Nhịp Búa Chấn Tâm
Ánh hoàng hôn vàng đục bị những dải mây giông xám xịt nuốt chửng, trả lại cho Sùng Sơn Thôn một bầu không khí u ám, nặng nề đến nghẹt thở. Cát bụi sa mạc theo gió thốc vào mặt sân nện của quảng trường, cuốn theo mùi máu tanh nồng từ vết thương của Hoàng Hải đang quằn quại dưới đất.
Trong thế giới cô tịch không một tiếng động của Lôi Nhất Đao, gã đứng lặng như một cột đá xám. Tay trái gã siết chặt chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân, lưỡi đao huyền thiết lạnh lẽo đang áp sát vào yết hầu của Hoàng Hải. Lòng bàn chân trần của gã bám chặt vào mặt cát ẩm, cảm nhận từng nhịp co thắt cơ thể dữ dội của gã thiếu chủ thảo khấu đang mất máu.
Hoàng Hải run rẩy kịch liệt. Đôi môi mỏng mấp máy liên tục những lời cầu xin vô vọng. Nhất Đao không nghe thấy gì, nhưng đôi mắt gã khóa chặt vào thanh đoản đao gỉ sét khắc quân hiệu sói cánh và thương chéo của Biên Phòng Quân cũ đang nằm trong tay trái của hắn. Gã khẽ nghiêng đầu, tay trái vung đao gạt mạnh. Đầu đao huyền thiết thô bạo nện thẳng vào cổ tay Hoàng Hải, chấn lực truyền qua khiến khớp xương của hắn rệu rã, buộc lòng phải buông thanh đoản đao ra.
Nhất Đao khom người nhặt thanh đoản đao lên. Chuôi đồng thau lạnh ngắt, những vết gỉ xanh bám sâu vào kẽ khắc quân hiệu như một vết chàm của quá khứ. Gã áp thanh đoản đao vào lòng bàn chân trần đang rỉ máu nhẹ của mình, cảm nhận độ rung nhẹ của kim loại dưới sức gió bão cát. Đây chính là binh khí của đội cận vệ thân tín dưới quyền phụ thân Lôi Thiết Hải năm xưa.
Nhìn chuyển động môi méo mó của Hoàng Hải, Nhất Đao đọc được những từ đứt quãng: "Mao... Độc Nhãn... cha ta... nhặt được... mười năm trước... từ xác một binh sĩ... Biên Phòng Quân... ở Vực Sét Đánh..."
Sát khí trong mắt Nhất Đao bùng lên như lửa lò rèn. Gã tiến lên một bước, giẫm mạnh gót chân trần sát cạnh vết thương của Hoàng Hải, tạo ra một luồng chấn động răn đe mạnh mẽ truyền thẳng qua xương sườn hắn. Hoàng Hải trợn tròn mắt, co rúm người lại, miệng mấp máy khai ra một cái tên mà gã khắc cốt ghi tâm: "Thẩm... Thiên Phong... hắn ra lệnh... cho cha ta... thu gom Lôi Thạch..."
Đúng lúc này, một bàn tay thô ráp đặt lên vai trái của Nhất Đao. Qua chấn động lòng bàn tay, gã nhận ra đó là Lâm Phong. Lâm Phong ra hiệu bằng tay rất nhanh: *"Nha dịch tuần tuần biên sắp tới. Đại Hùng bị thương quá nặng ở ngực, máu không ngừng chảy. Chúng ta phải rút lui ngay lập tức."*
Nhất Đao quay đầu nhìn về phía góc sân. Lôi Đại Hùng đang nằm bất tỉnh trên vũng máu, lồng ngực phập phồng yếu ớt, vết chém sâu hoắm lộ cả xương sườn trắng hếu. Nhất Đao nén lòng căm hận xuống tận đáy lòng. Gã hiểu rằng nếu nán lại tra khảo, cả Đại Hùng và A Sương sẽ mất mạng. Gã khẽ gật đầu với Lâm Phong, rồi quay sang phía đống rơm khô rìa thôn.
A Sương từ trong bóng tối chạy ra, đôi mắt sưng mọng vì khóc, đôi bàn tay nhỏ bé múa nhanh các ký hiệu: *"Đại ca, cứu Đại Hùng ca!"*
Nhất Đao bế xốc Đại Hùng lên bằng cánh tay trái khỏe mạnh, đặt anh nằm ngang trên lưng con chiến mã già của Lâm Phong. Lâm Phong nhanh chóng băng bó tạm thời vết thương ngực cho Đại Hùng bằng những mảnh vải thô tẩm bột thảo dược hoang mạc, rồi ra hiệu sẽ đưa Đại Hùng đến ẩn náu tại một ngôi nhà tranh lánh nạn khuất sau vách đá Sùng Sơn.
Nhất Đao dắt tay A Sương đi về phía ngược lại. Để chuẩn bị cho cuộc đối đầu sinh tử sắp tới với liên minh thảo khấu Phi Sa Bang đang lùng sục ráo riết, gã cần một thứ: lực cánh tay phải dũng mãnh và một thanh đao thực sự sắc bén. Gã phải tìm đến lò rèn hoang phế của lão Hoắc Thiết Hải ở bìa rừng Sùng Sơn Thôn.
***
Bìa rừng Sùng Sơn Thôn về đêm tối tăm và ẩm ướt. Những tán cây sồi sấm cổ thụ đan xen vào nhau, che khuất hoàn toàn ánh sáng yếu ớt của các tia chớp từ xa.
Nhất Đao dắt tay A Sương đi chân trần trên con đường mòn đầy đá dăm nhọn. Mỗi bước đi, lòng bàn chân rách nhẹ của gã lại nhói buốt, nhưng gã vẫn cắn răng chịu đựng, dùng xúc giác để cảm nhận độ cứng của đá tảng dưới chân nhằm định hướng. Đi sâu vào thung lũng đá hoang vắng, mùi than củi Hắc Sơn nồng nặc và hơi nóng hừng hực bắt đầu phả vào da thịt gã.
Trước mắt họ, Lò rèn hoang phế của lão Hoắc hiện ra dưới bóng một vách đá dựng đứng. Đó là một gian nhà gỗ sập sệ, vách trát đất nện ẩm mốc, nhưng bên trong lại rực sáng bởi ánh lửa đỏ rực từ một bể lò khổng lồ.
*Phù... Phù... Phù...*
Nhất Đao không nghe thấy tiếng bễ thổi lửa, nhưng gã cảm nhận được luồng hơi nóng phả ra theo từng nhịp đều đặn và độ rung chấn nhẹ của nền đất cát xung quanh. Một gã thanh niên mù lòa, cơ bắp cánh tay săn chắc, khuôn mặt lấm lem than củi đang đứng bên bễ lò rèn, hai tay kéo bễ một cách nhịp nhàng. Đó là A Phúc, thợ kéo bễ mù của lò rèn.
Ngồi bên đe sắt khổng lồ giữa lò rèn là một lão già có thân hình hộ pháp như một tảng đá tảng. Lão cởi trần, lộ ra vòm ngực rộng đầy những sẹo bỏng lò chằng chịt, râu tóc đỏ hoe xơ xác như rơm khô sém lửa. Đôi mắt lão đục ngầu, mù lòa hoàn toàn, nhưng bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn đang nắm chặt chiếc búa tạ nặng trăm cân nhẹ nhàng như một món đồ chơi.
Lão chính là Hoắc Thiết Hải, cựu thợ rèn quân đội biên phòng cũ, người bạn cũ của phụ thân Nhất Đao.
Khi Nhất Đao bước chân trần lên thềm đá lát nền lò rèn, lão Hoắc đột ngột dừng búa. Lão không quay đầu lại, nhưng đôi tai lão giật mạnh, bàn chân trần của lão bám chặt trên nền Thiết Địa Thạch – loại quặng đá nặng chứa hàm lượng sắt cao truyền dẫn độ rung chấn tuyệt vời.
Lão Hoắc khẽ nhếch mép, giọng nói khàn khàn của lão vang lên làm rung chuyển cả không khí nóng bức trong lò rèn: "Nhịp bước chân lướt sát đất, hạ bàn bám chặt như rễ cây cát, nhưng gót chân trái hơi lệch do chấn thương... Thính Chấn Bộ Pháp của Lôi Thiết Hải năm xưa, sao lại thô lậu thế này?"
Nhất Đao bước tới trước đe sắt. Gã không nghe thấy lão Hoắc nói gì, nhưng gã nhìn thấy khẩu hình miệng của lão qua ánh lửa rực đỏ. Gã lặng lẽ đặt thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân lên đe sắt.
*Rầm!*
Chấn động nặng nề của thanh đao huyền thiết thô va chạm vào đe sắt truyền qua nền Thiết Địa Thạch, chạy thẳng vào lòng bàn chân lão Hoắc. Lão Hoắc run lên một nhịp, đôi bàn tay thô ráp của lão lập tức sờ soạng dọc theo thân đao rỉ sét, lướt qua những vết xước sâu hoắm và dừng lại ở chuôi đao sắt đặc.
Nước mắt lão Hoắc đột ngột trào ra từ khóe mắt đục ngầu, lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ sém lửa. Lão ôm chặt lấy thanh đao, lẩm bẩm: "Đại đao huyền thiết của Thiết Hải... Mười năm rồi, ta cứ ngỡ nó đã bị nung chảy trong phủ đệ của phản tặc Thẩm Thiên Phong... Con trai của Thiết Hải, ngươi cuối cùng đã tìm đến đây."
A Sương nhanh nhẹn bước lên, dùng tay ra hiệu nhanh cho Nhất Đao nhìn khẩu hình của lão Hoắc, đồng thời dịch lại lời của lão. Nhất Đao nhìn A Sương, đôi mắt gã vẫn tĩnh lặng tịch mịch, gã dùng tay ra hiệu đáp lại: *"Hoắc thúc thúc, con cần rèn lại đao phong. Con cần bẻ gãy hạ bàn của Phi Sa Bang để báo thù giết cha và rửa oan cho dòng họ."*
Lão Hoắc sờ soạng cánh tay phải quấn băng gạc thô ráp của Nhất Đao. Khi chạm vào các thớ cơ bắp co rút, cứng đờ do tàn mạch bế tắc, nét mặt lão lập tức trở nên nghiêm nghị, lạnh lùng. Lão gạt tay Nhất Đao ra, lớn tiếng quát:
"Báo thù? Với cánh tay phải tàn phế này sao? Ngươi cầm thanh đao nặng năm mươi cân này bằng tay trái không thuận, hạ bàn thì lỏng lẻo do chấn thương gót chân. Ngươi bước ra sa trường chưa đầy ba chiêu đã bị đao phủ của Thẩm gia chém đứt đầu!"
Lão Hoắc đột ngột vung tay ném mạnh chiếc Búa Tạ Trăm Cân đúc đặc bằng huyền thiết đen xuống nền Thiết Địa Thạch dưới chân Nhất Đao.
*Uỳnh!*
Một luồng chấn động thô bạo, nặng nề truyền qua lòng bàn chân Nhất Đao, mạnh đến mức khiến khớp gối chân trái đang bị thương của gã nhói buốt, suýt chút nữa quỵ ngã.
Lão Hoắc chỉ tay xuống chiếc búa tạ, gầm lên: "Nâng nó lên! Bằng tay phải tàn phế của ngươi! Nếu không nâng nổi chiếc búa này, hãy cút khỏi đây và chôn vùi thanh đao rỉ sét kia xuống đất sâu!"
***
Nhất Đao đứng lặng nhìn chiếc búa tạ đen xì nằm trên nền đá lạnh buốt. Khói than củi từ bễ lò rèn bay nghi ngút, làm cay xè đôi mắt gã. Gã khẽ hít một hơi thật sâu, tiến lên một bước, cúi người xuống dùng bàn tay phải quấn băng gạc nắm chặt lấy chuôi búa sắt.
Kinh mạch cánh tay phải của gã lập tức nhói lên một cơn đau bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt. Di chứng lôi điện cũ bấy lâu nay bế tắc trong tàn mạch khiến các ngón tay phải của gã co rút, run rẩy không thể khép chặt.
Nhất Đao nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Gã vận kình lực cơ bắp tay phải, cố gắng nâng đầu búa nặng trăm cân lên khỏi mặt đất.
Nhưng khi đầu búa vừa rời khỏi nền đá được một tấc, khớp bả vai phải của gã đột ngột phát ra tiếng rắc khô khốc. Cơn đau tột cùng ập đến khiến toàn bộ cánh tay phải gã mất lực hoàn toàn. Trọng lượng trăm cân của chiếc búa tạ kéo sụp cơ thể gã xuống. Nhất Đao mất thăng bằng, ngã quỵ một gối xuống nền Thiết Địa Thạch lạnh buốt, chiếc búa tạ rơi rầm xuống đất cát.
A Sương hốt hoảng định chạy lại đỡ gã, nhưng lão Hoắc lập tức vung chiếc gậy tre lớn gõ mạnh xuống nền đá ngăn cô bé lại. Lão Hoắc bước tới, chiếc gậy tre thô bạo nện thẳng vào khớp gối chân trái đang quỳ của Nhất Đao.
Chấn lực từ gậy tre truyền qua da thịt, Nhất Đao cảm nhận được thông điệp nghiêm khắc của lão thúc thúc qua khẩu hình miệng: "Ngu xuẩn! Ngươi nâng búa bằng sức mạnh cơ bắp phàm nhân của cánh tay tàn phế thì gân cốt rách nứt là phải! Hãy dùng lòng bàn chân trần bám chặt Thiết Địa Thạch, mượn lực phản chấn từ đất truyền lên đùi, qua thắt lưng rồi mới bộc phát ra cánh tay!"
Nhất Đao quỳ trên nền đá, mồ hôi trộn lẫn bụi than đen nhẻm chảy ròng ròng trên khuôn mặt khắc khổ. Gã không nản lòng. Ý chí bất khuất của dòng máu biên phòng quân trung nghĩa không cho phép gã gục ngã. Gã lặng lẽ đứng dậy, chân trần bám chặt vào phiến đá Thiết Địa Thạch ẩm ướt.
Gã nhắm mắt lại. Trong bóng tối tăm tối tịch mịch của người điếc, gã bắt đầu điều hòa nhịp thở.
*Phù... Phù... Phù...*
Nhịp bễ thổi lửa của A Phúc truyền qua nền đá thành những đợt sóng rung chấn ấm áp, đều đặn. Nhất Đao hít vào theo nhịp bễ phồng lên, thở ra theo nhịp bễ xẹp xuống. Nhịp tim của gã chậm dần, chậm dần, đồng bộ hoàn toàn với tần số rung động của lò rèn nóng bức.
Gã đưa tay phải nắm lấy chuôi búa lần nữa. Lần này, gã không vội vã vận lực cánh tay. Gã dậm mạnh lòng bàn chân trần xuống Thiết Địa Thạch, cảm nhận lực phản chấn ngược của đá tảng truyền qua gót chân, chạy dọc theo xương ống chân lên khớp hông, rồi nén chặt vào thắt lưng.
Nhất Đao nín thở. Gã vặn hông, mượn đà xoay của thắt lưng để vung cánh tay phải tàn phế lên.
*Vút!*
Chiếc búa tạ nặng trăm cân đột ngột rời khỏi mặt đất, vạch ra một đường cong dứt khoát trong không khí nóng bức, nâng cao quá đầu Nhất Đao. Cánh tay phải của gã căng phồng lên dưới lớp băng gạc thô ráp, các vết sẹo bỏng rát cũ nhói lên đau đớn, nhưng hạ bàn của gã vẫn vững chãi như bàn thạch chân trần bám đất.
Lão Hoắc đứng bên cạnh khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của lão dịu lại một nhịp. Lão lớn tiếng quát: "Tốt! Đó chính là quy tắc rèn luyện Búa Nện Chấn Tâm! Hãy nện búa xuống quặng huyền thiết thô trên đe! Trăm nhát! Nghìn nhát! Cho đến khi ngươi nghe được tiếng nói của thép nóng!"
***
Nhất Đao bắt đầu hành trình khổ luyện tàn khốc dưới sự chỉ dẫn nghiêm khắc của lão Hoắc mù.
*Uỳnh! Phập! Uỳnh! Phập!*
Mỗi nhát búa nện mạnh xuống khối quặng huyền thiết thô đặt trên đe sắt, lực phản chấn thô bạo từ kim loại cứng lại truyền ngược qua chuôi búa gỗ, dội thẳng vào khớp bả vai phải đang rách nứt của Nhất Đao. Cơn đau rát xé lòng của kinh mạch bế tắc khiến toàn thân gã run lên bần bật.
Nhưng Nhất Đao không dừng lại. Áp dụng quy tắc Tiếp Địa Dẫn Sét, mỗi khi búa nện xuống đe, gã lập tức dậm mạnh gót chân trần xuống nền Thiết Địa Thạch để truyền dẫn toàn bộ lực phản chấn dư thừa xuống lòng đất ẩm ướt dưới lò rèn, bảo vệ kinh mạch không bị phá hủy hoàn toàn.
Một trăm nhát búa nện xuống. Khớp vai phải của Nhất Đao rệu rã, lòng bàn tay phồng rộp, lớp băng gạc thô ráp bắt đầu rỉ máu tươi đỏ sẫm loang lổ.
Ba trăm nhát búa nện xuống. Cơ bắp cánh tay phải của gã căng cứng như đá tảng, mồ hôi chảy ròng ròng làm mờ mắt gã, hơi nóng từ lò nung phả ra khiến lồng ngực gã đau buốt vì thiếu dưỡng khí.
A Sương đứng bên cạnh bễ lò rèn, đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé siết chặt vào chiếc còi xương nhỏ đeo trước ngực, đôi mắt rưng rưng nước mắt nhìn theo từng nhịp búa đẫm máu của đại ca. Cô bé muốn chạy lại lau mồ hôi cho gã, nhưng ánh mắt kiên định, lạnh lùng như băng tuyết của Nhất Đao đã ngăn cô bé lại. Gã đang chiến đấu với chính cơ thể tàn phế của mình.
Năm trăm nhát búa nện xuống.
Nhất Đao rơi vào trạng thái tịch tĩnh tuyệt đối của Thính Lôi Tâm Pháp. Gã không còn cảm thấy đau đớn thể xác, không còn nhìn thấy khói than bụi bặm xung quanh. Trong tâm trí gã chỉ còn lại những tần số rung chấn truyền qua lòng bàn chân trần bám đất cát.
Gã bắt đầu "nghe" được độ đàn hồi của quặng huyền thiết thô nóng đỏ trên đe. Nhịp búa nện của gã không còn thô bạo, hỗn loạn nữa mà trở nên nhịp nhàng, uyển chuyển theo nhịp thở đều đặn của bễ lò rèn do A Phúc kéo. Mỗi nhát búa nện xuống, gã cảm nhận được cấu trúc phân tử của sắt thô đang thay đổi dưới chấn lực, dẻo dai hơn, chắc chắn hơn.
Tám trăm nhát búa nện xuống.
Máu tươi từ lòng bàn tay Nhất Đao chảy dọc theo chuôi búa gỗ, nhỏ giọt xuống phiến đá Thiết Địa Thạch nóng rực phát ra tiếng xèo xèo khô khốc. Khớp xương bả vai phải rã rời đau đớn thể xác tột cùng, nhưng gã vẫn nhẫn nại vung búa liên tục, không một nhịp sai lệch.
Bên ngoài lò rèn, bầu trời Sùng Sơn Thôn đột ngột chuyển động dữ dội. Những đám mây tích điện đen kịt cuồn cuộn kéo đến từ phương Bắc, che khuất hoàn toàn ánh trăng non. Gió bão cát bắt đầu rít mạnh qua các khe đá dựng đứng của thung lũng, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của một cơn giông bão lôi đình sắp quét qua.
Lão Hoắc mù đứng bên thềm đá, lão ngửa mặt lên trời hoang dã, đôi tai lão giật mạnh liên tục. Lão cảm nhận được luồng điện tích tự nhiên trong không khí đang tăng cao một cách dị thường, khiến râu tóc lão dựng ngược lên.
Lão quay phắt lại phía Nhất Đao, lớn tiếng quát: "Nhất Đao! Nhát búa thứ một nghìn! Hãy dồn toàn bộ kình lực phản chấn của đất đá nện xuống! Cơn giông bão lôi đình đang đến gần!"
Nhất Đao nhìn thấy khẩu hình của lão thúc thúc qua ánh chớp sáng lòa vừa rạch ngang bầu trời đen tối ngoài cửa lò rèn. Gã nhắm mắt hoàn toàn, chân trần bám chặt vào Thiết Địa Thạch lát nền lò rèn.
Gã hít vào một hơi thật sâu, dồn toàn bộ lực phản chấn của đất đá tích lũy suốt chín trăm chín mươi chín nhát búa trước đó vào hông phải. Cánh tay phải tàn phế của gã đột ngột căng phồng lên, các thớ cơ bắp rách nứt rỉ máu tươi nhấp nháy những tia lửa điện xanh tím mờ ảo dọc theo tàn mạch bế tắc.
Nhất Đao vặn mình vung mạnh chiếc Búa Tạ Trăm Cân chém bổ củi nhắm thẳng đe sắt.
*UỲNH!*
Nhát búa thứ một nghìn nện mạnh xuống quặng huyền thiết thô nóng đỏ trên đe sắt đúng khoảnh khắc một tia sét khổng lồ rạch nát bầu trời đen tối bên ngoài thung lũng.
Ngay khoảnh khắc đầu búa chạm vào đe sắt, nền đất dưới lò rèn hoang phế đột ngột rung chuyển dữ dội một nhịp cực mạnh, sạt lở cả đống than củi Hắc Sơn bên cạnh.
Qua lòng bàn chân trần bám chặt vào phiến đá Thiết Địa Thạch, Nhất Đao cảm nhận được một luồng chấn động cực kỳ nhạy bén, tinh vi và cuồng bạo chưa từng có truyền thẳng lên xương chân. Tần số rung động này hoàn toàn đồng bộ, trùng khớp hoàn hảo với nhịp sấm sét vừa nổ vang từ xa vọng lại.
Cánh tay phải tàn phế của Nhất Đao đột ngột ấm nóng lên, luồng lôi kình ẩn sâu trong tim gã bấy lâu nay bỗng rung động mãnh liệt, nhấp nháy rực rỡ dọc theo tàn mạch bọc băng gạc đỏ thẫm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!