Đêm Tối Trấn Tâm
Mùi dầu hỏa nồng nặc quyện với khói than củi Hắc Sơn khét lẹt xộc thẳng vào cánh mũi của Lôi Nhất Đao. Cơn bão cát hoang mạc từ Nhạn Môn Quan vừa dứt, nhưng nó không mang đi sự ngột ngạt của biên thùy, mà để lại một bầu không khí đặc quánh tro bụi. Khi bóng tối đổ sụp xuống Sùng Sơn Thôn, một dải sương mù lạnh buốt từ đầm lầy phía bắc tràn về, hòa lẫn với làn khói xám xịt từ bìa rừng đang bốc cháy, biến cả vùng đất hoang sơ thành một vực sâu tăm tối không một tia sáng mặt trời.
Nhất Đao đứng chân trần trên nền đất sét pha cát ẩm ướt sát vách đá dựng đứng bìa rừng. Thế giới của gã là một khoảng không im lặng tuyệt đối, không có tiếng gió rít gào, không có tiếng lửa cháy bập bùng, cũng không có tiếng xào xạc của lá sồi sấm. Nhưng trong sự tịch mịch vô tận ấy, gã cảm nhận được vạn vật một cách rõ ràng hơn bất kỳ ai. Lòng bàn chân trần của gã bám chặt vào mặt đất, xương chân truyền dẫn từng chấn động tinh vi nhất từ lòng đất sâu dội ngược lên đại não. Đất đá dưới chân gã đang run rẩy. Lửa đang liếm vào rễ cây cổ thụ, cát ấm đang dịch chuyển dưới sức nóng, và những vệt chấn động nặng nề, thô bạo đang áp sát.
Gã khẽ cúi người, tay trái nắm chặt chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo sau lưng. Cánh tay phải của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao, khẽ giật nảy một cách đau đớn. Luồng lôi kình bạo ngược từ trận chiến với Độc Lang đêm qua vẫn còn âm ỉ thiêu đốt tàn mạch bên trong. Lời cảnh báo của Thần y Độc Cô Hoài như một vết chàm khắc sâu vào tâm trí gã: không được vận lôi kình bằng tay phải trong vòng mười ngày tới, nếu không cơ bắp sẽ hoại tử vĩnh viễn. Gã buộc phải dùng tay trái.
Bên cạnh gã, A Sương nép sát vào vách đá. Cô bé câm gầy gò ôm chặt chiếc Trống Trận Cầm Tay bằng da thú bên hông, đôi mắt đen láy to tròn ngập tràn sự cảnh giác. Cô bé múa nhanh đôi bàn tay nhỏ nhắn dưới ánh lửa lập lòe xa xa, dùng Thủ Ngữ Đồng Bộ để ra hiệu:
*"Đại ca, khói lửa từ phía lò rèn hoang phế bốc lên rất mạnh. Có bóng người đang di chuyển trong sương mù."*
Nhất Đao khẽ gật đầu. Gã không cần nhìn, lòng bàn chân trần của gã đã cảm nhận được một vệt chấn động rất đặc trưng qua rễ cây sồi sấm nối liền với Thiết Địa Thạch của lò rèn. Đó là nhịp bước chân của Lâm Phong. Nhẹ nhàng, uyển chuyển như một con báo đêm rình mồi, gót chân lướt nhẹ trên cỏ khô không để lại tiếng động bước chân hoang dã. Lâm Phong đang ẩn nấp trên một cành sồi sấm cao vút phía trên, cánh Cung Săn Sói bằng gỗ dâu rừng đã giương sẵn, hướng thẳng mũi tên bọc đồng thau cách điện vào bóng tối.
Nhưng ngay sau nhịp bước của Lâm Phong, một vệt chấn động khác dữ dội và nặng nề hơn gấp bội truyền đến.
*Rumble... Thump... Rumble...*
Đó là chấn động của một sợi xích sắt khổng lồ đang bị kéo lê trên đá tảng gồ ghề. Nhịp bước chân của kẻ cầm xích thô bạo, dồn dập, gót chân nện mạnh xuống đất cát ẩm tạo ra những đợt sóng địa chấn nhỏ làm nhức nhối màng nhĩ xúc giác của Nhất Đao. Gã lập tức nhận ra kẻ thù qua ghi chép của tàn binh biên phòng: Hắc Phong, tay sai đắc lực của thủ lĩnh thảo khấu Mao Độc Nhãn. Tên khổng lồ này nổi tiếng với sợi xích sắt nặng nề nạm móc vuốt sói, chuyên dùng để khóa binh khí và đập nát lồng ngực đối thủ.
Hắc Phong dẫn đầu một toán thảo khấu Phi Sa Bang khoảng mười tên, tay mang đuốc và những hũ dầu hỏa lớn. Chúng đang phóng hỏa thiêu rụi bìa rừng hòng ép Nhất Đao lộ diện và tiêu hủy lò rèn hoang phế của lão Hoắc để bịt đầu mối mỏ Lôi Thạch thô. Sương mù dày đặc kết hợp với khói đen ngột ngạt làm giảm tầm nhìn xuống chưa đầy ba bước chân. Nhưng đối với một gã điếc sống trong tăm tối như Nhất Đao, sương mù hay bóng đêm đều vô nghĩa. Gã sử dụng năng lực đặc thù "Tâm Chấn Định Vị", nhắm nghiền đôi mắt sắc lạnh lùng, dồn toàn bộ tinh thần lực vào lòng bàn chân trần bám chặt đất ẩm.
Trong đầu gã, một bản đồ chấn động ba chiều hiện lên rõ nét. Nhịp tim đập dồn dập của toán thảo khấu vì lo sợ và phấn khích truyền qua mặt đất cát ẩm rống lên như những đốm lửa nhỏ. Nhịp quay của sợi xích sắt trong tay Hắc Phong tạo ra một luồng khí lưu rít nhẹ trong không khí ẩm ướt, dội ngược xuống đất đá thành những vòng tần số rung tuần hoàn.
*"Hắc Phong đang xoay xích sắt tạo lực ly tâm. Hắn cách ta tám bước về phía đông bắc."* - Nhất Đao suy tính kỹ lưỡng hướng gió và độ ẩm.
Gã khẽ ra hiệu cho A Sương lùi sâu vào khe đá hẹp, rồi sử dụng Sa Bộ Lướt để trượt dài trên lớp cát nóng hoang mạc ẩm ướt, áp sát mục tiêu một cách âm thầm như một bóng ma sa mạc. Thanh Đại Đao Rỉ Sét đeo sau lưng gã không phát ra một tiếng xé gió, bao đao bọc da thú cách điện hoàn toàn im lìm.
Đột ngột, một luồng chấn động cực mạnh rít qua không khí phía trên đầu Nhất Đao. Hắc Phong đã phát hiện ra bóng đen di chuyển trong sương mù. Hắn vung sợi xích sắt khổng lồ quất mạnh xé gió, sợi xích xé toạc màn sương mù dày đặc nện thẳng xuống bả vai trái của Nhất Đao.
Nhất Đao vội vã đưa thanh Đại Đao Rỉ Sét lên đỡ đòn chém dứt khoát.
*Oong!*
Lực va chạm thô bạo nghìn cân từ sợi xích sắt truyền dọc thân đao huyền thiết dội ngược vào cơ bắp Nhất Đao. Lực phản chấn quá mạnh khiến vết rách cơ cũ ở bả vai trái của gã lập tức bị nứt rộng ra, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát. Khớp xương cổ tay trái của gã chấn động mạnh, suýt chút nữa làm tuột thanh đao nặng năm mươi cân. Sợi xích sắt khổng lồ nạm móc vuốt sói quấn chặt lấy lưỡi đao rỉ sét, Hắc Phong gầm rú, dồn lực cánh tay thô bạo định giật phăng binh khí của gã.
Nhất Đao hiểu rằng nếu tiếp tục giằng co sức mạnh cơ bắp với gã khổng lồ bằng tay trái đang bị thương, gã chắc chắn sẽ bị bẻ gãy khớp vai. Trí óc gã hoạt động cực nhanh trong sự im lặng tuyệt đối. Gã chủ động buông chuôi đao sắt thô bằng tay trái, để thanh đại đao bị sợi xích kéo văng ra xa.
Mất đi đao phong nặng nề, cơ thể Nhất Đao trở nên nhẹ nhõm linh hoạt. Gã dậm mạnh chân trần xuống Thiết Địa Thạch bộc phát Địa Chấn Bộ, mượn lực phản chấn ngược của đất đá để lao vọt sát mặt đất lướt nhanh về phía trước. Gã di chuyển tầm thấp sát đất, luồn lách qua quỹ đạo xoay của xích sắt, áp sát cự ly thốn bước ngay sát sườn Hắc Phong.
Hắc Phong bất ngờ khi đối thủ dám buông bỏ vũ khí cốt lõi. Hắn định rút song đoản đao bên hông để tự vệ cận chiến, nhưng tốc độ của Nhất Đao nhanh hơn gấp bội. Nhất Đao nhắm mắt hoàn toàn, cảm nhận nhịp tim đập điên cuồng của Hắc Phong ngay trước ngực gã. Vận hành quy tắc chiến đấu "Sát Đất Đoạt Mệnh", Nhất Đao đâm mạnh hai ngón tay trái tẩm kình lực chấn động cực đại thẳng vào huyệt đan điền của Hắc Phong bằng tuyệt kỹ "Điểm Huyệt Tịch Diệt".
*Phốc!*
Cú đâm ngón tay thô bạo dứt khoát của Nhất Đao làm bộc phát kình lực chấn động cực mạnh xuyên qua lớp giáp da thú dơ bẩn của Hắc Phong, khóa chặt đan điền và bế tắc hoàn toàn hệ thống kinh mạch của hắn. Gã khổng lồ trợn tròn mắt, toàn thân đông cứng đờ tạm thời, sợi xích sắt khổng lồ tuột khỏi tay rơi loảng xoảng xuống đất đá.
Nhất Đao không để đối thủ có một nhịp thở khôi phục. Gã xoay người trượt dài trên cát, tay trái nhặt lại thanh Đại Đao Rỉ Sét vừa rơi, vung một đường đao chém quét "Hoành Tảo Thiên Quân" sát đất tàn bạo. Lưỡi đao huyền thiết xám xịt quét ngang cổ chân Hắc Phong, cắt đứt gân gót và bẻ gãy hoàn toàn hạ bàn vững chãi của hắn. Gã khổng lồ ngã quỵ xuống đất cát ẩm ướt trong tiếng xương gãy sụp rắc rắc dội ngược qua chân Nhất Đao.
Hắc Phong quằn quại trong vũng máu, nhưng tay trái của hắn vẫn cố gắng thò vào lồng ngực rút ra một ống pháo hiệu bằng đồng thau sơn đỏ. Hắn biết mình đã bại trận, điên cuồng định phóng pháo hiệu cầu cứu sát thủ Quỷ Diện Đường.
Từ trên ngọn cây sồi sấm cao vút, một mũi tên đen mỏng không phản quang xé toạc màn sương mù dày đặc lao xuống. Lâm Phong đã ngắm bắn chuẩn xác bằng Ưng Nhãn từ cự ly trăm bước dưới đêm bão giông. Mũi tên từ Cung Săn Sói bắn ra không tiếng động xé gió xuyên thẳng qua họng Hắc Phong, đóng đinh gã phó thủ lĩnh thảo khấu hung hãn xuống nền đất sét lạnh ngắt.
Tuy nhiên, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, ngón tay co rút của Hắc Sát vô tình giật mạnh ngòi nổ ống pháo hiệu trên tay.
*Vút! Bùm!*
Một tia lửa đỏ rực rỡ, chói lòa xé toạc bầu trời đêm đen kịt đầy sương mù Sùng Sơn Thôn, tỏa ra luồng ánh sáng đỏ ngầu như máu nhuộm rực cả góc trời biên thùy hoang dã. Luồng chấn động của tiếng nổ pháo hiệu dội mạnh qua không khí, làm nhức nhối màng nhĩ tịch mịch của Nhất Đao.
Nhất Đao đứng lặng lẽ chân trần bám chặt mặt đất cát ẩm loang lổ vết máu khô của kẻ thù. Gã ngước khuôn mặt lầm lì sạm đen vì gió cát nhìn lên vòm trời đỏ rực sương mù đen tối. Xúc giác lòng bàn chân của gã bỗng truyền đến một chuỗi chấn động vô cùng nặng nề, dồn dập từ bốn phương tám hướng dội về.
Đó không phải là bước chân hỗn loạn của thảo khấu Phi Sa Bang, mà là nhịp bước chân cực kỳ nhẹ, đều đặn và lạnh lùng của hàng chục kẻ di chuyển không tiếng động trong bóng tối – sát thủ chuyên nghiệp đeo mặt nạ quỷ của Quỷ Diện Đường đang tổng tấn công đồ sát làng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!