Tiếng Gió Gào Rú
Bóng tối trong Hang Gió Hú không mang màu đen đặc của màn đêm hoang mạc, mà nó xám xịt, đục ngầu bởi những luồng cát mịn bị cuồng phong cuốn phăng vào lòng núi.
Đối với Lôi Nhất Đao, thế giới từ mười năm trước đã là một khoảng lặng vĩnh cửu. Gã không nghe thấy tiếng gầm rú của gió thốc qua những khe đá hẹp, không nghe thấy tiếng đá dăm va vào nhau kêu lách cách, cũng không nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của chính mình. Nhưng lúc này, khi bước chân trần của gã vừa chạm vào rìa đá của Hang Gió Hú, một luồng xung lực hỗn loạn, điên cuồng chưa từng có dội thẳng từ lòng bàn chân lên dọc xương sống, chấn động mạnh mẽ vào đại não.
Đất đá dưới chân gã đang run rẩy. Không phải nhịp rung đều đặn, dứt khoát của vó ngựa hay bước chân phàm nhân, mà là một chuỗi chấn động liên hồi, xáo trộn vô quy luật. Sức gió quá mạnh quét qua các khe hẹp của hang động tự nhiên, tạo ra những luồng khí lưu cực đại, liên tục va đập vào vách đá vôi, khiến cả lòng núi như đang bị một bàn tay khổng lồ lắc lư.
Nhất Đao lảo đảo, gã phải khuỵu gối chân trái đang bị chấn thương rách cơ xuống để giữ thăng bằng. Cánh tay phải tàn phế của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc dày tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp, buông thõng vô lực bên sườn. Cơn bỏng rát âm ỉ từ tàn mạch rách nứt vẫn không ngừng cào xé bả vai gã. Tay trái gã ghì chặt lấy chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đang đeo sau lưng bọc trong Bao Đao Gỗ Sồi Da Thú cách điện. Sức nặng của thanh đao huyền thiết đè lên bả vai trái vốn đang bị thương rách cơ sâu, khiến máu tươi lại rỉ ra loang lổ, thấm đỏ một vệt áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát.
Phía sau gã, A Sương đứng nép mình bên một phiến đá lớn ngoài cửa hang. Cô bé câm mười hai tuổi ôm chặt chiếc Trống Trận Cầm Tay dính vết máu khô bên hông, đôi mắt đen láy, to tròn ngập tràn sự lo lắng. Cô bé nhìn đại ca của mình đang chật vật đứng vững giữa luồng gió hút dữ dội, đôi bàn tay gầy gò của nàng múa nhanh các ký hiệu Thủ Ngữ Đồng Bộ:
*"Đại ca! Gió trong hang mạnh lắm! Lực hút có thể kéo huynh rơi xuống vực sâu hoắm bên dưới! Đừng vào sâu nữa!"*
Nhất Đao khẽ nheo đôi mắt sắc lạnh lùng. Gã nhìn khẩu hình tay của em gái nuôi, gương mặt lầm lì không chút dao động. Gã dùng tay trái ra hiệu đáp lại một cách dứt khoát:
*"A Sương, ở ngoài bảo vệ Lâm Phong. Ta phải vào. Tiễn Vô Ảnh bắn lén tầm xa nương theo hướng gió. Nếu ta không chế ngự được tiếng gió rít để luyện tai, chúng ta vĩnh viễn không vượt qua được Đèo Tử Vong."*
Mục sư già A Nhạc bước lên từ phía sau A Sương. Ông lão du mục hoang mạc gầy gò khoác tấm áo da thú dày cộp dính đầy bụi cát dơ bẩn, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng xương sói đã tắt lửa. Ông nhìn Nhất Đao bằng ánh mắt lim dim nhưng sắc lẹm như chim ưng đêm. Qua chuyển động môi chậm rãi của ông lão, Nhất Đao đọc được:
"Lò rèn của lão Hoắc có Thiết Địa Thạch truyền dẫn rung chấn cực tốt. Nhưng ở đây, gió rít sẽ triệt tiêu hoàn toàn màng nhĩ xúc giác bàn chân của ngươi. Bước vào đó, ngươi sẽ thực sự trở thành một kẻ câm điếc mù lòa hoàn toàn. Ngươi vẫn muốn thử sao?"
Nhất Đao không đáp lời. Gã chỉ lặng lẽ bước tới một bước, chân trần bám chặt vào phiến Thiết Địa Thạch đen bóng nằm ngay lối vào hang. Luồng gió rít cực mạnh lập tức ập tới, thổi tung mái tóc dài xơ xác buộc bằng dây da thú của gã, quật thẳng vào lồng ngực phập phồng. Sức hút của gió mạnh đến mức cơ thể nặng gần hai trăm cân của gã bị kéo lê về phía trước một tấc, gót chân trần miết sát vào mặt đá sắc nhọn tạo ra những vết xước rỉ máu đỏ tươi.
Nhất Đao nhắm mắt lại.
Ngay lập tức, gã rơi vào một vực thẳm hỗn loạn. Bình thường, Thiết Địa Đồng Bộ giúp gã dựng lên một bản đồ chấn động rõ ràng trong đầu: bước chân của một chiến binh cách xa mười bước sẽ hiện lên như một điểm sáng dứt khoát. Nhưng lúc này, Thiết Địa Thạch dưới chân gã đang rung lên bần bật như một dây đàn bị căng đứt. Tiếng gió hú va vào vách đá tạo ra hàng vạn tần số chấn động chồng chéo, nhiễu loạn hoàn toàn xúc giác bàn chân gã. Bản đồ chấn động trong đầu gã vỡ vụn thành những mảng sáng tối quay cuồng, không thể định hình được bất kỳ phương hướng nào. Gã hoàn toàn mất phương hướng, đầu óc quay cuồng dữ dội.
*Bốp!*
Một viên đá nhỏ bằng ngón tay cái bay sượt qua màn sương cát, đập mạnh vào bên má trái của Nhất Đao, để lại một vết rách rỉ máu tươi dọc gò má khắc khổ. Gã không hề cảm nhận được hướng bay của viên đá.
Nhất Đao mở mắt, nhìn thấy Mục sư già A Nhạc đang đứng cách gã mười bước chân, tay vẫn đang tung nhẹ một viên đá khác. Ông lão mục sư mấp máy môi lạnh lùng:
"Ta vừa ném một viên đá thô sơ từ cự ly gần. Nếu đó là mũi tên sắt đen tẩm kịch độc của Tiễn Vô Ảnh nương theo chiều gió, đầu ngươi đã lìa khỏi cổ. Ngươi dùng xúc giác bàn chân để nghe đất, nhưng gió hoang mạc đã bẻ gãy đôi tai đất của ngươi rồi."
Cơn phẫn nộ dồn nén bấy lâu nay bùng lên trong lồng ngực Nhất Đao. Cái chết của phụ thân Lôi Thiết Hải mười năm trước, sự hy sinh của đường ca Lôi Đại Hùng dưới loạn tiễn, và lò rèn hoang phế của lão Hoắc bị thiêu rụi... Tất cả những oan khiên ấy đè nặng lên vai gã đao khách điếc tàn phế. Gã không thể lùi bước. Gã nghiến chặt răng, tay trái rút mạnh thanh thước sắt vô phong giắt bên hông ra quét ngang một đường bi tráng.
Gã cố gắng vung thước sắt để cản phá viên đá tiếp theo mà A Nhạc ném tới. Gã dùng lực cơ bắp thô bạo sa trường, vung đao quét rộng để chắn gió. Nhưng luồng gió rít cuồng bạo trong hang lập tức đẩy lệch hướng thước sắt, lực cản không khí quá lớn khiến đòn chém của gã bị chậm đi một nhịp thở, chém hụt vào khoảng không.
*Bốp!*
Viên đá thứ hai đập thẳng vào bả vai trái đang bị rách cơ sâu của gã. Cơn đau buốt tận xương tủy dội ngược lên tim, khiến Nhất Đao quỵ sụp xuống nền đá lạnh buốt, máu tươi từ vai trái tuôn ra loang lổ làm ướt đẫm vạt áo chàm.
A Sương bên ngoài thấy vậy định lao vào cứu đại ca, nhưng Mục sư già A Nhạc đưa tay ngăn cô bé lại. Ông lão bước tới trước mặt Nhất Đao đang thở dốc, cúi người nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn lên những tia máu đỏ của gã đao khách, môi mấp máy đầy thực dụng:
"Đao pháp sa trường của cha ngươi dạy ngươi cách dùng sức mạnh thô bạo để bẻ gãy chân ngựa. Nhưng tự nhiên không phải là ngựa chiến của triều đình. Ngươi không thể dùng sức mạnh cơ bắp để chống lại sức gió cuồng bạo hoang mạc. Muốn nghe được tiếng gió, ngươi phải ngừng chiến đấu với nó. Hãy đồng bộ nhịp thở của mình với tần số rít của gió hoang mạc để triệt tiêu lực cản quanh thân đao."
Ông lão mục sư thò tay vào đai lưng da thú, rút ra một nắm cỏ đắng màu xanh xám dính đầy bùn đất hoang mạc. Đó là Tịch Tĩnh Thảo—loại cỏ đắng mọc trong các hang tối ẩm ướt, có dược tính làm dịu thần trí cực mạnh. Ông lão ném nắm cỏ xuống trước mặt Nhất Đao:
"Nhai sống thứ này. Vị đắng của nó sẽ làm chậm nhịp tim dồn dập của ngươi, giúp thần trí tịch tĩnh tuyệt đối dưới tiếng gió hú gào rú. Sau đó, áp tai xuống đất cát Thiết Địa Thạch để phân biệt tiếng gió và tiếng đá rơi."
Nhất Đao nhặt nắm cỏ đắng lên, không một nhịp do dự, gã tống toàn bộ nắm Tịch Tĩnh Thảo vào miệng nhai sống. Vị đắng chát, cay nồng cực kỳ khó nuốt lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, xộc thẳng lên mũi khiến cổ họng gã co thắt dữ dội, dâng lên một cơn buồn nôn mửa tột cùng. Nhưng gã cố nuốt trửng bã cỏ đắng xuống dạ dày.
Dược tính của Tịch Tĩnh Thảo phát tác nhanh chóng. Nhất Đao cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chảy dọc theo tàn mạch xuống đan điền, nhịp tim đang đập điên cuồng dồn dập do chấn thương và phẫn nộ đột ngột chậm lại một nhịp, rồi ổn định tịch mịch tuyệt đối. Thần trí gã trở nên tỉnh táo, tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng.
Gã từ từ nằm rạp xuống nền Thiết Địa Thạch lạnh buốt chân trần. Gã không dùng lòng bàn chân nữa, mà áp sát tai trái của mình xuống mặt đá ẩm ướt của Hang Gió Hú.
*Rung... Rung... gào... gào...*
Trong khoảng không vô thanh, những luồng chấn động của tiếng gió rít va vào vách đá hiện lên trong đầu gã như những dải sóng âm hỗn loạn, cuồng bạo quét qua liên tục. Nhất Đao nhắm mắt lại, vận hành Thính Lôi Tâm Pháp tịch tĩnh tuyệt đối. Gã bắt đầu điều hòa hơi thở của mình. Gã hít vào thật sâu khi luồng gió thốc vào hang, và thở ra từ từ khi gió hút ngược ra ngoài. Gã không cố cưỡng lại sức gió nữa, mà để cơ thể mình dao động nhẹ theo từng nhịp thở của hang động.
Dần dần, một sự kỳ diệu xảy ra.
Khi nhịp thở của Nhất Đao đồng bộ hoàn toàn với tần số rít của gió hoang mạc, dải sóng âm hỗn loạn trong đầu gã bắt đầu tách rời ra. Tiếng gió gào rú buốt tai chuyển hóa thành một luồng âm thanh nền tịch mịch, đều đặn như tiếng sấm đầu đời từ xa xăm vọng lại.
Và giữa luồng âm thanh nền đều đặn ấy, lòng bàn chân trần bám Thiết Địa Thạch và tai trái áp đá của gã đột ngột cảm nhận được một vệt chấn động khác biệt.
*Cạch.*
Một vệt chấn động rất nhỏ, sắc nét và dứt khoát dội ngược từ nền đá ngầm. Đó là tiếng một viên đá dăm nhỏ bị A Nhạc thả rơi tự do từ độ cao ba thước phía bên sườn phải gã.
Nhất Đao không mở mắt. Tay trái gã cầm thước sắt vô phong khẽ dịch chuyển sang phải nửa tấc, đón chính xác điểm rơi của viên đá.
*Keng!*
Viên đá nhỏ đập trúng vào bản thước sắt dày dặn, gạt chệch hướng rơi xuống đất cát ẩm.
Mục sư già A Nhạc đứng trên phiến đá vôi khẽ nhướng mày, đôi mắt già nua rực sáng lên sự ngạc nhiên. Ông lão không nói, nhưng tay gã đã nhặt lên ba viên đá khác lớn hơn. Ông lão múa máy tay ra hiệu cho A Sương gõ trống trận nhỏ để tạo ra nhịp chấn siêu âm làm nhiễu loạn thêm địa hình.
*Tùng! Tùng! Tùng!*
A Sương quỳ bên ngoài vách đá, dập mạnh tay vào mặt Trống Trận Cầm Tay, tạo ra những nhịp chấn siêu âm dội ngược liên tục vào hang động. Nhịp chấn trống trận ma sát với tiếng gió rít tạo ra một thế trận nhiễu loạn cực hạn.
Nhất Đao vẫn nhắm nghiền hai mắt. Tai trái áp sát Thiết Địa Thạch của gã bị áp lực gió và nhịp chấn tàn phá dữ dội, một vệt máu tươi màu đỏ thẫm bắt đầu rỉ loang lổ dọc gò má xơ xác. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ cào xé đại não gã do tập trung tinh thần lực cực hạn liên tục. Nhưng gã không buông lỏng nhịp thở. Gã sử dụng phương pháp "Thính Phong Luyện Nhĩ", áp chặt chân trần bám Thiết Địa Thạch để phân biệt giữa nhịp trống dồn dập và tiếng gió rít.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Ba viên đá lớn do A Nhạc ném liên tiếp từ các hướng khác nhau lao tới rít gió.
Nhất Đao nghiêng người Sa Bộ Lướt trượt dài sát mặt Thiết Địa Thạch ẩm ướt. Gã lướt nhẹ thân hình dẻo dai tránh né viên đá thứ nhất nhắm thẳng vai trái, vung thước sắt vô phong gạt văng viên đá thứ hai nhắm thẳng gối chân trái chấn thương, và cúi đầu né tránh hoàn hảo viên đá thứ ba nhắm thẳng tử huyệt sau gáy.
Gã đã làm được. Giữa thế trận hỗn loạn của tiếng gió gào rú và nhịp trống siêu âm, gã đã tìm lại được đôi tai đất của mình, thậm chí còn nhạy bén hơn gấp bội.
Nhưng thử thách của hoang mạc vẫn chưa dừng lại ở đó.
Ba ngày đêm trôi qua trong gian khổ tột cùng. Nhất Đao không rời khỏi Hang Gió Hú nửa bước. Gã không ăn uống gì ngoài việc nhai sống những cọng cỏ đắng Tịch Tĩnh Thảo do A Sương âm thầm hái lượm mang vào. Lòng bàn chân trần của gã bị đá dăm cào rách rỉ máu tươi loang lổ, khô cứng lại dưới cái lạnh hoang mạc rồi lại bị rách nứt ra khi di chuyển. Tai trái của gã rỉ máu loang lổ dọc gò má xơ xác, đầu óc kiệt quệ tinh thần lực do liên tục duy trì tâm cảnh tịch tĩnh tuyệt đối.
Đến đêm thứ ba, cơn giông bão lôi đình nhân tạo từ phía Đèo Tử Vong rò rỉ điện năng quét qua thung lũng, khiến Hang Gió Hú trở nên tăm tối tuyệt đối. Gió thốc vào hang mạnh gấp đôi bình thường, mang theo hơi nóng bỏng rát của điện năng tích tụ.
Nhất Đao đứng lặng lẽ giữa hang tối tăm. Tay trái gã nắm chặt chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo chéo sau lưng. Cánh tay phải tàn phế của gã vẫn buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc cháy sém dính máu. Gã nhắm nghiền hai mắt, hít thở đều đặn theo nhịp gió rít gào rú.
Đột ngột, một luồng khí lưu dịch chuyển cực kỳ tinh vi, sắc lẹm xé gió rít qua bóng tối từ sâu trong kẽ đá hẹp bên trên vách hang.
Đó không phải là đá rơi, cũng không phải là gió thốc.
Đó là một vệt chấn động di chuyển không tiếng động của một sinh vật sống mang theo độc tố kịch độc hoang mạc—một con dơi độc sải cánh lớn đang lao nhanh nhắm thẳng cổ họng Nhất Đao để hút máu.
Sự nhiễu loạn của gió rít bị triệt tiêu hoàn toàn nhờ phương pháp điều hòa hơi thở Thính Phong Luyện Nhĩ của Nhất Đao. Gã cảm nhận rõ rệt luồng khí lưu rẽ gió ẩm của cánh dơi độc đang lướt tới chớp mắt.
Không một nhịp do dự, tay trái Nhất Đao dứt khoát rút thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo sau lưng ra. Gã không dùng lực cơ bắp thô bạo chống lại gió nữa. Gã vung đao đồng bộ hoàn mỹ với tần số rít của gió hoang mạc, triệt tiêu hoàn toàn lực cản không khí quanh thân đao huyền thiết thô ráp.
Nhát đao vung lên tịch mịch u tối, không phát ra bất kỳ tiếng đao xé gió nào giữa bóng tối tăm tối tuyệt đối.
*Phập!*
Lưỡi đại đao huyền thiết rỉ sét chém một đường chuẩn xác đến kinh ngạc dứt khoát giữa không trung không tiếng động. Con dơi độc bị chém đứt làm đôi lìa cánh rơi rụng xuống đất Thiết Địa Thạch rỉ máu xanh đen tanh rực.
Nhất Đao mở mắt ra. Thanh đại đao rỉ sét khẽ rung lên một nhịp nhẹ tịch mịch, xả hết lực phản chấn xuống đất ẩm. Gã gượng dậy, đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ nhìn thẳng về phía cửa hang bốc khói lửa đỏ rực phía xa, nơi cuộc phục kích tàn ác của Tiễn Vô Ảnh đang giăng sẵn trận pháp khiên thương tại Đèo Tử Vong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!