Nhạc nềnWuxia3

Đèo Chết Phục Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió hoang mạc thốc mạnh vào tấm rèm da thú của căn lều lớn, mang theo cái lạnh xám xịt của buổi bình minh tích điện.


Thế giới của Lôi Nhất Đao tĩnh lặng đến tịch mịch. Không có tiếng gió rít gào qua những khe nứt địa hình dựng đứng, không có tiếng vó ngựa hỗn loạn của tuần binh ngoài đồi cát, cũng chẳng có tiếng thở dốc đầy đau đớn của Lâm Phong đang nằm trên tấm đệm lông cừu ẩm ướt. Nhưng qua lòng bàn chân trần bám chặt xuống lớp đất sét pha cát dưới nền lều, Nhất Đao cảm nhận được từng nhịp rung chấn tinh vi nhất. Đó là nhịp tim đập dồn dập, hỗn loạn của Lâm Phong đang yếu dần, và cả bước chân nặng nề, dứt khoát của vị mục sư già đang tiến lại gần.


Mục sư già A Nhạc—người du mục hoang mạc lão luyện của bộ lạc Man Tộc Cát Đỏ—khom người bước vào. Làn da ông lão đỏ sẫm như màu đá sa thạch bị nắng gió thiêu đốt, mái tóc dài tết thành nhiều bím nhỏ nạm những hạt xương thú trắng hếu. Ông khoác một tấm áo da thú dày cộp dính đầy muội than và bụi cát dơ bẩn, hông dắt chiếc tẩu thuốc bằng xương sói tỏa ra làn khói xám nhạt, hăng hắc mùi thảo dược hoang dã. Đôi mắt ông lão lim dim, nhưng cái nhìn sắc lẹm như chim ưng đêm lướt qua thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đang cắm sâu xuống nền đất ẩm cạnh Nhất Đao.


Nhất Đao không nhìn ông lão. Tay trái gã vẫn giữ chặt lấy bả vai trái rách cơ sâu của mình, nơi máu tươi vẫn rỉ ra loang lổ làm đỏ thẫm một vệt áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát. Cánh tay phải thuận của gã—quấn chặt trong lớp băng gạc dày tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp—buông thõng vô lực bên sườn. Cơn bỏng rát tột cùng từ tàn mạch rách nứt vẫn âm thầm gặm nhấm bả vai gã, nhắc nhở gã về giới hạn cấm vận kình lực nghiêm ngặt của Độc Cô Hoài. Gã vĩnh viễn không thể nghe, và lúc này, một cánh tay đã hoàn toàn phế tàn.


Triệu Vân bước đến bên cạnh Mục sư già A Nhạc, đôi bàn tay bánh mật khỏe khoắn của nàng múa nhanh các ký hiệu Thủ Ngữ Đồng Bộ hướng về phía Nhất Đao. Nàng đã nhận lại tấm Lôi Binh Bài ngà cũ kỹ khắc tên phụ thân Lôi Thiết Hải từ tay Nhất Đao. Tấm bài ngà lạnh ngắt giắt bên đai lưng da thú của nàng khẽ lay động theo từng nhịp thở. Qua cử chỉ tay dứt khoát của Triệu Vân, Nhất Đao đọc được:


*"Mục sư A Nhạc sẽ cứu Lâm Phong. Nhưng độc của Tiễn Vô Ảnh cực kỳ tàn độc. Phải dùng châm bạc của huynh để khóa độc."*


Nhất Đao khẽ gật đầu. Gã dùng tay trái thọc sâu vào đai lưng, rút ra hộp gỗ nhỏ chứa Châm Bạc Thần Y—bảo vật y đạo chế tác tinh xảo mà Độc Cô Hoài trao tặng. Gã mở nắp hộp, để lộ những cây kim châm bạc nguyên chất mảnh mai nhưng đanh cứng.


Mục sư già A Nhạc đón lấy hộp châm. Ông không dùng lửa nung, mà dùng một loại dịch lỏng màu xanh thẫm chiết xuất từ rễ cây hoang mạc bôi dọc theo thân kim bạc. Ông lão quỳ một gối xuống bên cạnh Lâm Phong, ngón tay thô ráp đầy vết chai sạn nhanh như chớp đâm mạnh ba cây kim châm bạc vào các huyệt đạo lớn quanh bả vai trái đang rỉ máu xanh đen của gã thợ săn.


*Thump. Thump. Thump.*


Nhất Đao áp lòng bàn chân trần xuống đất ẩm, cảm nhận nhịp tim của Lâm Phong đột ngột chậm lại một nhịp, rồi dần ổn định trở lại. Dòng máu xanh đen hôi hám, bốc mùi tanh rực của độc dược tê liệt ngừng chảy ra từ vết thương rách thịt. Nhịp thở dồn dập của Lâm Phong bắt đầu điều hòa, cơ thể co rút dần giãn ra trên đệm lông cừu.


A Sương đứng nép mình sau cột gỗ lều lớn, đôi bàn tay gầy gò ôm chặt lấy chiếc Trống Trận Cầm Tay dính vết máu khô bên hông. Đôi mắt đen láy, to tròn của cô bé ngập tràn sự lo lắng khi nhìn thấy cánh tay phải của Nhất Đao vẫn rỉ máu nhẹ dưới lớp băng gạc. Cô bé khẽ bước lại gần Mục sư già A Nhạc, chăm chú quan sát khi ông lão dùng những ngón tay múa máy một hệ thống ký hiệu mới—ngôn ngữ ký hiệu hoang dã của người du mục.


A Sương rất nhanh nhạy. Cô bé câm mười hai tuổi khẽ gật đầu, rồi quay sang Nhất Đao, múa nhanh đôi tay thon nhỏ để dịch lại lời của mục sư già:


*"Ông ấy nói độc đã được tạm khóa trong mười ngày. Nhưng Lâm Phong không thể cử động mạnh. Và... con đường duy nhất để chúng ta tiến vào Trung Nguyên là Đèo Tử Vong hiện đã bị phong tỏa hoàn toàn."*


Nhất Đao khẽ nheo đôi mắt sắc lạnh lùng. Gã tiến lên một bước, gót chân trần giẫm mạnh xuống cát ẩm, tạo ra một vệt chấn động dứt khoát. Gã thò tay trái vào túi da bên hông, rút ra một vốc Kháp Tử Ngân—những mảnh bạc vụn cắt từ tiền thuế triều đình thu giữ từ xác thảo khấu Phi Sa Bang. Gã đặt vốc bạc vụn lên chiếc bàn gỗ thấp giữa lều, mắt nhìn thẳng vào Mục sư già A Nhạc với ý định giao dịch thông tin.


Nhưng ông lão mục sư chỉ nhìn vốc bạc vụn bằng nửa con mắt. Ông cầm chiếc tẩu thuốc bằng xương sói, rít một hơi dài rồi phả ra làn khói xám hăng hắc thẳng vào mặt Nhất Đao. Khói nóng làm mắt Nhất Đao bỏng rát nhẹ, nhưng gã không hề chớp mắt. Qua chuyển động môi của ông lão, Nhất Đao đọc được sự khinh miệt rõ rệt:


"Người du mục hoang mạc không cần thứ sắt vụn của triều đình hủ bại. Thứ đó không mua được lối đi qua Đèo Tử Vong, cũng không mua được mạng sống của các người trước cấm vệ quân."


Triệu Vân bước lên, tay nàng đặt lên chuôi kiếm quý nạm bạc, giọng nói lạnh lùng truyền qua chuyển động môi dứt khoát:


"A Nhạc, hắn mang theo Lôi Binh Bài của Lôi Thiết Hải. Cha hắn từng cứu mạng cả bộ lạc ta mười năm trước dưới cơn bão cát lôi đình. Người quên rồi sao?"


Mục sư già A Nhạc gõ mạnh tẩu thuốc xuống chân bàn gỗ, tạo ra một luồng chấn động khô khốc truyền qua lòng bàn chân Nhất Đao. Ông lão nhìn chằm chằm vào gã đao khách điếc tàn phế, môi mấp máy đầy nghi kỵ:


"Ta không quên ân nghĩa của Lôi Thiết Hải. Nhưng đó là chuyện của mười năm trước. Kẻ đứng trước mặt ta lúc này là một phế nhân điếc hoàn toàn, cánh tay thuận bị hoại tử bỏng rát bốc khói, bả vai trái rách cơ sâu. Một kẻ như hắn làm sao đối đầu được với trận pháp khiên thương của tướng tiên phong Ngô Thiết? Ta không thể để cả bộ lạc chịu tội mưu phản triều đình vì một kẻ sắp chết."


Ông lão mục sư đứng dậy, tấm áo da thú dày cộp lay động. Ông chỉ tay ra phía cửa lều, nơi gió bão cát đang gào rú bên ngoài vách đá dựng đứng:


"Nếu hắn muốn bộ lạc ta hỗ trợ và chỉ điểm mật đạo vượt đèo, hắn phải chứng minh mình có đủ thực lực thực chiến sa trường. Hoang mạc chỉ tôn sùng kẻ mạnh, không dung thứ kẻ tàn phế hèn nhát."


Nhất Đao khẽ thở hắt ra một hơi sương trắng mờ ảo. Gã hiểu rõ quy luật của hoang mạc: không có chỗ cho sự thương hại hay tiền bạc hối lộ, chỉ có sức mạnh thực tế và lòng trung nghĩa mới giành được sự kính trọng.


Gã chậm rãi bước ra khỏi lều lớn. Chân trần của gã chạm vào lớp cát đỏ nóng rãy bên ngoài. Gió bão cát thốc mạnh, quất liên tục vào chiếc áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát trên vai gã, làm vết thương ở bả vai trái rỉ ra vài giọt máu tươi dọc theo thớ cơ bắp. A Sương ôm chặt trống trận nhỏ chạy theo sau, Triệu Vân và Mục sư già A Nhạc cũng bước ra, theo sau là hàng chục chiến binh Man Tộc Cát Đỏ vũ trang đầy đủ cung nỏ.


Mục sư già A Nhạc đứng trên một tảng đá vôi lớn, tay cầm tẩu thuốc chỉ thẳng về phía đồi cát hoang vắng trước mặt:


"Thử thách thứ nhất. Kẻ điếc không thể nghe thấy tiếng gió rít, nhưng Lôi Thiết Hải năm xưa có thể nghe thấy tiếng móng ngựa cách xa mười dặm qua lòng đất. Ngoài kia, trong sương mù bão cát, có bầy sói hoang hoang mạc đang rình rập. Hãy định vị chính xác vị trí của chúng cho ta thấy."


Nhất Đao đứng lặng lẽ giữa đồi cát lộng gió. Gã nhắm mắt hoàn toàn.


Trong bóng tối vĩnh cửu của tâm trí gã, mọi tạp niệm về tiếng gió gào rú buốt tai bị triệt tiêu sạch sẽ bởi Thính Lôi Tâm Pháp tịch tĩnh tuyệt đối. Lòng bàn chân trần của gã bám chặt vào lớp cát nóng, cảm nhận độ rung chấn nhỏ nhất truyền qua đất đá ngầm bên dưới.


*Rung... Rung...*


Đất cát ẩm dưới sâu đang dịch chuyển. Một hạt cát mịn lăn nhẹ, một chiếc lá gai khô héo bị giẫm nát. Cách gã tám mươi bước chân về phía sườn đồi bên trái, có một vệt chấn động rất nhẹ, tinh vi nhưng đều đặn của bốn móng vuốt sắc nhọn đang bấm sâu xuống cát ẩm.


Cách đó không xa, về phía khe đá dựng đứng bên phải, lại có thêm hai vệt chấn động tương tự đang bò trườn lướt nhẹ.


Nhất Đao mở mắt. Đôi mắt gã tĩnh lặng như nước giếng cổ. Gã không vung đao. Tay trái gã chỉ dứt khoát về phía bụi cây gai khô héo bên trái, rồi xoay người chỉ thẳng vào khe đá hẹp bên phải.


Triệu Vân lập tức giương Cung Săn Sói nạm bạc, bắn ra liên tiếp hai mũi tên liên hoàn tiễn tầm xa trăm bước xuyên qua màn sương mù bão cát.


*Phập! Phập!*


Từ phía bụi gai và khe đá dựng đứng, hai con sói hoang hoang mạc khổng lồ bị tên bắn xuyên họng, ngã nhào ra cát đỏ, máu tươi nhuộm đỏ cả một vệt cát lún. Những con sói còn lại hoảng sợ bỏ chạy dồn dập, tạo ra những tiếng bước chân chạy trốn mà lòng bàn chân Nhất Đao cảm nhận rõ rệt.


Đám chiến binh Man Tộc Cát Đỏ xung quanh khẽ xôn xao, ánh mắt nhìn Nhất Đao đã bớt đi vài phần khinh miệt. Nhưng Mục sư già A Nhạc vẫn lắc đầu, ông lão lạnh lùng nói qua chuyển động môi:


"Định vị tốt. Nhưng Ngô Thiết là tướng tiên phong của Cấm Vệ Tuần Biên triều đình, thân mặc giáp sắt nặng nề mạ đồng xám, tay cầm trường thương sắt nặng ba mươi cân dũng mãnh. Đao pháp của ngươi nếu chỉ có thế, thương sắt của hắn sẽ đâm xuyên ngực ngươi trước khi ngươi kịp áp sát."


Đúng lúc này, một thân hình khổng lồ như gấu xám hoang dã bước ra từ đám đông chiến binh. Đó là Thạch Đầu—thiếu niên dũng cảm của bộ lạc du mục, ngực trần rám nắng sẫm xăm hình đầu sói đen nhẻm, cổ đeo vòng nanh sói khổng lồ rủ xuống cơ ngực cuồn cuộn. Tay gã đang kéo lê một tảng đá vôi huyền thiết thô nặng nề nhiễm điện nhẹ, nặng gần trăm cân.


Thạch Đầu nhìn Nhất Đao với ánh mắt khiêu khích dũng mãnh. Gã dậm mạnh chân trần xuống cát, gầm lên một tiếng không rõ lời, rồi dùng cả hai cánh tay lực lưỡng nhấc bổng tảng đá trăm cân lên, vung mạnh ném thẳng về phía ngực Nhất Đao.


Tảng đá khổng lồ rít gió lao tới với một lực quán tính khủng khiếp, đe dọa đè bẹp bất kỳ võ giả ngoại gia nào.


Nhất Đao không lùi bước. Khớp gối chân trái đang bị chấn thương rách cơ của gã nhói lên một cơn đau buốt, nhưng gã vẫn nghiến chặt răng, đổ trọng tâm hạ bàn chân trần bám chặt xuống phiến đá vôi ngầm bên dưới lớp cát lỏng lẻo. Gã không thể dùng cánh tay phải đang bị hoại tử bỏng rát quấn băng gạc.


Tay trái gã đưa ra sau gáy, nắm chặt lấy chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo sau lưng. Gã không rút đao khỏi Bao Đao Gỗ Sồi Da Thú cách điện. Gã dùng cả bao đao bọc da thú làm khiên phụ, bước chéo chân Sa Bộ Lướt trượt dài trên cát nóng để tránh trực diện lực quán tính rơi tự do của tảng đá, rồi đột ngột áp sát cự ly cực gần.


Tuyệt kỹ Thốn Kình Đoạt Thiết kích hoạt!


Nhất Đao dồn toàn bộ kình lực sa trường dũng mãnh vào khớp xương cổ tay trái, vung mạnh chuôi đao huyền thiết đập thẳng vào tử huyệt rạn nứt của tảng đá vôi ngay khoảnh khắc nó lướt qua sườn gã.


*Oành!*


Một tiếng nổ khô khốc vang lên rạn nứt mặt cát. Lực thốn kình bộc phát cự ly thốn bước cực mạnh chấn thẳng vào tâm tảng đá, khiến tảng đá vôi nặng trăm cân vỡ vụn thành trăm mảnh vụn đá dăm bắn tung tóe ra xung quanh, làm rách nát vài vệt áo vải thô trên người các chiến binh man tộc đứng gần.


Thạch Đầu kinh hoàng lùi lại ba bước, đôi cánh tay lực lưỡng của gã run rẩy, ánh mắt nhìn Nhất Đao tràn ngập sự kính sợ tột cùng trước lực cánh tay trái thô bạo dứt khoát của gã đao khách điếc.


Mục sư già A Nhạc cũng lặng người đi, chiếc tẩu thuốc bằng xương sói suýt tuột khỏi tay. Ông lão bước xuống từ tảng đá vôi, nhìn đăm đăm vào chuôi thanh đại đao rỉ sét vẫn đang bọc kín trong bao đao cách điện dẻo dai. Qua cử chỉ môi run rẩy của ông lão, Nhất Đao đọc được sự công nhận muộn màng:


"Đao pháp tay trái dùng thốn kình tuyệt vời. Lực cánh tay và hạ bàn vững chắc như bàn thạch. Ngươi quả thực xứng đáng là truyền nhân của Lôi Thiết Hải."


Ông lão mục sư thở dài, vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt gầy gò giãn ra, thay thế bằng sự hiền từ của một cố nhân:


"Được rồi. Bộ lạc ta sẽ hỗ trợ các người. Ta sẽ cho Thạch Đầu và Triệu Vân dẫn đường chỉ lối cho các người qua con đường mòn hiểm trở Đèo Tử Vong. Nhưng đổi lại, ngươi phải trả một cái giá tương xứng cho bộ lạc."


Nhất Đao nhìn thẳng vào ông lão, gã khẽ gật đầu một nhịp ngắn.


Ông lão mục sư rít một hơi thuốc hăng hắc, môi mấp máy đầy thực dụng:


"Bộ lạc ta sống sót giữa hoang mạc man hoang này là nhờ quặng sắt huyền thiết để rèn đúc vũ khí phòng thủ chống lại quan phủ hủ bại. Ngươi mang theo Bản Đồ Mật Đạo Lò Gạch của lò rèn lão Hoắc, trong đó có ghi chép vị trí vỉa quặng Lôi Thạch thô cũ đã bị bỏ hoang sâu dưới lòng đất Sùng Sơn. Hãy chia sẻ sơ đồ mạch quặng đó cho chúng ta."


Nhất Đao không một nhịp do dự. Gã thọc tay trái vào ngực áo, rút ra cuộn vải dầu cũ kỹ bám muội than đen ngòm—Bản Đồ Mật Đạo Lò Gạch do lão Hoắc trao lại trước khi hy sinh. Gã dùng móng tay cái bấm mạnh vào một góc vải dầu, xé rách một mảnh nhỏ có vẽ sơ đồ mạch quặng huyền thiết thô ẩn giấu dưới đáy vực sâu hoắm, rồi trao lại cho Mục sư già A Nhạc.


Ông lão mục sư đón lấy mảnh vải dầu bám muội than, đôi mắt lim dim rực sáng lên sự hài lòng. Ông cẩn thận cất mảnh vải dầu vào đai lưng da thú, rồi quay sang ra hiệu cho Thạch Đầu:


"Thạch Đầu, hãy đi chuẩn bị chiến mã khỏe mạnh nhất và lương khô chống nước cho nhóm Nhất Đao. Triệu Vân, con hãy mang theo cung sừng trâu nạm bạc, dẫn dắt tàn binh biên phòng quân cũ chuẩn bị xuất phát vượt sông quan ải."


Thạch Đầu dập đầu cung kính vâng lệnh, rồi nhanh chóng chạy về phía khu mã trường của bộ lạc.


Nhất Đao quay trở lại gian lều lớn để xoa bóp vết thương. Gã dùng tay trái rút hộp gỗ nhỏ chứa thuốc mỡ Hắc Tích Cao còn lại chưa đầy một phần ba, chậm rãi bôi một lớp mỏng mát lạnh lên bả vai trái đang rách cơ sâu rỉ máu tươi. Mùi hôi tanh đặc trưng của mỡ rắn hoang mạc tỏa ra nồng nặc trong lều, xoa dịu phần nào cơn nóng rát đang âm ỉ tàn phá kinh mạch tàn phế của gã. Gã quấn lại lớp băng gạc thô ráp bọc kín cánh tay phải hoại tử bỏng rát, thầm tính toán thời gian mười ngày cấm vận lôi kình nghiêm ngặt.


A Sương ngồi bên cạnh giường tre, đôi bàn tay thon nhỏ thoăn thoắt giúp gã thắt chặt dây da thú bện xích sắt quanh thắt lưng bầm tím. Cô bé khẽ ngẩng đầu nhìn gã, đôi mắt đen láy to tròn ngập tràn vẻ lo sợ nhưng kiên định bất khuất. Cô bé ôm chặt chiếc Trống Trận Cầm Tay dính máu khô bên hông, sẵn sàng làm đôi tai linh hồn thứ hai cho đại ca trên con đường máu phía trước.


Đột ngột, nền đất cát ẩm dưới lòng bàn chân trần bám chặt Thiết Địa Thạch của Nhất Đao khẽ giật nảy một chuỗi chấn động cực kỳ dồn dập, nặng nề và hỗn loạn dội ngược lên đại não.


Nhịp bước chân này chạy rất nhanh từ hướng Đèo Tử Vong dẫn thẳng vào trại bộ lạc. Không phải bước chân của kỵ binh tuần tra, mà là bước chân trần chạy trốn trong hoảng loạn của Thạch Đầu.


Cánh rèm da thú của lều lớn bị đẩy mạnh ra.


Thạch Đầu lao vào, khuôn mặt ngăm đen dũng mãnh của gã thiếu niên man tộc lúc này tái mét, mồ hôi nhễ nhại trộn lẫn bụi cát hoang mạc chảy dài dọc gò má. Gã lảo đảo ngã quỵ xuống nền lều ngay trước mũi đao của Nhất Đao, lồng ngực phập phồng thở dốc điên cuồng.


Triệu Vân và Mục sư già A Nhạc lập tức bước tới khống chế đỡ gã dậy. Nhất Đao đứng bật dậy bằng chân trái nhức mỏi, tay trái gã nắm chặt chuôi thanh đại đao rỉ sét, đôi mắt sắc lạnh lùng khóa chặt vào đôi môi đang run rẩy dữ dội của Thạch Đầu để đọc khẩu hình miệng:


"Ngô Thiết... Tướng tiên phong Ngô Thiết... hắn vừa cho đúc thêm hàng chục tấm khiên sắt khổng lồ bằng huyền thiết thô... có rãnh dẫn lôi điện xuống đất ẩm... Triệt tiêu... triệt tiêu hoàn toàn mọi đao kình lôi điện của Nhất Đao... Hắn chuẩn bị xua cấm vệ quân càn quét thung lũng!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!