Thâm Nhập Thành Cấm
Lòng bàn chân trần của Lôi Nhất Đao khẽ giật nảy.
Luồng chấn động dồn dập dội ngược từ con đường đất sét ẩm ướt ngoài gian nhà tranh hoang phế ven sông, truyền qua hệ thống xương chân rồi hóa thành những nhịp đập buốt nhói trong đại não gã. Gã không thể nghe thấy tiếng bước chân, nhưng xúc giác hoang dã của Thính Chấn Bộ Pháp cho gã biết: kẻ đang chạy tới mang ủng da quân dụng sa trường, bước chân dài nhưng đứt quãng, trọng tâm lệch hẳn về bên sườn trái do trọng thương.
Nhất Đao lập tức mở mắt, tay trái gã đã siết chặt lấy chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đang cắm sâu xuống nền đất ẩm sát cạnh giường tre. Cánh tay phải của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc thô ráp tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp, khẽ giật nảy một cách đau đớn. Cơn bỏng rát âm ỉ từ tàn mạch bị tàn phá do lôi điện phản chấn vẫn chưa tiêu tán hết, khiến gã không thể vận một tia kình lực nào vào cánh tay thuận này.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát của gian nhà tranh bị đẩy mạnh. Một bóng người lảo đảo lao vào, ngã sụp xuống nền đất sét ẩm ướt ngay trước mũi đao của Nhất Đao. Đó là A Thất, một mật báo viên trẻ tuổi thuộc lực lượng tàn binh biên phòng quân cũ. Ngực áo giáp rách nát của gã đẫm máu tươi, một vết chém sâu hoắm kéo dài từ bả vai xuống sườn vẫn đang rỉ máu ròng ròng.
A Sương đang ngủ thiếp bên cạnh giật mình tỉnh giấc. Cô bé câm mười hai tuổi vội vã ôm chặt chiếc Trống Trận Cầm Tay dính máu vào lồng ngực, đôi mắt đen láy to tròn ngập tràn vẻ lo sợ. Thần y Độc Cô Hoài đang thu dọn hộp châm bạc cũng lập tức bước tới, nhanh tay ấn vào các huyệt đạo quanh vết thương của A Thất để cầm máu.
Nhất Đao không nói, gương mặt lầm lì như đá tảng. Gã chỉ nhìn thẳng vào đôi môi đang run rẩy của A Thất, tập trung tinh thần để đọc khẩu hình miệng của người đồng đội cũ:
"Thẩm... Thẩm Thiên Phong... sắp chạy..."
Đôi mắt híp lạnh lùng của Nhất Đao co rụt lại. Gã tiến lên một bước, chân trần áp sát mặt đất để cảm nhận nhịp thở dồn dập của A Thất. Người lính trẻ cố gắng dùng ngón tay run rẩy nhúng vào chén nước trà nguội trên bàn gỗ, vẽ những vệt nước nguệch ngoạc lên mặt bàn đất ẩm để Nhất Đao nhìn thấy:
*"Thẩm Thiên Phong sợ huynh báo thù. Hắn đã gom hết vàng bạc và quặng Lôi Thạch Thô trong biệt phủ, chuẩn bị rút chạy vào Trung Nguyên ngay trong đêm nay. Hắn thuê song sát hộ vệ thân cận nhất là Hắc Sát và Bạch Sát canh giữ nghiêm ngặt Dinh thự Thẩm Thiên Phong. Nha dịch hủ bại Tào Hùng đã phong tỏa toàn bộ Nhạn Môn Quan Thành, dán cáo thị truy nã huynh khắp nơi. Huynh không thể đi cửa chính."*
Nhìn những vệt nước dần khô đi trên mặt bàn, sát khí trong mắt Nhất Đao bùng lên như lửa lò nung. Gã quay sang nhìn Độc Cô Hoài. Vị thần y khẽ thở dài, lắc đầu ra hiệu:
"Kinh mạch tay phải của ngươi cần ít nhất mười ngày tịnh dưỡng dưới lớp Hắc Tích Cao này. Nếu đêm nay ngươi cưỡng ép vận lôi kình, cánh tay thuận của ngươi sẽ hoại tử hoàn toàn. Ngươi thực sự muốn đi sao?"
Nhất Đao khẽ gật đầu, gương mặt lầm lì không một tia dao động. Gã đưa tay trái nhấc bổng thanh Đại Đao Rỉ Sét lên đeo chéo sau lưng, rồi dùng tay ra hiệu cho A Sương: *"A Sương, đi dọn hành lý. Đêm nay, ta phải lấy mạng Thẩm Thiên Phong."*
Cô bé câm không hề do dự. Nàng nhanh nhẹn nhét miếng Ngọc Ấn Hộ Quốc Thử Nghiệm và cuộn Bản vẽ kỹ thuật tà thuật của Quốc sư Tào Diêm vào sâu trong ngực áo, đeo chiếc trống nhỏ bên hông rồi đứng sát sau lưng Nhất Đao. Độc Cô Hoài biết không thể ngăn cản gã đao khách điếc bướng bỉnh này, ông trao cho gã một lọ nhỏ chứa Tuyết Liên Hoa Biên Thùy đã được chế thành thuốc bột để phòng thân, rồi ở lại để điều trị cho người lính trẻ bị thương.
Nhất Đao dắt tay A Sương bước ra khỏi gian nhà tranh. Sương mù đêm muộn bao phủ bờ sông lạnh giá, gió biên thùy thổi cát quất liên tục vào chiếc áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát trên vai gã.
Họ di chuyển bí mật xuyên qua những lối mòn hoang vắng để tiếp cận ngoại thành Nhạn Môn Quan Thành. Tại một mã trường bỏ hoang sát bìa rừng, Cẩu Tử – thiếu niên chăn ngựa nghèo khổ trung dũng – đã đợi sẵn bên một chiếc xe thổ mộc chất đầy rơm khô dùng cho ngựa ăn.
Cẩu Tử nhìn thấy Nhất Đao liền vội vã múa tay ra hiệu ngôn ngữ ký hiệu: *"Đại ca, Tào Hùng đã cho lính tuần tra lục soát gắt gao các tiệm giặt là và ngõ hẹp trong thành. Em đã chuẩn bị sẵn hai con chiến mã khỏe nhất giấu ở góc mã trường để sẵn sàng cho cuộc rút lui của huynh. Bây giờ, hai người hãy trốn dưới gầm xe rơm này, em sẽ đưa hai người vượt qua trạm gác cổng phụ."*
Nhất Đao khẽ gật đầu cảm tạ. Gã tháo thanh Đại Đao Rỉ Sét khổng lồ nặng năm mươi cân bọc kín trong vải bố dơ bẩn, đặt nằm ngang dưới false bottom (đáy giả) của xe rơm để tránh bị sắt thép hút sét bất ngờ dưới trời mưa giông. Gã dắt A Sương chui vào khoảng trống chật hẹp dưới đống rơm khô nóng bức, nín thở hoàn toàn.
Chiếc xe thổ mộc lọc cọc lăn bánh trên con đường đá gồ ghề dẫn vào cổng thành phụ của Nhạn Môn Quan.
Qua lớp ván gỗ mỏng dưới gầm xe, lòng bàn chân trần của Nhất Đao bám chặt vào sàn gỗ, cảm nhận rõ rệt nhịp rung chấn từ bên ngoài. Nhịp bước chân của lính tuần tra đi giày sắt nặng nề dội lên mặt đất, truyền qua bánh xe gỗ rồi chạy dọc vào xương chân gã.
*Thump. Thump. Thump.*
Tiếng bước chân dừng lại. Chiếc xe rơm bị chặn đứng. Nhất Đao cảm nhận được độ rung chấn của một thanh trường thương sắt dũng mãnh đang đâm mạnh vào đống rơm phía trên để kiểm tra.
*Phập! Phập!*
Mũi thương sắt bén nhọn đâm xuyên qua lớp rơm khô, chỉ cách đỉnh đầu của A Sương chưa đầy nửa tấc. Cô bé câm hoảng sợ nhắm nghiền mắt, hai bàn tay nhỏ bé bóp chặt lấy tay áo của Nhất Đao. Nhất Đao vận hành **Tịch Diệt Định Tâm**, giữ cho nhịp tim của mình và A Sương bình ổn hoàn toàn, triệt tiêu mọi chấn động vật lý phát ra từ cơ thể để tránh làm chiếc xe rơm bị rung rinh.
Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, lòng bàn chân Nhất Đao bỗng cảm nhận một luồng chấn động hỗn loạn, dữ dội phát ra từ phía chợ rau sát cổng thành. Có tiếng bước chân chạy hỗn loạn của đám đông và nhịp rượt đuổi dồn dập của lính nha môn.
Đó là Phùng Thốc Tử. Gã thợ thiến heo đầu hói răng sún đã cố tình ném một xô lòng heo sống dính đầy máu tanh vào mặt một tên lính tuần tra, gầm rú lên rằng nha môn cướp đoạt tiền tài của dân nghèo. Cuộc hỗn loạn bùng nổ dữ dội tại chợ rau đã thu hút toàn bộ sự chú ý của lính gác cổng thành phụ.
Tên lính gác đang kiểm tra xe rơm vội vã rút thương, chạy vội về phía đám đông hỗn chiến. Cẩu Tử tận dụng cơ hội vàng, thúc mạnh roi chăn ngựa, điều khiển chiếc xe thổ mộc vượt qua trạm kiểm soát một cách nhanh chóng.
Khi chiếc xe rơm rẽ vào một con ngõ hẹp, tối tăm và ẩm ướt trong thành, Nhất Đao và A Sương lập tức chui ra ngoài. Phùng Thốc Tử đã đợi sẵn ở đó, gã nấp sau một bức tường loang lổ vết rêu, tay vẫn cầm chiếc dao mổ heo gỉ sét bén nhọn.
Gã thợ thiến heo lanh lợi múa máy khẩu hình miệng cực nhanh để Nhất Đao đọc được:
"Lính tuần của Tào Hùng đang lục soát gắt gao các ngõ lớn. Hãy đi theo ta, lối ngách hẹp này dẫn thẳng ra sân sau biệt phủ Thẩm gia. Nhưng hãy cẩn thận, nền đá trong thành rất trơn trượt, một bước đi sai sẽ làm lộ dấu chân rỉ máu của huynh."
Nhất Đao gật đầu ra hiệu đã hiểu. Gã vận hành **Sa Bộ Lướt**, lối di chuyển trượt dài sát đất không để lại tiếng động. Đôi chân trần của gã lướt nhẹ nhàng uyển chuyển trên những phiến đá ẩm ướt của ngõ hẹp Nhạn Môn, giảm thiểu tối đa ma sát và lực cản của gió đêm. Gã dắt tay A Sương di chuyển như một bóng ma tịch mịch xuyên qua màn sương mù dày đặc bao phủ thành thị biên giới hỗn loạn.
Mất đi thính giác, nhưng thế giới chấn động dưới chân lại kể cho Nhất Đao nghe mọi chuyển động của kẻ thù. Gã cảm nhận được nhịp tuần tra tuần hoàn của lính nha môn đi giày sắt nặng nề cách đó hai con phố. Gã chỉ di chuyển vào những khoảng lặng tuyệt đối giữa hai nhịp tuần tra của chúng, kéo A Sương nấp sát vào những hốc tường tối tăm mỗi khi luồng chấn động dồn dập áp sát.
Sau gần nửa canh giờ luồn lách qua những con ngõ hẹp hôi hám mùi rác rưởi và nước thải, Phùng Thốc Tử dừng lại trước một bức tường gạch xám cao vút, loang lổ những vết nứt sâu hoắm. Gã chỉ tay vào bức tường, ra hiệu đây chính là ranh giới sân sau của Dinh thự Thẩm Thiên Phong, rồi âm thầm rút lui vào bóng tối để canh gác lối ra.
Nhạn Môn Quan Thành đêm nay ngột ngạt đến đáng sợ, bầu trời bị che phủ bởi những đám mây đen tích điện nặng nề, báo hiệu một cơn giông bão lôi đình mới sắp sửa đổ ập xuống.
Nhất Đao đứng chân trần trên nền đá lạnh ngắt sát chân tường biệt phủ Thẩm gia. Gã khẽ thở hắt ra một hơi sương trắng mờ ảo, cố nén cơn đau nhức nhối từ khớp gối chân trái đang bị rách cơ sâu do di chứng của Địa Chấn Bộ ở trận chiến trước. Gã không vội vàng trèo tường đột nhập, bởi gã biết hệ thống bẫy cơ quan ám khí tầm thấp của biệt phủ vô cùng tinh xảo, một bước đi sai sẽ kích hoạt chuông báo động làm lộ hành tung.
Gã chậm rãi tiến sát lại gần vách tường đá xám ẩm ướt, áp chặt lòng bàn tay trái lành lặn và cả lồng ngực gầy gò của mình vào mặt gạch lạnh ngắt. Gã nhắm nghiền đôi mắt sắc lạnh, vận hành Thính Lôi Tâm Pháp đến mức cực hạn để lọc bỏ mọi sự nhiễu loạn của gió bão cát thổi mạnh bên ngoài thành, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào độ truyền dẫn chấn động của khối masonry (khối xây nề) kiên cố.
Đất đá không biết nói dối. Bức tường biệt phủ giống như một sợi dây đàn khổng lồ, truyền dẫn mọi tần số rung động từ sâu bên trong sân biệt thự rực lửa phóng thẳng vào lồng ngực Nhất Đao.
*Thump... Thump... Thump...*
Đó là một luồng chấn động cực kỳ nặng nề, trầm đục và dồn dập dội ngược qua lớp gạch xám. Nó không phải là bước chân tuần tra thông thường của lính canh, mà là một thứ kình lực ngoại gia thô bạo, dũng mãnh tột cùng đang đè nặng xuống mặt đất sân trong. Đi kèm với nhịp bước chân nặng nề ấy là một vệt chấn động kim loại rít nhẹ, đều đặn và sắc lẹm kéo dài sát mặt đất cát ẩm—đặc trưng của một sợi xích sắt khổng lồ hoặc một cặp song chùy sắt nặng sáu mươi cân đang bị kéo lê trên đá tảng.
Cùng lúc đó, đan xen vào luồng chấn động nặng nề kia là một tần số rung chấn khác, cực kỳ tinh vi, mỏng dính và nhấp nháy liên tục với tốc độ kinh hoàng. Nó giống như nhịp rung động của một con rắn độc đang uốn lượn kịch liệt trong không khí ẩm ướt, làm rúng động nhẹ các thớ gạch vôi ngầm—đặc trưng của một thanh nhuyễn kiếm mỏng dính có khả năng uốn cong linh hoạt chuyên công kích vào các tử huyệt kinh mạch.
Hai đại cao thủ hộ vệ mang binh khí khổng lồ—song sát Hắc Sát và Bạch Sát thân cận nhất của Thẩm Thiên Phong—đang đứng trấn giữ ngay sau cánh cửa sân sau biệt phủ, sẵn sàng tiêu diệt bất kỳ kẻ nào bén mảng xâm nhập.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!