Ngọn Lửa Khởi Đầu
Mùi nhựa thông già nồng nàn quyện lẫn vị ngọt thanh của mạt cưa gỗ tùng ngập tràn trong không gian chật hẹp của xưởng rối. Ánh nắng chiều muộn lọt qua khe cửa liếp, rọi lên những dải bụi vàng bay lơ lửng như những sợi tơ mỏng. Ở góc phòng, tiếng bánh răng chuyển động khô khốc, đều đặn vang lên: "Cạch... cạch... cạch...". Đó là Mộc Nhân Số 1, con rối dọn dẹp thô sơ cao một mét rưỡi, đang lầm lũi dùng chiếc chổi tre gắn chặt vào cánh tay gỗ quét dọn những mảnh vụn vương vãi trên nền đất ẩm.
Gia Huy, mười sáu tuổi, đang ngồi khom lưng bên bệ gỗ rèn rối. Đôi găng tay da mỏng của cậu bám đầy dầu bóng. Ngón tay cái và ngón trỏ tay phải của cậu đang kẹp chặt một khớp nối đầu gối bằng gỗ tùng, tỉ mỉ dùng chiếc đục nhỏ gọt đi từng sợi xơ mỏng cuối cùng.
"Lực tay phải đều, Huy ạ. Gỗ tùng ngàn năm dẻo dai nhưng nếu con nôn nóng dồn lực một lần, thớ gỗ sẽ rạn ngầm bên trong. Khi truyền tơ tâm linh vào, khớp nối sẽ tự nổ tung."
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên từ phía sau. Gia Khánh bước tới, dáng người cao gầy nhưng vững chãi như một cây cổ thụ già. Bàn tay ông thô ráp, chằng chịt những vết sẹo dệt chỉ bạc—những vệt sẹo màu trắng xám chạy dọc từ đầu ngón tay ngược lên cổ tay, minh chứng cho cả một đời rèn rối bậc thầy. Ông cúi xuống, đón lấy khớp nối từ tay con trai, dùng ngón tay cái miết nhẹ dọc theo thớ gỗ tròn trịa rồi gật đầu nhẹ.
"Tốt. Con đã bắt đầu cảm nhận được 'hơi thở' của gỗ rồi."
Từ góc xưởng, một tiếng ho khan khẽ khàng, yếu ớt cắt ngang bầu không khí yên bình. Gia Linh, cô bé mười tuổi gầy gò, đang ngồi trên chiếc ghế tre nhỏ, hai tay ôm chặt con búp bê gỗ nhỏ đeo cổ—Mộc Linh Tiên. Gương mặt cô bé nhợt nhạt, da dẻ xanh xao dưới ánh hoàng hôn. Cơn ho của Linh kéo dài, lồng ngực nhỏ bé phập phồng run rẩy.
"Linh, lại hít phải khói rỉ sét rồi đúng không?" Gia Huy vội buông đục gỗ, bước nhanh đến bên em gái, nhẹ nhàng vuốt lưng cho cô bé.
Từ phía biên thùy thung lũng, những làn khói đen kịt từ các lò nung hơi nước của Đế Quốc Thiết Huyết vẫn ngày đêm cuồn cuộn thổi vào. Thứ khói độc mang theo vị rỉ sét tàn nhẫn ấy đang gặm nhấm dần buồng phổi yếu ớt của Linh. Con rối nhỏ Mộc Linh Tiên trước ngực cô bé khẽ run lên, tỏa ra một làn lam quang cực kỳ mờ nhạt để thanh lọc bầu không khí xung quanh, nhưng bấy nhiêu đó là không đủ trước sự ô nhiễm tàn khốc đang tràn ngập thung lũng.
"Con không sao, anh Huy..." Gia Linh ngước đôi mắt trong trẻo nhưng mệt mỏi nhìn anh trai, cố nở một nụ cười yếu ớt. "Hôm nay búp bê gỗ của anh làm đẹp lắm."
Chưa kịp để Gia Huy trả lời, một tiếng chấn động kinh hoàng đột ngột dội đến từ phía ngoài thung lũng.
"OÀNG!"
Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Những lọ dầu bảo dưỡng xếp trên kệ gỗ đổ nhào, rơi xuống đất vỡ tan tành, chất lỏng màu vàng óng lênh láng khắp sàn. Tiếng chim rừng bay nháo nhác, tiếng la hét hoảng loạn của tộc nhân Thiên Ty vang vọng từ xa.
"Cạch! Cạch! Cạch!"
Mộc Nhân Số 1 đang quét nhà bỗng dừng lại, hệ thống dây cót bên trong rít lên chói tai do chấn động mạnh phá vỡ nhịp chuyển động cơ học.
Gia Khánh biến sắc. Ông lao nhanh ra phía cửa sổ, đẩy mạnh cánh liếp nhìn về phía lối vào thung lũng. Ở phía chân trời, một màn khói đen kịt, đậm đặc hơn cả khói lò nung bình thường đang cuồn cuộn bốc lên. Tiếng xích sắt gầm rú, tiếng gõ nhịp rầm rập của những cỗ xe pháo hơi nước di động và tiếng vó sắt nặng nề của kỵ binh cơ khí dội lại như sấm sét.
"Quân đoàn tiên phong Thiết Huyết... Chúng đến nhanh hơn ta tưởng," Gia Khánh siết chặt nắm tay, thớ thịt trên cánh tay ông gồng lên, những vết sẹo chỉ bạc bắt đầu lóe lên luồng sáng lam nhạt mờ ảo.
"RẦM!"
Cánh cửa gỗ dày của xưởng rối bị một lực lượng khổng lồ đập tan nát thành trăm mảnh vụn. Khói bụi rỉ sét màu đen kịt tràn vào phòng, mang theo mùi than đá cháy khét và hơi nước nóng bỏng đến ngạt thở.
Bước qua làn khói bụi là những tên lính mặc giáp thép nặng nề che kín toàn thân—lính Thiết Huyết. Chúng cầm trên tay những khẩu súng trường hơi nước tầm xa, nòng súng vẫn còn bốc khói xám xịt. Dẫn đầu bọn chúng là hai nhân vật mang sát khí nồng nặc.
Kẻ đi bên trái là một tướng lĩnh cao lớn, mặc chiến giáp thép hơi nước đen xì loang lổ vết dầu đen. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn bằng thép khổng lồ, những đường ống đồng chạy dọc cánh tay liên tục xả ra những luồng hơi nước nóng rực rít lên xình xịch. Đôi mắt hắn lạnh lùng, tàn nhẫn quét qua căn phòng như nhìn những con mồi nằm trên thớt. Đó chính là Đại úy tiên phong của Đế Quốc—Thiết Lang.
Kẻ đi bên phải là một gã đàn ông gầy guộc, mắt sắc lạnh đầy dã tâm, giáp phó úy xám xịt, tay cầm một bộ xích sắt cơ khí khổng lồ liên tục chuyển động cọc cạch—Trương Hùng.
"Gia Khánh," Thiết Lang cất giọng trầm đục, âm thanh như tiếng hai miếng thép rỉ cọ xát vào nhau. "Trốn tránh ngoài biên thùy mười năm nay, rốt cuộc cũng để ta tìm ra con chuột già nhà ngươi. Giao ra bản vẽ lò phản ứng Pháo Đài Sắt Đen, ta sẽ cho gia tộc thợ rối của ngươi một cái chết toàn thây."
"Thiết Lang! Các ngươi đã tàn phá thung lũng này chưa đủ sao?" Gia Khánh đứng chắn trước mặt Gia Huy và Gia Linh, ánh mắt rực cháy ngọn lửa căm hờn. "Bản vẽ đó, thợ rối Thiên Ty thà mang xuống mồ cũng quyết không giao cho những kẻ vô cảm như các ngươi!"
"Ngoan cố!"
Thiết Lang hừ lạnh một tiếng, khẽ hất hàm. Trương Hùng bên cạnh lập tức hiểu ý. Gã cười khẩy, vung mạnh cánh tay phải. Bộ xích sắt cơ khí khóa mạch xé rách không khí, phóng thẳng về phía Gia Khánh. Những mắt xích sắt quay tròn, phát ra tiếng rít chói tai và luồng năng lượng điện cao áp màu xanh tím.
"Huy! Dẫn em gái chạy qua đường hầm ngầm ngay!"
Gia Khánh hét lớn. Ông lập tức cắn chặt đầu ngón tay phải, rỏ một giọt máu nóng xuống nền xưởng gỗ.
"VẠN MỘC ĐỒNG QUY!"
Linh lực dồi dào bộc phát từ cơ thể Gia Khánh. Những sợi chỉ bạc tâm linh rực sáng phóng ra từ mười đầu ngón tay ông, cắm sâu vào sàn gỗ và các bức tường của xưởng rối. Ngay lập tức, toàn bộ cấu trúc gỗ tùng của xưởng như sống dậy. Những thanh xà ngang, những tấm ván sàn uốn cong lại, tạo thành một bức tường gỗ kiên cố chặn đứng cú quật xích sắt của Trương Hùng.
"BÙNG!"
Xích sắt khóa mạch đập mạnh vào bức tường gỗ tùng, tia lửa điện bắn tung tóe. Áp lực hơi nước cực mạnh từ xích sắt nén xuống khiến bức tường gỗ tùng kêu răng rắc, xuất hiện những vết rạn nứt lớn.
"Chạy mau!" Gia Khánh gầm lên, mười ngón tay ông run rẩy dữ dội, máu tươi từ đầu ngón tay nhuộm đỏ những sợi chỉ bạc.
Thiết Lang cười lạnh. Cánh tay thép khổng lồ của hắn rít lên một tiếng xình xịch. Hắn bước lên một bước, đấm thẳng vào bức tường gỗ tùng bảo vệ.
"RẦM!"
Cú đấm mang lực lượng hơi nước ngàn cân bóp nát hoàn toàn bức tường gỗ tùng thành những dăm gỗ vụn bay tứ tán. Sức mạnh phản chấn cực đại dội ngược lại dọc theo những sợi chỉ bạc, khiến Gia Khánh hộc ra một ngụm máu tươi, cơ thể ông lảo đảo quỵ xuống sàn.
"Cha!" Gia Huy hét lên đau đớn, định lao tới cứu cha.
"Đi ngay! Bảo vệ Linh!" Gia Khánh trừng mắt, dùng chút sức tàn cuối cùng đẩy mạnh chiếc bệ gỗ rèn rối ngã nhào để chặn đường lính Thiết Huyết.
Nhưng đã quá muộn. Trương Hùng lướt tới nhanh như một bóng ma xám. Bộ xích sắt cơ khí khóa mạch quăng ra lần thứ hai, chuẩn xác quấn chặt lấy hai cánh tay của Gia Khánh.
"SẸT! SẸT!"
Tia điện cao áp màu xanh tím bùng lên dữ dội khi xích sắt tiếp xúc với da thịt. Gia Khánh hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn bộ linh lực và chỉ bạc tâm linh của ông lập tức bị dòng điện cao áp vô hiệu hóa hoàn toàn. Đôi tay ông buông thõng, những sợi chỉ bạc đứt đoạn, tan biến vào hư không.
"Trói lại. Mang đi!" Thiết Lang ra lệnh lạnh lùng. "Đốt xưởng này cho ta. Tìm kiếm khắp thung lũng, tiêu diệt toàn bộ tàn dư của tộc Thiên Ty!"
Một tên lính bọc thép cầm khẩu súng phun lửa hơi nước bước lên, bóp cò. Ngọn lửa đỏ rực mang theo hơi nóng của dầu hỏa phun thẳng vào những kệ chứa gỗ tùng khô ráo. Lửa bùng lên dữ dội, liếm láp khắp các bức tường gỗ thơm mát của xưởng rối gia tộc.
"Cha!" Gia Huy đau đớn nhìn cha mình bị Trương Hùng kéo lê đi trong làn khói lửa mịt mù. Ánh mắt cuối cùng của Gia Khánh nhìn con trai đầy sự khẩn cầu và kiên định: bảo vệ em gái.
Trong lúc hỗn loạn, hai tên lính bọc thép hơi nước đã phát hiện ra Gia Huy và Gia Linh đang lùi dần về phía góc tường xưởng. Chúng giương họng súng trường hơi nước đen ngòm nhắm thẳng vào hai anh em.
"Bắt lấy con bé đó trước!" Một tên lính hét lên.
Nguy cơ cận kề. Gia Huy, lúc này vẫn chỉ là một Thợ Rối Tập Sự, mồ hôi đầm đìa trên trán. Cậu vội vã phóng ra những sợi tơ tằm thường từ mười đầu ngón tay, cố gắng kết nối với con rối nhỏ Mộc Nhân Số 1 để chặn địch.
"Vút!"
Những sợi tơ tằm thường vừa phóng ra chưa kịp tiếp cận rối gỗ đã chạm phải luồng hơi nước nóng rực phun ra từ súng của địch. Nhiệt độ cao lập tức thiêu rụi những sợi tơ thường thành tro bụi.
"Không được... Tơ thường không thể chịu nổi nhiệt độ hơi nước!" Gia Huy bàng hoàng nhận ra sự bất lực tột cùng của kỹ nghệ thô sơ trước công nghệ hủy diệt của Đế Quốc.
Một tên lính bọc thép cười khẩy, bước tới bóp cò súng trường. Luồng đạn đồng nóng bỏng bắn thẳng về phía Gia Linh.
"Cạch! Cạch! Cạch!"
Đột ngột, Mộc Nhân Số 1—con rối dọn dẹp thô sơ hoạt động bằng dây cót—tự động lao ra. Nó dùng tấm thân gỗ chắp vá từ những mảnh gỗ thừa chắn trước mặt Gia Linh.
"BÙNG!"
Đạn đồng hơi nước nổ mạnh, bắn nát hoàn toàn nửa thân trên của Mộc Nhân Số 1 thành những mảnh vụn gỗ cháy sém. Con rối dọn dẹp cần mẫn đổ sụp xuống đất, chiếc chổi tre gãy đôi rơi bên chân Gia Linh.
"Mộc Nhân..." Gia Linh khóc nấc lên, ôm chặt lấy búp bê Mộc Linh Tiên trước ngực. Khói độc rỉ sét tràn vào phổi khiến cô bé ho dữ dội, gương mặt tím tái dần vì ngạt thở.
Cửa thoát hiểm của đường hầm ngầm nằm ngay sau bức tường góc xưởng, nhưng hai tên lính bọc thép đã chắn mất lối đi duy nhất. Ngọn lửa xung quanh đang liếm dần đến chân hai anh em. Sức nóng bốc lên ngùn ngụt, khói đen che khuất tầm nhìn.
Tuyệt vọng dâng cao như thủy triều. Gia Huy nhìn em gái đang lịm dần đi trong vòng tay mình, nhìn con rối Mộc Nhân Số 1 đã bị phá hủy hoàn toàn. Đầu óc cậu quay cuồng.
'Nếu mình không làm gì... Linh sẽ chết. Gia tộc sẽ diệt vong.'
Trong tâm trí Gia Huy, những dòng chữ cổ xưa, nguệch ngoạc trên cuộn da dê cấm thuật giấu sâu trong ký ức của cha đột ngột bừng sáng rực rỡ.
*"Rút kinh mạch mười ngón tay thành Chỉ Bạc Tâm Linh... Kẻ luyện cấm thuật phải gánh chịu nỗi đau xé rách linh hồn, đôi tay sẽ dần tê liệt sau mỗi trận chiến... Nhưng đó là cách duy nhất để chạm vào thần khí."*
"Chỉ Bạc... Tâm Linh..."
Gia Huy thì thầm, ánh mắt cậu từ hoảng loạn đột ngột trở nên sắc lạnh và kiên định đến đáng sợ. Cậu nhìn mười đầu ngón tay lành lặn của mình lần cuối.
Cậu rút chiếc dao khắc gỗ nhỏ dắt bên hông ra. Không một chút do dự, cậu ấn mạnh lưỡi dao sắc bén vào đầu ngón tay cái bên phải, rạch một đường sâu hoắm dọc theo thớ da thịt.
"Phập!"
Máu tươi đỏ hồng tuôn ra. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Gia Huy nhắm nghiền mắt, tập trung toàn bộ ý chí tinh thần lực vào sâu trong hệ thần kinh của cánh tay phải. Cậu dùng ngón trỏ tay trái bóp chặt vào vết rạch ở ngón cái phải, móc sâu vào bên trong thớ thịt đang rách rưới.
Cậu chạm vào nó—sợi kinh mạch chính chạy dọc cánh tay phải. Nó mỏng manh, rực sáng ánh lam nhạt như một sợi tơ bạc vô hình.
"RÚT TỦY CHỈ BẠC!"
Gia Huy gầm lên một tiếng khàn đục từ tận đáy lòng. Cậu dùng lực kéo mạnh sợi kinh mạch ấy ra ngoài.
"RẠC!!!"
Một cơn đau thấu xương tủy, tàn khốc đến mức không ngôn từ nào tả xiết lập tức bùng nổ. Nó không giống như vết cắt của dao, mà giống như có một sợi dây thép nung đỏ đang bị kéo căng, xé toạc từng thớ thịt, dập nát từng mạch máu dọc từ bả vai, chạy qua khuỷu tay và xuyên thẳng ra ngoài đầu ngón tay cái của cậu.
Toàn thân Gia Huy co giật dữ dội. Mồ hôi lạnh vỡ ra ướt sũng lưng áo vải thô màu lam. Tầm nhìn của cậu hoàn toàn trắng xóa, tai ù đi, chỉ còn nghe tiếng nhịp tim đập dồn dập như trống trận: "Thình thịch! Thình thịch!".
Từ vết rạch nát ở ngón tay cái bên phải, một sợi chỉ bạc rực sáng lam quang chói lòa bộc phát ra ngoài. Sợi chỉ bạc ấy lơ lửng trong không trung, uốn lượn linh hoạt như một sinh thể sống động, tỏa ra một luồng linh khí dồi dào, tinh khiết đến mức áp chế hoàn toàn khói độc rỉ sét xung quanh.
Gia Huy gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu rỉ máu nhạt. Cậu vung mạnh ngón tay cái phải.
"Vút!"
Sợi chỉ bạc tâm linh phóng thẳng về phía cánh tay gỗ còn sót lại của Mộc Nhân Số 1 nằm dưới đất. Ngay khi chỉ bạc cắm vào khớp nối gỗ, con rối gỗ thô sơ bỗng bừng sáng lam quang rực rỡ. Cánh tay gỗ gãy của nó như được truyền vào một nguồn sinh mệnh lực khổng lồ, lập tức bay lên không trung, quất mạnh về phía trước.
"XOẠT!"
Sợi chỉ bạc tâm linh cực kỳ dẻo dai kết nối với cánh tay gỗ quấn chặt lấy họng súng trường hơi nước của tên lính bọc thép đang áp sát Gia Linh. Gia Huy nghiến răng, giật mạnh ngón tay cái rách nát.
"RẮC!"
Sức mạnh truyền dẫn từ chỉ bạc tâm linh bẻ gãy gập họng súng thép hơi nước dày cộm của tên lính. Lực kéo cực mạnh hất văng cả cơ thể bọc giáp nặng nề của hắn đập mạnh vào bức tường gạch phía sau, ngã quỵ xuống đất không kịp kêu một tiếng.
Tên lính bọc thép thứ hai kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Hắn chưa từng thấy một thợ rối tập sự nào có thể dùng tơ dệt giật đứt sắt thép hơi nước dễ dàng đến thế.
"Quái... Quái vật!" Hắn hoảng loạn lùi lại, vội vã nâng súng định bắn trả.
Nhưng Gia Huy đã kiệt sức. Cơn đau phản chấn từ cấm thuật rút kinh mạch dội ngược lại hệ thần kinh của cậu như một làn sóng búa tạ đập mạnh vào não bộ.
Ngón tay cái bên phải của cậu run rẩy dữ dội, máu bạc pha lẫn máu đỏ chảy ròng ròng dọc theo lòng bàn tay, nhỏ xuống nền đất cháy sém. Toàn bộ cánh tay phải của cậu đột ngột tê liệt hoàn toàn, mất đi 10% cảm giác lực vật lý tức thì. Cậu không thể nâng nổi ngón tay lên để dệt chỉ nữa.
"Phịch."
Gia Huy quỵ gối xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc, tầm nhìn nhạt nhòa dần dưới sức nóng của ngọn lửa đang thiêu rụi xưởng rối.
Ở phía ngoài lối ra của xưởng, tiếng xích sắt rầm rập của đội kỵ binh Thiết Mã đang áp sát ngày một gần hơn. Tiếng động cơ hơi nước gầm rú khô khốc như tiếng cười tử thần đang gõ cửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!