Huyết Chiến Phủ Đệ
Trong thế giới câm lặng tuyệt đối của Lôi Nhất Đao, không có tiếng mưa rơi tầm tã quất vào da thịt, không có tiếng sấm sét nổ vang rền xé toạc màn đêm, cũng không có tiếng xèo xèo của những tàn lửa đang bị nước mưa dập tắt. Thế giới của gã chỉ được dựng lên bằng những luồng xung lực rung chấn tinh vi dội ngược từ lòng đất. Mỗi giọt nước mưa nặng hạt nện xuống thềm đá, mỗi làn gió bão mang theo hơi ẩm quất mạnh vào vách tường, tất cả đều hóa thành những gợn sóng chấn động truyền qua lòng bàn chân trần bám chặt trên thềm đá ẩm ướt, vẽ nên một bản đồ hình thể rõ ràng trong đại não gã.
*Vút!*
Một luồng khí lưu sắc lẹm, mỏng như lá lúa đột ngột rẽ nước mưa phóng xuống từ tầm cao mái nhà ngói xám phía sau. Nhất Đao không cần quay đầu, Thiết Địa Đồng Bộ đã giúp gã cảm nhận được nhịp rung chấn rít gió cực nhanh nhắm thẳng vào gáy mình. Gã nghiêng người sang bên phải một nhịp cực nhỏ, đồng thời tay trái dứt khoát rút thanh Thước Sắt Vô Phong giắt bên hông trái ra quét ngang một đường bi tráng.
*Keng!*
Một luồng phản chấn lạnh ngắt, đanh cứng truyền dọc theo xương cánh tay trái cầm thước sắt của Nhất Đao. Mũi tên sắt đen không phản quang của Tiễn Vô Ảnh bị gạt văng, cắm phập vào cột gỗ hành lang, đuôi tên vẫn còn rung lên bần bật dưới làn nước mưa. Nhất Đao khẽ nhíu mày. Chất độc tê liệt màu xanh đen bám trên mũi tên tỏa ra một mùi tanh nồng hăng hắc, tương phản hoàn toàn với mùi trầm hương tịch mịch vừa tan biến từ gian thờ Phật của Thẩm Phu Nhân phía sau.
Gã không ngoảnh lại nhìn mái nhà. Tiễn Vô Ảnh là một kẻ bắn lén kiên nhẫn, nhưng mục tiêu lớn nhất của Nhất Đao đêm nay đang ở ngay trước mắt. Gã kéo lê thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân bằng tay trái, bước chân trần nện từng nhịp chấn nặng nề, dứt khoát bước ra giữa sân sau của Dinh thự Thẩm Thiên Phong.
Giữa sân sau rộng lớn được lát bằng những phiến đá thạch anh xám, một bóng người cao lớn đã đứng đợi sẵn từ lúc nào. Thẩm Thiên Phong. Hắn mặc một bộ giáp trụ đen nạm bạc oai phong lẫm liệt, vạt áo bào thêu chỉ bạc bay phần phật trong gió bão. Khuôn mặt hắn dài, gian giảo với đôi mắt sắc lạnh tàn nhẫn như chim ưng đêm. Hông hắn dắt thanh kiếm quý nạm huyền thiết—thanh kiếm mười năm trước đã đâm xuyên lồng ngực của phụ thân Lôi Thiết Hải để cướp đoạt đao phổ.
Thẩm Thiên Phong nhìn thấy Nhất Đao bước ra với cánh tay phải quấn băng gạc dày tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp, buông thõng vô lực bên sườn, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười coi khinh tột độ. Hắn mập máy môi, Nhất Đao chăm chú đọc khẩu hình miệng của kẻ thù dưới ánh chớp sáng lòa:
"Lôi Nhất Đao, gã điếc tàn phế của Lôi gia... Ta cứ tưởng con trai của Lôi Thiết Hải sẽ mang theo thứ gì lợi hại để báo thù, không ngờ chỉ là một cánh tay hoại tử bốc khói đen và một thanh đao rỉ sét rác rưởi. Hắc Sát đã chết dưới tay ngươi là do hắn khinh địch, còn đêm nay, sân sau biệt phủ này sẽ là nấm mồ chôn cất nốt chút tàn tàn tích cuối cùng của Lôi gia."
Nhất Đao không trả lời, gương mặt lầm lỳ như đá tảng hoang mạc. Gã biết Thẩm Thiên Phong đang khích tướng, và gã cũng biết rõ giới hạn thể xác của mình lúc này. Cánh tay phải thuận hoàn toàn mất cảm giác, bả vai trái rách cơ sâu rỉ máu tươi loang lổ áo, khớp gối chân trái nhức mỏi rã rời sau những cú dậm chân bộc phát lực chấn địa hình. Gã chỉ còn tay trái cầm đao gỗ và thước sắt phòng thủ. Nhưng gã có một bài bài tẩy vô giá: **Điểm Yếu Của Thẩm Thiên Phong**—vết thương cũ ở vai phải khiến kiếm chiêu của hắn luôn bị khuyết thiếu một phần mười nhịp thở khi chém chéo từ trên xuống.
*Ầm!*
Một tia sét khổng lồ rạch nát bầu trời đen kịt, ánh sáng xanh tím rực rỡ soi rõ sát khí ngập tràn trong mắt hai kẻ tử thù. Đúng khoảnh khắc luồng điện tích tự nhiên làm thân đao huyền thiết rỉ sét sau lưng Nhất Đao rung lên bần bật, Thẩm Thiên Phong đã động.
Hắn vung trường kiếm nạm huyền thiết chém tới. Thẩm Gia Sát Kiếm bộc phát d dập, kiếm phong tàn bạo xé toạc màn mưa trắng xóa, nhắm thẳng vào tử huyệt kinh mạch bế tắc ở vai trái của Nhất Đao. Đường kiếm sa trường dũng mãnh, thực dụng, không một chút hoa mỹ dư thừa, mang theo sát khí của kẻ đã từng đồ sát hàng trăm binh lính biên phòng.
Nhất Đao nín thở, vận hành Tịch Diệt Định Tâm để giữ nhịp tim ổn định tuyệt đối. Gã không lùi bước, dậm mạnh chân trần bám chặt Thiết Địa Thạch dưới thềm đá ẩm ướt để cảm nhận tần số rung chấn của mũi kiếm đang lao tới. Khi mũi kiếm chỉ còn cách vai trái ba tấc, Nhất Đao vung tay trái cầm Thước Sắt Vô Phong gạt mạnh ngang tầm thấp.
*Keng! Chát!*
Thước sắt không lưỡi va chạm kịch liệt với trường kiếm nạm huyền thiết. Lực va chạm thô bạo nghìn cân truyền ngược lại khiến khớp ngón tay trái của Nhất Đao rách nứt, máu tươi rỉ ra loang lổ dọc theo thân thước sắt xám xịt. Thẩm Thiên Phong khẽ nhíu mày khi cảm nhận được độ đanh cứng của thanh thước sắt cũ, nhưng hắn nhanh chóng xoay cổ tay phải, mượn đà uốn cong lưỡi kiếm đâm ngược từ dưới lên nhắm thẳng cổ chân Nhất Đao, đồng thời bắn ra ba mũi ám khí độc tầm thấp từ chuôi kiếm.
Nhất Đao cảm nhận được nhịp xoay cổ tay của đối thủ qua sự thay đổi hướng gió ẩm rít qua không khí. Gã dậm mạnh lòng bàn chân trần xuống mặt thềm đá ẩm, bộc phát kình lực phản chấn ngược của Địa Chấn Bộ. Lực dội cực mạnh từ thềm đá đẩy thân hình gầy gò của gã nhảy vọt sang bên phải, lướt sát mặt đất để tránh né loạt ám khí độc rít gió bắn sạt qua gót chân.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Ba mũi kim độc cắm phập vào nền gạch xanh phía sau, ăn mòn đá tảng bốc khói đen sủi bọt. Nhất Đao đáp đất bằng chân trái, khớp gối chấn thương rách cơ đau nhói lên tột cùng khiến gã suýt chút nữa quỵ ngã. Gã phải dùng lưỡi Đại Đao Rỉ Sét cắm mạnh xuống đất cát ẩm sát thềm đá để giải phóng bớt lực phản chấn dội ngược (Tiếp Địa Dẫn Sét).
Thẩm Thiên Phong không để gã có thời gian thở dốc. Hắn áp sát cự ly cực nhanh, trường kiếm nạm huyền thiết vẽ nên một vòng tròn sát khí bao phủ lấy Nhất Đao. Nhất Đao cố gắng lách người áp sát dùng Thốn Kình Đoạt Thiết để chấn nát cổ tay cầm kiếm của Thẩm Thiên Phong, nhưng phản đồ biên phòng quân quá ma mãnh. Hắn nhận ra ý đồ của gã điếc, liền chủ động vung đao quét rộng tầm xa, mượn cự ly dài của trường kiếm để đẩy lùi Nhất Đao ra ngoài phạm vi cận chiến.
Đúng lúc trận chiến đang rơi vào thế giằng co ngặt nghèo, lòng bàn chân trần của Nhất Đao đột ngột nhận được một tần số rung chấn hoàn toàn khác biệt truyền đến từ phía cổng biệt phủ.
*Thump. Thump. Thump.*
Nhịp bước chân bọc sắt dồn dập, đều đặn và mang tính kỷ luật sa trường của quân đội chính quy triều đình. Tào Binh đã dẫn lực lượng tuần tra cấm vệ quân bao vây chặt biệt phủ Thẩm gia theo lệnh phong tỏa.
Ánh chớp sáng lòa soi rõ khuôn mặt u ám lạnh lùng của Tào Binh dưới chiếc mũ giáp sắt. Hắn đứng ngoài cổng phụ biệt phủ, vung kiếm dài quân dụng ra lệnh cho hàng chục cung thủ chính quy bắn loạt tên rực lửa vào các gian nhà gỗ sau biệt phủ. Thẩm Thiên Phong đã cấu kết với triều đình để bịt đầu mối mỏ Lôi Thạch thô, và giờ đây, Tào Binh sẵn sàng phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ biệt phủ để tiêu diệt Nhất Đao cùng tàn tích Lôi gia dưới danh nghĩa mưu phản giả mạo.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng trăm mũi tên rực lửa rít gió bay tới dồn dập, cắm vào các xà nhà gỗ sồi sấm khô ráo bên trong biệt phủ. Lửa bùng cháy dữ dội bất chấp cơn mưa giông tầm tã. Những làn khói đen kịt bốc lên ngột ngạt, mang theo hơi nóng bỏng rát phả thẳng vào mặt Nhất Đao. Một tiếng rắc sụp đổ lớn truyền qua lòng bàn chân gã: xà nhà gỗ sồi sấm của gian hậu viện bắt đầu nứt vỡ, sụp đổ xuống thềm đá ẩm tạo ra một đống đổ nát rực lửa ngăn cách lối thoát hiểm.
Giữa khói lửa ngút trời và sức nóng bỏng rát tàn phá, Thẩm Thiên Phong cười tàn độc. Hắn biết thời gian của gã điếc đã hết. Hắn tận dụng khoảnh khắc một dầm gỗ cháy sập đổ chắn ngang tầm mắt của Nhất Đao, vung trường kiếm đâm thẳng một đường kiếm sa trường nhanh như chớp nhắm vào tim Nhất Đao.
Nhất Đao cảm nhận được luồng khí lưu nóng bỏng rẽ sương khói lao tới, gã vội vã dùng thước sắt vô phong tay trái gạt đỡ, nhưng bả vai trái rách cơ sâu rỉ máu tươi đã hoàn toàn kiệt sức, không thể chịu nổi lực đâm thô bạo sa trường của Thẩm Thiên Phong.
*Phập!*
Mũi trường kiếm nạm huyền thiết sắc bén đâm xuyên qua bả vai trái của Nhất Đao, tạo ra một rãnh dẫn độc sâu hoắm rỉ máu tươi xối xả. Độc tố tê liệt tầm thấp từ lưỡi kiếm lập tức thâm nhập vào tàn mạch bế tắc của gã, biến cánh tay trái lành lặn duy nhất của gã trở nên nặng nề, tê dại như chì đúc.
Nhất Đao quỳ một gối xuống thềm đá ẩm ướt, Đại Đao Rỉ Sét cắm sâu xuống đất cát để giữ cơ thể không ngã gục. Cánh tay phải hoại tử bỏng rát bốc khói đen, cánh tay trái rách cơ sâu rỉ máu tươi nhiễm độc tê liệt nhẹ, khớp gối chân trái chấn thương nặng nề. Gã hoàn toàn bị dồn vào góc tường tăm tối của tử lộ.
Thẩm Thiên Phong cười tàn độc dưới ánh lửa cháy rừng rực của biệt phủ đang sụp đổ sau lưng họ. Hắn chậm rãi rút trường kiếm ra khỏi vai Nhất Đao, máu tươi bắn tung tóe xuống thềm đá xanh ẩm ướt. Hắn vận toàn bộ kình lực sa trường vào lưỡi kiếm quý nạm huyền thiết, chuẩn bị vung nhát chém quyết định kết liễu mạng sống của gã đao khách điếc tàn phế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!