Nhạc nềnWuxia3

Tàn Mạch Thiêu Thân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ý thức của Lôi Nhất Đao lịm đi giữa một biển chớp sáng trắng xóa. Nhát chao Thính Lôi Trảm cuối cùng đã chẻ đôi thân hình của Độc Lang, nhưng luồng lôi kình bạo ngược hấp thụ từ thiên lôi cũng kịp thời bùng nổ, thiêu đốt toàn bộ hệ thống tàn mạch vốn đã suy kiệt của gã. Cơ thể gã như một chiếc lò nung quá tải, dòng điện cao áp chạy loạn trong huyết quản, tàn phá lục phủ ngũ tạng trước khi gã đổ gục xuống mép đá phẳng của Vực Sét Đánh.


Trong cõi tịch mịch không một tiếng động, gã chỉ cảm nhận được một vệt rung chấn quen thuộc từ mặt đá truyền đến. Đó là nhịp bước chân nhỏ bé, gấp gáp và đầy hoảng loạn.


A Sương.


Cô bé câm mười hai tuổi đã bất chấp hiểm nguy của cơn bão sét đang suy yếu, lao ra khỏi nơi ẩn nấp để tìm gã. Đôi mắt đen láy của cô bé nhạt nhòa nước mắt khi nhìn thấy Nhất Đao nằm bất động dưới đất, toàn thân cháy xém, cánh tay phải quấn băng gạc thô ráp giờ đây đang bốc khói đen nghi ngút.


A Sương không thể khóc thành tiếng, cô bé chỉ biết dùng đôi bàn tay gầy gò, rướm máu vì đá nhọn để ra sức kéo lê thân hình hộ pháp nặng nề của gã. Nhất Đao nặng gần hai trăm cân, lại thêm thanh Đại Đao Rỉ Sét bằng huyền thiết thô nặng năm mươi cân đeo sau lưng. Đó là một gánh nặng quá sức đối với một đứa trẻ mồ côi gầy gò. Nhưng lòng trung nghĩa và sự gắn bó định mệnh đã tiếp thêm sức mạnh cho cô bé. A Sương dùng sợi Dây Da Thú Bện Sắt quấn quanh hông Nhất Đao, buộc chặt vào chiếc xe cút kít gỗ tự chế bọc da thuộc cách điện mà gã thường dùng để vận chuyển quặng. Cô bé gồng mình, từng thớ cơ nhỏ bé run lên bần bật, kéo gã vượt qua những con đường mòn hiểm trở đầy gió cát, đi sâu vào vách đá dựng đứng khuất sau rừng Sùng Sơn Thôn hiểm trở.


Đích đến của họ là Nhà tranh của A Sương – một căn nhà nhỏ rách nát, hẻo lánh nằm khuất sau những khe nứt địa hình dựng đứng. Đây là nơi lánh nạn tạm thời cực kỳ kín đáo mà cha mẹ quá cố của cô bé để lại. Khi chiếc xe cút kít lọt vào trong khoảng sân nhỏ hẹp, thời tiết rét lạnh thấu xương của đêm biên thùy bắt đầu thâm nhập qua khe cửa gỗ mục nát. A Sương kiệt sức ngã quỵ xuống nền đất ẩm, nhưng cô bé biết mình không được phép dừng lại. Mạng sống của Nhất Đao đang tính bằng từng nhịp thở dồn dập.


Cô bé dốc hết sức lực cuối cùng để dìu Nhất Đao nằm lên chiếc giường tre ọp ẹp. Lúc này, tai biến thể xác Kinh Mạch Bạo Tạc bắt đầu bộc phát dữ dội. Nhất Đao rơi vào trạng thái sốt cao co giật liên tục. Hỏa độc lôi điện tích tụ trong tim gã không thể giải phóng, khiến lồng ngực gã phập phồng điên cuồng, máu tươi rỉ ra dọc theo tàn mạch cánh tay phải, nhuộm đỏ thẫm lớp băng gạc thô ráp. Mỗi lần cơ thể gã giật nảy lên, dòng điện tích nhẹ lại phóng ra xèo xèo, thiêu cháy một góc chiếc chiếu rơm cũ kỹ.


A Sương lập tức hành động theo bản năng sinh tồn hoang dã. Cô bé nhóm một bếp lửa nhỏ bằng củi sồi sấm để đun nước ấm. Trong lúc chờ nước sôi, cô bé run rẩy mở chiếc túi da nhỏ giắt bên hông Nhất Đao, lấy ra hộp thuốc mỡ đặc trị Hắc Tích Cao. Đây là loại thuốc mỡ màu đen sẫm, đặc quánh, bốc mùi hôi thối nồng nặc của mỡ rắn hoang mạc và thảo dược bí truyền do Lý Thái Y bào chế. Loại thuốc này cực kỳ hiếm có, là cứu cánh duy nhất giúp làm mát da thịt ngoài và ngăn ngừa bỏng rát cực tốt khi luyện đao dẫn lôi điện.


Đầu tiên, A Sương dùng nước ấm ngâm chân hoang mạc để điều hòa thân nhiệt cho Nhất Đao. Cô bé nhẹ nhàng rửa sạch bùn đất và những vết đá dăm cào rách rỉ máu trên lòng bàn chân trần của gã. Lòng bàn chân trần chính là "đôi tai thứ hai" của Nhất Đao, nếu xúc giác ở đây bị hủy hoại, gã sẽ vĩnh viễn trở thành một phế nhân điếc lòa vô dụng thực sự. Khi đôi chân trần của gã được ngâm vào chậu nước ấm pha chút muối mỏ, nhịp co giật của gã khẽ dịu đi một chút.


Tiếp theo, A Sương dùng thìa tre múc từng muỗng Hắc Tích Cao lạnh ngắt, nhẹ nhàng bôi đều lên các vết bỏng rát dọc theo tàn mạch cánh tay phải của gã. Thuốc mỡ màu đen dính dớp vừa chạm vào da thịt nóng bỏng của Nhất Đao liền phát ra tiếng xèo xèo nhẹ và bốc lên làn khói xám nhạt có mùi hôi tanh đặc trưng. Lớp màng mát lạnh của mỡ rắn nhanh chóng thẩm thấu qua da, xoa dịu các thớ cơ đang co rút cứng đờ, ngăn không cho hỏa độc lôi điện tiếp tục ăn mòn thịt xương gã.


Tuy nhiên, hỏa độc bên trong kinh mạch vẫn đang tàn phá dữ dội, khiến nhịp tim của Nhất Đao đập nhanh đến mức lồng ngực gã như muốn nứt vỡ. A Sương biết bôi thuốc ngoài da là chưa đủ. Cô bé chạy đến góc nhà, lấy ra mấy nhánh Tịch Tĩnh Thảo đắng chát mà cô bé đã âm thầm hái lượm từ các hang tối ẩm ướt sâu dưới vách núi. Đây là loại cỏ đắng có công dụng làm dịu nhịp tim dồn dập, giúp thần trí tịch tĩnh tuyệt đối dưới tiếng sấm sét nổ vang. Cô bé dùng chày đá giã nát cỏ, vắt lấy thứ nước cốt màu xanh đen đắng ngắt, rồi cạy miệng Nhất Đao, từ từ đổ vào cổ họng gã.


Vị đắng chát tột cùng của Tịch Tĩnh Thảo lập tức kích thích vị giác của Nhất Đao, khiến gã khẽ rùng mình ho sặc sụa. Nhưng ngay sau đó, dược tính mát lạnh của cỏ đắng lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, cưỡng ép nhịp tim đang đập điên cuồng của gã chậm lại, đưa gã chìm sâu vào một cơn mơ màng mê man tột độ.


Trong cơn sốt hầm hập và bóng tối tịch mịch của tâm thức, Nhất Đao thấy mình đứng giữa một khoảng không vô tận. Xung quanh gã không có âm thanh, chỉ có những luồng lôi điện màu tím xám khổng lồ đang cuộn xoáy dữ dội. Từ trong biển lôi điện ấy, một thân hình hộ pháp oai phong lẫm liệt bước ra.


Phụ thân Lôi Thiết Hải.


Ông đứng đó, ngực trần đầy sẹo bỏng sét, râu tóc bạc trắng xơ xác tung bay trong gió bão. Ánh mắt ông không lạnh lùng, mà tràn ngập sự nghiêm nghị và tình thương xót sâu sắc dành cho con trai. Nhất Đao muốn chạy lại phía cha, muốn vung đao chứng minh cho cha thấy gã đã ngộ ra đao kình, nhưng cánh tay phải của gã hoàn toàn tê liệt, rệu rã không thể nhấc nổi.


*"Nhất Đao... con trai của ta..."*


Nhịp chấn từ khẩu hình miệng của cha truyền thẳng vào tâm thức Nhất Đao, hóa thành những dòng suy nghĩ rõ ràng. Ký ức đau đớn của mười năm trước đột ngột ập về như một trận bão cát. Đó là đêm giông bão kinh hoàng tại Vực Sét Đánh, khi Nhất Đao mới mười bốn tuổi. Một tia thiên lôi khổng lồ bất ngờ giáng xuống, đánh trúng vào đỉnh đầu gã. Trong khoảnh khắc gã tưởng chừng như đã chết, phụ thân Lôi Thiết Hải đã lao ra, dùng đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn rèn đao áp chặt vào hai bên tai gã.


Cha gã đã vận hành toàn bộ Lôi Thiết Tâm Pháp, cưỡng ép truyền luồng lôi kình dũng mãnh của bản thân vào người Nhất Đao để bảo vệ hệ thống tim mạch của gã khỏi bị dòng điện thiên lôi xé nát. Cái giá phải trả vô cùng tàn khốc: Lôi Thiết Hải bị phế đi một phần kinh mạch, còn đôi tai của Nhất Đao vĩnh viễn bị điếc hoàn toàn do luồng lôi kình phong tỏa màng nhĩ để cứu mạng gã.


*"Đôi tai con phải điếc để trái tim con được đập. Lôi kình của ta sẽ vĩnh viễn bảo hộ tim mạch cho con..."*


Nhất Đao chấn động tâm can. Chân tướng về căn bệnh điếc bẩm sinh bấy lâu nay gã gánh chịu đã lộ rõ. Đó không phải là sự trừng phạt của số phận, không phải là vết nhơ phế nhân bần hàn dưới đáy xã hội. Đó là di sản tình yêu thương vô bờ bến, là tấm lá chắn bằng tính mạng mà người cha đã khuất để lại trong cơ thể gã.


Sự tự ti, u uất bấy lâu nay trong lòng Nhất Đao hoàn toàn tan biến. Gã hiểu rằng, sự im lặng tuyệt đối này không phải là nhược điểm, mà là món quà tối cao giúp gã đạt đến tâm cảnh tịch tĩnh tuyệt đối của người điếc – điều mà không một cao thủ võ lâm bình thường nào có thể chạm tới. Khi âm thanh biến mất, đất trời sẽ dùng chấn động để kể cho gã nghe về sự thật và tà ác. Gã không cần tai để nghe, gã có lòng bàn chân bám đất, có xúc giác nhạy bén để lắng nghe hơi thở của vạn vật.


Nhất Đao đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn mê man.


Y thức quay trở lại, mang theo nỗi đau đớn rách thịt nát xương dọc theo cánh tay phải. Gã cố gắng ngồi dậy, tay trái vươn ra định vung đao phòng thủ theo bản năng của một thợ săn luôn bị rình rập. Nhưng ngay khi gã vừa gồng cơ vai, cánh tay phải tàn phế bỗng co rút dữ dội, cứng đờ như một khúc củi khô. Gã mất đà, đổ gục xuống giường tre ọp ẹp, hơi thở dồn dập rỉ máu tươi dọc theo vết sẹo bỏng mới.


Gã nhận ra dòng điện tích dư thừa từ trận quyết chiến vẫn đang tích tụ trong cơ thể gã, không thể tự biến mất mà cần một vật dẫn để giải phóng. Nếu gã không xả bớt lượng điện lực bạo ngược này, tàn mạch của gã sẽ bị hoại tử hoàn toàn.


Nhất Đao khẽ nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh. A Sương đang ngủ thiếp đi bên mép giường tre, khuôn mặt nhỏ bé gầy gò nhem nhuốc vết than củi và bụi cát hoang mạc, đôi bàn tay nhỏ nhắn vẫn còn dính đầy thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen sẫm.


Nhất Đao không muốn làm cô bé thức giấc. Gã dùng tay trái khẽ chạm vào vai cô bé, vận dụng Thủ Ngữ Đồng Bộ – hệ thống ngôn ngữ ký hiệu không tiếng động mà hai người đã tự sáng tạo ra suốt mười năm sinh tồn bên nhau.


Nhận được nhịp chạm nhẹ, A Sương lập tức mở choàng mắt. Đôi mắt cô bé đầy vẻ lo lắng, nhìn chằm chằm vào Nhất Đao. Gã dùng ngón tay trái di chuyển nhanh, ra hiệu ký hiệu tay: *"A Sương, giúp ta đặt bàn chân trần tiếp xúc trực tiếp với đất cát ẩm dưới sàn nhà. Ta cần tiếp địa giải phóng điện lực."*


A Sương hiểu ý ngay lập tức. Cô bé nhanh nhẹn quỳ xuống đất, dùng đôi tay nhỏ bé nâng hai bàn chân trần của Nhất Đao đặt xuống nền đất sét pha cát ẩm ướt của căn nhà tranh lánh nạn.


Ngay khi lòng bàn chân trần chạm vào lớp đất ẩm mát lạnh, Nhất Đao nhắm mắt hoàn toàn, vận hành Thính Lôi Tâm Pháp tịch tĩnh. Gã điều hòa nhịp thở theo tần số rung chấn cực nhỏ của mặt đất, hướng luồng điện tích dư thừa chạy dọc từ tàn mạch cánh tay phải, đi qua đan điền, dọc theo xương chân rồi truyền mạnh xuống đất cát ẩm.


*Xèo xèo...*


Một làn khói xám nhạt bốc lên từ dưới lòng bàn chân trần của gã, kèm theo những tiếng nổ nhỏ lách tách của dòng điện tích chạy vào lòng đất. Đất cát xung quanh chân gã khẽ sụt lún xuống, khô nứt ra dưới sức nóng của dòng điện giải phóng.


Sau gần một canh giờ kiên trì bế khí dẫn lôi, luồng hỏa độc bạo ngược trong tim Nhất Đao cuối cùng cũng xả hết xuống đất ẩm. Cơ bắp cánh tay phải của gã khẽ giãn ra, giảm bớt sự co rút đông cứng, nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc: dọc theo thớ cơ bắp săn chắc của cánh tay phải giờ đây xuất hiện một vết sẹo bỏng rát lớn vĩnh viễn, đỏ thẫm và sần sùi như một vệt sấm tạc vào da thịt. Tàn mạch bị tổn thương sâu sắc, đòi hỏi gã phải quấn băng gạc tẩm thảo dược liên tục và không được phép vận lôi kình bằng tay phải trong vòng mười ngày tới nếu không muốn bị liệt hoàn toàn.


Nhưng tinh thần của Nhất Đao đã hoàn toàn hồi phục. Sự thật về căn bệnh điếc đã tháo gỡ xiềng xích tâm lý cuối cùng trong lòng gã, biến gã từ một kẻ điếc lầm lì hận đời thành một đao khách có tâm cảnh tịch tĩnh tựa bàn thạch.


Nhất Đao khẽ thở phào một hơi dài, lồng ngực phập phồng đều đặn. Gã quay đầu nhìn sang bên cạnh.


A Sương lúc này đã mệt mỏi ngủ thiếp đi ngay sát mép giường tre, đầu tựa vào gối gỗ mục nát. Dưới ánh lửa bập bùng của bếp củi sồi sấm, khuôn mặt nhỏ bé của cô bé lộ rõ vẻ nhợt nhạt vì kiệt sức sau một đêm dài giành giật mạng sống cho gã. Nhất Đao lặng lẽ nhìn cô bé nuôi, lòng dâng lên một luồng ấm áp dịu dàng giữa đêm đông biên thùy lạnh giá.


Gã khẽ đưa tay trái đắp lại chiếc áo da thú rách nát lên người cô bé, bảo đảm cô bé không bị cái lạnh thâm nhập qua khe cửa gỗ mục.


Khi bàn tay trái gã khẽ lướt qua, gã chợt nhận ra bàn tay nhỏ bé của A Sương đang ngủ mê vẫn nắm chặt lấy một vật phẩm phòng thân quen thuộc. Đó là chiếc còi xương nhỏ phát ra tần số rung siêu âm chỉ có gã cảm nhận được qua lòng bàn chân trần để bảo vệ gã khỏi những đòn tấn công ám hại tầm xa của kẻ thù trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!