Nhạc nềnWuxia3

Vết Chân Trên Cát Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trong thế giới tịch mịch tuyệt đối của Lôi Nhất Đao, sa mạc không gào rú. Gã không nghe thấy tiếng gió rít gầm qua những khe đá vôi nứt nẻ, cũng không nghe thấy tiếng cát mịn rào rào tuôn chảy xuống sườn đồi như những dòng thác câm lặng. Nhưng đối với một kẻ điếc lấy đất trời làm tai như gã, hoang mạc biên thùy này đang thét gào theo một cách khác.


Đó là sức nóng rát bỏng của lớp cát đỏ rực như than hồng dưới lòng bàn chân trần. Qua lớp da chân chai sạn nứt nẻ vì sương gió Nhạn Môn Quan, Nhất Đao cảm nhận được từng đợt chấn động rung rinh của luồng không khí nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất, uốn éo và nhấp nháy như ảo ảnh. Gió hoang mạc quất mạnh vào tấm áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát của gã, kéo theo những hạt cát sắc lẹm va đập vào da thịt. Gã không nghe thấy tiếng cát va chạm, nhưng xúc giác trên da gã ghi nhận từng vết châm chích li ti, buốt nhói.


Nhất Đao khẽ thở hắt ra, lồng ngực phập phồng dưới lớp vải thô. Cánh tay phải của gã—cánh tay thuận vốn quấn băng gạc dày cộp tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp—lúc này đang buông thõng vô lực bên sườn. Sau trận quyết chiến đẫm máu tại biệt phủ Thẩm gia, tàn mạch vai phải của gã đã hoàn toàn quá tải, cháy sém và tê dại không còn một chút tri giác. Lời dặn của Thần y Độc Cô Hoài vẫn như một gông cùm vô hình khóa chặt tâm trí gã: tuyệt đối cấm vận kình hay dẫn lôi điện qua tay phải trong vòng mười ngày tới, nếu không cơ bắp sẽ hoại tử vĩnh viễn.


Sức nặng năm mươi cân của thanh Đại Đao Rỉ Sét đeo chéo sau lưng đè nặng lên bả vai trái vốn đang bị thương rách cơ sâu của gã. Mỗi nhịp bước đi, vết thương cũ lại rỉ máu loang lổ làm đỏ thẫm một vệt áo vải, kéo theo cơn đau rã rời cơ thể. Giắt trong đai lưng bên hông trái của gã, miếng Ngọc Ấn Hộ Quốc Thử Nghiệm lạnh ngắt và Bản vẽ kỹ thuật đài thu lôi phụ bọc vải dầu thỉnh thoảng lại cọ sát vào da thịt nung đỏ, nhắc nhở gã về mối thù gia tộc và âm mưu tàn bạo của Quốc sư Tào Diêm.


Nhất Đao khẽ cúi đầu, tay trái dắt chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn, khô ráp của A Sương. Cô bé câm mười hai tuổi đang lảo đảo bước đi bên cạnh gã, đôi môi nứt nẻ vì mất nước nghiêm trọng, hơi thở yếu ớt phả vào hông gã. A Sương ôm chặt chiếc Trống Trận Cầm Tay dính vết máu khô bên hông, đôi mắt đen láy to tròn ngập tràn vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng nhìn thẳng về phía trước để làm đôi mắt cho đại ca.


Đột ngột, lòng bàn chân trần bám vào dốc cát ẩm của Nhất Đao khẽ giật nảy.


Một chuỗi chấn động nặng nề, dồn dập dội ngược từ lòng đất cát ẩm phía sau. Nhịp rung chấn này không đều đặn như bước chân người, mà mang theo độ nện thô bạo, trầm đục của móng guốc động vật lớn dẫm sụp xuống cát mịn.


*Bùm. Bùm. Bùm.*


Không phải chiến mã dũng mãnh của cấm vệ quân tuần biên. Chấn động này có biên độ rộng hơn, lún sâu hơn. Đó là lạc đà hoang mạc.


Nhất Đao nheo đôi mắt sắc lạnh lùng. Gã lập tức đọc được hướng di chuyển và tốc độ của đối phương qua Thiết Địa Đồng Bộ. Có ít nhất sáu con lạc đà đang áp sát nhanh từ phía sau đồi cát đỏ. Gã khẽ siết nhẹ tay A Sương, ra hiệu cho cô bé nằm rạp xuống nách một bụi cây gai khô héo bên sườn dốc cát để ngụy trang ẩn nấp.


Chỉ trong chớp mắt, từ trên đỉnh đồi cát đỏ rực, sáu gã truy binh mặc giáp da thú dơ bẩn của Thẩm gia xuất hiện. Khuôn mặt chúng che kín bằng vải xám tránh bão cát, mắt lộ sát khí đằng đằng. Chúng cưỡi lạc đà hoang mạc sải bước nhanh, tay lăm lăm những ngọn lao ngắn bọc sắt thô rỉ sét.


Nhất Đao nhận ra không thể đứng yên trên cát lún để đối đầu trực tiếp. Gã dậm mạnh chân trái xuống cát, định bộc phát Địa Chấn Bộ để nhảy vọt tránh né. Nhưng ngay khi gót chân gã dậm xuống, lớp cát mịn khô ráo, lỏng lẻo lập tức sụt lún sâu hoắm, triệt tiêu hoàn toàn lực phản chấn phản ngược. Cú dậm chân hụt khiến khớp gối chân trái đang chấn thương của gã jolts lên một cơn đau điếng, suýt chút nữa khiến gã ngã nhào.


*Không thể dùng lực dậm chân trên cát lún!*


Nhất Đao lập tức thay đổi chiến thuật. Gã xoay người, đổ trọng tâm cơ thể ra phía sau, sử dụng Sa Bộ Lướt trượt dài sát đất dọc theo độ dốc của đồi cát đỏ. Thân hình gã uyển chuyển lướt đi như một bóng ma sa mạc, cát vàng tung bay mù mịt che khuất tầm nhìn của đối thủ.


Từ trên lưng lạc đà, hai tên truy binh dẫn đầu vung mạnh cánh tay lực lưỡng, phóng ra hai ngọn lao tầm ngắn xé gió lao thẳng vào vị trí Nhất Đao vừa đứng. Ngọn lao bọc sắt cắm phập sâu hoắm vào cát nóng, bắn tung bụi đỏ. Nhờ bộ pháp trượt cát Sa Bộ Lướt di chuyển tầm thấp, Nhất Đao đã lướt qua sườn dốc né tránh hoàn hảo hai mũi lao đoạt mạng.


Nhận thấy con mồi trượt cát quá nhanh, toán truy binh lập tức rút cung ngắn bên hông lạc đà, lắp vào những mũi tên tẩm độc tầm thấp, đồng loạt bắn mạnh nhắm thẳng vào chân trần của Nhất Đao hòng triệt hạ bộ pháp di chuyển của gã.


*Vút! Vút! Vút!*


Nhất Đao cảm nhận được luồng khí lưu sắc lẹm xé gió rít qua không khí nóng bỏng từ sườn phải. Gã không thể lướt cát mãi khi đối phương liên tục xả tên tầm thấp. Bằng tay trái lành lặn duy nhất, gã dứt khoát rút mạnh thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo sau lưng, vung lên một đường đao tròn trịa bi tráng.


Kỹ năng phòng thủ Lôi Thuẫn Trảm kích hoạt!


Lưỡi đao huyền thiết thô ráp kết hợp với chiếc Bao Đao Gỗ Sồi Da Thú cách điện xoay tròn cực nhanh trước ngực Nhất Đao như một tấm khiên bằng sắt nặng nề.


*Keng! Keng! Keng!*


Hàng loạt mũi tên tẩm độc tầm thấp va chạm mạnh vào thân đao và bao gỗ sồi đanh cứng, bị gạt văng ra ngoài, cắm rải rác xuống cát đỏ. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược từ lưỡi đao nặng nề khiến khớp xương bả vai trái đang bị rách cơ sâu của Nhất Đao run lên bần bật, máu tươi từ vết thương cũ rỉ ra xối xả làm ướt đẫm vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm.


Nhất Đao nghiến chặt răng chịu đựng nỗi đau xé lòng, chân trần bám chặt đất cát ẩm ở chân đồi cát để giữ thăng bằng. Gã đã gạt văng loạt tên độc, nhưng sáu tên truy binh cưỡi lạc đà đã áp sát cự ly hai mươi bước, chuẩn bị vây quanh gã vào thế chết.


Đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ đỉnh vách đá dựng đứng phía trên đầu họ, một bóng người cao ráo xuất hiện giữa ánh chớp khô rực sáng.


Đó là Triệu Vân, nữ tiễn thủ săn sói của bộ lạc Man Tộc Cát Đỏ. Nàng mặc chiến phục bằng da thú bó sát cơ thể khỏe khoắn, nước da bánh mật rực sáng dưới ánh mặt trời hoang mạc, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng đêm nhìn thẳng xuống toán truy binh Thẩm gia hủ bại.


Triệu Vân kéo căng cánh cung sừng trâu nạm bạc cổ xưa, vận hành Ưng Nhãn Tâm Pháp tập trung tinh thần tối đa. Đôi bàn tay khỏe khoắn của nàng thả dây cung dứt khoát.


Tuyệt kỹ Liên Châu Tiễn kích hoạt!


*Vút! Vút! Vút!*


Ba mũi tên bọc đồng thau cách điện xé toạc không khí nóng bỏng, bay tầm xa trăm bước với độ chuẩn xác kinh hoàng. Mũi tên thứ nhất xuyên thẳng qua ngực tên truy binh dẫn đầu, hất văng hắn ngã nhào khỏi lưng lạc đà xuống cát đỏ rỉ máu tươi. Mũi tên thứ hai và thứ ba găm chặt vào cổ họng hai tên truy binh tiếp theo trước khi chúng kịp vung lao. Ba tên truy binh tử trận tại chỗ, máu nhuộm đỏ một vệt cát đỏ hoang dã.


Ba tên truy binh còn lại kinh hoàng trước tiễn thuật tầm xa xuất quỷ nhập thần, vội vã giật cương lạc đà tháo chạy hoảng loạn ngược về phía hoang mạc cát lún.


Triệu Vân nhảy vọt từ vách đá cao xuống thung lũng hẹp, bộ pháp lướt nhẹ trên cát không để lại tiếng động. Nàng lăm lăm cánh cung sừng trâu nạm bạc, mắt sắc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Nhất Đao và A Sương như những kẻ ngoại tộc xâm lấn đầy nghi kỵ.


Nhất Đao đứng lặng lẽ, tay trái vẫn ghìm chặt thanh Đại Đao Rỉ Sét cắm xuống đất cát ẩm để xả bớt lực phản chấn, mắt nhắm nghiền để tập trung tinh thần tịch tĩnh. Qua Thiết Địa Đồng Bộ, gã cảm nhận được bước chân nhẹ nhàng nhưng vững chãi của nữ tiễn thủ đang áp sát.


Đột ngột, do cú dậm chân mạnh hụt lúc trước và vết thương vai trái rách rộng, Nhất Đao lảo đảo khuỵu gối trái xuống. Cú ngã mạnh khiến vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm trước ngực gã bị xốc lên, làm rơi ra tấm Lôi Binh Bài ngà cũ kỹ khắc tên phụ thân Lôi Thiết Hải xuống cát đỏ.


Triệu Vân nhìn thấy tấm bài ngà cũ kỹ khắc quân hiệu sói cánh và thương chéo của Biên Phòng Quân cũ, đôi mắt sắc lạnh của nàng đột ngột co rút lại. Nàng hạ cánh cung sừng trâu xuống, bước nhanh tới nhặt tấm bài ngà lên, ngón tay thô ráp vuốt ve những vết xước cổ xưa dính máu khô.


Nàng nhìn Nhất Đao bằng ánh mắt kinh ngạc, đôi môi mỏng mấp máy đọc khẩu hình miệng mà Nhất Đao tập trung quan sát:


"Lôi... Thiết... Hải? Ngươi là con trai của cựu thợ rèn Biên Phòng Quân Lôi Thiết Hải?"


Nhất Đao không nói, gương mặt lầm lì như đá tảng gật đầu dứt khoát. Gã khẽ nhấc tay trái chỉ vào tấm bài ngà, rồi chỉ vào lồng ngực mình để khẳng định thân phận.


Triệu Vân khẽ thở dài, cất tấm bài ngà vào đai lưng da thú của mình, ánh mắt nghi kỵ ban đầu biến mất, thay vào đó là sự tôn trọng thầm lặng đối với cố nhân Biên Phòng Quân trung nghĩa. Nàng quay đầu ra hiệu cho hàng chục chiến binh Man Tộc Cát Đỏ đang từ sau vách đá dựng đứng bước ra mang theo cung nỏ bao vây chặt bốn phía thung lũng hẹp.


Nhất Đao và A Sương đã thoát khỏi toán truy binh nhỏ của Thẩm gia, nhưng họ hiện đang bị vây quanh bởi các chiến binh Man Tộc Cát Đỏ hoang dã mang cung nỏ rình rập.


Đúng khoảnh khắc gã chuẩn bị gượng dậy dắt tay A Sương di chuyển, lòng bàn chân trần bám chặt trên phiến đá vôi ngầm sát chân vách đá của Nhất Đao đột ngột khẽ giật nảy.


Một vệt chấn động vô cùng nhẹ, cực kỳ tinh vi nhưng sắc lẹm dội ngược từ vách đá dựng đứng phía trên cao truyền thẳng lên đại não gã.


*Zing...*


Đó không phải là bước chân di chuyển của các chiến binh man tộc hoang dã, mà là nhịp rung chấn cơ học cực kỳ chuẩn xác của một sợi dây cung bằng gân thú dẻo dai đang bị kéo căng hết mức, kèm theo vệt chấn động kim loại rít gió của một mũi tên sắt đen không phản quang đang hướng thẳng vào đầu gã từ cự ly trăm bước.


Xạ thủ bắn lén chuyên nghiệp Tiễn Vô Ảnh đang phục kích nhắm bắn gáy gã từ đỉnh vách đá cao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!