Nhạc nềnEpicBattle_J

Hậu Họa Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa quai chan chát dội vào vách đá ẩm ướt của hang dã chiến Vân Sơn kéo Gia Huy ra khỏi cơn hôn mê sâu hoắm. Cậu mở mắt, lồng ngực phập phồng hít thở bầu không khí nồng nặc mùi than củi, dầu thông và vị đắng ngắt của sáp thảo dược. Ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh hắt qua khe đá, soi rõ những hạt bụi than lơ lửng trong không trung.


Gia Huy định nhấc tay phải lên theo bản năng, nhưng một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ bả vai xuống tận đầu ngón tay khiến cậu co rúm người lại. Hai cánh tay cậu nặng trịch, đông cứng và mất hoàn toàn cảm giác vận động, được quấn chặt trong những lớp băng gạc đen kịt thấm đẫm thứ sáp dưỡng Lam Tuyết bốc lên làn khói lam nhạt lạnh buốt. Mười đầu ngón tay rách nát sau khi bộc phát cấm thuật Thập Chỉ giờ đây run rẩy bất lực dưới lớp vải dạ dày.


"Đừng cố cử động. Kinh mạch của ngươi đã rách nát như xơ mướp rồi."


Một giọng nói lanh lảnh, có phần cộc cằn vang lên bên cạnh giường tre. Thanh Mai bước tới, mái tóc búi cao bằng một nhành cây tùng khô, chiếc tạp dề da dính đầy những vệt thuốc màu xanh lục bốc mùi hăng hắc. Nữ dược sư lập dị đặt mạnh một chiếc bát đất nung chứa thứ sáp cỏ Lam Tuyết tươi vừa nghiền nát xuống bàn gỗ, đôi mắt sắc sảo lườm Gia Huy một cái sắc lẹm.


"Nếu không phải ta dùng lò chưng cất ngọc bích tinh chế sáp Lam Tuyết đắp khẩn cấp cho ngươi suốt đêm qua, thì mười đầu ngón tay này của ngươi đã hóa thạch đen kịt thành gỗ chết từ lâu rồi. Thập Chỉ? Ngươi nghĩ mình là Đại Sư Kinh Mạch chắc?"


Ở góc hang dã chiến, bên đống lửa đang bập bùng cháy rực, Lâm Đức vẫn trần ngực, mồ hôi nhễ nhại vung búa đập chan chát lên đe sắt. Người thợ rèn kỳ cựu của Hắc Thiết Bang đang dùng những khối quặng sắt đen biên giới vừa thu hoạch được để tôi luyện, rèn bọc một lớp viền thép đen kiên cố lên tấm Khiên thiết mộc khổng lồ của Minh Hùng. Tiếng búa đập chan chát vang vọng khắp hang đá dã chiến như một khúc nhạc hiệu dồn dập đầy lo âu.


Minh Hùng ngồi tựa lưng vào vách đá cạnh bệ rèn, vai phải quấn băng gạc rỉ chút máu đỏ nhạt, nhưng ánh mắt gã khổng lồ vẫn rực cháy sự kiên cường. Gã nhìn Gia Huy, khàn giọng nói:


"Huy, cậu tỉnh rồi à? Lần này nếu không có cậu bộc phát Thập Chỉ chém đứt lò hơi của Thiết Giáp Thú, anh em Hắc Thiết Bang chúng ta đã phơi xác trong mỏ đá rồi. Cái mạng này của Minh Hùng, từ nay giao cho cậu!"


"Hùng..." Gia Huy thào thào, cổ họng khô khốc như sa mạc. Cậu nhìn về phía góc hang, nơi Bạch Diện Nhân đang đứng im lìm trong bóng tối. Con rối thần cổ đại cao ba mét giờ đây hoàn toàn mất kết nối chỉ bạc, khớp gối chân trái của nó bị rạn nứt nghiêm trọng sau vụ nổ lò hơi nước, để lộ những thớ gỗ tùng ngàn năm bị ám khói đen kịt. Cậu bất lực. Đôi tay cậu hiện tại đến một chiếc đũa cũng không cầm nổi, lấy gì để dệt chỉ bạc điều khiển rối thần?


Đột nhiên, tiếng gió rít qua khe đá bị xé toạc bởi một tiếng hú dài tà dị, kèm theo những tiếng kim loại va chạm cọc cạch dồn dập từ phía ngoài thác nước ngầm.


*U... u... gừ... gừ...*


Sắc mặt Minh Hùng lập tức đại biến. Gã bật dậy, vết thương ở vai phải giật mạnh làm máu rỉ ra đỏ thẫm lớp băng gạc, nhưng gã không màng tới đau đớn, một tay vồ lấy tấm Khiên Thiết Mộc vừa được Lâm Đức rèn xong lớp viền sắt đen nóng hổi.


"Đàn chó săn cơ khí! Chúng tìm tới đây rồi!" Minh Hùng nghiến răng.


Từ bóng tối sâu nhất của hang đá, Mộc Tôn chống gậy gỗ từ từ bước ra. Đôi mắt mù của lão thợ rối huyền thoại hướng thẳng về phía cửa hang, đôi tai lão giật mạnh theo từng tiếng động cơ hơi nước đang gầm rú bên ngoài:


"Là Tiêu Săn Rối. Đàn chó săn cơ khí của hắn có mũi cảm biến cực nhạy với mùi linh khí của chỉ bạc tâm linh. Huy, trận chiến Thập Chỉ hôm qua của ngươi đã để lại dư lượng linh năng quá lớn trên cơ thể. Chúng đã đánh hơi được."


Chưa dứt lời, một bóng người gầy gò hớt hải lao vào cửa hang, gương mặt tái mét không còn một giọt máu. Đó là Phùng Khang. Kẻ đố kỵ từng tìm cách hãm hại Gia Huy giờ đây đang run rẩy bần bật, hai tay ôm đầu đầy hoảng loạn:


"Huy... ta... ta không cố ý! Đội trưởng Thiết và Tiêu Săn Rối đã bắt giữ ta ở bìa rừng... Chúng dùng roi điện xích sắt tra tấn... Ta không chịu nổi... Ta đã dẫn chúng tới đây! Cứu ta với!"


"Kẻ phản bội!" Lâm Đức gầm lên, tay siết chặt cây búa rèn nóng đỏ định lao vào đập nát đầu Phùng Khang, nhưng Minh Hùng đã dùng khiên chặn lại.


"Lâm Đức, giữ sức! Địch đã áp sát cửa hang rồi!" Minh Hùng hét lớn, gã vác tấm khiên thiết mộc bọc sắt đen khổng lồ lao thẳng ra chốt chặn ngay lối vào hẹp của hang đá dã chiến.


*GẦM!*


Một loạt đạn pháo hơi nước nổ tung ngay trước cửa hang. Sóng xung kích cực mạnh thổi bay những mảng đá hộc rơi rụng rào rào, khói lưu huỳnh xám xịt tràn vào lòng hang ngột ngạt. Minh Hùng gầm lên, gồng toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn đập mạnh Khiên Thiết Mộc xuống đất cát, kích hoạt Địa Chấn Hộ Vệ. Lớp viền sắt đen biên giới vừa được rèn rít lên xèo xèo dưới tác động của nhiệt độ đạn pháo, nhưng tấm khiên gỗ tùng cổ hóa thạch vẫn đứng vững vàng như một bức tường thành, chặn đứng loạt đạn pháo thứ hai của địch.


Bên trong hang, Gia Huy nghiến răng chịu đựng. Cậu không thể đứng im nhìn đồng đội liều chết bảo vệ sườn cho mình. Cậu cố gắng vận chuyển một tia linh lực thô sơ xuống mười đầu ngón tay, ép buộc hệ thần kinh vận động phải hoạt động.


*A... hộc!*


Ngay khi linh lực vừa chạm tới đầu ngón tay, **Điểm Nghẽn Mạch Máu** lập tức co thắt tàn khốc. Các mạch máu dọc cánh tay phải sưng phồng lên, rạn đỏ tấy dưới lớp gạc đen. Cơn đau co giật toàn thân ập đến khiến Gia Huy hộc ra một ngụm máu nhạt, hai bàn tay co quắp lại, hoàn toàn thất bại trong việc rút chỉ bạc. Cậu ngã quỵ xuống giường tre, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


"Đồ ngu! Đã bảo là không được vận linh lực cơ mà!" Thanh Mai hét lên. Nữ dược sư lập dị không hề tỏ ra sợ hãi trước làn đạn pháo bên ngoài, cô lao tới, thô bạo giật phăng lớp băng gạc cũ trên tay Gia Huy.


Mười đầu ngón tay của cậu lộ ra, rách nát, máu đỏ pha lẫn sắc bạc rỉ ra liên tục. Thanh Mai không ngần ngại, bốc một nắm sáp cỏ Lam Tuyết tươi rực sáng ánh lam nhạt dị tà, đắp trực tiếp lên những vết rách rỉ máu của Huy.


*Á...!!!*


Gia Huy gầm lên một tiếng đau đớn thấu tận xương tủy. Liệu Pháp Sáp Lam Tuyết khi tiếp xúc với kinh mạch rách nát tạo ra một cơn bão nhiệt độ cực hạn—nửa như băng giá đông cứng thịt xương, nửa như ngọn lửa địa nhiệt nung nấu tâm can. Hệ thần kinh của cậu căng lên như dây đàn sắp đứt.


"Huy! Vận hành Tĩnh Tâm Quyết ngay!" Giọng nói trầm lạnh của Mộc Tôn dội thẳng vào tâm trí cậu. "Đồng bộ nhịp thở của ngươi với tần số rung động của gỗ tùng trong hang đá này! Nén chặt nhịp tim lại, nếu không mạch máu của ngươi sẽ nổ tung!"


Gia Huy cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng ép bản thân tập trung vào khẩu quyết của Mộc Tôn. Cậu hít vào thật sâu, thật chậm, cảm nhận luồng khí mát lạnh từ vách đá ẩm ướt thẩm thấu vào lồng ngực. Nhịp tim đang đập dồn dập dần dần chậm lại, ổn định một cách kỳ lạ. Dòng lam hỏa thanh tẩy từ sáp cỏ Lam Tuyết bắt đầu xoa dịu những vết rạn đỏ dọc kinh mạch, cơn co thắt mạch máu giảm dần.


*UỲNH!*


Một tiếng nổ lớn hơn dội vào từ cửa hang. Đội trưởng Thiết—gã khổng lồ mặc giáp sắt nặng nề—đang vung cây búa sắt khổng lồ rèn từ quặng sắt đen biên giới, bổ mạnh liên tiếp vào vách đá lối vào. Mỗi nhát búa nện xuống kéo theo hàng tấn đất đá sạt lở, dồn cả nhóm của Gia Huy vào góc tối hẹp của hang bệnh xá.


"Lũ chuột thung lũng! Đầu hàng đi!" Tiếng gầm rú khàn khặc của Đội trưởng Thiết vang vọng qua làn khói xám.


Minh Hùng bị sức mạnh tàn phá của búa sắt đẩy lùi ba bước, vai phải gã rỉ máu đậm hơn, tấm Khiên Thiết Mộc bọc sắt đen rung lên bần bật dưới sức ép cơ học tàn bạo. Gã nghiến răng, dùng bả vai tì chặt vào mặt khiên, chặn đứng đường tiến của địch trong gang tấc.


Thanh Mai nhanh tay quấn chặt lớp băng gạc bảo hộ mới làm từ tơ tằm băng lên mười đầu ngón tay của Gia Huy. Dưới tác động của sáp Lam Tuyết tươi, cảm giác lực ở mười đầu ngón tay cậu bắt đầu hồi sinh nhẹ nhàng—khoảng mười lăm phần trăm cảm giác lực đã quay trở lại, đủ để cậu khẽ nhúc nhích các ngón tay rách nát.


Nhưng thời gian của họ đã hết.


Phía ngoài thác nước, những tiếng gầm rú cơ học khô khốc rít lên chói tai. Đàn chó săn cơ khí mắt đỏ rực của Tiêu Săn Rối đã vượt qua bức tường nước ngầm. Chúng nhe ra những hàm răng thép sắc bén bám đầy dầu thải axit rỉ sét, cào cấu điên cuồng vào những khe đá sạt lở để chui vào lòng hang.


Đàn chó săn cơ khí đã ngửi thấy mùi linh khí thảo dược, tiếng gầm rú và răng thép của chúng chỉ còn cách cửa hang vài bước chân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!