Song Sát Trấn Môn
Gió đêm Nhạn Môn sặc sụa mùi cát bụi ẩm ướt và hơi nước tích điện. Trên bầu trời Nhạn Môn Quan Thành, những đám mây đen kịt cuộn xoáy như một lòng chảo khổng lồ đang úp sụp xuống biệt phủ của Thẩm Thiên Phong. Những tia chớp khô thỉnh thoảng lại rạch ngang màn đêm, nhuộm sáng những mái ngói lưu ly xám xịt của dinh thự xa hoa, nhưng tuyệt nhiên không có một giọt mưa nào rơi xuống. Trời đất oi bức đến ngạt thở.
Phía sau chân tường gạch xám loang lổ vết rêu, Lôi Nhất Đao đứng lặng im như một pho tượng đá cổ. Đôi chân trần của gã bám chặt lấy phiến đá ngầm ẩm ướt sát chân tường. Qua lòng bàn chân trần bướng bỉnh, gã cảm nhận được nhịp rung chấn nhỏ nhất của vạn vật truyền qua nền móng kiên cố của dinh thự.
Thế giới của Nhất Đao hoàn toàn câm lặng, nhưng đất đá dưới chân lại đang gầm rú.
Gã khẽ quay đầu lại phía sau. Trong góc tối của con ngõ hẹp hôi hám, cô bé câm A Sương đang nép sát vào bóng tối, hai bàn tay gầy gò ôm chặt lấy chiếc Trống Trận Cầm Tay dính máu khô. Đôi mắt đen láy, to tròn của cô bé lấp lánh dưới ánh chớp, tràn ngập vẻ lo sợ nhưng kiên định.
Nhất Đao đưa tay trái—cánh tay lành lặn duy nhất lúc này—lên múa nhanh các ký hiệu Thủ Ngữ Đồng Bộ: *"A Sương, ở yên đây. Nếu trống trận của ta không gõ nhịp siêu âm, tuyệt đối không được bước ra ngoài."*
A Sương khẽ gật đầu, bờ môi nhỏ mím chặt. Nàng biết đại ca của mình đang phải gánh chịu những tổn thương khủng khiếp thế nào.
Cánh tay phải của Nhất Đao, quấn chặt trong lớp băng gạc thô ráp tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp, đang buông thõng vô lực bên sườn gã. Dược lực mát lạnh của mỡ rắn hoang mạc đang cố xoa dịu luồng hỏa độc lôi điện bạo ngược đang âm ỉ cào xé dọc theo tàn mạch bị tàn phá, nhưng gã vẫn cảm nhận được những thớ cơ bắp rách nứt bên trong đang co rút dữ dội. Lời dặn của Thần y Độc Cô Hoài vẫn rành rành trong đầu: *"Nếu đêm nay ngươi cưỡng ép vận lôi kình bằng tay phải, cánh tay này sẽ vĩnh viễn hoại tử."*
Không chỉ có cánh tay phải. Bả vai trái của gã vẫn đang nhức nhối, vết thương rách thịt do phi tiêu độc của Thập Tam Muội ở Rừng Sương Mù tuy đã được Độc Cô Hoài bôi thuốc giảm độc, nhưng chất độc tê liệt nhẹ vẫn khiến khớp vai gã nặng nề như bị xích sắt khóa chặt. Khớp gối chân trái gã cũng nhức mỏi tột cùng sau cú dậm chân bộc phát Địa Chấn Bộ trên vách đá vôi.
Nhưng gã không thể chờ đợi thêm mười ngày nữa. Đêm nay, Thẩm Thiên Phong sẽ bỏ trốn cùng quặng Lôi Thạch Thô vào Trung Nguyên. Mối thù giết cha mười năm trước, oan khiên của dòng họ Lôi và Biên Phòng Quân Nhạn Môn đang đè nặng lên chuôi đao của gã.
Nhất Đao khẽ thở hắt ra một hơi sương trắng mờ ảo. Gã dùng tay trái nhấc bổng thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo chéo sau lưng. Sức nặng của thanh huyền thiết đại đao đè nặng lên bả vai trái bị thương, khiến một vệt máu tươi rỉ ra loang lổ, thấm đẫm vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát. Gã cắn chặt răng, không để cơ thể phát ra bất kỳ chấn động run rẩy nào.
Gã dậm mạnh chân trái lấy đà, vận hành **Sa Bộ Lướt**. Thân hình gầy gò của gã trượt dài trên mặt đá ẩm ướt, lướt nhẹ như một bóng ma không trọng lượng vượt qua bờ tường gạch xám cao trượng rưỡi của Dinh thự Thẩm Thiên Phong.
*Bịch.*
Nhất Đao đáp xuống nền gạch xanh của sân sau biệt phủ. Chân trần tiếp đất, gã lập tức cảm nhận được một luồng chấn động phản hồi cực kỳ quái dị truyền qua xương chân.
Mặt đất dưới chân gã không phẳng lặng. Nền gạch xanh của biệt phủ được lát cực kỳ kiên cố, nhưng ngay khi gã vừa chạm đất, luồng chấn động kéo lê thô bạo của một khối kim loại nặng nề và nhịp rung chấn mỏng dính của một lưỡi kiếm uốn lượn đột ngột dừng lại.
Chúng đã biết gã đến.
Nhất Đao lập tức nhắm nghiền hai mắt, vận hành **Thiết Địa Đồng Bộ** đến mức cực hạn. Trong bóng tối tịch mịch của người điếc, mặt đất biệt phủ bỗng chốc hóa thành một tấm bản đồ chấn động rực sáng. Gã cảm nhận được luồng khí lưu dịch chuyển đột ngột từ sườn trái.
*Vút!*
Một luồng gió bén nhọn, xé toạc màn sương ẩm ướt rít thẳng vào màng nhĩ vật lý của gã. Nhất Đao không cần nhìn, gã dậm mạnh gót chân trần xuống nền gạch, bộc phát **Thính Chấn Bộ Pháp** để nghiêng người lùi nhanh về phía sau ba bước.
Ngay tại vị trí gã vừa đứng, một vệt sáng bạc mỏng dính như cánh ve đâm xuyên qua không khí. Đó là nhuyễn kiếm của Bạch Sát.
Bạch Sát xuất hiện trong bộ trường bào màu trắng thêu hoa văn bạc sang trọng nhưng dính đầy bụi cát biên thùy. Khuôn mặt gã nhợt nhạt, lạnh lùng như tro tàn nghĩa trang, đôi mắt sắc lẹm xảo quyệt khẽ híp lại khi thấy cú tránh né chuẩn xác của Nhất Đao. Trên tay gã, thanh nhuyễn kiếm mỏng dính làm từ thép huyền thiết thô uốn lượn liên tục, phát ra tiếng rung vù vù chấn động không khí mà Nhất Đao cảm nhận rõ rệt qua làn da mặt bỏng rát.
Ở phía đối diện, một bóng người khổng lồ khác đang lừng lững bước ra từ bóng tối của hành lang rực lửa pháo hiệu. Hắc Sát mặc bộ giáp sắt đen nặng nề đầy những vết sẹo bỏng sét, tay trái gã kéo lê một chiếc song chùy sắt khổng lồ nặng sáu mươi cân trên nền gạch xanh, tạo ra những vệt chấn động trầm đục, nứt vỡ dội thẳng vào lòng bàn chân Nhất Đao. Gã khổng lồ l lỳ đứng chặn lối vào gian sảnh chính, ánh mắt u ám lạnh lùng khóa chặt Nhất Đao như một con thú dữ canh mồi.
Bạch Sát không để Nhất Đao có thời gian định thần. Gã cười lạnh một tiếng—mặc dù Nhất Đao không nghe thấy, nhưng gã đọc được chuyển động cơ mặt vặn vẹo của đối thủ.
Nhuyễn kiếm trên tay Bạch Sát đột ngột rung mạnh, bộc phát *Bạch Vân Kiếm Quyết*. Lưỡi kiếm mỏng dính uốn lượn như một con rắn độc, đâm liên hoàn mười nhát cực nhanh nhắm thẳng vào các tử huyệt kinh mạch dọc bả vai phải và cổ họng của Nhất Đao. Kiếm chiêu nhanh như gió thổi cát bay, biến ảo khôn lường.
Nhất Đao gầm khẽ trong cổ họng. Gã dùng tay trái vung mạnh thanh Đại Đao Rỉ Sét lên đỡ đòn. Nhưng sức nặng năm mươi cân của thanh huyền thiết đại đao lúc này là một gánh nặng khủng khiếp đối với cánh tay trái không thuận của gã. Khớp vai trái bị rách cơ nhức nhối tột cùng, mỗi nhịp đỡ đao đều khiến vết thương nứt toác ra, máu tươi rỉ ra loang lổ ướt đẫm vạt áo vải thô.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng va chạm chói tai của sắt thép dội ngược qua chuôi đao, chấn động mạnh mẽ vào xương bàn tay trái của Nhất Đao. Nhuyễn kiếm của Bạch Sát quá linh hoạt. Nó không đối đầu trực diện với sức nặng của đại đao, mà mỗi lần chạm vào lưỡi đao rỉ sét, thân kiếm mỏng dính lại uốn cong một cách quái dị, lướt dọc theo thân đao để tìm sơ hở đâm vào tay Nhất Đao.
Nhất Đao buộc phải liên tục dậm chân trần bám chặt mặt gạch xanh, dùng kình lực phản chấn từ đất để giật mạnh đao lui lại. Gã lướt sát đất dùng **Hoành Tảo Thiên Quân** chém quét một đường tàn bạo nhắm thẳng vào hạ bàn của Bạch Sát để ép đối thủ phải lùi cự ly.
Nhưng Bạch Sát là kiếm thủ cận chiến tốc độ cực hạn. Ngay khi lưỡi đại đao rỉ sét quét ngang mặt đất gạch xanh tạo ra một vệt rách nứt sâu hoắm, Bạch Sát đã lướt nhẹ khinh công, chân không chạm đất, nhảy vọt lên cao ba trượng.
Mất đi chấn động bước chân của đối thủ dưới đất, Nhất Đao lập tức rơi vào trạng thái "mù chấn động" tạm thời. Gã không thể định vị được Bạch Sát đang ở đâu giữa khoảng không trung câm lặng.
*Nguy hiểm!*
Nhất Đao cảm nhận được luồng khí lưu áp bức cực mạnh dội từ trên đỉnh đầu xuống. Gã không kịp nhìn, lập tức vận hành **Lôi Thuẫn Trảm**. Gã dùng tay trái xoay tròn thanh Đại Đao Rỉ Sét khổng lồ tạo ra một vòng phòng thủ bằng sắt nặng nề bao bọc quanh người, kết hợp với Bao Đao Gỗ Sồi Da Thú đeo bên hông làm lá chắn phụ gạt ám khí.
*Chát! Chát! Chát!*
Ba mũi phi tiêu độc mỏng dính tẩm kịch độc của Bạch Sát phóng xuống bị vòng xoay đao huyền thiết gạt văng ra ngoài, nện sập sụp những chậu cây cảnh bằng gốm sứ sân sau.
Nhưng ngay khoảnh khắc Nhất Đao vừa đáp đất để giữ thăng bằng, Bạch Sát đã từ trên cao lao xuống như một con chim ưng đêm. Gã xoay người quét nhuyễn kiếm tầm thấp, một đường kiếm uốn lượn tàn độc nhắm thẳng vào gân gót chân trái đang bị chấn thương của Nhất Đao.
Nhất Đao cảm nhận được luồng khí lưu sát đất lướt tới. Gã cố gắng dậm mạnh chân phải để bộc phát kình lực phản chấn né tránh, nhưng khớp gối chân trái nhức mỏi rã rời do rách cơ khiến gã chậm mất nửa nhịp.
*Xoẹt!*
Lưỡi nhuyễn kiếm mỏng dính sượt qua bắp chân phải của Nhất Đao. Lớp băng gạc quấn tay phải của gã bị chém rách bươm, máu tươi rỉ ra dọc theo thớ cơ vai loang lổ. Cơn đau buốt nhói dội ngược lên đại não làm gã suýt chút nữa mất đi tâm cảnh tịch tĩnh.
Bạch Sát cười tàn độc, đôi mắt xám lạnh lùng lộ rõ vẻ đắc thắng. Gã nhận ra gã điếc trước mặt đã kiệt sức, cánh tay phải tàn phế hoàn toàn bất động, còn tay trái cầm đao nặng nề đang bắt đầu run rẩy vì mỏi mệt.
"Chết đi, gã điếc hoang dã!"—Bạch Sát múa máy khẩu hình miệng đầy khinh miệt.
Gã vung nhuyễn kiếm đâm một nhát quyết định nhắm thẳng vào ngực trái của Nhất Đao. Nhất Đao nín thở, gã không lùi bước nữa. Gã biết nhuyễn kiếm tuy linh hoạt nhưng thiếu lực đập thô bạo. Gã quyết định giữ khoảng cách cực ngắn để tìm cơ hội tước binh khí đối thủ.
Nhất Đao vung Đại Đao Rỉ Sét dùng hết tàn lực tay trái chém mạnh một đao chéo từ trên xuống để chặn đường kiếm.
Nhưng gã đã tính toán sai sự biến hóa tàn độc của Bạch Vân Kiếm Quyết.
Ngay khi lưỡi đại đao nặng nề giáng xuống chạm vào thân kiếm, nhuyễn kiếm của Bạch Sát không hề bị gạt văng. Nó uốn cong một cách mềm mại như sợi dây da thuộc, bám chặt lấy thân đao huyền thiết rồi trượt dài qua lưỡi đao rỉ sét với tốc độ kinh hoàng.
Lưỡi nhuyễn kiếm mỏng dính uốn lượn lướt qua vòng phòng thủ của đại đao, nhắm thẳng vào đôi tai điếc đang rỉ máu khô dọc gò má của Nhất Đao.
Luồng khí lưu sắc lẹm, bén nhọn buốt giá ập sát vào màng tai gã. Nhất Đao buộc phải ngửa người ra sau hết cỡ, chân trần bám đất trượt dài trên mặt đá trơn trượt để tránh mũi kiếm đoạt mệnh.
*Rầm!*
Thân hình Nhất Đao bị dồn ép lùi sát vào chân cột đồng của đài thu lôi thử nghiệm khổng lồ dựng giữa sân biệt phủ. Tấm lưng gầy gò của gã đập mạnh vào thanh cột đồng thau lạnh ngắt đang tích điện mờ ảo, khiến toàn thân gã run lên bần bật dưới áp lực nghẹt thở của mũi kiếm Bạch Sát đang kề sát bên tai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!