Nhạc nềnWuxia3

Song Chùy Chấn Địa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu trời Nhạn Môn Quan đêm nay u ám đến nghẹt thở. Những đám mây tích điện cuộn xoáy như một bầy rồng đen khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng Dinh thự Thẩm Thiên Phong. Không gian tĩnh mịch của một người điếc như Lôi Nhất Đao không hề có tiếng sấm sét gầm rú, chỉ có những luồng áp lực hanh khô của không khí bóp nghẹt lấy da thịt trần trụi. Đối với gã, thế giới câm lặng này đang rung chuyển theo một nhịp điệu tàn nhẫn khác: nhịp rung chấn của sắt thép và đất đá sạt lở.


*Uỳnh!*


Một luồng địa chấn bạo liệt dội thẳng qua lòng bàn chân trần bám chặt trên nền gạch xanh của Nhất Đao. Sức mạnh khủng khiếp từ cú nện đầu tiên của Song Chùy Hắc Sát truyền dọc theo xương chân, chấn động mạnh mẽ đến mức làm màng nhĩ xúc giác của gã nhức nhối tột cùng. Đá lát nền gạch xanh dày dặn của sân sau biệt phủ rạn nứt thành trăm mảnh, những mảnh gạch vỡ nảy lên khỏi mặt đất cát ẩm ướt, bắn tung tóe vào không trung.


Nhất Đao mất đà, thân hình gầy gò của gã bị hất văng về phía trước. Khớp gối chân trái vốn đã bị rách cơ nghiêm trọng từ trận chiến ở Rừng Sương Mù nay lại chịu lực phản chấn quá lớn liền khuỵu xuống. Gã nghiến chặt răng, tay trái ghìm chặt chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân cắm sâu xuống một khe nứt để giữ thăng bằng. Cơn đau xé lòng từ bả vai trái rách thịt rỉ máu tươi loang lổ loang ra, chất độc tê liệt nhẹ của Thập Tam Muội vẫn đang âm ỉ gặm nhấm từng thớ cơ bên cánh tay cầm đao của gã.


Trong khi đó, cánh tay phải tàn phế của gã vẫn đang quấn chặt trong lớp băng gạc dày tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp, hoàn toàn vô lực buông thõng bên sườn. Lời cảnh báo của Thần y Độc Cô Hoài như một gông cùm vô hình khóa chặt ý định vận lôi kình của gã: tuyệt đối cấm vận kình bằng tay phải trong vòng mười ngày tới, nếu không cơ bắp sẽ hoại tử vĩnh viễn.


Nhất Đao nhắm mắt lại một chớp mắt để tịnh tâm. Qua Thính Chấn Bộ Pháp, gã cảm nhận được luồng chấn động trầm đục, nặng nề của Hắc Sát đang lừng lững áp sát. Gã khổng lồ mặc giáp sắt đen nặng nề không hề vội vã. Mỗi bước chân của hắn giẫm xuống gạch xanh đều để lại những vết lún sâu, kéo theo vệt xích sắt xùm xụp của cặp song chùy khổng lồ nặng sáu mươi cân kéo lê trên mặt đất.


*Xoạt!*


Một luồng khí lưu rẽ sương rít mạnh từ phía trên giáng xuống. Nhất Đao không cần nhìn cũng biết cú nện thứ hai của Hắc Sát đang nhắm thẳng vào đỉnh đầu gã. Gã lập tức dồn lực vào chân phải, dùng Sa Bộ Lướt trượt dài sát mặt đất cát ẩm để tránh né.


*Ầm!*


Tấm đá vôi nơi Nhất Đao vừa quỳ sụp vỡ nát hoàn toàn dưới sức nặng của quả chùy sắt khổng lồ. Lực đập thô bạo nghìn cân chấn động mạnh mẽ đến mức đất cát dưới chân Nhất Đao sụt lún xuống nửa tấc. Những mảnh đá sắc nhọn bay ra, cào rách da hông trái của gã, máu tươi rỉ ra thấm đỏ vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát.


Nhất Đao chật vật xoay người đứng dậy, nhưng mặt sân gạch xanh lúc này đã bị tàn phá sạt lở hoàn toàn. Địa hình gồ ghề, vụn vỡ đầy đá dăm đã triệt tiêu phần lớn khả năng cảm nhận chấn động tinh vi của gã. Thính Chấn Bộ Pháp bị nhiễu loạn nặng nề, gã không thể phán đoán chính xác cự ly bước chân của đối thủ thông qua mặt đất đá vụn nát.


Đúng lúc hiểm cảnh ngặt nghèo ấy, một luồng chấn động dũng mãnh, dồn dập khác đột ngột dội ngược từ phía sảnh phụ biệt phủ. Nhịp bước chân này dứt khoát, mang theo sát khí sa trường quen thuộc.


Nhất Đao khẽ liếc mắt. Giữa làn khói lửa bốc lên từ sảnh phụ, Trương Cuồng—cựu đao thủ Nhạn Môn Quan với khuôn mặt đầy sẹo chém chằng chịt—đang lăm lăm thanh đại đao sa trường sứt mẻ nặng ba mươi cân lao ra. Miệng gã há to, lồng ngực phập phồng rung động mạnh mẽ. Nhất Đao đọc được khẩu hình miệng điên cuồng của gã đồng đội cũ qua ánh lửa bập bùng:


"Nhất Đao! Để ta chặn gã khổng lồ này!"


Trương Cuồng bộc phát Sa Trường Thiết Huyết Quyết, sát khí sa trường cuồn cuộn bao bọc quanh người. Gã vung đại đao chém liên hoàn Cuồng Phong Đao Pháp, đường đao chém ngang hông Hắc Sát với lực chém dũng mãnh hòng giải vây cho Nhất Đao. Đường đao không hoa mỹ nhưng tàn nhẫn, nhắm thẳng vào khe hở giáp sắt bên hông đối thủ.


Hắc Sát lầm lỳ không né tránh. Gã khổng lồ xoay người chớp mắt, vung quả chùy sắt bên tay trái quét ngang để gạt đỡ đòn chém của Trương Cuồng.


*Keeng!*


Một luồng xung lực kim loại cực mạnh phóng ra từ cú va chạm chói tai. Nhất Đao cảm nhận được độ rung của thép tốt sa trường bị chấn động đến mức sứt mẻ qua không khí ẩm ướt. Thanh đại đao của Trương Cuồng bị đánh văng lệch hướng, bả vai phải của gã bị rách một đường sâu hoắm, máu tươi bắn xối xả nhuộm đỏ mảnh giáp sắt rách nát.


Trương Cuồng lảo đảo thối lui năm bước, nhưng gã vẫn nghiến răng chịu đựng đau đớn, tiếp tục vung đao thu hút sự chú ý của Hắc Sát. Nhờ sự xả thân che chắn của Trương Cuồng, Nhất Đao có được vài nhịp thở quý giá để đánh giá lại thế cục.


Gã quan sát chuyển động của Hắc Sát qua làn khói sương rượu nóng Hỏa Tửu Vụ đang bay loang lổ. Gã nhận ra một quy luật chiến thuật: mỗi khi Hắc Sát vung song chùy khổng lồ đập mạnh xuống đất, trọng lượng sáu mươi cân của cặp chùy sắt sẽ khiến hắn mất một nhịp trễ ngắn khoảng nửa nhịp thở để rút chùy lên khỏi đống gạch đá vụn nát. Đó chính là tử huyệt chí mạng của gã khổng lồ ngoại gia dũng mãnh.


Nhất Đao nín thở, tịch tĩnh tâm cảnh bằng Tịch Diệt Định Tâm để làm chậm nhịp tim đang đập dồn dập. Gã dồn toàn bộ tàn lực vào bả vai trái và tay trái cầm đao. Gã quyết định sử dụng quy tắc chiến đấu **Sát Đất Đoạt Mệnh** để dứt điểm trận chiến.


Gã lướt sát mặt đất cát bằng Sa Bộ Lướt, trượt dài qua vũng máu loang lổ dưới chân Hắc Sát. Đường đao quét sát đất **Hoành Tảo Thiên Quân** được tung ra bằng tay trái Nhất Đao, lưỡi đao huyền thiết rỉ sét nặng nề quét một vòng tròn tàn bạo nhắm thẳng vào cổ chân và gót chân trần không có giáp sắt bảo vệ của Hắc Sát.


Thế nhưng, Hắc Sát không phải là một thảo khấu đầu mục tầm thường. Gã hộ vệ thân cận nhất của Thẩm gia sở hữu kinh nghiệm thực chiến sa trường cực kỳ dạn dày. Ngay khoảnh khắc lưỡi đao huyền thiết sát đất của Nhất Đao sắp cắt đứt gân chân gã, Hắc Sát đã cảm nhận được luồng khí lưu rẽ đất cát ẩm từ đao quét tới.


Gã khổng lồ gầm lên một tiếng rúng động lồng ngực, vung quả chùy sắt thứ hai đập mạnh thẳng xuống mặt đất ngay trước mũi đao của Nhất Đao để cản phá.


*Ầm dập!*


Tấm đá tảng khổng lồ dưới chân hai người sụp đổ hoàn toàn, vỡ vụn thành một khe nứt sâu hoắm kéo dài. Lực chấn động cực hạn dội ngược làm khớp ngón tay trái đang trật khớp của Nhất Đao nứt nhức tột cùng, máu tươi rỉ ra loang lổ dọc theo cán đao.


Nhất Đao bị hất văng mất đà, ngã nhào trên nền gạch xanh sạt lở sụp đổ. Gã cố gắng dùng tay trái rút đao để lùi lại phòng thủ, nhưng lưỡi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đã bị kẹt cứng dưới khe nứt sâu hoắm của đá tảng biệt phủ sập đổ.


Gã dùng hết tàn lực bả vai trái để giật mạnh thanh đao, nhưng vết thương rách thịt cũ lại nứt toác ra, máu tươi tuôn xối xả làm ướt đẫm vạt áo vải thô. Cánh tay phải tàn phế bọc gạc thô vẫn bất động vô lực dưới lớp thuốc mỡ Hắc Tích Cao lạnh ngắt. Gã hoàn toàn bị khóa chặt tại chỗ, mất phương hướng định vị giữa đống đổ nát sạt lở.


Ngay phía trên đầu gã, bóng đen khổng lồ của Hắc Sát lừng lững phủ xuống. Quả chùy sắt khổng lồ thứ hai của gã hộ vệ tàn bạo đang vung cao trên không trung rơi tự do tầm cao hiểm, nhắm thẳng vào đầu Nhất Đao mà giáng xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!