, Tiêu Săn Rối đã áp sát. Gã thợ săn tàn nhẫn cười lạnh, vung tay quăng sợi xích sắt khóa mạch khổng lồ rền vang tiếng xích kéo lê. Sợi xích sắt cơ khí quấn chặt lấy ngực và hai tay Phùng Khang, khóa chặt kinh mạch d dệt tơ của hắn khiến hắn đau đớn co giật toàn thân. Tiêu Săn Rối giật mạnh xích, treo ngược cơ thể Phùng Khang lên một cành cây tùng cổ thụ rỉ sét ngay bìa rừng rậm, biến hắn thành một con mồi nhử đẫm máu để dụ Gia Huy lộ diện.


"Thợ Rối Kinh Mạch! Ta biết ngươi đang trốn gần đây!" Tiêu Săn Rối đứng dưới gốc cây treo Phùng Khang, vung roi xích sắt rít lên chói tai trong màn mưa axit dầm dề. "Nếu trong vòng ba mươi tiếng đếm ngươi không vác con rối thần rác rưởi của ngươi ra đây, ta sẽ cho đàn chó săn xé xác tên phản bội này từng mảnh một!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!