Vực Sét Ngộ Đạo
Cơn giông bão lôi đình kéo đến thung lũng Sùng Sơn nhanh hơn dự tính. Luồng không khí khô hanh của vùng biên thùy hoang dã đột ngột bị nén chặt, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và thứ áp lực điện tích nặng nề khiến da thịt Lôi Nhất Đao liên tục nổi gai ốc.
Trong lò rèn hoang phế, ánh lửa từ bễ than củi Hắc Sơn chao đảo dữ dội, hắt lên vách đất những bóng đen quái dị. Nhất Đao buông chiếc búa tạ nặng trăm cân xuống nền Thiết Địa Thạch. Tiếng va chạm nặng nề ấy gã không nghe thấy, nhưng luồng phản chấn chạy từ lòng bàn chân lên đến tận hông đã báo cho gã biết: thể xác gã đã đạt đến giới hạn chịu đựng của ngày hôm nay.
Cánh tay phải tàn phế bọc trong lớp băng gạc thô ráp loang lổ vết máu bắt đầu ấm nóng lên một cách bất thường. Luồng lôi kình tịch mịch ẩn sâu trong tim gã từ mười năm trước – thứ kình lực tàn bạo đã cướp đi đôi tai của gã – đang rục rịch chuyển động, nhấp nháy những tia lửa điện xanh tím mờ ảo dọc theo các thớ cơ bắp rách nứt nhẹ. Gã nhìn ra ngoài cửa lò rèn. Bầu trời đêm đen kịt bị rạch nát bởi những tia chớp khô không mưa, rực sáng một góc trời phía Vực Sét Đánh.
Lão Hoắc Thiết Hải đứng bên đe sắt nung đỏ, đôi mắt mù lòa của lão hướng về phía bóng tối bên ngoài. Lão không nói, nhưng bàn tay thô ráp đầy sẹo bỏng đang siết chặt lấy chiếc gậy tre dẫn đường. Lão cảm nhận được độ rung chấn của sấm sét truyền qua nền đá mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.
A Sương chạy đến bên cạnh Nhất Đao, đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé múa nhanh các ký hiệu trong ánh lửa chập chờn: *"Đại ca, sấm sét ngoài kia đáng sợ lắm. Huynh đang bị thương, đừng đi!"*
Nhất Đao khẽ lắc đầu. Gã đưa tay trái xoa nhẹ mái tóc xơ xác của cô bé câm, rồi dùng tay ra hiệu đáp lại: *"A Sương, vết thương lòng bàn chân của ta đã có Hắc Tích Cao bôi dịu. Nhưng lôi kình trong tim ta đang vẫy gọi. Nếu ta không đi, tàn mạch này sẽ vĩnh viễn bế tắc, ta sẽ không bao giờ có thể tự tay chém chết phản đồ Thẩm Thiên Phong để rửa oan cho cha."*
Gã quay sang cúi đầu chào lão Hoắc, lặng lẽ nhặt sợi Dây Da Thú Bện Sắt treo trên vách lò rèn quấn chặt quanh thắt lưng. Lão Hoắc khẽ thở dài, giọng nói khàn khàn của lão vang lên qua khẩu hình miệng mà Nhất Đao đang chăm chú quan sát: "Con trai của Thiết Hải, Vực Sét Đánh là nơi thiên lôi giáng xuống không quy luật. Nếu tàn mạch của ngươi không chịu nổi dòng điện cao áp, ngươi sẽ bị liệt hoàn toàn hoặc suy tim mà chết. Hãy mang theo thứ này."
Lão Hoắc ném cho Nhất Đao một nắm cỏ khô màu xám đen, tỏa ra vị đắng chát nồng nặc. Đó là Tịch Tĩnh Thảo, loại cỏ đắng mọc sâu trong các hang tối ẩm ướt, có khả năng làm chậm nhịp tim và ổn định thần trí cực tốt. Nhất Đao đón lấy nắm cỏ, giắt vào đai lưng, rồi dắt theo thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân bước ra khỏi lò rèn, đơn độc tiến vào đêm giông bão.
***
Đường xuống Vực Sét Đánh hiểm trở và hoang vu tột cùng. Gió bão cát rít mạnh qua các khe đá vôi dựng đứng, tạo ra những luồng hút không khí cực mạnh suýt chút nữa thổi bay thân hình gầy gò của Nhất Đao xuống vực sâu không đáy. Gã đi chân trần. Mỗi bước giẫm lên đá dăm sắc nhọn và cát nóng hoang mạc đều khiến lòng bàn chân rách nhẹ của gã nhói buốt, rỉ máu tươi. Nhưng Nhất Đao không màng đến đau đớn, gã tập trung tinh thần lực tối đa vào xúc giác lòng bàn chân, cảm nhận độ rung chấn của mặt đất dưới mỗi bước chân để định vị hướng đi trong bóng tối.
Khi chạm đến mép Vực Sét Đánh, gã nhìn xuống. Khe nứt sâu hoắm hiện ra như một vết chém khổng lồ của trời đất rạch đôi thung lũng. Dưới đáy vực tăm tối ẩm ướt, các vỉa quặng Lôi Thạch Thô rực sáng lên những dải ánh sáng xanh tím mờ ảo mỗi khi có luồng điện tích từ trên trời phóng xuống. Nơi này quanh năm không có mưa, chỉ có những trận bão sét khô hạn dữ dội do sự tích tụ khoáng chất huyền thiết đặc thù dưới lòng đất.
Nhất Đao chọn một vách đá dốc đứng gần mép vực làm điểm neo. Gã dùng tay trái đóng mạnh một chiếc cọc sắt huyền thiết sâu vào kẽ đá tảng khô ráo. Sau đó, gã buộc chặt một đầu của sợi Dây Da Thú Bện Sắt vào cọc, đầu kia quấn quanh thắt lưng mình. Sợi dây xích dẻo dai bện từ da trâu rừng và xích sắt thô rèn nóng này là bảo mệnh duy nhất giữ gã không bị gió bão thổi bay khi đang treo mình trên vách đá.
Gã bắt đầu leo xuống. Thân hình gã áp sát vào vách đá dựng đứng lộng gió. Sợi dây da thú bện sắt siết chặt lấy thắt lưng gã, cọ xát vào da thịt rách nát rỉ máu loang lổ. Cơn đau rát từ thắt lưng truyền lên não bộ, nhưng Nhất Đao vẫn cắn răng chịu đựng, nhích từng bước chân trần tìm điểm bám trên các gờ đá gồ ghề.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Nhất Đao không nghe thấy tiếng sấm nổ vang trời, nhưng gã cảm nhận được vách đá dựng đứng dưới tay mình đang rung chuyển dữ dội. Những luồng sóng địa chấn mạnh mẽ chạy dọc theo vách đá, truyền qua lòng bàn tay và chân trần của gã, chấn động mạnh đến mức làm màng nhĩ gã đau nhói, máu tai trái chảy nhẹ do áp lực không khí thay đổi đột ngột.
Đột ngột, một tia sét đánh thẳng vào chiếc cọc sắt huyền thiết phía trên vách đá.
Dòng điện cao áp cực mạnh từ cọc sắt lập tức truyền dẫn dọc theo lõi sắt bện bên trong sợi dây da thú, chạy thẳng vào cơ thể Nhất Đao. Luồng điện bạo ngược phóng qua thắt lưng gã, tàn phá các thớ cơ bắp và dội thẳng vào tim.
Nhất Đao trợn tròn mắt, toàn thân gã co giật dữ dội trên vách đá. Kinh mạch cánh tay phải tàn phế của gã như bị nung đỏ bởi hàng vạn ngọn lửa tàn bạo, các vết sẹo cũ dọc tàn mạch bắt đầu nứt toác, rỉ máu tươi loang lổ ra lớp băng gạc thô ráp. Nhịp tim của gã tăng vọt lên một cách điên cuồng, lồng ngực thắt lại đau đớn đến nghẹt thở. Gã rơi vào trạng thái sốc điện lâm sàng, tay chân đông cứng hoàn toàn, suýt chút nữa tuột tay rơi xuống vực thẳm.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Nhất Đao dùng chút tàn lực cuối cùng của tay trái, rút nắm Tịch Tĩnh Thảo từ đai lưng nhét thẳng vào miệng, nhai ngấu nghiến.
Vị đắng chát, tê dại cực hạn của loại cỏ đắng lập tức lan tỏa từ đầu lưỡi chạy khắp lục phủ ngũ tạng. Dược tính lạnh buốt của Tịch Tĩnh Thảo hoạt động như một gọng kìm băng giá, cưỡng ép làm chậm nhịp tim đang đập dồn dập của gã, làm dịu bớt hỏa độc lôi điện đang thiêu cháy lồng ngực.
Nhất Đao nín thở, vận hành Thính Lôi Tâm Pháp. Gã buông bỏ mọi tạp niệm, giữ cho thần trí tịch tĩnh tuyệt đối giữa cơn giông bão hủy diệt. Gã áp sát lòng bàn chân trần và bàn tay trái vào vách đá tảng khô ráo cách điện. Áp dụng quy tắc Tiếp Địa Dẫn Sét, gã chủ động dẫn dắt luồng điện tích bạo ngược đang tích tụ trong người truyền mạnh qua chân, xả thẳng xuống vỉa đá ẩm ướt phía dưới.
*Xèo... Xèo...*
Dòng điện thừa giải phóng xuống đất đá phát ra những tia lửa xanh tím mờ ảo dưới chân gã. Nhờ đó, kinh mạch của gã không bị thiêu cháy hoàn toàn, nhịp tim dần ổn định trở lại mặc dù cơ bắp toàn thân vẫn đau đớn rã rời.
***
Nhất Đao treo mình trên vách đá suốt hai canh giờ dưới cơn bão sét cực đoan. Gã nhận ra một quy luật vật lý kỳ diệu: sấm sét không đánh xuống một cách ngẫu nhiên. Chúng luôn tìm đến những vị trí có mật độ quặng huyền thiết thô và Lôi Thạch Thô cao nhất dưới đáy vực sâu. Mỗi khi một tia sét chuẩn bị giáng xuống, vách đá dựng đứng sẽ phát ra một tần số rung chấn đặc thù trước đó vài nhịp thở.
Gã bắt đầu đồng bộ nhịp thở của mình với tần số rung chấn của vách đá. Hít vào khi đá tảng bắt đầu tích điện rung nhẹ, nín thở tịch tĩnh khi sấm sét giáng xuống, và thở ra giải phóng điện tích thừa qua chân trần bám đất cát ẩm.
Cánh tay phải tàn phế của gã, dưới sự kích thích liên tục của dòng điện cường độ nhẹ được dẫn dắt có kiểm soát, bắt đầu ấm nóng lên một cách rõ rệt. Luồng lôi kình tịch mịch ẩn sâu trong tim gã bấy lâu nay nay đã tìm được lối thoát, bắt đầu len lỏi qua các huyệt đạo tàn phế bế tắc, thông suốt dần hệ thống tàn mạch vai phải.
Chính lúc này, một tia sét khổng lồ – tia sét lớn nhất từ đầu cơn giông bão – rạch đôi bầu trời đen kịt, đánh thẳng vào vách đá dựng đứng ngay phía trên đầu Nhất Đao.
Sức nổ thô bạo của cú đánh thiên lôi chấn động mạnh đến mức làm sạt lở một mảng đá lớn. Gạch đá vụn rơi rầm rập xuống vực sâu hoắm, khói bụi bốc lên mù mịt. Chấn lực cực đại hất văng Nhất Đao lệch sang một bên, sợi dây da thú bện sắt căng ra hết cỡ, siết chặt lấy thắt lưng gã rách thịt rỉ máu.
Nhưng Nhất Đao không màng đến vết thương. Ánh chớp lòa sáng rực rỡ trong chớp mắt đã chiếu rọi lên mảng vách đá vừa bị sạt lở phía trên đầu gã.
Một vết chém sâu hoắm, sắc nét như sấm tạc hiện ra sau lớp rêu phong cổ xưa mười năm tuổi. Vết chém dài hơn trượng, ăn sâu vào lòng quặng huyền thiết đanh cứng của vách đá dựng đứng.
Nhất Đao run rẩy đưa bàn tay trái rỉ máu chạm vào vết chém cổ xưa ấy.
Ngay khoảnh khắc các ngón tay gã lướt qua rãnh chém sâu hoắm, một luồng rung chấn cực kỳ dũng mãnh, cuồng bạo nhưng vô cùng trật tự truyền thẳng vào lòng bàn tay gã. Luồng rung chấn ấy chứa đựng một ý chí nghịch cảnh bất khuất, một đao ý sa trường dũng mãnh thuận theo thiên lý mà gã vô cùng quen thuộc.
Đó là đao ý của phụ thân gã – Lôi Thiết Hải.
Mười năm trước, trước khi bị Thẩm Thiên Phong ám hại, Lôi Thiết Hải đã đứng trên vách đá Vực Sét Đánh này dưới một cơn giông bão cát cực đoan, vung đại đao huyền thiết chém ra nhát đao chí cao để lại truyền thừa cho con trai. Nhịp độ rung chấn của vết chém trên đá trùng khớp hoàn hảo với nhịp thở đồng bộ sấm sét của Thính Lôi Tâm Pháp.
Nhất Đao nhắm mắt lại, cảm nhận sâu sắc đao ý của cha chạy dọc theo tàn mạch cánh tay phải. Luồng lôi kình bế tắc bấy lâu nay trong tim gã đột ngột thông suốt hoàn toàn, nhấp nháy những tia lửa lôi điện xanh tím rực rỡ chạy dọc thân đao rỉ sét gã đang đeo sau lưng.
Gã đã chạm đến ngưỡng cửa của cảnh giới Thính Lôi Sơ Ngộ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!