Mũi Tên Không Bóng
Nhất Đao khẽ thở hắt ra một hơi sương trắng mờ ảo, lòng bàn chân trần bám chặt phiến đá ngầm khẽ giật nảy dồn dập, chuôi thước sắt vô phong bên hông trái đã lọt vào tay gã.
Trong cái tĩnh lặng vĩnh cửu của kẻ điếc, thế giới không có tiếng rít xé gió của mũi tên, không có tiếng dây cung bật nảy tanh tách, cũng không có tiếng hét cảnh báo của Triệu Vân hay đám chiến binh Man Tộc Cát Đỏ đang vây quanh. Nhưng trên phiến đá vôi ngầm nằm ẩn dưới lớp cát đỏ lỏng lẻo, một luồng chấn động cực kỳ mảnh, sắc lẹm và lạnh ngắt truyền thẳng qua xương gót chân gã, dội ngược lên đại não. Đó là nhịp rung chấn của một sợi gân thú bị kéo căng hết mức trên đỉnh vách đá cao trăm trượng, rồi đột ngột buông lỏng.
*Một mũi tên không bóng.*
Nó không phản chiếu ánh bình minh xám xịt của hoang mạc. Nó được rèn bằng thứ sắt đen thô ráp, không bọc đồng, không gắn lông chim ở đuôi để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động xé gió. Nó xé toạc màn sương mù tích điện, lao thẳng xuống gáy Nhất Đao với một quỹ đạo tàn nhẫn.
Không một nhịp do dự, Nhất Đao nghiêng người đổ trọng tâm về phía trước. Khớp gối chân trái đang bị chấn thương rách cơ của gã nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy, nhưng lòng bàn chân trần bám chặt vào phiến đá vôi ngầm vẫn giúp gã giữ vững hạ bàn sát đất. Tay trái gã vung mạnh thanh Thước Sắt Vô Phong—thanh thước sắt bản to, không có lưỡi sắc vốn là di vật của phó tướng Lâm Thiết Huyết—quét ngang một đường bi tráng ngược lên không trung.
*Keng!*
Một luồng phản chấn đanh cứng, tê dại truyền dọc theo xương cánh tay trái của gã. Mũi tên sắt đen đập mạnh vào bản thước sắt dày, bị gạt chệch hướng, cắm phập sâu hoắm vào dốc cát ẩm ngay sát cạnh gót chân trần của A Sương. Đuôi tên không có lông vũ vẫn còn rung lên bần bật, rỉ ra một thứ dịch lỏng màu xanh đen hôi hám, bốc mùi tanh rực của độc dược tê liệt cực mạnh.
A Sương giật mình co rúm người lại, đôi bàn tay gầy gò ôm chặt lấy chiếc Trống Trận Cầm Tay dính vết máu khô bên hông, đôi mắt đen láy to tròn ngập tràn vẻ sợ hãi nhìn mũi tên độc. Triệu Vân và các chiến binh Man Tộc Cát Đỏ xung quanh lập tức giương cung nỏ hướng thẳng lên đỉnh vách đá dựng đứng, nhưng sương mù tích điện ẩm ướt trên cao đã che khuất hoàn toàn mục tiêu.
Nhất Đao quỳ một gối trên cát nóng, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cánh tay phải của gã—quấn chặt trong lớp băng gạc dày tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp—buông thõng vô lực bên sườn, hoàn toàn mất tri giác. Cơn bỏng rát tột cùng từ tàn mạch rách nứt vẫn âm thầm gặm nhấm bả vai gã, nhắc nhở gã về giới hạn cấm vận kình lực nghiêm ngặt của Độc Cô Hoài. Gã chỉ còn có tay trái, và bả vai trái lúc này cũng đang rách cơ sâu, rỉ máu loang lổ làm đỏ thẫm vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm.
Đột ngột, một vệt chấn động mới truyền qua phiến đá ngầm dưới chân Nhất Đao. Nhịp bước chân này không nặng nề như truy binh Thẩm gia, không uyển chuyển như man tộc, mà cực kỳ lầm lì, dứt khoát và quen thuộc.
Từ trong bụi cây gai khô héo sát chân vách đá, một bóng người cao gầy, săn chắc như gỗ mun bước ra. Gã mặc chiếc áo da thú sẫm màu cũ nát, vai mang bao tên bằng da sói, khuôn mặt sạm đen vì nắng gió lộ rõ vẻ khắc khổ nhưng đôi mắt sắc lẹm như chim ưng đêm.
*Lâm Phong!*
Huynh đệ sinh tử của Nhất Đao, gã thợ săn sa trường lầm lì đã lặng lẽ theo dấu vết máu hoang mạc để tìm đến đây. Tay gã đang nắm chặt chiếc Cung Săn Sói bằng gỗ dâu rừng gia cố gân hổ, một mũi tên bọc đồng thau cách điện đã đặt sẵn trên dây cung.
Lâm Phong không nhìn Nhất Đao, gã chỉ khẽ gật đầu một nhịp cực ngắn, mắt vẫn khóa chặt vào đỉnh vách đá dựng đứng mịt mù sương gió. Qua Thiết Địa Đồng Bộ, Nhất Đao cảm nhận được nhịp thở của Lâm Phong đột ngột chậm lại, đều đặn và tịch tĩnh tuyệt đối. Đó là Thính Phong Hô Hấp Pháp—phương pháp điều hòa hơi thở theo tiếng gió để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động quanh thân gã.
Trên đỉnh vách đá cao, Tiễn Vô Ảnh—gã xạ thủ bắn lén kiên nhẫn của Thẩm gia—vẫn ẩn mình trong các khe đá hẹp. Gã nheo đôi mắt dài gian giảo sau lớp vải che mặt màu xám tro, tay phải rút ra mũi tên sắt đen thứ hai. Gã biết Lôi Nhất Đao là một kẻ điếc có khả năng cảm nhận chấn động mặt đất, nên gã không thèm di chuyển bước chân trên đá tảng. Gã chỉ đứng yên như một bức tượng, mượn sức gió bão cát đang thốc mạnh từ phía bắc để che giấu hoàn toàn quỹ đạo bay của mũi tên.
*Zing...*
Sợi dây cung đen mỏng của Tiễn Vô Ảnh lại kéo căng.
Nhất Đao cảm nhận được vệt chấn động rít gió cực nhẹ dội ngược từ vách đá. Gã lập tức vung thước sắt vô phong, tay trái ra hiệu cho Triệu Vân và các chiến binh man tộc lùi lại phía sau phiến đá vôi lớn để tránh tầm bắn tầm xa trăm bước. Nhưng Tiễn Vô Ảnh không nhắm vào Nhất Đao. Mục tiêu của gã lần này là Lâm Phong—kẻ duy nhất có khả năng đe dọa gã bằng cung tên sa trường.
*Vút!*
Mũi tên sắt đen thứ hai phóng xuống, nhanh như một tia chớp không bóng giữa màn sương xám.
Cùng một khoảnh khắc, Lâm Phong cũng buông tay giữ dây cung sừng dâu. Mũi tên bọc đồng thau của gã lao vút ngược lên không trung, mang theo toàn bộ kình lực sa trường dũng mãnh.
*Boong!*
Hai mũi tên va chạm mạnh vào nhau ngay giữa khoảng không thung lũng hẹp, bắn ra những tia lửa điện xanh tím mờ ảo do tích điện bão cát. Mũi tên bọc đồng thau của Lâm Phong bị chẻ đôi, nhưng mũi tên sắt đen của Tiễn Vô Ảnh cũng bị gạt văng, cắm phập vào vách đá dựng đứng, làm bắn tung những mảnh đá vôi sắc nhọn.
Nhất Đao không dừng lại để quan sát. Gã biết Tiễn Vô Ảnh sẽ lập tức bắn loạt tên liên hoàn tầm thấp để áp chế Lâm Phong. Tay trái gã xoay tròn thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân kết hợp với Bao Đao Gỗ Sồi Da Thú đeo sau lưng, tạo thành một vòng phòng thủ Lôi Thuẫn Trảm kiên cố ngay trước mặt Lâm Phong.
*Vút! Vút! Vút!*
Ba mũi tên sắt đen tiếp theo của Tiễn Vô Ảnh giăng ra một thế trận tam giác tàn nhẫn, nhắm thẳng vào ngực và hai bên sườn của Lâm Phong. Nhất Đao bước chéo chân, Sa Bộ Lướt trượt dài trên cát ẩm, vung đại đao chém quét vòng tròn sát đất.
*Keng! Keng! Keng!*
Ba mũi tên độc va chạm mạnh vào lưỡi đao huyền thiết rỉ sét, bị hất văng ra ngoài. Lực chấn động cực mạnh dội ngược từ đao nặng khiến vết thương rách cơ sâu ở bả vai trái của Nhất Đao nứt toác dữ dội, máu tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ thẫm cả cánh tay trái của gã. Nhất Đao quỵ xuống, răng cắn chặt đến rỉ máu để giữ vững chuôi đao, hạ bàn chân trần bám chặt Thiết Địa Thạch đá vôi ngầm không để cơ thể ngã nhào.
Tận dụng khoảnh khắc Nhất Đao che chắn loạt tên, Lâm Phong đã hoàn toàn tịch tĩnh thần trí. Gã quỳ một gối trên cát ẩm, cánh Cung Săn Sói kéo căng hết mức, mũi tên bọc đồng thau thứ hai nhắm thẳng vào một kẽ đá hẹp trên đỉnh vách đá—nơi gã vừa phát hiện ra luồng khí lưu dịch chuyển cực nhẹ từ tà áo xám tro của Tiễn Vô Ảnh.
Gió bão cát từ phía bắc đột ngột thốc mạnh, thổi bay những dải sương mù tích điện ẩm ướt.
Lâm Phong thả tay.
Mũi tên bọc đồng thau lao đi không một tiếng động xé gió, bay tầm xa trăm bước với độ chuẩn xác kinh hoàng của một thợ săn sa trường lão luyện.
Trên đỉnh vách đá, Tiễn Vô Ảnh vừa lắp mũi tên thứ sáu vào cung thì cảm nhận được một luồng sát khí lạnh ngắt đang áp sát ngực. Gã kinh hoàng né người sang bên phải theo bản năng sa trường. Nhưng mũi tên của Lâm Phong quá nhanh và hiểm hóc.
*Phập!*
Mũi tên bọc đồng thau xuyên thẳng qua bả vai trái của Tiễn Vô Ảnh, lực bắn dũng mãnh hất văng gã lùi lại phía sau, va mạnh vào vách đá vôi. Máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ thẫm lớp y phục dạ hành màu xám tro của gã. Tiễn Vô Ảnh gầm lên một tiếng đau đớn không rõ tiếng, gã biết mình đã bại trận tiễn thuật tầm xa trước gã thợ săn sa trường.
Cực kỳ xảo quyệt và quyết đoán, Tiễn Vô Ảnh không cố gắng bắn trả. Gã vung tay ném ra một túi bột độc khói xám để ngụy trang, rồi ôm lấy bả vai trái bị thương, nhanh chóng lướt người lẩn trốn vào các khe đá hẹp hòi sâu hoắm của vách núi, tháo chạy nhục nhã ngược về phía hoang mạc cát lún.
Lâm Phong hạ cánh cung xuống, nhưng gã không thể đuổi theo. Gã lảo đảo hai bước rồi quỳ sụp xuống cát đỏ hoang dã.
Nhất Đao lập tức lướt tới, tay trái đỡ lấy thân hình săn chắc của huynh đệ. Qua Thiết Địa Đồng Bộ, gã cảm nhận được nhịp tim của Lâm Phong đang đập dồn dập, hỗn loạn tột cùng, kèm theo sự co rút dữ dội của các thớ cơ bắp bả vai trái.
Một mũi tên sắt đen không phản quang của Tiễn Vô Ảnh đã cắm sâu hoắm vào bả vai trái của Lâm Phong từ lúc nào, xuyên qua lớp áo da thú sẫm màu. Vết thương rách thịt rỉ ra một thứ máu tươi màu xanh đen bốc mùi tanh rực, hôi hám tột cùng của độc dược tê liệt cực hạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!