Sám Hối Sau Màn
Trong thế giới câm lặng tuyệt đối của Lôi Nhất Đao, bóng tối không phải là một khoảng không vô định, mà là một tấm màn dày đặc chứa đầy những xung lực rung động tinh vi của đất trời. Gã không nghe thấy tiếng lửa cháy bùng bập bùng ngoài sân biệt phủ, không nghe thấy tiếng gió rít qua những khe gạch sụp đổ, cũng không nghe thấy tiếng gào thét của những kẻ vừa ngã xuống dưới đao gã. Nhưng lòng bàn chân trần bám chặt trên nền đá xanh lạnh ngắt của gã lại thu nhận tất cả: một hạt sỏi nứt ra do nhiệt độ cao, một dầm gỗ mục đổ sụp ở góc tường, hay nhịp chấn dồn dập đầy hỗn loạn của binh lính cấm vệ quân đang siết chặt vòng vây ngoài cổng biệt phủ. Tất cả hiện lên trong đầu gã thành một bản đồ chấn động rõ ràng, tịch mịch nhưng sắc nét.
Nhất Đao cúi người, tay trái gã siết chặt chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân, kéo lê lưỡi đao huyền thiết thô ráp trên mặt đất. Tiếng sắt miết trên đá xanh chắc chắn sẽ tạo ra những âm thanh rợn người, nhưng Nhất Đao chỉ cảm nhận được luồng phản chấn run rẩy truyền dọc theo cánh tay trái. Cánh tay phải của gã—cánh tay thuận vốn quấn băng gạc dày tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao—lúc này đang buông thõng vô lực bên sườn. Sau cú bộc phát lôi kình quyết tử để chém đứt song chùy của Hắc Sát ở tập trước, tàn mạch vai phải của gã đã hoàn toàn quá tải. Da thịt đen sém, bốc lên làn khói xám nhạt mang theo mùi khét lẹt của da thịt cháy và mùi hăng hắc của mỡ rắn hoang mạc bị nung nóng. Toàn bộ cánh tay phải lạnh ngắt, cứng đờ như một khúc gỗ chết, không còn một chút tri giác. Khớp gối chân trái gã nhức mỏi rã rời, mỗi bước đi là một lần gân cơ rách nứt cọ xát đau đớn tột cùng.
Nhưng Nhất Đao không dừng lại. Đôi mắt gã tĩnh lặng như giếng cổ sâu hoắm, nhìn đăm đăm vào dãy hành lang tối tăm dẫn sâu vào sảnh sau của Dinh thự Thẩm Thiên Phong. Gã biết Thẩm Thiên Phong đang ẩn nấp đâu đó bên trong. Mối thù giết cha mười năm trước, nỗi oan khiên của Biên Phòng Quân Nhạn Môn Quan, tất cả đang dồn nén vào nhịp chân trần bám đất của gã.
Kéo lê thanh đao sắt nặng nề, Nhất Đao bước qua bậc thềm đá cẩm thạch nứt vỡ, tiến sâu vào hậu viện. Càng đi sâu, không khí hỗn loạn của trận huyết chiến ngoài sân càng lùi xa. Thay vào đó, lòng bàn chân gã bắt đầu cảm nhận được một loại chấn động hoàn toàn khác biệt. Đó không phải là nhịp bước hỗn loạn của quân lính, mà là một tần số rung động cực kỳ đều đặn, nhịp nhàng, trầm đục truyền qua những tấm ván gỗ sồi cổ kính của sàn nhà.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Nhịp chấn rất nhẹ, nhưng vô cùng ổn định. Nhất Đao nheo mắt, gã nhận ra tần số này phát ra từ một chiếc mõ gỗ. Gã tiến đến gần một cánh cửa gỗ sơn mài màu đen đã phai màu, khói hương tịch mịch luồn qua khe cửa, mang theo mùi trầm hương thanh khiết, u uẩn. Mùi hương này tương phản hoàn toàn với mùi máu tanh nồng và khói lửa khét lẹt ngoài sân. Nhất Đao dùng tay trái đẩy nhẹ cánh cửa. Bản lề gỗ rít lên một đường rung chấn mảnh dẻ truyền vào lòng bàn tay gã.
Bên trong là một gian thờ Phật tịch mịch. Ánh sáng từ những ngọn nến sáp ong vàng vọt nhảy múa trên những bức vách ám khói trầm. Giữa gian phòng khói sương nghi ngút, một bà lão mặc sồng đạo màu xám tro đang ngồi xếp bằng trước bệ thờ Phật bằng đồng đen. Bà lão tóc bạc trắng như tuyết, búi gọn sau gáy bằng một chiếc trâm tre đơn sơ. Khuôn mặt bà gầy gò, khắc khổ, đầy những nếp nhăn của thời gian và nỗi u uất dồn nén. Đôi mắt bà nhắm nghiền, hai hốc mắt sâu hoắm trũng xuống—bà lão bị mù lòa hoàn toàn. Tay trái bà lần tràng hạt gỗ bồ đề, tay phải cầm chiếc dùi gỗ gõ đều đặn vào chiếc mõ gỗ sồi đen trước mặt.
Nhất Đao dừng bước ngay ngưỡng cửa. Gã không tiến lên, cũng không hạ đao. Lưỡi đại đao rỉ sét vẫn găm xuống sàn gỗ, tạo ra một vệt xước dài tịch mịch. Gã đứng lặng, nhắm mắt lại để Thiết Địa Đồng Bộ cảm nhận toàn bộ không gian xung quanh. Không có mai phục. Không có hơi thở của sát thủ ẩn nấp sau những bức rèm lụa xám. Chỉ có hơi thở đứt quãng, yếu ớt của một bà lão phàm nhân không hề có một chút nội kình nào.
Đột nhiên, tiếng gõ mõ dừng lại. Bà lão mù không quay đầu, nhưng bàn tay cầm dùi gỗ khẽ run lên. Nhất Đao mở mắt, gã nhìn thấy đôi môi khô nẻ của bà lão mấp máy. Gã tập trung tinh thần, đọc khẩu hình miệng của bà qua ánh nến chập chờn:
"Vệt chấn động chân trần bám đất dứt khoát, nặng nề nhưng tịch tĩnh... Là đao khách của Lôi gia phải không?"
Nhất Đao khẽ giật mình. Gã không ngờ một bà lão mù lòa lại có thể nhận ra gã chỉ qua độ rung của sàn gỗ. Gã không thể trả lời bằng lời nói, chỉ đứng im lặng như một pho tượng đá. Bà lão thở dài một tiếng bi thương, đặt dùi gỗ xuống, chậm rãi quay người lại đối diện với gã. Đôi mắt mù lòa của bà hướng thẳng về phía Nhất Đao, nước mắt từ khóe mắt nhăn nheo chảy dài dọc theo gò má khắc khổ.
"Mười năm rồi..." Bà lão mấp máy môi, giọng run rẩy đầy nghẹn ngào. "Kể từ đêm mưa giông sấm nổ ở Vực Sét Đánh mười năm trước, ta biết ngày này rồi sẽ đến. Lôi Thiết Hải có một đứa con trai chí hiếu. Thẩm Phu Nhân ta... cuối cùng cũng đợi được người của Lôi gia đến đòi nợ máu."
Nhất Đao nheo mắt. *Thẩm Phu Nhân.* Bà lão mù lòa này chính là mẫu thân của Thẩm Thiên Phong—kẻ thù giết cha của gã. Sát khí tịch mịch trong mắt Nhất Đao bùng lên như lửa lò rèn nung đỏ. Gã siết chặt chuôi đao bằng tay trái, lưỡi đao huyền thiết khẽ run lên, truyền một luồng xung lực lạnh ngắt xuống sàn gỗ. Gã tiến lên một bước, gót chân trần nện mạnh xuống tấm ván gỗ tạo ra một nhịp chấn cảnh cáo sắc lẹm.
Gã muốn giết người của Thẩm gia. Mười năm qua, nỗi đau tàn phế kinh mạch, cái chết đói của em gái nhỏ Lôi Tiểu Muội, và huyết hải thâm thù của phụ thân đã biến gã thành một đao khách lầm lì, tàn nhẫn dứt khoát sa trường. Kẻ nào mang họ Thẩm đều phải đền mạng.
Nhưng Thẩm Phu Nhân không hề sợ hãi. Bà chậm rãi chống tay xuống sàn gỗ, cúi đầu dập mạnh trán xuống nền nhà tranh ẩm ướt trước mũi đao của Nhất Đao. Tiếng trán chạm gỗ không tạo ra âm thanh trong đầu gã, nhưng gã cảm nhận được độ rung chấn bi thương tột cùng của cái dập đầu đó truyền qua sàn nhà.
"Nhất Đao... đứa trẻ tội nghiệp..." Thẩm Phu Nhân ngẩng đầu lên, trán bà đã đỏ bầm, rỉ máu tươi. Bà múa máy hai tay, cố gắng tạo ra những cử chỉ đơn giản mà bà biết người điếc có thể hiểu được, kết hợp với khẩu hình miệng chậm rãi, rõ ràng để gã đọc được. "Ta biết con không nghe thấy gì. Nhưng hãy nhìn môi ta... Thẩm gia mang nợ Lôi gia một mạng sống, mang nợ Biên Phòng Quân Nhạn Môn Quan hàng trăm mạng người trung nghĩa. Đứa con bất hiếu Thẩm Thiên Phong của ta... nó đã bị tiền tài và quyền lực của Quốc sư Tào Diêm che mờ mắt, ám hại cố nhân để cướp đoạt bản đồ mỏ Lôi Thạch thô."
Bà lão khóc nấc lên, hai vai run rẩy kịch liệt dưới lớp áo sồng đạo xám xịt dơ bẩn. "Mười năm qua, ta ngồi trong gian thờ phật tịch mịch này tụng kinh sám hối tội lỗi dòng họ Thẩm, cầu nguyện vong linh của Lôi Thiết Hải đại ca được an nghỉ. Ta biết tội ác của nó là không thể dung thứ. Ta không xin con tha mạng cho nó. Ta chỉ hận bản thân mù lòa, không thể dạy dỗ được đứa con nghịch tặc..."
Nhất Đao đứng lặng nhìn bà lão mù lòa đang quỳ rạp dưới đất. Cánh tay trái cầm đao của gã khẽ nới lỏng. Sát khí cuồng bạo ban đầu bỗng chốc bị sự sám hối bi thương của người mẹ kẻ thù làm cho dịu đi. Gã nhận ra bà lão này hoàn toàn không biết võ công, cơ thể gầy yếu suy kiệt bần hàn, và lòng hối hận của bà là chân thành tuyệt đối. Nếu gã vung đao chém chết một bà lão mù lòa không tấc sắt để hả giận, gã sẽ biến thành một cỗ máy sát nhân vô cảm, đánh mất ranh giới đạo đức và lòng trung nghĩa sa trường mà phụ thân gã đã dùng cả mạng sống để bảo vệ.
Thẩm Phu Nhân gạt nước mắt, bà chậm rãi đưa tay vào trong tay áo sồng đạo rộng thùng thình, rút ra một cuốn sách cũ kỹ bọc trong vải dầu màu xám tro đã sờn rách. Bà nâng cuốn sách bằng cả hai tay, dâng lên trước mặt Nhất Đao.
"Đây là cuốn kinh phật cũ kỹ của ta..." Bà lão mấp máy môi, ánh mắt mù lòa hướng về phía gã. "Nhưng bên trong có kẹp những tờ giấy ghi chép chi tiết về Thẩm Gia Kiếm Pháp. Mười năm trước, khi Thẩm Thiên Phong rèn luyện kiếm pháp sa trường tàn bạo của nó, ta đã âm thầm ghi nhớ và nhờ một người hầu trung thành chép lại tử huyệt của kiếm chiêu này. Thẩm gia kiếm pháp tuy hoa mỹ kết hợp ám khí độc tầm thấp, nhưng có một điểm yếu chí mạng..."
Nhất Đao cúi người, tay trái gã cầm lấy cuốn sách cũ bọc vải dầu. Gã mở lớp vải dầu ra, lật từng trang giấy ố vàng. Bên trong quả nhiên có những dòng chữ viết tay nhỏ xíu, chép lại sơ đồ vận kình của Thẩm gia kiếm pháp. Gã chăm chú nhìn vào trang giấy, đọc khẩu hình miệng của Thẩm Phu Nhân đang giải thích:
"Kiếm pháp của nó bị khuyết thiếu một nhịp thở do vết thương cũ ở vai phải mười năm trước trong một trận giao tranh sa trường. Mỗi khi nó vung kiếm chém chéo từ trên xuống, khớp vai phải của nó sẽ bị trễ đi một phần mười nhịp thở để bù đắp lực yếu. Đó chính là **Điểm Yếu Của Thẩm Thiên Phong**. Nếu con có thể cảm nhận được nhịp khuyết này qua chấn động bước chân cát ẩm của nó, con có thể vung đao quyết định chém gãy kiếm của nó ngay lập tức."
Nhất Đao chấn động tinh thần tột độ. Manh mối võ công quan trọng này chính là chìa khóa chiến thuật giúp gã lật ngược thế cờ trong trận quyết chiến sắp tới. Gã nhìn cuốn kinh phật cũ kỹ trong tay, rồi nhìn bà lão mù đang quỳ dưới đất, lòng dâng lên một nỗi xúc động phức tạp. Người mẹ của kẻ thù giết cha lại là người trao cho gã vũ khí để tiêu diệt chính con trai bà, tất cả chỉ vì lòng sám hối và mong muốn lập lại công lý.
Nhất Đao chậm rãi giắt cuốn sách cũ vào đai lưng vải thô bên hông trái, cạnh thanh Thước Sắt Vô Phong. Gã nhìn Thẩm Phu Nhân, rồi đột ngột khuỵu gối chân trái nhức mỏi xuống, dập đầu tạ ơn bà lão mù lòa ba cái thật mạnh xuống sàn gỗ. Nhịp chấn dập đầu của gã truyền qua sàn gỗ dội ngược vào lòng bàn tay Thẩm Phu Nhân, khiến bà lão khóc nghẹn ngào.
"Đi đi... con trai của Lôi gia..." Thẩm Phu Nhân mấp máy môi, tay bà run rẩy gõ mõ trở lại. "Hãy dùng đao pháp thuận theo thiên lý để dọn sạch rác rưởi biên thùy. Hãy rửa sạch oan khiên cho cha con..."
Nhất Đao gượng dậy bám đao đứng lên. Gã kéo lê thanh Đại Đao Rỉ Sét bằng tay trái, chậm rãi quay người bước ra khỏi gian thờ phật tịch mịch khói hương nghi ngút. Gã không hề ngoảnh lại, để lại sau lưng tiếng gõ mõ gõ đều đặn trầm đục truyền qua sàn gỗ—tiếng gõ mõ sám hối của một người mẹ bi thương chịu đựng nỗi đau tột cùng dòng họ.
Nhất Đao bước ra ngoài sảnh sau, hướng thẳng về phía sân sau biệt phủ dẫn ra đài thu lôi thử nghiệm biên thùy. Cánh tay phải hoại tử bỏng rát của gã vẫn buông thõng, nhưng tay trái gã nắm chuôi đao vô cùng kiên định. Điểm yếu vai phải của Thẩm Thiên Phong đã khắc sâu vào đại não gã.
Nhưng ngay khi gã vừa đặt chân trần ra thềm đá ẩm ướt của sân sau biệt phủ, lòng bàn chân gã đột ngột giật nảy một cách kịch liệt.
*Vút! Vút!*
Không có âm thanh nào lọt vào tai gã, nhưng Thiết Địa Đồng Bộ và Thính Phong Luyện Nhĩ lập tức cảnh báo: một luồng khí lưu dịch chuyển cực nhanh, sắc lẹm xé gió rít qua không khí ẩm ướt từ trên cao mái nhà ngói xám dội thẳng xuống gáy gã. Đó là chấn động rít gió cực mạnh của một mũi tên bắn lén nhắm thẳng gáy anh từ cự ly trăm bước chân.
Xạ thủ bắn lén Tiễn Vô Ảnh đang ẩn nấp trên mái nhà phóng loạt tên độc cản bước!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!