Giới Hạn Của Thập Chỉ
Tiếng còi báo động khẩn cấp từ bục điều khiển của Đại úy Vương rít lên chói tai, xé toạc màn đêm đặc quánh bụi than của Mỏ đá Thiên Ty. Luồng âm thanh tần số cao ấy dội vào các vách đá xám xịt, nhuộm đỏ cả thung lũng trong thứ ánh sáng cảnh báo hơi nước nén rực lửa.
"Lũ chuột thung lũng guốc! Các ngươi nghĩ có thể trốn thoát khỏi đây sao?"
Đại úy Vương cười độc địa, gương mặt mập ú vặn vẹo dưới ánh đèn đỏ. Gã giật mạnh chiếc cần gạt xích sắt khổng lồ. Từ sâu trong hang đá tối tăm phía sau bục điều khiển, một tiếng gầm rú cơ khí trầm đục vang lên, kéo theo tiếng xích sắt nghiến lên đá hộc cọc cạch dồn dập. Mặt đất dưới chân Gia Huy rung chuyển dữ dội.
Một cỗ máy khổng lồ hình gấu rèn từ thép rỉ từ từ bước ra khỏi bóng tối. Đó chính là Thiết Giáp Thú—quái thú cơ khí tàn bạo nhất biên thùy thung lũng. Cỗ máy di chuyển bằng hai dải bánh xích thép khổng lồ, trên đầu gắn một mũi khoan thép khổng lồ đang quay tít với tốc độ chóng mặt, phun ra những luồng lửa hơi nước nhiệt độ cao đỏ rực. Lò hơi nước áp lực cao sau lưng nó gầm rú, xả ra những luồng khói xám xịt nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu thải axit.
"Chạy mau! Đóng lối thoát lại!" Bang chủ Lâm Đức hét lớn, cố gắng đẩy những thợ mỏ Hắc Thiết Bang đang vác quặng sắt đen biên giới tháo chạy về phía cửa hang thoát hiểm. Nhưng Thiết Giáp Thú đã nhanh hơn. Nó quật mạnh cánh tay thép bọc xích, san phẳng một khối đá lớn ngay trước lối ra, chặn đứng con đường sống duy nhất của họ.
Gia Huy đứng tựa vào bả vai của Minh Hùng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cánh tay phải của cậu quấn chặt băng gạc trắng, nhưng kinh mạch bên trong đang co thắt từng cơn đau buốt nhói. Cậu chỉ mới phục hồi được ba mươi phần trăm cảm giác lực sau những trận chiến liên tiếp. Bàn tay trái của cậu buông thõng bên hông, lạnh ngắt và đông cứng hoàn toàn như một khúc gỗ chết dưới tác động của luồng hàn khí phản phệ từ tơ tằm băng cổ đại trước đó. Cậu không thể cử động nổi một ngón tay trái.
"Huy! Con quái vật đó đang hướng về phía chúng ta!" Minh Hùng hét lớn, tay siết chặt tấm Khiên thiết mộc khổng lồ vốn đã chằng chịt những vết rạn nứt sâu hoắm dọc thớ gỗ tùng cổ hóa thạch sau trận đấu trước.
"Hùng... bảo vệ sườn cho ta!" Gia Huy nghiến răng, mắt điều chỉnh chiếc Kính nhãn thuật thạch anh một mắt bên mắt phải.
Cậu rung nhẹ ba ngón tay phải, vận hành Thợ Rối Kinh Mạch - Tam Chỉ để phóng ra ba sợi chỉ bạc tâm linh kết nối với Bạch Diện Nhân. Con rối thần cổ đại cao ba mét đứng chắn trước mặt cậu, khớp gối chân trái của nó bị rạn nứt mười phần trăm do axit ăn mòn ngầm từ trước phát ra tiếng kêu răng rắc khô khốc.
Thiết Giáp Thú gầm lên, mũi khoan khổng lồ trên đầu nó quay tít, phun ra một luồng lửa hơi nước nóng bỏng quét thẳng về phía Gia Huy.
"Bạch Diện Nhân, giăng tơ!"
Gia Huy chỉ đạo rối thần phóng ba sợi chỉ bạc ra, cố gắng quấn chặt lấy mũi khoan thép đang quay để hãm tốc độ của nó. Nhưng ngay khi chỉ bạc vừa chạm vào mũi khoan, nhiệt độ cực cao của ngọn lửa hơi nước lập tức thiêu rụi lớp màng tơ tằm băng bảo vệ. Sợi chỉ bạc bùng cháy, đứt đoạn trong gang tấc.
*Hộc!*
Theo Quy tắc phản chấn ba mươi phần trăm, một luồng điện nhiệt nóng bỏng chạy ngược dọc theo chỉ bạc dội thẳng vào hệ kinh mạch tay phải của Gia Huy. Cậu hộc ra một ngụm máu nhạt, khuỵu gối xuống đất đá lạnh lẽo. Điểm Nghẽn Mạch Máu ở tay phải co thắt dữ dội, các mạch máu sưng phồng rạn đỏ dưới lớp băng gạc. Cơn đau thấu xương tủy khiến cậu suýt ngất lịm.
"Không được! Nhiệt độ của nó quá cao, chỉ thường không thể tiếp cận!" Gia Huy thở dốc, khóe mắt phải rỉ ra một vệt máu đỏ pha bạc nhạt màu.
"Tránh ra!"
Minh Hùng gầm lên một tiếng như sấm dậy, gã khổng lồ cao hơn hai mét bước lên, gồng toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn đứng chặn ngay trước mặt Gia Huy theo Quy tắc Bảo Vệ Sườn. Hùng đập mạnh tấm Khiên Thiết Mộc xuống đất đá, chắn ngang tầm càn quét của mũi khoan phun lửa.
*OÀNH! RẮC!*
Mũi khoan thép khổng lồ của Thiết Giáp Thú khoan thẳng vào mặt Khiên Thiết Mộc. Sparks lửa bắn ra tung tóe, khói gỗ cháy khét lẹt bốc lên nghi ngút. Sức nóng từ lò hơi nước áp lực cao của quái thú nung đỏ cả viền sắt đen của khiên. Tấm khiên thiết mộc rên rỉ, thớ gỗ tùng cổ hóa thạch bắt đầu rạn nứt dữ dội dưới sức ép cơ học tàn bạo. Chân của Minh Hùng lún sâu xuống đất đá mỏ quarry, khóe miệng rỉ ra máu tươi.
"Huy... mau mang anh em thợ mỏ chạy đi! Khiên của ta... không trụ nổi quá mười giây nữa!" Giọng Minh Hùng nghẹn ngào trong tiếng gầm rú của động cơ hơi nước.
Gia Huy nhìn tấm lưng đẫm mồ hôi và máu của Minh Hùng, rồi nhìn xuống bàn tay trái đang đông cứng hoàn toàn của mình. Nỗi sợ hãi tột cùng về việc đôi tay sẽ bị tàn phế vĩnh viễn dâng lên trong lòng cậu. Nhưng nếu cậu không hành động, Minh Hùng sẽ chết, Lâm Đức và hàng trăm thợ mỏ vừa được cứu cũng sẽ bị chôn vùi trong hầm tối này.
"Nếu đôi tay này phải phế... thì cứ phế đi!" Gia Huy hét lên trong lòng.
Cậu cắn chặt răng, dùng hàm răng tự rạch nát mười đầu ngón tay của cả hai bàn tay. Máu đỏ pha lẫn sắc bạc lấp lánh rỉ ra, nhỏ xuống đất đá. Huy vận dụng toàn bộ ý chí tâm linh lực, phá vỡ mọi giới hạn an toàn của hệ thần kinh, vận hành cấm thuật Rút Tủy Chỉ Bạc đồng thời trên cả hai bàn tay.
*RẮC... RẮC...*
Bàn tay trái đang đông cứng hoàn toàn của cậu đột ngột trải qua một cơn địa chấn linh lực. Lớp da xám xịt do hàn khí nứt toác ra, máu bạc rực sáng lam quang phun trào dọc theo các đường kinh mạch rách rưới. Mười sợi chỉ bạc tâm linh cực dày, rực sáng ánh lam hỏa tối thượng bộc phát từ mười đầu ngón tay của cậu, cắm thẳng vào trận nhãn ngực và các khớp nối của Bạch Diện Nhân.
Đây chính là cảnh giới cực hạn của cấp một: **Thợ Rối Kinh Mạch - Thập Chỉ (Cận cảnh giới Bậc Thầy)**.
*UỲNH!*
Một luồng linh lực bạc khổng lồ bùng nổ xung quanh Gia Huy. Ngay lập tức, **Thức Tỉnh Ý Thức Rối Thần** được kích hoạt. Khuôn mặt trắng thanh thoát, vô cảm của Bạch Diện Nhân phát ra lam quang rực rỡ, đôi mắt gỗ của nó bừng sáng tâm linh cổ xưa của tổ tiên Gia Vô Song.
Bạch Diện Nhân hoàn toàn thức tỉnh. Bất chấp khớp gối chân trái bị rạn nứt, nó lướt đi với tốc độ cực hạn không tiếng động nhờ bộ pháp **Tùng Bộ Ảnh Di**, để lại năm tàn ảnh gỗ lấp lánh chỉ bạc trong làn khói lưu huỳnh.
Thông qua lăng kính thạch anh đeo bên mắt phải, nhãn thuật Tâm Nhãn Sơ Cấp của Gia Huy nhìn thấu hoàn toàn cấu trúc năng lượng của Thiết Giáp Thú. Cậu phát hiện ra van xả áp suất hơi nước của lò phản ứng nằm ngay dưới đáy mạn sườn sau của nó.
"Chém!"
Gia Huy hét lớn, mười ngón tay rỉ máu bạc co thắt dữ dội, điều khiển Bạch Diện Nhân lách qua mũi khoan phun lửa trong gang tấc. Con rối thần cổ đại trượt dài dưới bụng quái thú cơ khí, vung song kiếm gỗ tùng ngâm dầu lạnh rực sáng lam quang chém liên hoàn vào van xả hơi nước.
*XOẢNG! XOẢNG! XOẢNG!*
Song kiếm gỗ tùng cổ xưa chém đứt ngọt lịm các đường dẫn khí hơi nước bằng đồng thau. Van xả áp bị phá hủy hoàn toàn. Luồng hơi nước nén áp lực cực cao bị chặn đứng đường thoát, tích tụ nhiệt lượng khổng lồ rực đỏ bên trong lò phản ứng của Thiết Giáp Thú.
"Không ổn! Lò nung sắp nổ! Chạy mau!" Đại úy Vương hoảng loạn hét lên từ bục cao, gã bỏ rơi cây roi da bọc thép, điên cuồng tháo chạy cùng đám lính gác bọc thép.
*OÀNH! UỲNH!*
Cỗ máy Thiết Giáp Thú khổng lồ bị quá nhiệt tự nổ tung dữ dội thành một quả cầu lửa khổng lồ, thổi bay những mảnh thép rỉ và bánh xích sắt văng tung tóe vào vách đá. Sóng xung kích cực mạnh hất văng Bạch Diện Nhân ra xa, đồng thời cắt đứt hoàn toàn mười sợi chỉ bạc tâm linh.
*Phụt!*
Gia Huy phun ra một ngụm máu lớn, toàn bộ hệ kinh mạch hai cánh tay bị nứt rạn co thắt tàn khốc do Điểm Nghẽn Mạch Máu quá tải cực hạn. Cậu ngã quỵ xuống đất đá, tầm nhìn tối sầm lại rồi ngất lịm đi lập tức.
***
Một ngày sau.
Ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh lọt qua khe đá ẩm ướt của hang căn cứ tị nạn tạm thời Vân Sơn. Không khí nơi đây ẩm ướt, đượm mùi đất ẩm và mùi thảo dược nồng nặc của Thanh Mai chưng cất.
Gia Huy lờ mờ tỉnh dậy trên chiếc giường tre đơn sơ. Cậu cố gắng cử động nhưng hai cánh tay hoàn toàn nặng trĩu, không hề có một chút cảm giác vật lý nào. Cậu cúi đầu nhìn xuống, đôi tay của cậu đã bị quấn chặt trong những lớp băng gạc đen kịt thấm đẫm sáp dưỡng Lam Tuyết. Mười đầu ngón tay tê liệt hoàn toàn, mất đi một phần ba cảm giác lực vĩnh viễn và run rẩy nhẹ dưới lớp vải dạ.
Cách đó không xa, bên đống lửa rèn dã chiến đang bập bùng cháy rực, Lâm Đức đang trần ngực, mồ hôi nhễ nhại vung búa đập chan chát lên đe sắt. Ông đang dùng số quặng sắt đen biên giới vừa thu hoạch được để rèn tôi luyện, gia cố thêm viền sắt đen kiên cố lên tấm Khiên thiết mộc khổng lồ của Minh Hùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!