Sóng Ngầm Sùng Sơn
Bóng tối tịch mịch của đêm muộn dần tan đi dưới cái lạnh buốt giá của vùng biên thùy Nhạn Môn Quan. Trong căn nhà tranh rách nát hẻo lánh nằm khuất sau vách đá dựng đứng, Lôi Nhất Đao khẽ cử động hàng mi nặng trĩu. Gã không nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục, cũng không nghe thấy tiếng thở đều đặn của cô bé câm A Sương đang ngủ thiếp đi bên cạnh giường tre. Thế giới của gã là một khoảng không im lặng tuyệt đối, nhưng xúc giác hoang dã của một gã điếc bẩm sinh đã lập tức cảnh báo gã về sự thay đổi của thời gian.
Nhất Đao ngồi dậy, tay trái khẽ chống xuống mặt giường tre ọp ẹp. Cánh tay phải của gã lập tức truyền đến một cơn đau rách thịt nát xương. Gã khẽ nhíu mày, nhìn xuống cánh tay đang quấn chặt lớp băng gạc thô ráp loang lổ những vệt máu khô xen lẫn thứ thuốc mỡ màu đen dính dớp. Dưới lớp vải thô, vết sẹo bỏng rát lớn vĩnh viễn – dấu vết của luồng lôi điện bạo ngược từ trận quyết chiến đêm qua – đang nhấp nháy những tia lửa điện màu tím xám mờ ảo dọc theo thớ cơ bắp săn chắc. Tàn mạch ở đây đã bị tàn phá nặng nề. Lời cảnh báo của Thần y Độc Cô Hoài vẫn còn in đậm trong tâm thức gã: không được vận lôi kình bằng tay phải trong vòng mười ngày tới, nếu không cánh tay này sẽ vĩnh viễn hoại tử.
Nhất Đao thở dài một hơi tịch mịch. Gã khẽ bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền đất sét pha cát ẩm ướt của căn nhà tranh. Cảm giác mát lạnh từ lòng đất truyền qua xương chân, xoa dịu phần nào cơn nóng rát đang âm ỉ thiêu đốt lục phủ ngũ tạng gã. Đất đất ẩm chính là vật tiếp địa tốt nhất giúp gã giải phóng nốt lượng điện tích dư thừa còn sót lại trong cơ thể. Gã bước đến bên chiếc bàn gỗ nhỏ, tay trái cầm lấy hũ thuốc mỡ Hắc Tích Cao còn lại chưa đầy một phần ba. Thứ thuốc mỡ quánh đặc bốc mùi hôi tanh của mỡ rắn hoang mạc này là cứu cánh duy nhất giữ cho da thịt gã không bị thối rữa sau mỗi lần dẫn điện.
Gã dùng thìa tre khéo léo phết một lớp thuốc mỡ mỏng lên vết sẹo bỏng ở vai phải, chịu đựng cơn đau buốt thấu xương tủy khi dược lực thẩm thấu vào tàn mạch. Đúng lúc đó, một chấn động nhẹ, uyển chuyển truyền qua lòng đất dưới chân gã. Nhất Đao quay đầu lại. A Sương đã tỉnh giấc từ lúc nào. Cô bé câm gầy gò đứng đó, đôi mắt đen láy to tròn nhìn gã với vẻ lo lắng tột cùng. Cô bé nhanh nhẹn múa nhanh đôi bàn tay thon nhỏ, dùng Thủ Ngữ Đồng Bộ để ra hiệu:
*"Đại ca, vết thương vai của huynh lại rỉ máu rồi. Huynh đừng cử động mạnh nữa."*
Nhất Đao khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt lầm lì sạm đen vì gió cát. Gã dùng tay trái ra hiệu đáp lại:
*"Ta không sao, hỏa độc lôi điện đã được giải phóng xuống đất ẩm. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Cái chết của Độc Lang chắc chắn sẽ kinh động đến Mao Độc Nhãn. Phi Sa Bang sẽ không để yên cho Sùng Sơn Thôn."*
A Sương cúi đầu, đôi bàn tay khẽ run rẩy khi nghĩ đến sự tàn bạo của toán thảo khấu Phi Sa Bang. Nhất Đao bước đến góc nhà, tay trái nhấc thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân lên đeo sau lưng. Thanh đao huyền thiết thô ráp, xám xịt tịch mịch không phát ra một tiếng động, nhưng sức nặng của nó lập tức đè nặng lên bả vai trái của gã, khiến vết rách cơ cũ khẽ nhói lên. Gã dắt theo chiếc còi xương nhỏ bên hông, ra hiệu cho A Sương ở lại nhà tranh lánh nạn, còn mình lặng lẽ bước ra ngoài.
Nhất Đao di chuyển theo lối mòn đá tảng cứng để tránh để lại vệt chân trần rỉ máu trên cát ẩm. Mục tiêu của gã là lò rèn hoang phế của lão Hoắc ở bìa rừng Sùng Sơn Thôn. Trong tình cảnh cánh tay phải bị phế tạm thời, gã buộc phải rèn luyện đao pháp tay trái và nâng cao Thính Chấn Bộ Pháp lên mức cực hạn. Chỉ có Thiết Địa Thạch – những phiến đá nặng chứa hàm lượng sắt thô cao lát nền lò rèn – mới giúp gã cảm nhận được những chấn động tinh vi nhất của đất trời.
Khi đặt đôi chân trần lên những phiến Thiết Địa Thạch lạnh buốt của lò rèn hoang phế, Nhất Đao nhắm mắt hoàn toàn. Gã hít thở sâu bằng Thính Lôi Tâm Pháp, giữ cho tâm cảnh tịch tĩnh tuyệt đối của một người điếc. Gã vung đao bằng tay trái. Nhát đao nặng nề xé gió lướt đi sát mặt đất, quét thành một vòng tròn hoàn mỹ theo quy tắc Sát Đất Đoạt Mệnh. Lực phản chấn từ lưỡi đao huyền thiết dội ngược qua cánh tay trái truyền xuống Thiết Địa Thạch, dội ngược lên lòng bàn chân gã thành những nhịp rung chấn rõ rệt. Gã đang tập cách lắng nghe mặt đất không chỉ bằng đôi chân, mà bằng cả cơ thể tàn phế của mình. Gã cần đạt đến cảnh giới Thiết Địa Đồng Bộ, dự đoán chính xác hướng tấn công của kẻ thù trong phạm vi mười bước mà không cần nhìn hay nghe.
*Thump. Thump.*
Một vệt chấn động nhẹ, nhịp nhàng và quen thuộc truyền qua Thiết Địa Thạch. Nhất Đao không mở mắt, gã lập tức nhận ra bước chân của Lâm Phong – gã thợ săn sa trường lầm lì. Chỉ có Lâm Phong mới di chuyển bằng giày da thú dẻo dai với nhịp bước nhẹ nhàng như một con báo đêm rình mồi. Nhất Đao thu đao, xoay người lại vừa lúc Lâm Phong bước vào cửa lò rèn hoang phế.
Khuôn mặt sạm nắng của Lâm Phong vô cùng nghiêm trọng. Gã không nói nhảm, lập tức dùng tay ra hiệu nhanh:
*"Mao Độc Nhãn đang điên cuồng. Cái chết của Độc Lang tại Vực Sét Đánh đã khiến hắn nhận ra có cao thủ ẩn dật bảo vệ Sùng Sơn Thôn. Hắn nghi ngờ chúng ta đang che giấu tung tích mỏ Lôi Thạch thô."*
Nhất Đao nhíu mày, tay trái khẽ siết chặt chuôi đao rỉ sét. Lâm Phong tiếp tục ra hiệu, đôi mắt sắc lẹm lộ rõ vẻ lo âu tột độ:
*"Không chỉ có Phi Sa Bang. Tai mắt của ta ở bìa rừng phát hiện ra sự xuất hiện của những kẻ đeo mặt nạ quỷ đỏ đen. Đó là sát thủ Quỷ Diện Đường dưới quyền Thẩm Thiên Phong. Mao Độc Nhãn đã cấu kết với chúng. Chúng đang tiến hành một cuộc vây quét tàn bạo, lùng sục ráo riết từ hướng thung lũng dốc đứng để tìm nơi giấu quặng và bịt đầu mối cả ngôi làng."*
Sát khí trong mắt Nhất Đao bùng lên như lửa lò rèn nung đỏ. Thẩm Thiên Phong – phản đồ biên phòng quân, kẻ thù giết cha của gã – cuối cùng đã thò bàn tay bẩn thỉu của hắn đến Sùng Sơn Thôn. Nhất Đao khẽ dậm mạnh chân trần xuống Thiết Địa Thạch, kình lực phản chấn làm bụi than củi Hắc Sơn trên đe sắt bay mù mịt. Gã ra hiệu cho Lâm Phong:
*"Chúng ta phải di dời kho chứa quặng huyền thiết thô ngay lập tức. Nếu quân triều đình hoặc thảo khấu phát hiện ra quặng huyền thiết, Sùng Sơn Thôn sẽ bị san phẳng trong chớp mắt."*
Nhưng chưa kịp để hai người hành động, Thiết Địa Thạch dưới chân Nhất Đao bỗng rung chuyển dữ dội.
*Rumble... Rumble...*
Đó là một chuỗi chấn động nặng nề, dồn dập và có kỷ luật quân đội cực kỳ nghiêm ngặt. Nhất Đao lập tức áp sát tai chân trần xuống Thiết Địa Thạch để phân tích tần số rung chấn qua lòng đất cát. Nhịp bước chân này vô cùng nặng, đều đặn như tiếng trống thúc quân – chấn động của những chiếc ủng sắt quân dụng nặng nề bọc giáp đồng thau.
*"Toán tuần tra cấm vệ quân chính quy đang di chuyển theo đội hình khiên thương quân sự kiên cố. Khoảng mười lăm tên. Cách đây chưa đầy nửa dặm, đang tiến thẳng về phía lò rèn."* - Nhất Đao ra hiệu nhanh cho Lâm Phong, khuôn mặt gã lạnh lùng như băng tuyết biên thùy.
Lâm Phong biến sắc. Gã lập tức giương Cung Săn Sói, rút ra một mũi tên bọc đồng thau cách điện, ra hiệu gã sẽ leo lên ngọn cây sồi sấm (thunder oak) ở bìa rừng để quan sát di động của địch bằng Ưng Nhãn và bắn tên dụ địch đi hướng khác nếu cần.
Nhất Đao khẽ gật đầu. Đúng lúc đó, gã cảm nhận được một vệt chấn động nhỏ bé, dồn dập khác đang chạy nhanh về phía lò rèn từ hướng nhà tranh.
A Sương.
Cô bé câm mười hai tuổi chạy vào, khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm mồ hôi và bụi cát. Bên hông cô bé mang theo chiếc Trống Trận Cầm Tay nhỏ bằng da thú. Cô bé hoảng loạn ra hiệu bằng tay:
*"Toán thảo khấu của Phi Sa Bang đã phong tỏa lối ra thung lũng phía sau. Chúng ta bị bao vây rồi!"*
Nhất Đao không hề hoảng loạn. Trí óc của gã hoạt động cực nhanh trong sự im lặng tột cùng. Cánh tay phải của gã đang bị thương nặng, nếu động thủ trực tiếp với toán cấm vệ quân trang bị giáp sắt nặng nề lúc này, gã chắc chắn sẽ phải trả giá bằng cả tính mạng. Gã buộc phải dùng bộ pháp Sa Mạc Ẩn Tức để vùi mình lẩn tránh, triệt tiêu hoàn toàn dấu vết bước chân.
Nhưng bùn đất ẩm ướt ở bìa rừng Sùng Sơn không giống như cát mịn hoang mạc. Nhịp bước chân càn quét diện rộng của toán cấm vệ quân đang tạo ra những luồng chấn động hỗn tạp dội ngược liên tục qua các khe đá, làm nhiễu loạn hoàn toàn Thính Chấn Bộ Pháp của Nhất Đao. Gã vấp phải một rễ cây mục, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất cát.
Trong khoảnh khắc nguy kịch, A Sương lập tức hành động. Cô bé đặt chiếc Trống Trận Cầm Tay nhỏ xuống đất, dùng mười đầu ngón tay gầy gò gõ mạnh lên mặt da thú.
*Thump... Thump... Thump...*
Tiếng trống nhỏ không phát ra âm thanh quá lớn để thu hút kẻ thù, nhưng nó gõ ra những nhịp rung chấn siêu âm đặc biệt, truyền thẳng qua Thiết Địa Thạch đến lòng bàn chân trần của Nhất Đao. Đó là tần số định vị độc nhất vô nhị mà hai người đã cùng nhau rèn luyện suốt mười năm. Nhịp trống của A Sương như một ngọn hải đăng chớp sáng trong bóng tối tịch mịch, dẫn đường cho Nhất Đao nhận biết các khoảng lặng chấn động để tránh né đội hình càn quét của địch.
Nhất Đao cõng A Sương lên vai trái, tay trái cầm thanh Đại Đao Rỉ Sét, sử dụng Sa Bộ Lướt để trượt dài trên lớp lá sồi sấm khô rụng đầy mặt đất, giảm thiểu tối đa tiếng động và lực cản của gió. Gã di chuyển uyển chuyển như một bóng ma sa mạc, luồn lách qua các khe đá hẹp ngay trước mũi giày ủng sắt của toán tuần tra triều đình.
Trên ngọn cây sồi sấm cao vút, Lâm Phong nín thở ngắm bắn. Gã nhận ra tướng tiên phong Ngô Thiết đang chỉ huy toán quân càn quét gắt gao. Lâm Phong cố gắng bắn một mũi tên sượt qua tán lá phía tây để dụ địch đi hướng khác. Nhưng Ngô Thiết là một tướng sa trường lão luyện, gã lập tức cảm nhận được luồng gió rít nhẹ của mũi tên, xoay đầu lại nhìn thẳng về phía cây sồi sấm nơi Lâm Phong đang ẩn nấp.
*"Có kẻ bắn lén! Bao vây phía tây!"* - Ngô Thiết vung trường thương sắt nặng ba mươi cân chỉ thẳng về hướng Lâm Phong. Loạn tiễn của cấm vệ quân lập tức bắn rít gió vù vù găm đầy thân cây sồi sấm.
Lâm Phong buộc phải buông mình rơi tự do xuống một khe đá hẹp bên dưới để lẩn tránh, bả vai trái bị một mũi tên sượt qua rách thịt rỉ máu tươi. Gã không thể tiếp tục hỗ trợ tầm xa cho Nhất Đao.
Nhất Đao cảm nhận được chấn động sụp đổ của tán cây sồi sấm qua lòng bàn chân trần. Gã biết Lâm Phong đang gặp nguy hiểm, nhưng gã cũng nhận ra toán tuần tra đã bị thu hút hoàn toàn về phía tây. Gã nín thở dồn lực bế khí, cõng A Sương lướt nhanh qua lối mòn đá tảng cứng cách âm, thoát ra khỏi phạm vi bao vây của cấm vệ quân, rút lui an toàn về phía làng hoang ven sông sâu.
Tuy nhiên, cái giá phải trả vô cùng nặng nề. Toàn bộ kho chứa quặng huyền thiết thô tích trữ tại lò rèn hoang phế giờ đây đã nằm trong tầm kiểm soát của quân triều đình. Nếu chúng phát hiện ra tính chất dẫn điện kỳ diệu của huyền thiết thô, bí mật về đao pháp của gã sẽ bị vạch trần.
Nhất Đao đứng bên bìa rừng Sùng Sơn Thôn hoang vắng, ánh mắt gã nhìn chằm chằm vào khoảng không im lặng phía trước. Cánh tay phải của gã co rút dữ dội dưới lớp băng gạc rách nát, máu tươi rỉ ra ướt đẫm tấm vải thô nhuộm vỏ chàm. Sự rình rập đe dọa tàn bạo của liên minh thảo khấu Mao Độc Nhãn và sát thủ Quỷ Diện Đường đang siết chặt lấy ngôi làng nghèo đói.
Đột nhiên, A Sương đứng bên cạnh khẽ giật mạnh vạt áo của Nhất Đao. Cô bé múa nhanh đôi bàn tay thon nhỏ với vẻ mặt tái nhợt vì sợ hãi, báo hiệu hướng gió cát đang thay đổi đột ngột.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!