Nhạc nềnWuxia3

Trung Nguyên Khởi Hành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trong thế giới tịch mịch tuyệt đối của Lôi Nhất Đao, cái chết và sự hủy diệt không mang theo bất kỳ âm thanh nào. Gã không nghe thấy tiếng nổ xé trời khi đài thu lôi thử nghiệm bằng đồng thau khổng lồ đổ sụp, cũng không nghe thấy tiếng gầm rú của ngọn lửa đang điên cuồng nuốt chửng những gian nhà gỗ sồi sấm của biệt phủ Thẩm gia. Nhưng gã cảm nhận được tất cả. Qua lòng bàn chân trần bám chặt trên phiến đá Thiết Địa Thạch ẩm ướt, từng luồng xung lực nóng bỏng, từng nhịp chấn động của những dầm nhà sập đổ, và cả tần số rung chấn bạo ngược của dòng điện cao áp đang càn quét khắp sân sau đều hiện lên rõ ràng trong đại não gã như một bản đồ nhiệt của tử thần.


Đài thu lôi thử nghiệm đổ sập xuống, phóng ra những tia lửa điện màu xanh tím quét ngang sân như những xúc tu khổng lồ rạch nát màn đêm khói bụi. Luồng điện tích tự nhiên bạo ngược tràn ngập không khí, khiến từng thớ cơ trên người Nhất Đao căng cứng. Cánh tay phải của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc dày tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp, đang run rẩy dữ dội. Cơn bỏng rát tột cùng từ tàn mạch rách nứt dội ngược lên tim, đe dọa gây đông cứng cơ bắp và suy tim lâm sàng nếu gã không giải phóng lượng điện tích thừa ngay lập tức.


Nhất Đao nghiến chặt răng, giữ vững tâm cảnh tịch tĩnh của Tịch Diệt Định Tâm. Gã dùng tay trái—cánh tay lành lặn duy nhất lúc này—vung mạnh thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân, cắm phập lưỡi đao huyền thiết thô xuống lớp đất cát ẩm ướt sát khe nứt sạt lở.


Tuyệt kỹ Tiếp Địa Dẫn Sét kích hoạt!


Lưỡi đao huyền thiết thô ráp đóng vai trò như một cột thu lôi di động, lập tức hút toàn bộ dòng điện bạo ngược đang tích tụ trong cơ thể Nhất Đao truyền dẫn xuống lòng đất ẩm. Một luồng chấn động cực mạnh dội ngược từ cán đao lên cánh tay trái của gã, phát ra những tiếng xèo xèo nổ vang rền dưới đất mà gã chỉ cảm nhận được qua độ rung nhẹ dưới chân trần. Làn khói xám nhạt bốc lên từ lưỡi đao cắm sâu dưới đất cát, mang theo mùi khét lẹt của đất đá bị nung nóng. Nhịp tim đang đập dồn dập của Nhất Đao dần ổn định trở lại, nhưng bả vai trái bị thương rách cơ sâu vẫn rỉ máu loang lổ làm ướt đẫm vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm.


Qua khe nứt địa hình rực lửa điện chia cắt sân sau, Thẩm Thiên Phong đang quằn quại trong vũng máu tươi loang lổ. Cổ tay phải của hắn đứt lìa gân gót, máu phun ra xối xả nhuộm đỏ thềm đá xanh. Đôi môi mỏng của hắn mấp mẩy gào thét điên cuồng trong tuyệt vọng, nhưng Nhất Đao chỉ nhìn hắn bằng đôi mắt tĩnh lặng như nước giếng cổ. Gã nhấc đao lên, chuẩn bị vượt qua khe nứt để kết liễu mạng sống của kẻ thù giết cha.


Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, lòng bàn chân trần của Nhất Đao khẽ giật nảy. Gã cảm nhận được một chuỗi chấn động nhẹ, cực kỳ nhanh nhẹn và dứt khoát dội ngược từ bức tường gạch xám phía đông.


*Thump. Thump. Thump.*


Đó không phải là nhịp bước chân nặng nề của binh lính cấm vệ quân tuần tra, mà là bộ pháp di chuyển lướt nhẹ sát đất của những sát thủ chuyên nghiệp. Ngay lập tức, ba quả lựu đạn khói mù từ bóng tối được ném ra, rơi xuống mặt sân gạch xanh nứt vỡ. Màn khói đen dày đặc bốc lên cuồn cuộn, nhanh chóng che khuất hoàn toàn tầm nhìn ít ỏi của Nhất Đao giữa biển lửa.


Trong màn khói đen mịt mù, Nhất Đao nhắm chặt mắt, tập trung tinh thần lực tối đa vào xúc giác bàn chân. Gã cảm nhận được nhịp lăn lọc cọc dồn dập của một chiếc xe ngựa bọc sắt kéo lê xích sắt từ lối mòn bí mật sảnh sau lao thẳng vào sân. Lực lượng tiếp ứng bí mật của Hắc Sa Bang Trung Nguyên đã hành động ráo riết để cứu viện Thẩm Thiên Phong.


Từ phía sương khói mịt mù, cựu đao thủ Trương Cuồng—với bả vai phải bị chùy sắt đập nát vụn rỉ máu xối xả—vẫn gầm lên dũng cảm, tay trái vung thanh đại đao sứt mẻ lao thẳng về hướng chiếc xe ngựa. Nhất Đao cảm nhận được nhịp bước chân khập khiễng đầy bi tráng của Trương Cuồng nện xuống đá tảng, rồi lập tức bị chặn đứng bởi những vệt chấn động đanh cứng của trận pháp khiên thương cấm vệ quân tuần biên. Tào Binh đã chỉ huy lực lượng quân chính quy chính quy bao vây sảnh sau, vung thương cản bước quyết tử bảo vệ xe ngựa rút lui.


*Keng! Rắc!*


Nhịp va chạm binh khí thô bạo dội ngược qua Thiết Địa Thạch dưới chân Nhất Đao. Trương Cuồng bị hất văng lùi lại, ngã nhào xuống đống đổ nát mục nát. Chiếc xe ngựa bọc sắt chở Thẩm Thiên Phong phế tàn lập tức tăng tốc, bánh xe sắt nghiến mạnh xuống nền gạch xanh sụp đổ, lao nhanh ra cổng phụ biệt phủ hướng thẳng về phía con đường mòn dẫn vào đồng bằng Trung Nguyên.


Nhất Đao khẽ nhíu mày. Gã hiểu rằng trong tình trạng cơ thể kiệt quệ hoàn toàn cả hai tay cầm đao, vai trái rách cơ sâu nhiễm độc tê liệt nhẹ, gối chân trái chấn thương nặng nhức mỏi, việc cố chấp lao vào biển lửa cháy lớn và rừng thương của cấm vệ quân để truy đuổi Thẩm Thiên Phong là tự sát. Kẻ thù tuy trốn thoát nhục nhã nhưng đã bị phế bỏ hoàn toàn võ công cầm kiếm. Gã cần phải bảo toàn mạng sống và thu giữ những manh mối quan trọng nhất để truy tìm tận gốc mạng lưới buôn lậu Lôi Thạch.


Gã lướt nhanh sát đất bằng Sa Bộ Lướt, tiếp cận vị trí Thẩm Thiên Phong vừa quỳ gục trước đó. Qua lòng bàn chân trần, gã cảm nhận được một vật thể nhỏ, bằng đồng thau mạ vàng rồng, đang phát ra những tia điện tích mờ ảo nhẹ dưới đất cát ẩm. Nhất Đao cúi người, tay trái nhanh nhẹn nhặt lên.


Đó chính là Ngọc Ấn Hộ Quốc Thử Nghiệm của Thẩm Thiên Phong, miếng ngọc ấn giả chứa tần số rung động điều khiển đài thu lôi phụ biên thùy. Ngay cạnh đó, dưới chân một bức tượng Phật sập đổ, gã tìm thấy một ống đồng chứa Bản vẽ kỹ thuật đài thu lôi phụ của Quốc sư Tào Diêm. Nhất Đao cẩn thận giắt cả hai vào đai lưng bên hông trái, áp sát vào bức vải dầu chứa Bức Huyết Thư Của Ngoại Tổ Phụ Tần Vô Song đang nằm im lìm trong ngực áo.


Lúc này, ngọn lửa lớn đã liếm sát gian nhà chính. Những cây cột gỗ sồi sấm khổng lồ bắt đầu rạn nứt, nổ ra những tia lửa lôi điện xanh tím mờ ảo do hấp thụ điện năng quá tải.


Đột ngột, một bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp nhưng vô cùng ấm áp nắm chặt lấy tay trái rỉ máu của Nhất Đao. Gã không cần nhìn cũng biết đó là A Sương. Cô bé câm mười hai tuổi đang thở dốc, đôi mắt đen láy to tròn tràn ngập nước mắt sợ hãi trước biển lửa sập đổ. A Sương dùng Thủ Ngữ Đồng Bộ múa nhanh những ngón tay nhỏ nhắn trước mặt gã: *"Đại ca! Xà nhà sắp sập! Chạy mau!"*


Nhất Đao khẽ gật đầu. Đúng khoảnh khắc gã vừa xoay người, một tiếng rắc sụp đổ dữ dội dội thẳng qua lòng bàn chân trần bám Thiết Địa Thạch. Cây xà nhà bằng gỗ sồi sấm bốc cháy rừng rực, tích tụ điện năng bạo bùng, đột ngột gãy đôi đổ sập thẳng xuống vị trí của họ từ tầm cao mái nhà.


Nhất Đao không hề nghe thấy âm thanh đổ sập, nhưng gã cảm nhận được luồng hơi nóng bỏng rát và sức ép không khí cực lớn đang đè nặng từ đỉnh đầu. Không một chút do dự, gã dùng tay trái ôm chặt lấy thân hình gầy gò của A Sương vào lồng ngực, dậm mạnh chân trái xuống thềm đá ẩm bộc phát Địa Chấn Bộ.


Lực phản chấn dội ngược từ nền đá nứt vỡ đẩy thân hình gầy gò của gã lướt sát mặt đất, lăn dài qua cổng phụ biệt phủ ngay trước khi cây xà nhà cháy rực nện sập xuống mặt thềm gạch xanh, bắn ra hàng ngàn tia lửa điện xanh tím tàn phá xung quanh. Họ đã thoát ra ngoài biệt phủ an toàn trong gang tấc.


Ngoại ô Nhạn Môn Quan Thành, bóng tối bao phủ lối ngõ hẹp ẩm ướt. Cơn giông bão lôi đình cực đoan bắt đầu suy yếu dần, chỉ còn những hạt mưa lạnh giá trút xuống xoa dịu làn da bỏng nhẹ của Nhất Đao.


Dưới bóng râm của một rặng cây dâu rừng hoang dã, Cẩu Tử—thiếu niên chăn ngựa trung dũng—đang đứng đợi sẵn cùng ba con chiến mã già khỏe mạnh dai sức. Trương Cuồng cùng lực lượng tàn binh biên phòng cũ bị thương loang lổ cũng đã rút lui an toàn ra cổng phụ, dìu nhau lẩn khuất trong bóng đêm tăm tối.


Cẩu Tử nhanh tay đỡ lấy A Sương đặt lên lưng ngựa, rồi dùng tay ra hiệu cho Nhất Đao: *"Đại ca, cấm vệ quân tuần biên của Tào Binh đang phóng hỏa vây quét gắt gao toàn bộ Nhạn Môn Quan Thành để truy lùng tàn binh và dán cáo thị truy nã giả mạo. Sào huyệt lò rèn hoang phế của lão Hoắc đã bị phong tỏa thiêu rụi hoàn toàn. Chúng ta không thể quay lại đó được nữa."*


Nhất Đao khẽ gật đầu lầm lì. Gã trèo lên lưng con chiến mã già, tay trái nắm chặt dây cương, thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo chéo sau lưng đã được bao bọc kín trong Bao Đao Gỗ Sồi Da Thú cách điện dẻo dai chắc chắn. Cánh tay phải tàn phế của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc dày tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp, hoàn toàn bất động buông thõng bên sườn gã như một khúc gỗ chết. Gã hiểu rõ cái giá tích lũy của lôi kình bạo ngược: gã phải cấm vận kình và chịu đựng đau đớn rách nứt cơ bắp trong vòng mười ngày tới nếu không muốn cánh tay này hoại tử vĩnh viễn.


Đoàn người lặng lẽ thúc ngựa di chuyển dưới màn mưa giông biên thùy hoang tàn, đi men theo con đường mòn hiểm trở hướng thẳng về phía hạ lưu sông biên giới hiểm trở.


Nhạn Môn Quan, nơi chôn cất xương máu của cha gã, nơi lưu giữ những ký ức bi tráng của Biên Phòng Quân trung dũng, giờ đây đã chìm dần vào khói lửa hoang tàn sau lưng họ. Trận chiến phá hủy đài thu lôi thử nghiệm biên thùy đã khép lại hoàn toàn ân oán tại biên giới Nhạn Môn, nhưng nó lại mở ra một cục diện đối đầu chính trị tàn bạo hơn gấp bội. Ngọc Ấn Hộ Quốc Thử Nghiệm và bản vẽ kỹ thuật tà thuật thu giữ được đã vạch trần âm mưu quy mô lớn của Quốc sư Tào Diêm đứng sau vụ án oan mười năm trước.


Danh tiếng của gã đao khách điếc mang đao rỉ sét chém bay kiếm quý của Thẩm Thiên Phong giờ đây đã vang dội khắp biên thùy, biến gã thành trọng phạm mưu phản bị triều đình truy nã gắt gao nhất. Nhưng trong đôi mắt tĩnh lặng như nước giếng cổ của Nhất Đao, không hề có sự sợ hãi hay dao động. Gã đã có một đôi tai mới là A Sương, có một đao đạo thuận theo thiên lý, và có một hướng đi rõ ràng.


Trung Nguyên phồn hoa nhưng đầy rẫy sóng gió giang hồ hiểm ác đang chờ đón gã.


Nhất Đao dắt tay A Sương bước qua quan ải biên giới Nhạn Môn dưới ánh bình minh xám xịt, hướng tầm mắt về phía đồng bằng Trung Nguyên phồn hoa nhưng đầy rẫy sóng gió giang hồ mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!