Nhạc nềnWuxia3

Huyết Lửa Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia lửa đỏ rực từ ống pháo hiệu của Hắc Phong vừa lịm tắt, trả lại cho bìa rừng Sùng Sơn Thôn một khoảng không tăm tối, nhưng sự im lặng ấy không mang lại cảm giác bình yên. Đối với Lôi Nhất Đao, bóng tối chưa bao giờ là trở ngại. Gã đứng chân trần trên nền đất sét pha cát ẩm ướt, đôi mắt sắc lạnh nhắm nghiền, dồn toàn bộ tinh thần lực xuống hai lòng bàn chân. Đất đá không biết nói dối. Qua lớp cát mịn lạnh buốt của đêm biên thùy, gã cảm nhận được một vệt chấn động vô cùng nhẹ nhưng đều đặn, sắc lẹm đang lan truyền tới. Đó là nhịp bước chân của những kẻ di chuyển không tiếng động trong bóng đêm – những sát thủ chuyên nghiệp đeo mặt nạ quỷ của Quỷ Diện Đường. Chúng di chuyển theo đội hình nhóm ba người, giữ khoảng cách hoàn hảo để hỗ trợ lẫn nhau, nhẹ nhàng như những chiếc lá rụng nhưng mang theo sát khí đặc quánh của những kẻ chuyên đi tước đoạt mạng sống.


A Sương nép sát sau lưng gã, đôi bàn tay gầy gò ôm chặt chiếc Trống Trận Cầm Tay bằng da thú. Cô bé múa nhanh những ngón tay nhỏ nhắn dưới ánh lửa lập lòe từ bìa rừng đang cháy, dùng Thủ Ngữ Đồng Bộ để ra hiệu:

*"Đại ca, chúng đông lắm! Mặt nạ quỷ đỏ đen... chúng đang vây kín lối thoát hiểm của làng!"*

Nhất Đao khẽ gật đầu, gương mặt lầm lì không chút dao động. Gã đưa tay trái nắm chặt chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo sau lưng. Cánh tay phải của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao, khẽ giật nảy một cách đau đớn. Vết sẹo bỏng lớn vĩnh viễn màu đỏ thẫm dọc theo tàn mạch cánh tay phải – di chứng từ trận lôi đình năm xưa – đang âm ỉ nóng ran như có hàng ngàn con kiến lửa cắn xé. Lời cảnh báo của Thần y Độc Cô Hoài vẫn còn vẹn nguyên: nếu gã cưỡng ép vận hành lôi kình bằng tay phải trong vòng mười ngày tới, kinh mạch sẽ bạo tạc, cơ bắp sẽ hoại tử hoàn toàn và cánh tay này sẽ vĩnh viễn tàn phế. Gã buộc phải ẩn nhẫn, chỉ được dùng tay trái.


Nhưng kẻ thù không cho gã thời gian để phục hồi. Đột ngột, mặt đất dưới chân Nhất Đao chấn động mạnh. Đó không phải là bước chân người, mà là nhịp rung của hàng loạt mũi tên lửa cắm xuống những mái nhà tranh nghèo nàn của Sùng Sơn Thôn. Mưa tên lửa từ bóng tối bắn xuống dồn dập, tiếng nổ lách tách của tre nứa cháy và hơi nóng bốc lên ngùn ngụt. Qua chấn động của mặt đất sạt lở, Nhất Đao cảm nhận được sự hoảng loạn tột cùng của dân làng. Những bước chân trần chạy hỗn loạn, những thân hình đổ sụp xuống đất cát ẩm ướt, và nhịp đập dồn dập của những lồng ngực đang rống lên trong tuyệt vọng. Cuộc Thảm Sát Sùng Sơn Thôn đã bắt đầu. Toán sát thủ Quỷ Diện Đường phối hợp với thảo khấu Phi Sa Bang tiến hành đồ sát cả ngôi làng để bịt đầu mối về mỏ Lôi Thạch thô theo lệnh của Thẩm Thiên Phong.


Từ phía trung tâm làng, một vệt chấn động vô cùng nặng nề và dũng mãnh truyền đến lòng bàn chân Nhất Đao. Đó là Lôi Đại Hùng. Người đường ca vạm vỡ của gã đang dùng một tấm khiên gỗ lớn để chắn tên, che chở cho một nhóm trẻ nhỏ và phụ nữ chạy trốn. Đại Hùng gầm lên trong cô tịch tuyệt đối của Nhất Đao, vung hoành thương đao pháp chém gạt liên tiếp những đường đao thô bạo của thảo khấu. Nhưng đội hình sát thủ Quỷ Diện Đường quá chuyên nghiệp. Chúng không cận chiến đơn độc mà vây quét bằng trận pháp liên hoàn. Ba tên sát thủ đeo mặt nạ quỷ sắt đồng loạt phóng ra những mũi thương sắt dũng mãnh thực dụng.


Nhất Đao phẫn nộ tột cùng. Gã dậm mạnh chân trần bộc phát Địa Chấn Bộ, mượn lực phản chấn của đất đá để lao vọt đi sát mặt đất như một bóng ma sa mạc, hướng về phía Đại Hùng. Nhưng ngay khoảnh khắc gã vừa lướt đi, một tiếng nổ lớn dội ngược qua lòng bàn chân. Một mảng xà nhà cháy sập đổ xuống từ mái đình làng, tạo thành một bức tường lửa khổng lồ ngăn cách hoàn toàn Nhất Đao và đường ca của mình. Qua màn lửa đỏ rực cháy ngút trời, Nhất Đao bất lực cảm nhận chấn động từ cơ thể Đại Hùng. Người đường ca dũng cảm bị ba mũi thương sắt đâm xuyên qua ngực sườn, máu tươi tuôn xối xả làm ướt đẫm tấm áo da thú rách nát. Đại Hùng quỳ sụp xuống, nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy tấm khiên gỗ để bảo vệ dân lành phía sau cho đến hơi thở cuối cùng.


Chứng kiến cảnh người thân duy nhất ngã xuống trong biển lửa, sợi dây lý trí cuối cùng của Nhất Đao đứt phụt. Lòng hận thù và sự phẫn nộ dồn nén tột cùng bùng lên như núi lửa phun trào. Gã biết, nếu không dùng đến tay phải, gã không thể bảo vệ được A Sương và tiêu diệt toàn bộ toán sát thủ tàn bạo này. Gã gầm lên một tiếng gầm vô thanh trong thế giới tịch mịch của riêng mình. Nhất Đao dùng tay trái thọc mạnh vào đai lưng, rút ra ba cây châm bạc huyền thiết từ Hộp Châm Cứu Tự Kích Tim của Độc Cô Hoài. Không một chút do dự, gã tự đâm mạnh ba cây châm bạc vào huyệt Kiên Ngưng ở vai phải và các huyệt đạo lớn dọc cánh tay tàn phế. Phương pháp Châm Cứu Khóa Kinh bộc phát, tạm thời khóa chặt mọi cảm giác đau đớn thể xác, cưỡng ép thông suốt hệ thống tàn mạch bế tắc.


Ngay lập tức, luồng lôi kình ẩn sâu trong tim Nhất Đao bị kích hoạt cuồng bạo. Dòng điện tích tự nhiên từ quặng Lôi Thạch thô rèn đao chạy dọc theo thớ cơ bắp cánh tay phải của gã. Cánh tay phải quấn băng gạc căng phồng lên dữ dội, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ thẫm lớp vải thô loang lổ, nhấp nháy liên tục những tia lửa điện màu xanh tím rực rỡ dọc theo các thớ cơ săn chắc. Gã đã cưỡng ép bước vào trạng thái Kinh Mạch Dẫn Lôi, chấp nhận cái giá tích lũy hoại tử thể xác để đổi lấy sức mạnh hủy diệt trong chớp mắt.


Ba tên Sát Thủ Quỷ Diện đeo mặt nạ quỷ sắt, tay cầm đoản đao sắc bén, lướt nhanh qua màn sương khói lửa nhắm thẳng vào Nhất Đao. Chúng phối hợp ăn ý, phóng liên tiếp loạt phi tiêu tẩm kịch độc tầm thấp hòng bẻ gãy hạ bàn của gã. Nhất Đao nhắm nghiền đôi mắt, tay phải nắm chặt chuôi Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân. Gã vung đao xoay tròn tạo ra vòng phòng thủ Lôi Thuẫn Trảm cực nhanh. Lưỡi đao huyền thiết rực sáng lôi điện gạt văng toàn bộ loạt phi tiêu độc rít gió bắn tới dồn dập. Lực phản chấn cực mạnh truyền xuống đất cát ẩm làm mặt đất dưới chân gã lún sâu.


Nhất Đao dậm mạnh gót chân trần bộc phát Địa Chấn Bộ, tạo lực phản chấn ngược đẩy cơ thể lướt sát mặt đất lướt nhanh áp sát tên sát thủ đi đầu. Tên sát thủ Quỷ Diện kinh ngạc khi thấy tốc độ vung đao bằng tay phải của gã đao khách điếc nhanh gấp đôi bình thường. Nhất Đao vận hành tuyệt kỹ Lôi Kình Bộc Phát, vung một đường đao chém quét ngược từ dưới lên dứt khoát.


*Uỳnh!*


Một luồng lôi kình xanh tím dũng mãnh bộc phát từ lưỡi Đại Đao Rỉ Sét, chém đứt đôi cả tấm giáp sắt nặng nề và thân hình của tên sát thủ Quỷ Diện làm hai nửa. Máu tươi và tia lửa điện bắn tung tóe dưới ánh chớp sáng lòa của đêm giông bão. Hai tên sát thủ còn lại hoảng sợ lùi nhanh, nhưng Nhất Đao đã hóa thành một cỗ máy sát nhân vô tình. Gã xoay đao quét sát đất, chém đứt gân chân của tên thứ hai, rồi đập mạnh chuôi đao chấn nát cổ sọ tên thứ ba.


Biển lửa cháy rực thiêu rụi mọi nhà cửa ở Sùng Sơn Thôn, tàn tro bay lả tả trong gió bão cát biên thùy. Nhất Đao đứng giữa đống đổ nát, toàn thân cháy sém bốc khói đen, cánh tay phải rỉ máu tươi liên tục dọc theo tàn mạch rách nứt. Gã khẽ siết chặt chuôi đao, lòng bàn chân trần chợt cảm nhận một vệt chấn động dồn dập, quái dị từ hướng mỏ quặng cấm truyền đến. Gã vội mở mắt, nhìn xuyên qua màn khói lửa đỏ ngầu. Giữa biển lửa cháy rực, Nhất Đao nhìn thấy A Sương bị bắt giữ bởi một tên sát thủ đeo mặt nạ quỷ vàng của Quỷ Diện Đường đang lôi cô bé hướng về phía mỏ quặng cấm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!