Nhạc nềnWuxia3

Nhát Đao Thiên Phạt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trong thế giới tịch mịch tuyệt đối của Lôi Nhất Đao, cái chết không mang theo bất kỳ âm thanh nào. Gã không nghe thấy tiếng lửa cháy gầm rú đang liếm láp những cây cột gỗ sồi sấm của biệt phủ Thẩm gia, không nghe thấy tiếng gào thét hỗn loạn của cấm vệ quân tuần tra ngoài cổng, và càng không nghe thấy tiếng sấm sét rền vang đang rạch nát bầu trời Nhạn Môn Quan đen kịt. Nhưng gã cảm nhận được tất cả. Qua lòng bàn chân trần bám chặt trên phiến đá Thiết Địa Thạch ẩm ướt, từng luồng xung lực nóng bỏng, từng nhịp chấn động của những dầm nhà sụp đổ, và cả tần số rung động sắc lẹm từ lưỡi kiếm quý nạm huyền thiết của Thẩm Thiên Phong đều truyền dọc theo xương chân, hiện lên rõ ràng trong đại não gã như một bản đồ nhiệt của tử thần.


Lưỡi kiếm quý của Thẩm Thiên Phong đang giáng xuống từ trên cao, mang theo luồng sát khí sa trường dũng mãnh, rạch đôi màn khói độc cuồn cuộn. Nhất Đao đang quỳ một gối trên thềm đá xanh nứt vỡ, cánh tay phải hoại tử bỏng rát bốc khói đen buông thõng vô lực. Lớp băng gạc quấn quanh tay phải gã cháy sém, mùi hăng hắc của mỡ rắn hoang mạc từ thuốc mỡ Hắc Tích Cao bị nung nóng tỏa ra nồng nặc. Bả vai trái của gã vừa bị đâm xuyên, máu tươi rỉ ra loang lổ làm ướt đẫm vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm, mang theo độc tố tê liệt đang âm thầm lan tỏa. Cả hai tay gã gần như đã kiệt quệ. Thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân kẹt cứng dưới khe nứt của phiến đá sập đổ, như một chiếc gông cùm bằng đá tảng khóa chặt tàn lực cuối cùng của gã.


Thẩm Thiên Phong cười tàn độc, đôi môi mỏng của hắn mấp máy lộ ra những lời sỉ nhục lạnh lùng mà Nhất Đao đọc được qua ánh lửa bập bùng: "Chết đi, tàn tích của Lôi gia!"


Không có sự hoảng loạn trong đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ của Nhất Đao. Gã vận hành Tịch Diệt Định Tâm, cưỡng ép nhịp tim đang đập dồn dập do độc tố phải chậm lại, giữ cho thần trí tịch tĩnh tuyệt đối. Gã hiểu rõ Thẩm Thiên Phong cho rằng gã đã hoàn toàn hết cách chống đỡ. Đó chính là sơ hở lớn nhất của kẻ đi săn khi tin rằng con mồi đã kiệt lộ. Nhất Đao giả vờ buông lỏng tay trái, để cơ thể hơi nghiêng về phía sau như thể đang chờ chết, nhưng lòng bàn chân trần của gã lại khẽ bấm chặt xuống mặt đá ẩm, cảm nhận nhịp chấn động hướng đi của mũi kiếm.


*Một nhịp. Hai nhịp.*


Khi mũi kiếm chỉ còn cách đỉnh đầu ba tấc, Nhất Đao đột ngột dậm mạnh chân trái xuống Thiết Địa Thạch, bộc phát kình lực phản chấn ngược của Địa Chấn Bộ. Lực dội từ mặt đá nứt vỡ đẩy thân hình gã trượt dài sát đất về phía sườn trái của Thẩm Thiên Phong. Cùng lúc đó, tay trái của gã quét nhanh xuống nền đá ẩm, nắm chặt lấy chuôi thanh Thước Sắt Vô Phong đang nằm lăn lóc giữa vũng máu khô.


*Keng!*


Nhất Đao vung thước sắt vô phong tay trái gạt mạnh vào thân kiếm của Thẩm Thiên Phong. Một luồng phản chấn đanh cứng, lạnh ngắt truyền dọc cánh tay trái rách cơ của Nhất Đao, khiến vết thương ở vai trái nứt toác, máu tươi tuôn ra xối xả. Nhưng cú gạt đầy chiến thuật này không nhằm đỡ thẳng đòn chém, mà là mượn chính lực chém nghìn cân của Thẩm Thiên Phong truyền xuống thước sắt, nện mạnh vào lưỡi đại đao rỉ sét đang bị kẹt dưới khe nứt gạch xanh.


*Rắc!*


Phiến đá thạch anh xám vỡ vụn dưới lực phản chấn cộng dồn. Thanh Đại Đao Rỉ Sét được giải phóng khỏi gông cùm đá tảng. Nhất Đao lướt nhanh ra sau ba bước, tay trái kéo lê lưỡi đao huyền thiết nặng năm mươi cân trên mặt đất, tạo ra một vệt lửa điện xanh tím mờ ảo nhấp nháy dọc theo thềm đá xanh sụp đổ. Gã đã thoát khỏi sát chiêu đầu tiên, nhưng bả vai trái tê dại vì độc tố bắt đầu mất đi tri giác. Gã biết mình chỉ còn cơ hội vung ra một nhát đao duy nhất.


Thẩm Thiên Phong xoay người, khuôn mặt dài gian giảo hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ khi thấy gã điếc tàn phế vẫn có thể thoát hiểm và rút được đao. Sự kiêu ngạo của một kiếm thủ sa trường đỉnh cao bị tổn thương. Hắn nôn nóng muốn kết liễu Nhất Đao trước khi lửa lớn thiêu rụi biệt phủ và cấm vệ quân của Tào Binh tràn vào. Hắn lùi lại nửa bước, dồn toàn bộ kình lực vào cánh tay phải, nâng trường kiếm nạm huyền thiết lên cao, chuẩn bị vung ra một đòn chém chéo tàn bạo từ trên xuống.


Đó chính là khoảnh khắc Nhất Đao chờ đợi.


Trong đầu gã, lời dạy của Thẩm Phu Nhân hiện lên rõ ràng: *"Thiên Phong có một vết thương cũ ở bả vai phải... Khi hắn vung kiếm chém chéo từ trên xuống, khớp vai sẽ bị khựng lại một phần mười nhịp thở để cổ tay xoay chuyển bù lực."*


Nhất Đao nhắm mắt lại. Gã không cần nhìn bằng mắt, bởi Thiết Địa Đồng Bộ đã truyền dẫn toàn bộ nhịp thở, hướng gió và chấn động bước chân của Thẩm Thiên Phong qua lòng bàn chân trần của gã. Bầu trời Nhạn Môn Quan lúc này bỗng cuộn lên những đám mây đen tích điện khổng lồ. Luồng điện tích tự nhiên trong không khí đậm đặc đến mức khiến những sợi tóc xơ xác của Nhất Đao dựng đứng lên. Thanh đại đao bằng huyền thiết thô trong tay trái gã bắt đầu rung lên bần bật, tỏa ra luồng lôi điện màu xanh tím rực rỡ, cộng hưởng mạnh mẽ với cơn giông bão lôi đình đang thịnh nộ trên cao. Cảnh giới Dung Hợp Đao Kình bộc phát dữ dội.


Thẩm Thiên Phong bước tới. *Thump!* Nhịp chân của hắn nện xuống mặt đá truyền qua chân Nhất Đao. Hắn vung kiếm chém xuống.


Nhất Đao cảm nhận được luồng khí lưu nóng bỏng rẽ màn khói lao tới. Đúng khoảnh khắc lưỡi kiếm của Thẩm Thiên Phong đạt đến đỉnh điểm của quỹ đạo chém chéo, khớp vai phải của hắn khựng lại một nhịp cực nhỏ—chính xác là một phần mười nhịp thở để cổ tay phải xoay chuyển.


*Ngay lúc này!*


Nhất Đao mở bừng mắt. Đúng khoảnh khắc ấy, một tia sét khổng lồ rạch nát bầu trời đêm, ánh chớp sáng lòa thiêu cháy màn đêm tịch mịch. Nhất Đao nín thở, tịch tĩnh tâm cảnh, đồng bộ đao pháp hoàn mỹ với nhịp sét đánh xuống. Gã vung tay trái, chém ngược thanh Đại Đao Rỉ Sét từ dưới lên.


Tuyệt kỹ Thính Lôi Trảm bộc phát vô thanh!


Nhát chao đao cực nhanh, hoàn toàn không phát ra tiếng động xé gió do đã được đồng bộ hoàn hảo với tần số rung chấn của tiếng sấm nổ vang rền trên bầu trời. Lưỡi đao huyền thiết rực sáng lôi điện xanh tím chém thẳng vào nhịp khuyết vai phải của Thẩm Thiên Phong, cắt ngang quỹ đạo của đường kiếm sa trường.


*Rắc! Keng!*


Thanh kiếm quý nạm huyền thiết của Thẩm Thiên Phong bị chẻ đôi thành hai đoạn, nửa lưỡi kiếm gãy bay vút lên không trung rồi cắm phập vào dầm nhà cháy sập. Lưỡi đại đao rỉ sét của Nhất Đao không dừng lại, kình lực lôi điện bạo ngược tiếp tục lướt qua, chém đứt phăng gân tay phải của Thẩm Thiên Phong.


Máu tươi từ cổ tay Thẩm Thiên Phong phun ra xối xả, nhuộm đỏ thẫm thềm đá xanh. Hắn rú lên một tiếng thảm thiết không thành lời, trường kiếm gãy rơi tuột khỏi tay, cả thân hình cao lớn quỳ gục xuống vũng máu tươi loang lổ. Gương mặt hắn vặn vẹo vì đau đớn và kinh hoàng, đôi mắt sắc lạnh giờ chỉ còn sự tuyệt vọng khi nhìn gã điếc tàn phế đang đứng sừng sững trước mặt.


Nhất Đao thở hắt ra một hơi sương nóng, tay trái gã nâng cao thanh đại đao rỉ sét, lôi mang xanh tím vẫn nhấp nháy dọc thân đao tịch mịch, sẵn sàng giáng nhát đao kết liễu mạng sống của kẻ thù giết cha. Nhưng đúng khoảnh khắc gã chuẩn bị vung đao, mặt đất dưới chân gã bỗng rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết.


*Ầm!!!*


Đài thu lôi thử nghiệm bằng đồng thau khổng lồ ở góc sân sau biệt phủ, do tích tụ lượng điện tích quá tải từ cơn giông bão cực đoan, đột ngột phóng ra một luồng sấm sét khổng lồ thẳng xuống mặt đất. Sức mạnh hủy diệt của thiên lôi đánh trúng phiến đá thạch anh xám, tạo ra một tiếng nổ chấn động truyền qua lòng bàn chân Nhất Đao mạnh đến mức hất văng gã lùi lại vài bước. Mặt đất nứt toác ra một khe sâu hoắm rực lửa điện xanh tím, chia cắt hoàn toàn Nhất Đao và Thẩm Thiên Phong đang quằn quại trong vũng máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!