Bộc Phát Lôi Kình
Trong thế giới câm lặng hoàn toàn của Lôi Nhất Đao, cái chết không bao giờ đi kèm với một tiếng thét hay một tiếng sấm rống rúng động trời đất. Nó luôn đến một cách tịch mịch, lạnh lẽo, mang theo luồng áp lực rẽ khí đè nặng lên từng thớ thịt và độ rung chấn dữ dội dội ngược từ lòng đất qua lòng bàn chân trần bám chặt trên nền gạch xanh sụp đổ.
Quả chùy sắt khổng lồ thứ hai của Hắc Sát đang vung cao trên không trung rơi tự do từ tầm cao hiểm nghèo, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Nhất Đao mà giáng xuống. Luồng gió rít buốt lạnh ép thẳng xuống đỉnh đầu gã, làm những sợi tóc xơ xác buộc bằng dây da thú tung bay hỗn loạn.
Nhất Đao muốn lùi, nhưng khớp gối chân trái bị rách cơ sâu từ trận chiến ở Rừng Sương Mù đột ngột nhói lên tột cùng. Cú dậm chân mạnh mẽ của Địa Chấn Bộ ở nhịp trước đã vắt kiệt sức chịu đựng của khớp xương gối, khiến chân trái gã khuỵu hẳn xuống, găm chặt gót chân trần vào đống đá dăm vụn nát của sân sau biệt phủ.
Nguy hiểm hơn cả, thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân ở tay trái gã đã bị kẹt chặt dưới khe nứt gạch xanh sạt lở. Khe đá hẹp bóp nghẹt lấy lưỡi đao huyền thiết thô ráp, giữ chặt nó như một gông cùm bằng đá tảng. Nhất Đao dùng hết tàn lực của bả vai trái bị trúng độc tê liệt nhẹ để giật mạnh chuôi đao, nhưng vết thương rách thịt cũ rách rộng ra, máu tươi tuôn xối xả làm ướt đẫm vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát. Thanh đao vẫn trơ trơ không nhúc nhích.
Cách đó năm bước chân, Trương Cuồng đang quằn quại trong vũng máu tươi loang lổ. Bả vai phải của gã cựu đao thủ bị chùy sắt đập nát vụn, giáp sắt rách nát dính đầy máu thịt. Gã nghiến chặt răng, lồng ngực phập phồng rung động mạnh mẽ, miệng há to gào thét điên cuồng. Nhất Đao không nghe thấy tiếng gã, nhưng qua Thiết Địa Đồng Bộ, gã cảm nhận được tần số rung động dồn dập, bi tráng dội ngược từ thanh đao sa trường sứt mẻ của Trương Cuồng đang cố lết trên mặt đất để lao về phía gã khổng lồ.
Trương Cuồng muốn dùng thân mình để chắn cú chùy này. Nhưng gã đã quá kiệt sức, tốc độ bò lê của gã quá chậm so với tốc độ rơi tự do nghìn cân của quả chùy sắt.
Nhất Đao hiểu rằng gã không thể né tránh bằng cơ bắp thông thường nữa. Nếu gã bỏ đao để lăn ra ngoài, gã sẽ mất đi binh khí huyền thiết duy nhất có khả năng tương thích lôi điện—thanh đao của phụ thân Lôi Thiết Hải để lại. Không có đao, gã vĩnh viễn không thể tiêu diệt phản đồ Thẩm Thiên Phong đang ẩn nấp trong gian thờ phật sau biệt phủ. Gã sẽ chết dưới tay hàng chục đao thủ đang bao vây ngoài kia.
Chỉ còn một cách duy nhất. Một quyết định điên cuồng đánh đổi bằng chính mạng sống thể xác của gã.
Cánh tay phải của Nhất Đao, quấn chặt trong lớp băng gạc dày tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp, vẫn đang buông thõng vô lực bên sườn. Luồng hỏa độc lôi điện bạo ngược từ những trận quyết chiến trước vẫn âm ỉ cào xé dọc theo tàn mạch bị tàn phá. Lời dặn nghiêm khắc của Thần y Độc Cô Hoài hiện lên rõ rệt trong tâm thức gã: tuyệt đối cấm vận lôi kình hay dùng tay phải trong vòng mười ngày tới, nếu không cơ bắp sẽ hoại tử hoàn toàn và gã vĩnh viễn mất đi cánh tay này.
Nhưng nếu gã chết ở đây, lời thề báo thù rửa oan cho dòng họ và Biên Phòng Quân Nhạn Môn Quan sẽ chôn vùi dưới đống đổ nát này vĩnh viễn.
Nhất Đao không do dự nữa. Đôi mắt gã tĩnh lặng như nước hồ không đáy, nhưng sâu bên trong bùng lên ngọn lửa sát phạt quyết liệt.
Gã buông lỏng tay trái khỏi chuôi đao kẹt, nhanh như chớp đưa tay phải—cánh tay tàn phế đang tê liệt—vào sâu trong đai lưng vải thô. Ngón tay gã chạm vào miếng quặng Lôi Thạch Thô thô ráp, lạnh ngắt nhưng đang nhấp nháy những tia lửa điện màu xanh tím mờ ảo dọc theo thớ đá đen ngòm. Đây là miếng quặng dị biến tích tụ điện năng cực mạnh gã cướp được từ mỏ Sùng Sơn.
Nhất Đao dùng năm ngón tay phải bóp chặt lấy miếng Lôi Thạch Thô. Gã không vận nội lực, bởi kinh mạch gã đã tàn phế hoàn toàn. Gã dùng chính ý chí tịch tĩnh của Thính Lôi Tâm Pháp để cưỡng ép thông suốt các huyệt đạo bế tắc ở vai phải, biến cánh tay phải thành một sợi dây dẫn điện trần trụi.
*Xèo xèo!*
Dòng điện tích khổng lồ, bạo ngược từ miếng Lôi Thạch Thô lập tức phóng ra, truyền thẳng vào lòng bàn tay phải của Nhất Đao. Cơn đau xé lòng đột ngột bùng nổ, dội ngược lên đại não gã như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua từng thớ thịt. Lớp thuốc mỡ Hắc Tích Cao mát lạnh bôi ngoài da lập tức bị nhiệt độ cực cao thiêu cháy, bốc lên một làn khói trắng nồng nặc mùi hắc ín và mỡ rắn hoang mạc. Lớp băng gạc thô quấn quanh tay phải gã cháy sém, chuyển sang màu đen than củi trong chớp mắt.
Kinh mạch tay phải của Nhất Đao căng phồng lên gấp đôi bình thường dưới lớp băng gạc cháy sém. Máu tươi rỉ ra từ các lỗ chân lông, loang lổ nhuộm đỏ thẫm thớ cơ bắp đang co rút dữ dội. Lôi điện xanh tím rực rỡ nhấp nháy liên tục dọc theo tàn mạch cánh tay phải, bộc phát luồng kình lực bạo liệt vượt quá giới hạn chịu đựng của phàm nhân. Đây chính là cảnh giới **Kinh Mạch Dẫn Lôi** tạm thời.
Nhất Đao nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng gã lầm lì. Gã đưa bàn tay phải đang rực cháy lôi điện nắm chặt lấy chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét đang bị kẹt cứng.
*Ầm!*
Dòng điện cao áp từ cánh tay phải của gã truyền mạnh xuống lưỡi đao huyền thiết thô ráp. Huyền thiết vốn là vật liệu tương thích lôi điện cực cao, lập tức hấp thụ toàn bộ dòng điện bạo ngược. Lưỡi đao rỉ sét xám xịt phát ra luồng lôi điện xanh tím rực rỡ chấn nát không khí xung quanh. Sức nóng khủng khiếp và lực phóng điện cực đại làm sỏi đá cát ẩm bám quanh khe nứt nổ tung rạn nứt thành bột mịn.
Khe đá bẫy kẹt lưỡi đao vỡ nát hoàn toàn. Thanh Đại Đao Rỉ Sét được giải phóng chớp mắt.
Ngay khoảnh khắc quả chùy sắt nặng sáu mươi cân của Hắc Sát chỉ còn cách đỉnh đầu Nhất Đao nửa gang tay, gã đã hoàn thành việc vận kình lực. Nhất Đao dùng cả hai tay cầm đao, dậm mạnh gót chân trần xuống Thiết Địa Thạch sạt lở để mượn lực phản chấn ngược dội lên từ lòng đất.
Gã vung đao chém ngược từ dưới lên. Thủ đoạn **Lôi Kình Bộc Phát** bộc phát hoàn toàn.
Tốc độ vung đao của gã lúc này nhanh gấp đôi bình thường, vượt qua mọi giới hạn cận chiến của một đao thủ sa trường. Thanh đại đao huyền thiết rực lôi điện xanh tím vẽ nên một đường vòng cung chói lòa rạch rách màn đêm tăm tối tịch mịch.
Hắc Sát trợn tròn đôi mắt u ám đầy sẹo bỏng sét dưới lớp mũ giáp đen. Gã khổng lồ cảm nhận được một luồng áp lực rẽ khí nóng rát tột cùng và ánh sáng lôi điện rực rỡ đang lao thẳng về phía mình, nhưng trọng lượng sáu mươi cân của cặp song chùy đang rơi tự do khiến gã không thể xoay chuyển binh khí để phòng thủ kịp thời.
*Rắc! Keeng!*
Lưỡi đao huyền thiết rực lôi điện của Nhất Đao chém thẳng vào cán chùy sắt khổng lồ bên tay phải của Hắc Sát. Sắt thép thông thường dễ dẫn điện, dòng điện cao áp từ đao Nhất Đao lập tức phóng dọc theo cán chùy sắt, truyền thẳng vào hai bàn tay bọc giáp sắt nhẹ của Hắc Sát. Luồng lôi điện bạo ngược làm cơ bắp tay Hắc Sát co rút cứng đờ, cháy sém bốc khói đen dưới lớp giáp. Gã khổng lồ mất hoàn toàn lực nắm giữ binh khí.
Thanh Đại Đao Rỉ Sét chém đứt đôi cán chùy sắt nặng nề như chém một khúc gỗ mục. Lưỡi đao huyền thiết mang theo lôi kình bạo ngược không hề giảm đà, tiếp tục quét một đường chéo tàn bạo xé toạc tấm giáp ngực bằng sắt đen của Hắc Sát.
*Phụt!*
Máu tươi bắn xối xả ra từ lồng ngực bị chém đứt đôi của Hắc Sát, lập tức bị nhiệt độ lôi điện thiêu cháy xèo xèo thành làn khói đen khét lẹt. Gã khổng lồ hộ vệ lùi lại hai bước, đôi mắt trợn trừng kinh hoàng nhìn xuống vết chém sâu hoắm rỉ máu bốc khói trên ngực mình, trước khi đổ sụp lừng lững xuống nền gạch xanh vỡ nát của sân biệt phủ.
Hắc Sát ngã sụp trong vũng máu tươi loang lổ, song chùy sắt khổng lồ rơi rụng sụp đổ bên cạnh phát ra tiếng kim loại chấn động dội ngược nặng nề.
Nhưng ngay khoảnh khắc kẻ thù đổ gục, Nhất Đao cũng không thể đứng vững được nữa.
Cú chém bộc phát lôi kình cực hạn đã tàn phá tàn mạch cánh tay phải gã một cách tàn nhẫn. Nhất Đao buông lỏng chuôi đao, Đại Đao Rỉ Sét rơi cắm thẳng xuống đất cát ẩm giải phóng nốt dòng điện tích thừa phát ra tiếng xèo xèo nhỏ.
Cánh tay phải của gã buông thõng vô lực, bốc lên những làn khói đen nghi ngút mùi da thịt cháy sém và thuốc mỡ Hắc Tích Cao bị nung nóng. Lớp da thịt dọc thớ cơ cánh tay nứt toác ra thành những đường rãnh rỉ máu tươi liên tục, bầm tím loét nặng từ bả vai xuống tận ngón tay. Toàn bộ cánh tay phải hoàn toàn mất đi tri giác cảm giác vận kình lực, lạnh ngắt và đông cứng cơ bắp lâm sàng.
Nhất Đao quỵ gối chân trái nhức mỏi xuống mặt đất cát đầy đá dăm vỡ nát, lồng ngực phập phồng thở dốc rã rời đau đớn thể xác cực hạn. Gã nhắm nghiền đôi mắt tịch mịch u tối, chịu đựng nỗi đau xé lòng dội ngược lên tim.
Gã khẽ ngẩng đầu nhìn về phía gian thờ phật sau biệt phủ đang chìm trong làn khói lửa đỏ mờ, nơi phản đồ Thẩm Thiên Phong đang ẩn nấp chuẩn bị cơ quan ám khí cuối cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!