Nhạc nềnWuxia3

Bẻ Gãy Nhuyễn Kiếm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng khí điện tích tụ quanh chân cột đồng đài thu lôi thử nghiệm của Dinh thự Thẩm Thiên Phong rít lên từng hồi hanh khô, cọ xát vào da thịt trần trụi của Lôi Nhất Đao. Thế giới của gã là một khoảng không tịch mịch tuyệt đối, nơi tiếng gầm rú của cơn giông bão biên thùy chỉ còn là những đợt sóng rung chấn dồn dập dội ngược từ lòng đất lên xương chân. Ngay lúc này, luồng chấn động mỏng dính, uốn lượn như tơ của thanh nhuyễn kiếm trong tay Bạch Sát đang áp sát bên tai gã, lạnh buốt và sắc lẹm.


Nhất Đao không hoảng loạn. Đôi mắt gã khẽ híp lại, khóa chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt, vặn vẹo đầy sát khí của Bạch Sát dưới ánh chớp khô rạch đôi màn đêm. Sau lưng gã, tấm lưng gầy gò áp chặt vào cột đồng thau khổng lồ. Cột đồng đang rung lên bần bật, hút lấy luồng điện tích từ những đám mây đen cuộn xoáy trên bầu trời Nhạn Môn Quan Thành, truyền xuống chân trần của Nhất Đao một cảm giác tê dại nhẹ. Gã hiểu rõ giới hạn thể xác của mình lúc này: cánh tay phải quấn băng gạc dày tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đang vô lực buông thõng, bả vai trái bị thương rách cơ sâu do độc tố tê liệt của Thập Tam Muội cắn xé, khớp gối chân trái nhức mỏi rã rời.


Bạch Sát xoay mũi nhuyễn kiếm, lưỡi thép mỏng dính làm từ huyền thiết thô uốn lượn uốn cong một cách quái dị, luồn lách qua sườn trái của Nhất Đao hòng đâm xuyên tử huyệt kinh mạch bế tắc ở vai gã. Kiếm chiêu biến ảo khôn lường, thân kiếm tựa như một dải lụa bạc quấn chặt lấy không gian cận chiến.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nhất Đao không dùng thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân ở tay trái để đỡ trực diện. Gã biết, nhuyễn kiếm của đối thủ có tính đàn hồi cực cao, nếu dùng lưỡi đao nặng nề để cản phá, kiếm phong của Bạch Sát sẽ chỉ mượn lực uốn cong qua thân đao để cắm thẳng vào cổ họng gã. Gã cần một vật cản đanh cứng hơn để triệt tiêu hoàn toàn quỹ đạo uốn lượn của nó.


*Phập!*


Nhất Đao giật mạnh tay trái, không vung đao mà rút phăng chiếc Bao Đao Gỗ Sồi Da Thú đeo bên hông hất ngược lên. Bao đao được đẽo gọt từ gỗ sồi sấm đanh cứng, bên ngoài bọc lớp da thú sét đánh cách điện dày cộp. Gã dùng bao đao làm một chiếc khiên chắn phụ, chặn đứng thân kiếm của Bạch Sát ngay khi nó vừa uốn cong qua sườn trái.


Sự đanh cứng của thớ gỗ sồi sấm kết hợp với lớp da thú thô ráp đã tạo ra một lực kẹp tàn nhẫn. Lưỡi nhuyễn kiếm mỏng dính bị ép chặt vào kẽ hở của bao đao, triệt tiêu hoàn toàn lực đàn hồi uốn cong của Bạch Vân Kiếm Quyết. Bạch Sát biến sắc, gã dùng hết kình lực tay phải giật mạnh nhuyễn kiếm hòng giải phóng binh khí, nhưng bao đao trong tay trái Nhất Đao vững chãi như một gọng kìm bằng đá tảng.


Nhất Đao dậm mạnh chân phải, mượn lực phản chấn của nền gạch xanh biệt phủ để tung cú đá quét tầm thấp nhắm thẳng vào hạ bàn của Bạch Sát. Tuy nhiên, Bạch Sát là kiếm thủ cận chiến tốc độ cực hạn, gã lập tức nhận ra luồng chấn động cơ đùi của Nhất Đao truyền qua mặt đất. Bạch Sát mượn lực giậm chân của chính mình, bộc phát khinh công lùi nhanh ra phía sau để né tránh cú đá quét sát đất.


Thấy đối thủ lùi nhanh, Nhất Đao không hề buông lỏng bao đao gỗ sồi. Gã biết nhuyễn kiếm cần khoảng cách để uốn lượn tạo đà công kích, nếu để Bạch Sát thoát ra xa, gã sẽ lại rơi vào thế bị động trước những đường kiếm biến ảo tầm trung. Ép sát cự ly gần chính là cách duy nhất để phế bỏ hoàn toàn vũ khí của đối thủ.


Nhận thấy nhuyễn kiếm vẫn đang bị kẹt chặt trong bao đao gỗ sồi, Bạch Sát nghiến răng tàn độc. Tay trái gã khẽ rung lên, phóng ra ba mũi phi tiêu độc tầm thấp nhắm thẳng vào cổ chân trần của Nhất Đao.


Thế giới câm lặng của Nhất Đao bộc phát sự nhạy cảm xúc giác tột cùng. Qua làn da chân trần bám chặt đất cát ẩm ướt, gã cảm nhận được luồng khí lưu rẽ sương rít gió sát đất cực nhẹ từ tay trái Bạch Sát phóng ra. Gã khẽ nghiêng người, khớp gối chân trái nhức mỏi rên rỉ khi gã dồn trọng tâm sang phải, lướt nhẹ một nhịp Sa Bộ Lướt để ba mũi phi tiêu độc sượt qua mép chân trần, cắm phập vào cột đồng thau phía sau phát ra những tia lửa điện xanh tím mờ ảo.


Nhưng cái giá phải trả cho cú tránh né ngặt nghèo ấy là bả vai trái của Nhất Đao bị kéo căng quá mức. Vết thương rách thịt cũ nứt toác ra, máu tươi rỉ ra loang lổ thấm đẫm vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát. Khớp ngón tay trái của gã trật nhẹ một tiếng *rắc* khô khốc do phải gồng lực giữ chặt bao đao nặng nề chống lại sức giật của Bạch Sát. Trên bề mặt Bao Đao Gỗ Sồi Da Thú cũng bị khía một vết sẹo sâu hoắm, sứt mẻ loang lổ.


Nhất Đao cắn chặt răng, nuốt ngược cơn đau xé lòng vào trong lòng. Đôi mắt gã lóe lên tia sáng lạnh lùng của một đao khách sa trường dạn dày sương gió. Gã tiến lên một bước thốn bước, áp sát cự ly cực gần với Bạch Sát chỉ trong một chớp mắt.


Bạch Sát hoảng loạn. Gã chưa từng thấy một phế nhân điếc nào có thể di chuyển uyển chuyển và dứt khoát đến thế trong tình trạng đa chấn thương. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn chưa đầy nửa sải tay—cự ly tử thần đối với một kiếm thủ chuyên dùng nhuyễn kiếm.


Nhất Đao vận hành Thính Lôi Tâm Pháp tịch tĩnh tuyệt đối, dồn toàn bộ kình lực từ hông và bả vai trái vào chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét đang cầm ở tay trái. Gã bộc phát chiêu thức **Thốn Kình Đoạt Thiết** dũng mãnh.


Không vung lưỡi đao dài cồng kềnh, Nhất Đao giật mạnh chuôi đao đúc đặc bằng huyền thiết thô nặng nề đập thẳng xuống cổ tay phải đang cầm kiếm của Bạch Sát. Cú va chạm cự ly cực gần mang theo sức nặng nghìn cân và lực phản chấn thô bạo dội ngược từ mặt đất xanh.


*Rắc!*


Một tiếng xương gãy sắc gọn dội thẳng qua chuôi đao vào cánh tay trái của Nhất Đao. Xương cổ tay phải của Bạch Sát bị chấn nát hoàn toàn dưới cú đập thốn kình thô bạo. Thanh nhuyễn kiếm mỏng dính làm từ huyền thiết thô mất đi lực giữ, bị lực phản chấn bẻ gãy làm đôi, những mảnh thép vụn bay lả tả dưới ánh chớp khô hạn rực sáng.


Bạch Sát trợn tròn mắt, khuôn mặt nhợt nhạt vặn vẹo vì đau đớn tột cùng. Gã không thể gào thét thành tiếng, hoặc có lẽ gã đã gầm rú nhưng Nhất Đao chỉ nhìn thấy cái miệng há hốc phun ra một ngụm máu tươi loang lổ. Gã hộ vệ kiêu ngạo của Thẩm gia lảo đảo tháo chạy trong đau đớn, tay trái ôm chặt lấy cổ tay phải đã nát vụn rủ xuống vô lực.


Nhất Đao đứng vững bên chân cột đồng, thở hắt ra một hơi sương trắng mờ ảo. Cánh tay trái của gã tê dại, khớp ngón tay trật nhẹ rỉ máu tươi loang lổ dọc theo cán đao rỉ sét. Gã đã phế bỏ hoàn toàn Bạch Sát, nhưng trận chiến chưa dừng lại ở đó.


Đột ngột, mặt đất dưới chân Nhất Đao rung chuyển dữ dội.


Một luồng chấn động thô bạo, trầm đục và nặng nề gấp trăm lần bước chân thông thường dội ngược qua lòng bàn chân trần của gã. Đá lát nền gạch xanh của sân sau biệt phủ bắt đầu rạn nứt, những mảnh gạch vỡ nảy lên khỏi mặt đất cát ẩm ướt.


Hắc Sát lừng lững lao tới từ phía sau hành lang rực lửa pháo hiệu. Gã khổng lồ mặc giáp sắt đen nặng nề gầm lên một cách điên cuồng, vung cặp Song Chùy Hắc Sát khổng lồ nặng sáu mươi cân nện mạnh xuống mặt đất ngay sát hạ bàn của Nhất Đao. Luồng địa chấn cực mạnh từ cú đập chùy chấn địa tàn phá hoàn toàn nền gạch xanh, triệt tiêu mọi cảm nhận chấn động tinh vi của Nhất Đao và hất văng gã mất đà về phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!